Chứng Bệnh Khiến Vạn Người Say Đắm Giữa Chốn Quyền Uy

Chương 113

Tân Hòa Tuyết dịu giọng nói:
“Mời ngồi.”

 

Hình Trước Tề tháo mũ quân phục ra, có phần dè dặt mà ngồi vào chiếc ghế sofa đơn.

 

Phòng khách ở tầng hai hiện đang tạm thời được sử dụng làm phòng khám. Tuy là nơi tạm, nhưng không gian nơi đây lại vô cùng thoải mái, cách bài trí mang sắc thái ấm áp dễ chịu.

 

Trên tường được trang bị hệ thống cách âm màu trắng ngà, mô phỏng âm thanh mưa rơi trầm nhẹ ở tần số 432Hz, âm thanh 8D lan tỏa khắp phòng, dịu dàng vây quanh.

 

Tân Hòa Tuyết nói chuyện đôi ba câu đơn giản để giúp Hình Trước Tề thả lỏng tinh thần đang căng thẳng. Sau đó mới hỏi:
“Trên đường đi có lâu lắm không?”

 

Hình Trước Tề đáp:
“Vâng, xe việt dã của chúng tôi bị chết máy giữa đường, làm chậm hành trình. Chúng tôi mất hai ngày mới quay lại được đế đô.”

 

Hắn ta nói tiếp:
“Sau khi trở về, tôi lại lập tức tới tổng bộ quân đội để báo cáo và nộp toàn bộ tài liệu hành trình. Phải mất ba ngày mới xử lý xong.”

 

Tân Hòa Tuyết khẽ cười:
“Vất vả rồi.”

 

Vệ Trạc nhận ra so với lần trước mình đến, lần này những món đồ đôi từng có thể nhìn thấy đều không còn nữa. Trong lòng hắn dâng lên một tia hy vọng mơ hồ.

 

Lúc này, Tân Hòa Tuyết đã đưa ý thức của mình chìm vào chiến cảnh tinh thần của Hình Trước Tề.

 

Tinh thần thể của Hình Trước Tề là một con chim điêu.

 

Vì đối phương chỉ là lính gác cấp B, lại bị áp đảo hoàn toàn về cấp bậc tinh thần lực, nên Tân Hòa Tuyết gần như chẳng tốn mấy sức, đã dễ dàng xuyên qua lớp chắn tinh thần của hắn ta.

 

Y tiến vào hang ổ của chim điêu.

 

Đó là một vách đá cao chót vót, gió thét gào, bên dưới là biển rừng sâu thẳm, tất cả đều là không gian chiến cảnh tinh thần của lính gác.

 

Tân Hòa Tuyết phán đoán rằng mức độ ô nhiễm tinh thần của đối phương vẫn chưa đến 50%, tàn dư từ khu vực gấp khu bị ô nhiễm cũng rất nhẹ, nên tiện thể giúp Hình Trước Tề thanh lọc luôn.

 

Tuyết từ trời cao rơi xuống, trôi theo gió, quét sạch toàn bộ ô nhiễm.

 

Do tinh thần lực của Tân Hòa Tuyết vốn mang tính hòa giải, chim điêu đã hoàn toàn mất cảnh giác. Nó tiến lại gần Tân Hòa Tuyết, dịu dàng cọ sát bên người y.

 

Ký ức của chiến cảnh tinh thần của Hình Trước Tề được lưu trữ không giống với Vệ Trạc. Với Vệ Trạc, ký ức ẩn sâu trong bong bóng dưới đáy biển tiềm thức, còn với Hình Trước Tề, chúng được cất giấu giữa những chiếc lông của con chim điêu.

 

Tân Hòa Tuyết thành công chọn được đoạn ký ức cần thiết. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, ý thức y bị kéo vào ký ức chiến đấu tăm tối của đối phương.

 

Dưới góc nhìn của Hình Trước Tề, mọi cảnh tượng đều rõ nét như đoạn phim được ghi hình, thậm chí còn chi tiết hơn, chỉ thiếu đi những mảng máu mờ nhòe thường thấy trong video thực địa.

