Chứng Bệnh Khiến Vạn Người Say Đắm Giữa Chốn Quyền Uy

Chương 104

Thật khó tưởng tượng rằng một người như vậy, lại từng rơi vào khủng hoảng tinh thần khi mới chỉ 21 tuổi.

 

Đó là điều mà các nghiên cứu viên thường nghĩ đến khi đứng trước Tân Hòa Tuyết.

 

Chàng thanh niên tóc đen đứng ở quầy tiếp tân của viện nghiên cứu, đang điền vào mẫu đăng ký.

 

Vì cần thực hiện thao tác tỉ mỉ, y tháo găng tay, để lộ những ngón tay thon dài và xinh xắn. Móng tay cắt gọn, sạch sẽ, được chăm chút kỹ càng. Y khoác bên ngoài một lớp áo lông dày, bên trong là áo cổ cao màu trắng, thêm chiếc khăn choàng màu xám nhạt quấn nhẹ quanh cổ, trông chẳng khác nào một sinh viên yên tĩnh thời hòa bình, đang ngồi chờ ở quán cà phê trong tiết trời mùa đông để ôn bài.

 

Nghiên cứu viên đưa mắt nhìn y điền vào thông tin cá nhân:

 

Họ tên: Tân Hòa Tuyết

 

Giới tính: Nam

 

Tuổi: 21

 

Thân phận: Dẫn đường

 

Tình trạng hôn nhân: ...

 

Có lẽ nghiên cứu viên nhìn chăm chú hơi lâu.

 

Tân Hòa Tuyết ngẩng đầu lên, mỉm cười nhã nhặn, giọng ôn hòa:
“Viện nghiên cứu của các anh có phong cách thiết kế thật đặc biệt.”

 

Nghiên cứu viên giật mình như bị bắt quả tang, cười gượng đáp:
“Nhìn qua đúng là có hơi giống cơ sở tư vấn tâm lý kiểu… hơi đáng sợ, nhưng mà thật ra không phải đâu, haha… Thực ra nơi này là phòng thí nghiệm chính quy của trung ương quân khu.”

 

Nghiên cứu viên lúng túng lật lại lời nói của mình:
“Ý tôi là, đây đúng là viện nghiên cứu thuộc liên hợp quân khu dành cho lính gác và dẫn đường. Phòng thí nghiệm của chúng tôi chuyên nghiên cứu mối liên kết giữa tinh thần thể và khoa học thần kinh. Là một trong những cơ sở trọng điểm của đế quốc, chúng tôi luôn giữ tinh thần khiêm tốn, đặt mục tiêu nghiên cứu tại giao điểm giữa tinh thần thể học và thần kinh học hiện đại, thông qua nỗ lực không ngừng, chúng tôi hy vọng có thể giúp đỡ được ngày càng nhiều lính gác và dẫn đường vượt qua khủng hoảng tinh thần…”

 

Phía sau Tân Hòa Tuyết, lính gác đi cùng lạnh lùng quét mắt nhìn sang, ánh mắt sâu thẳm như đáy biển.

 

Nghiên cứu viên rụt cổ, trong lòng khẽ nuốt nước bọt.

 

So với tiếp xúc với lính gác, cô vẫn thấy dẫn đường dễ gần hơn, dù thực tế, những người đến đây xin hỗ trợ phần lớn lại là lính gác.

 

Và có lẽ, cũng chính vì thế mà Tân Hòa Tuyết trở nên đặc biệt.

 

Nghiên cứu viên cẩn trọng hỏi:
“Ngài Tân, vị lính gác đi cùng… là chồng của ngài sao?”

 

Tân Hòa Tuyết ngoảnh lại liếc nhìn Vệ Trạc. Họ chỉ chạm mắt nhau trong giây lát, rồi Vệ Trạc nhanh chóng quay mặt đi.

 

【Giá trị tình yêu của Vệ Trạc +1】

 

Tân Hòa Tuyết quay lại, mỉm cười đáp với nghiên cứu viên:
“Không, không phải.”

 

Nghiên cứu viên như bừng tỉnh:
“À… vậy chắc hai người vẫn chưa chính thức bước vào hôn nhân? Vậy… anh ấy là bạn trai của ngài?”