 

Tân Hòa Tuyết phát hiện, cái bóng đen kia không phải do ánh sáng lóa khiến máy quay không ghi lại được, mà thực tế, nó chỉ thoáng xuất hiện trong đời thực.

 

Thân ảnh đen khổng lồ ấy gần như hòa làm một với bóng cây rậm rạp, khiến việc phân biệt bằng mắt thường vô cùng khó khăn.

 

Vì vậy, so với quan sát ký ức, thực ra hình ảnh từ máy quay còn hữu ích hơn, ít nhất còn có thể tua lại và phân tích kỹ càng.

 

Nhưng Tân Hòa Tuyết không lập tức rút khỏi ký ức. Y chờ cho đến khi trận chiến kết thúc, Vệ Trạc, Hình Trước Tề và những người còn sống rút khỏi gấp khu nguy hiểm.

 

Ngoài Vệ Trạc, Hình Trước Tề và một thành viên nữa trong tiểu đội Kim Ngân, phần lớn các lính gác còn lại đều là gương mặt lạ, có vẻ như được điều động từ tháp canh ở Bắc Cảnh.

 

Bọn họ đang nghỉ ngơi, chỉnh đốn bên rìa gấp khu.

 

Qua tầm nhìn của Hình Trước Tề, Tân Hòa Tuyết thấy Vệ Trạc đang đưa ra quyết định.

 

Người lính gác cao lớn đứng ở hàng đầu tiên, trên bộ đồ chiến đấu màu đen vẫn còn dính đầy máu đen. Khuôn mặt hắn nghiêm nghị:
“Gấp khu 273 hiện tại đã sáp nhập với khu 274, tạm thời không thể xác định vị trí ‘chốt mở’ mới ở đâu. Để tránh thương vong thêm, bây giờ toàn đội rút lui.”

 

“Rõ!”

 

Các lính gác đồng thanh đáp lời.

 

Họ bắt đầu chia nhau thu dọn thiết bị và các vật dụng dựng trại, tiếng nói chuyện hỗn tạp vang lên khắp nơi:

 

“Thật đúng là xui xẻo như gặp ma quỷ, từ trước đến nay chưa từng thấy trường hợp hai gấp khu lại có thể hợp nhất.”

 

“Không phải mỗi khu đều là một mảnh ghép độc lập, không liên quan gì đến nhau hay sao? Cho dù vị trí địa lý thoại nhìn có vẻ liền kề nhau, nhưng nếu những mảnh ghép bên cạnh là hố sâu, thì đường kết nối giữa chúng cũng chẳng khác nào bị chia cắt hoàn toàn. Làm sao có thể san bằng để dung hợp được chứ?”

 

“Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra ra vậy? Nếu thế này thì chẳng phải sâu này việc đánh bại từng khu vực nhỏ do đám tiểu nhân kia chiếm cứ sẽ ngày càng khó khắn hơn sao?”

 

“Còn sống được ngày nào hay ngày ấy, ông đây chẳng muốn nghĩ gì nữa, đêm nay phải uống hai bình cho đã.”

 

Giữa cảnh tượng ồn ào náo nhiệt ấy, những bóng người bận rộn thu dọn chiến lợi phẩm và đồ đạc, chất hết lên mấy chiếc xe việt dã đỗ ở ven đường.

 

Tân Hòa Tuyết đảo mắt quan sát khung cảnh trước mặt.

 

Đột nhiên, khóe mắt y thoáng bắt được một điều gì đó kỳ lạ.

 

Thứ đó không nằm trong điểm trọng tâm của hình ảnh, vì vậy rất có thể Hình Trước Tề đã không để ý đến.

 

Thứ ấy trông như một đống cỏ khô khổng lồ, nói là “trông như” bởi toàn bộ khối vật thể đang lay động ấy được kết thành từ vô số dây leo màu xanh lục.