 

Những tình huống như thế này, cô đã thấy quá nhiều. Những cặp lính gác dẫn đường trẻ tuổi, sau khi kết đôi, thường sẽ phát sinh mâu thuẫn trong sinh hoạt hàng ngày, ảnh hưởng đến trạng thái tinh thần của nhau, thậm chí có thể dẫn đến các vấn đề tâm lý và biểu hiện thể chất bất thường.

 

Phòng nghiên cứu đảm nhiệm đủ loại nhiệm vụ, từ hòa giải xung đột cặp đôi đến trị liệu các chứng rối loạn tinh thần.

 

Cô cho rằng hai người họ cũng như vậy, bèn thuận miệng khen một câu:
“Hai người đúng là rất xứng đôi.”

 

Cô không chắc có phải mình vừa nghe thấy một âm thanh trầm thấp tựa sóng vỗ dập dềnh, hòa lẫn vào tiếng ồn nhẹ nhàng của các thiết bị trong phòng.

 

Tân Hòa Tuyết điền xong mẫu biểu. Chiếc bút máy xoay một vòng nhẹ nhàng trong kẽ tay thon dài, rồi đặt xuống.

 

Y mới chậm rãi lên tiếng:
“Không phải, anh ấy chỉ là bạn của tôi.”

 

Tân Hòa Tuyết nói thêm:
“Vì lo lắng cho tôi nên mới đưa tôi tới đây. Mong cô đừng hiểu lầm, anh ấy sẽ thấy ngại nếu bị hiểu sai như vậy.”

 

Giống như có thứ gì đó vỡ vụn, tựa như băng đá nứt rạn.

 

【Giá trị ngược tâm của Vệ Trạc +3】

 

Nghiên cứu viên không ngờ mọi chuyện lại như vậy. Cô cúi đầu sắp xếp hồ sơ đã điền, thoáng nhìn thấy dòng chữ chưa kết hôn, tình trạng tình cảm: độc thân.

 

Cô vội vàng quay sang lính gác đứng sau, cất giọng xin lỗi:
“Thật xin lỗi, tôi đã hiểu nhầm mối quan hệ giữa hai người.”

 

Vệ Trạc siết chặt cằm, nét mặt cứng đờ:
“… Không sao cả.”

 

.........

 

Hầu hết nhân viên tại viện nghiên cứu đều là công dân phổ thông chưa trải qua phân hóa. Để phòng ngừa tình huống khẩn cấp, họ chỉ bố trí một số ít vị trí gác cửa cho lính gác đảm nhiệm nhằm duy trì trật tự.

 

Ngoài ra, ngay cả người phụ trách chính của phòng thí nghiệm cũng là một người bình thường.

 

Phòng khách nơi tiếp đón cũng được thiết kế chẳng khác gì một phòng tư vấn tâm lý.

 

Một người đàn ông trẻ tuổi mặc blouse trắng ngồi sau bàn làm việc, liếc qua bảng đăng ký trong tay. Nét chữ của người viết phóng khoáng, dứt khoát, mạnh mẽ, điều này hoàn toàn không giống với vẻ ngoài ôn hòa của một người dẫn đường.

 

Anh ta ngẩng đầu lên, mắt kính phản chiếu ánh đèn:
“Chứng bệnh này đã tồn tại từ trước đó sao? Trước khi bạn đời qua đời?”

 

Quý Ngọc Sơn đã có một phần hiểu biết cơ bản về Tân Hòa Tuyết.

 

Tân Hòa Tuyết lúc này đang ngồi giữa ghế sô pha trong phòng tiếp khách, bình tĩnh đáp:
“Vâng.”

 

Quý Ngọc Sơn hỏi tiếp:
“Vậy tình trạng này kéo dài bao lâu rồi?”

 

Tân Hòa Tuyết:
“Tôi không nhớ rõ. Hình như từ khi còn nhỏ đã như vậy.”

 

Quý Ngọc Sơn:
“Nhỏ đến mức nào?”

 

Tân Hòa Tuyết:
“Có lẽ là từ khi tôi được đưa vào Bạch Tháp.”

 

Vào Bạch Tháp là thời điểm các dẫn đường được đo lường và kiểm tra sức mạnh tinh thần lần đầu tiên. Họ sẽ được bảo vệ nghiêm ngặt tại đó cho đến khi trưởng thành, và đến khi đế quốc xác định họ đủ điều kiện để rời tháp.

 

Quý Ngọc Sơn rời khỏi phía sau bàn, tiến lại gần bên cạnh Tân Hòa Tuyết.

 

Anh ta có vóc dáng cao lớn, chiều cao không hề thua kém lính gác, nhưng khí chất lại toát lên vẻ ôn hòa và nghiêm túc, đủ khiến người ta ngay lần đầu tiên phân biệt được anh với hình ảnh lính gác theo khuôn mẫu thông thường.

 

Quý Ngọc Sơn đẩy nhẹ mắt kính, thoại nhìn tăng thêm mười phần trí thức, anh chìa tay ra và hỏi:
“Cậu vẫn luôn đeo đôi găng tay này sao?”

 

Tân Hòa Tuyết cụp mắt nhìn xuống, tay khẽ v**t v* lớp da thuộc màu đen:
“Phần lớn thời gian, đúng vậy.”

 

Có thể là do bản tính cẩn trọng và tính chất công việc, Quý Ngọc Sơn không thích những câu trả lời mơ hồ. So với việc nghe dẫn đường trả lời bằng giọng điệu có phần dè dặt, anh có càng khuynh hướng thích quan sát trực tiếp.

 

Anh hỏi:
“Có thể tháo găng tay cho tôi xem được không?”

 

Tân Hòa Tuyết thong thả kéo găng tay da xuống.

 

Đầu ngón tay trắng trẻo và rõ nét, thon dài, nhưng lại thanh tú đến mức gần như không giống tay của một người đàn ông.

 

Quý Ngọc Sơn bất giác nhớ đến thời đi học, từng trông thấy loài hoa dương cát trắng nở trong khuôn viên trường, gần tòa tháp ngà, là thánh địa của các cặp đôi hẹn hò. Mỗi ngày anh đều đi ngang qua con đường đó để đến thư viện.

 

Anh khẽ đẩy kính, tiếp lời:
“Tôi có thể nắm tay cậu chứ?”

 

Tân Hòa Tuyết hiểu ý anh, nhẹ nhàng chìa hai tay ra.

 

Tay của Quý Ngọc Sơn to hơn hẳn một vòng. Khi mười ngón tay đan vào nhau, có thể thấy rõ tay anh dài và khớp xương rắn rỏi hơn nhiều.

 

Do hội chứng khao khát da thịt mà Tân Hòa Tuyết mắc phải, việc tiếp xúc da thịt trực tiếp với người lạ cũng đã đủ để tạo nên k*ch th*ch lớn.

 

Mồ hôi rịn ra trên trán y, đuôi mắt khẽ ửng hồng.

 

Trước khi dẫn đường rơi vào trạng thái khó chịu nghiêm trọng hơn, Quý Ngọc Sơn lập tức buông tay ra:
“Triệu chứng này có xuất hiện ở tinh thần thể không?”

 

Tân Hòa Tuyết im lặng gật đầu.

 

Quý Ngọc Sơn:
“Tôi muốn kiểm tra tình trạng tinh thần thể của cậu một chút.”

 

Tân Hòa Tuyết lắc đầu.

 

Quý Ngọc Sơn:
“Không được sao?”

 

Tân Hòa Tuyết ngẩng đầu, giọng điềm tĩnh đáp:
“Tôi là một dẫn đường khuyết tật. Không có tinh thần thể độc lập, mà đã dung hợp hoàn toàn với cơ thể.”

 

Thông thường, tinh thần thể của lính gác và dẫn đường đều là một thực thể độc lập với bản thân chủ thể. Trong trạng thái chiến đấu, họ có thể tạm thời dung hợp, nhưng phần lớn thời gian, tinh thần thể vẫn có thể tự do hoạt động, đóng vai trò như một cộng sự hỗ trợ.

 

Những trường hợp hiếm gặp khi tinh thần thể bẩm sinh dung hợp hoàn toàn với chủ thể, không thể tách rời được xem là tình trạng khuyết tật trong hệ thống lính gác và dẫn đường.

 

Thật khó tin, người dẫn đường duy nhất trong đế quốc sở hữu sức mạnh tinh thần cấp 3S lại là một cá thể khiếm khuyết bẩm sinh.

 

Ánh sáng phản chiếu trên tròng kính ngăn cản ánh mắt của Quý Ngọc Sơn.

 

Anh hỏi:
“Nếu tinh thần thể đã dung hợp hoàn toàn, vậy cậu có thể giải ph*ng t*nh thần lực để tôi quan sát hình thái bên ngoài không?”

 

Vừa dứt lời, trong không khí lập tức hiện ra một đôi cánh trắng muốt, mềm mại uyển chuyển, từng chiếc lông chim mảnh dài khẽ rung động.

 

Trong phòng đang ấm áp, Tân Hòa Tuyết không mặc áo khoác lông dày, nhưng đôi cánh ấy trông cứ như mọc ra tự nhiên từ sau lớp cổ áo lông cao.

 

Dĩ nhiên, vì là kết quả ngưng tụ từ tinh thần lực, đôi cánh ấy không hề làm tổn hại đến bất kỳ lớp vải nào.

 

Quý Ngọc Sơn đưa tay nhẹ nhàng vuốt qua một lớp lông vũ bên ngoài. Khi đầu ngón tay chạm vào, lớp lông ấy run lên nhè nhẹ.

 

Màu trắng thuần khiết và thiêng liêng, dù đã mềm mại, nhưng từ sắc độ đến độ mượt mà của ánh sáng, đều có thể nhận thấy rõ ràng, vẫn còn chưa đạt đến trạng thái hoàn hảo nhất.

 

Có lẽ, chính vì nỗi mất mát do người bạn đời qua đời, nên đôi cánh ấy mới không thể giữ được sự nhu hòa, hoàn mỹ tuyệt đối như trước kia.

 

Bởi với một người dẫn đường từng trải qua quá trình kết hợp tinh thần với lính gác, cái chết của người kia là một cú sốc khủng khiếp.

 

Nó kéo theo nhiều hậu quả, mà điều đầu tiên chính là lỗ hổng trong kết nối tinh thần. Biểu hiện phổ biến là tinh thần thể của dẫn đường trở nên uể oải, nghiêm trọng có thể dẫn đến suy sụp tinh thần.

 

Tuy Tân Hòa Tuyết không có tinh thần thể độc lập như những người khác, nhưng trạng thái của đôi cánh cũng đủ để phản ánh vấn đề đang tồn tại.

 

Quý Ngọc Sơn rút tay về, đúng lúc Tân Hòa Tuyết thu lại đôi cánh, anh đột ngột hỏi:

 

“Cậu và Hạ Bạc Thiên trước đây, một lần... thường làm mấy lượt?”

 

Bên ngoài phòng khách, lớp tường kính cách âm bị ai đó gõ nhẹ, là lính gác đứng bên ngoài.

 

Quý Ngọc Sơn và Vệ Trạc chạm mắt nhau.

 

Rõ ràng, ngay cả lớp kính cách âm của phòng này cũng không thể ngăn cản được thính giác nhạy bén của một lính gác cấp cao.

 

Quý Ngọc Sơn liên lạc với trợ lý qua thiết bị liên lạc, giọng điệu pha chút mỉa mai:

 

“Đưa lính gác đang đứng ngoài kia sang vị trí khác, tránh làm phiền người bệnh trong quá trình trị liệu.”

 

Lính gác được mời rời đi.

 

Bác sĩ mang kính gọng bạc, sống mũi cao, tiếp tục nhìn Tân Hòa Tuyết và lặp lại câu hỏi:

 

“Cậu và Hạ Bạc Thiên trước đây... một vòng làm mấy lượt?”

 

Hàng mi dài của Tân Hòa Tuyết khẽ run lên.

 

…....

 

Sau buổi tư vấn, y cầm theo một gói thuốc từ phòng khách bước ra.

 

Vệ Trạc đang chờ bên ngoài liền tiến tới, đưa cho y chiếc áo khoác lông vũ đang cầm trên khuỷu tay.

 

Tân Hòa Tuyết khoác áo vào. Quý Ngọc Sơn tiễn ra cửa, mỉm cười nói:

 

“Xét từ góc độ lâu dài, tôi hy vọng cậu sẽ cân nhắc đề xuất của tôi.”

 

Trên đường lái xe về, Vệ Trạc nhìn dòng xe phía trước, sắc mặt không biểu lộ cảm xúc gì. Mãi cho đến khi đã đi được hơn nửa chặng, hắn mới cất tiếng:

 

“Quý Ngọc Sơn đã đề xuất điều gì?”

 

Tân Hòa Tuyết ngồi ở ghế phụ, khuỷu tay tựa vào cửa kính, mắt nhìn cảnh vật đang trôi tuột ngoài ô cửa, giọng nhẹ tênh:

 

“Anh ấy cho rằng... tôi nên bắt đầu kết đôi với một lính gác mới.”

 

Hai tay Vệ Trạc siết chặt vô lăng.

 

Xe dừng lại trước đèn đỏ. Dòng người trên vạch qua đường vội vã lướt qua. Ở một thành phố lớn như Đế Đô, người và xe qua lại không ngừng, không biết khi nào tình cờ gặp lại, cũng không biết khi nào lại lặng lẽ chia xa giữa dòng đời đông đúc.

 

Cửa sổ xe hạ xuống một khe nhỏ, luồng không khí mát lành ùa vào, giúp đầu óc Vệ Trạc phần nào dịu lại.

 

Yết hầu hắn khẽ động, thanh âm khô khốc bật ra:

 

“Còn cậu thì sao? Cậu nghĩ gì?”

 

Tân Hòa Tuyết nhìn qua gương chiếu hậu, thấy một góc gương phản chiếu gương mặt mình. Chiếc khăn quàng cổ khẽ ôm lấy chiếc cằm trắng nõn.

 

“Tôi không biết, tôi vẫn chưa sẵn sàng mở lòng cho một mối quan hệ mới.”

 

So với chuyện ấy, điều y muốn biết hơn cả… là Vệ Trạc định tiếp tục giả vờ đến khi nào.

 

Cho đến khi vũ trụ nổ tung?

 

Giây tiếp theo, lính gác bên cạnh đã không thể nhẫn nhịn thêm, chọn phá tan lớp vỏ giả dối:

 

“Tối qua... thật ra, tôi đối với em…”

 

Khóe mắt Tân Hòa Tuyết nheo lại, quay đầu nhìn đối phương, ánh mắt ôn hòa như đang thấu hiểu mọi điều.

 

“Không sao đâu, tôi có thể hiểu mà.”

 

“Lính gác khi rơi vào trạng thái cuồng loạn về tinh thần, đúng là sẽ làm ra những chuyện khác thường, điều đó vốn dĩ không nằm trong tầm kiểm soát của các anh.”

 

Một lời nói nhẹ nhàng, lại như giội gáo nước lạnh vào nửa câu tỏ tình chưa thành của Vệ Trạc, ép hắn phải rút lại mọi thứ.

 

“Hạ Bạc Thiên trước đây cũng từng mất kiểm soát,” Tân Hòa Tuyết dừng lại giây lát, rồi như cố ý bồi thêm một nhát dao, “Cho nên tôi tin rằng chuyện tối qua chỉ là một sự cố ngoài ý muốn, chắc chắn không phải là chủ ý của anh. Vì thế, anh không cần phải thấy áy náy. Được chứ?”

 

【Giá trị ngược tâm của Vệ Trạc +1】

 

【Giá trị ngược tâm của Vệ Trạc +1】

 

【Giá trị ngược tâm của Vệ Trạc +1】

 

…......

 

Giá trị ngược tâm tăng liên tục, nhịp nhàng như đèn giao thông đang đếm ngược, từng bước đổi màu.

 

Xe tiếp tục lăn bánh, bỏ lại người đi đường hai bên đang dần khuất bóng.

 

Bên trong xe, bầu không khí trầm mặc kéo dài rất lâu.

 

Cuối cùng, lính gác khẽ phát ra một tiếng trầm đục trong cổ họng, giống như đang miễn cưỡng nuốt xuống tất cả lời muốn nói.

 

“…Ừm.”

 

….....

 

Học kỳ mùa đông của học viện tổng hợp lính gác dẫn đường chính thức bắt đầu vào nửa cuối năm học.

 

Những học viên là lính gác sẽ phải trải qua một tháng huấn luyện dã ngoại truyền thống đầu khóa dưới cái lạnh tê tái của mùa đông thủ đô, họ vẫn phải ra sân tập thể dục, chạy bền, tăng cường thể lực. Chỉ sau khi vượt qua tất cả bài huấn luyện, họ mới chính thức được bước vào giai đoạn học tập.

 

Lúc này đã là cuối tháng mười một.

 

Trên các con đường trong khuôn viên trường, lá ngô đồng đã rụng sạch, cảnh vật hoang vắng, lạnh lẽo.

 

Yến Cức cuối cùng cũng đoạt lại được chiếc máy truyền tin đã bị thu giữ suốt một tháng, rồi đi nhận giáo trình mới. Chương trình năm nay được chia đều giữa các môn học văn hóa và thực hành, nghĩa là năm nhất sẽ phải dành một nửa thời gian trong lớp học.

 

Sau khi xin tái kiểm tra sức chiến đấu tại tháp canh Bắc Cảnh, Yến Cức không mấy bất ngờ khi kết quả vẫn là cấp 3S. Hắn ngay lập tức được điều về thủ đô để tham gia học tập.

 

Thông thường, sau bốn năm tốt nghiệp từ Học viện quân sự tổng hợp, lính gác mới đủ điều kiện tham chiến tiền tuyến.

 

Nhưng Yến Cức lại cảm thấy quãng thời gian đó quá dài.

 

Chẳng lẽ hắn phải chờ đến khi tốt nghiệp mới có tư cách xin xét kiểm tra đo lường độ xứng đôi với Tân Hòa Tuyết?

 

Bởi lẽ, chỉ những lính gác cấp cao đủ điều kiện ra chiến trường mới có tư cách đăng ký ghép đôi với dẫn đường.

 

Mang theo đống giáo trình mới, Yến Cức đến phòng học.

 

Căn phòng này nhìn chung không khác gì giảng đường bậc thang tại các trường đại học thông thường.

 

Những bạn cùng phòng đã quen biết nhau trong một tháng huấn luyện dã ngoại trước đó. Vừa thấy Yến Cức, một người vẫy tay chào:

 

“Yến Cức! Lại đây, tớ giữ chỗ cho cậu đấy!”

 

Ngay khi cái tên “Yến Cức” được gọi lên, đám lính gác trong phòng học đồng loạt quay đầu nhìn lại, ánh mắt không khỏi có chút tò mò hay dò xét.

 

Dù sao thì lính gác cấp 3S, suốt mấy năm nay toàn học viện chỉ có ba người, danh tiếng của Yến Cức rõ ràng không nhỏ.

 

Yến Cức bước vào từ cửa sau. Ban đầu hắn còn nghĩ bạn cùng phòng sẽ biết điều mà chọn ngồi ở hàng sau trong tiết học lý thuyết. Không ngờ Gia Kim lại là kiểu học sinh giỏi thật sự.

 

Gia Kim cười hì hì:
“Thế nào? Anh em có nghĩa khí không?”

 

Yến Cức ngồi xuống, hỏi:
“Tiết này là môn gì thế?”

 

Nếu học ở giảng đường bậc thang như vậy thì chắc là tiết lý thuyết rồi.

 

Gia Kim vừa nhấn bút ghi danh, vừa trả lời:

 

“Môn ‘Phương pháp xử lý mối quan hệ giữa lính gác và dẫn đường’ đó! Tớ phải đến trước tận nửa tiếng mới giành được chỗ ngồi hàng đầu đấy.”

 

Cậu bạn ngồi cạnh liếc nhìn mặt bàn của Yến Cức, khẽ nhíu mày:
“Khoan đã… cậu mang nhầm sách à?”

 

Yến Cức chẳng buồn quan tâm:
“Nhầm thì nhầm, mấy cái môn học màu mè hoa mỹ này, tên gọi nghe còn chẳng hiểu nổi, học làm gì cho mệt?”

 

Từ trước đến nay, Yến Cức vốn chẳng mặn mà gì với mấy môn học lý thuyết.

 

Hắn ngửa cổ ra sau, ngồi ngáp ngắn ngáp dài như chán muốn chết:
“Bao giờ mới được học thực chiến đối đầu quái vật ở vùng gấp khu đây?”

 

Nghĩ đến đó, hắn liền rút chiếc máy truyền tin mới lấy về, loại không có bộ phận cách nhiệt rồi mở danh sách liên lạc, gửi đi một tin nhắn:

 

【Yến Cức: Anh đang ở đâu?】

 

【Yến Cức: Tôi hiện giờ đang ở Đế Đô, anh có rảnh không?】

 

Hắn gõ thêm một dòng trong khung chat: “Tôi muốn gặp anh.”

 

Nhưng sau đó, lại chần chừ xóa đi từng chữ một.

 

Liệu có quá rõ ràng không?

 

Cứ như thể hắn vượt cả ngàn dặm xa xôi đến đây chỉ để gặp mặt người đó.

 

“Có thể gặp nhau một lát không?”

 

Hắn lại gõ ra, rồi lại xóa đi.

 

Câu hỏi nghe quá lịch sự, như thể hắn là người có việc cầu xin, lại còn là kiểu lời mời có thể bị từ chối.

 

Hừ, thật ra hắn cũng đâu đến mức… quá thiết tha muốn gặp Tân Hòa Tuyết đâu.

 

Nhưng chắc Tân Hòa Tuyết cũng sẽ không từ chối gặp hắn chứ?

 

Yến Cức lại mở bàn phím, bắt đầu nghĩ cách diễn đạt. Vì mải tìm từ, hắn không để ý đến chuông báo vào học đã vang lên.

 

Mãi đến khi Gia Kim huých nhẹ cùi chỏ vào tay hắn, hạ giọng nhắc nhở:
“Thầy đến rồi đấy, đừng quên tụi mình ngồi hàng đầu!”

 

Đúng là học trò gương mẫu điển hình…

 

Yến Cức uể oải ngẩng đầu lên, vừa nhìn thấy người bước vào, cả người lập tức cứng đờ.

 

Một thanh niên vóc dáng cao gầy, khoác áo gió dáng dài, đang bước vào lớp từ hành lang phủ tuyết.

 

Chiếc áo gió màu nhạt rũ xuống tự nhiên, theo từng bước chân tạo thành những chuyển động mượt mà.

 

Tân Hòa Tuyết đứng trên bục giảng, đảo mắt liếc nhìn xuống phía dưới lớp.

 

Lúc ánh mắt lướt qua Yến Cức, y không nhận ra ngay.

 

Theo quy định nghiêm ngặt của học viện quân sự tổng hợp, lính gác đều phải nhuộm tóc trở lại màu đen. Vì vậy, mái tóc nguyên bản màu xám tro của Yến Cức đã biến mất.

 

Tân Hòa Tuyết chỉ lướt qua hắn một cái, ánh mắt thản nhiên không chút dừng lại, cũng không hề thay đổi biểu cảm dù chỉ trong khoảnh khắc.

 

Trước khi chính thức bắt đầu bài giảng, y giới thiệu ngắn gọn về bản thân.

 

Dù lời giới thiệu rất súc tích, chỉ đơn giản là tên, từng tốt nghiệp tại học viện này, và có hai năm kinh nghiệm thực chiến tại vùng gấp khu nhưng cái tên “Tân Hòa Tuyết” vẫn khiến phần lớn lính gác dưới lớp lập tức nhận ra.

 

Một số người thậm chí còn thuộc làu hồ sơ của y, cùng những nhiệm vụ lớn nhỏ mà y từng tham gia thám hiểm vùng gấp khu.

 

Tân Hòa Tuyết đặt tay lên bục giảng:
“Có ai có câu hỏi gì không? Nếu không, chúng ta sẽ chính thức bắt đầu chương trình học kỳ này.”

 

Một lính gác ở hàng đầu giơ tay.

 

Tân Hòa Tuyết gật đầu ra hiệu:
“Cậu có thể hỏi.”

 

Yến Cức nhe răng cười, giọng nói vang dội, rõ ràng đến mức dù là người bình thường ngồi ở cuối lớp cũng nghe rõ rành rọt, chứ đừng nói là lính gác với thính lực nhạy bén:

 

“Thầy chọn bạn đời theo tiêu chuẩn gì vậy?”

 

_____________________

 

Lòng Tư Mã Chiêu.

 

“Lòng Tư Mã Chiêu” — là một câu thành ngữ Trung Quốc, mang nghĩa “ý đồ đã quá rõ ràng, ai ai cũng đều thấy.” Ở đây ngụ ý là Yến Cức đã “lộ lòng” quá rõ với Tân Hòa Tuyết rồi.

Bình Luận (0)
Comment