 

Nó vẫn là khối dây leo khổng lồ màu xanh ấy, từng sợi dây vặn vẹo, giãn nở, xoắn xuýt với nhau, cùng lúc chuyển động, cuộn tròn thành một khối khó thể gọi tên.

 

Trong lúc khối dây ấy lật trở, Tân Hòa Tuyết bắt gặp vài mảnh vải đen xen lẫn, một chiếc huân chương màu bạc, đã bị nuốt trọn vào trong đám dây.

 

Và thứ ấy đang ẩn sau cốp xe của một trong những chiếc xe việt dã cuối đoàn.

 

Tất cả binh sĩ đi qua đều không hề nhận thấy điều gì bất thường.

 

Nó… đã theo họ quay trở lại.

 

........

 

Tân Hòa Tuyết chìm sâu hơn vào dòng ký ức, nguyên nhân là do y lại một lần nữa bắt gặp cái huân chương màu bạc ấy.

 

Lần này, y có thể khẳng định chắc chắn đó chính là huân chương của Hạ Bạc Thiên.

 

Và cái đám dây leo kia, y không thể nào nhớ nhầm được, chính là loại dây chỉ mọc trên những cây treo cổ trong khu vực gấp khu rừng mưa

 

Một lần nữa, lòng bàn tay phải y nóng rực lên. Cảm giác như một ngọn lửa đang nuốt chửng cánh tay, bùng cháy dữ dội, thiêu rụi mọi tội nghiệt đã qua.

 

Chính y là người đã dẫn đường. Chính tay y bóp cò. Chính tay y đã g**t ch*t người lính gác của mình.

 

“Bíp——”

 

Bên tai trái y vang lên âm thanh yếu ớt, tựa như tiếng máy nghe lén cũ kỹ đang vận hành.

 

Máu tươi trào ra từ ngực người lính gác bị máy nghe lén kết nối. Tim co thắt đột ngột, rồi lịm hẳn.

 

Cây treo cổ bật tung ra một lỗ hổng. Mọi chuyện chỉ diễn ra trong tích tắc, không ai kịp phản ứng.

 

Nó nuốt chửng thi thể người lính gác chỉ trong nháy mắt.

 

Tân Hòa Tuyết vẫn còn nhớ rõ cuối cùng, y đã dốc toàn bộ tinh thần lực để tiêu diệt cây treo cổ đó, đã g**t ch*t nó.

 

Nhưng... thật sự là như vậy sao?

 

Liệu y có thực sự tiêu diệt được nó không?

 

Trái tim Tân Hòa Tuyết lạnh ngắt, như có một trận gió tràn qua lồng ngực, để lại trống rỗng.

 

Y cố gắng tìm lại sự thật từ ký ức, nhưng tất cả những gì xuất hiện trước mắt chỉ là một màn ánh sáng trắng nổ tung.

 

Đầu óc y như bị mạng nhện vỡ nát bám kín, từng đợt đau đớn liên tục kéo đến.

 

“Tân Hòa Tuyết!”

 

“Tân Hòa Tuyết!”

 

Vệ Trạc liên tục gọi tên y, cố đánh thức y khỏi cơn mê.

 

Hình Trước Tề lo lắng thấp thỏm hỏi:
“Thiếu tướng bị làm sao vậy?”

 

Chàng thanh niên dẫn đường đang cuộn người trên sofa, mồ hôi lạnh túa ra như mưa, thấm ướt cả mái tóc đen bám dính trán. Gương mặt y nhợt nhạt, yếu ớt như một món đồ sứ mong manh sắp vỡ.

 

Lồng ngực phập phồng dữ dội, như không thể nào hít thở nổi, như đang bị chính không khí cướp đoạt hơi thở.

 

Vệ Trạc không do dự lấy một giây, liền kéo bao tay bảo hộ ở tay trái của Tân Hòa Tuyết ra.

 

Ngón tay y siết chặt đến trắng bệch.

 

Vệ Trạc sực nhận ra, chiếc nhẫn thường đeo ở ngón áp út tay trái, Tân Hòa Tuyết cũng đã tháo ra từ lúc nào.

 

Giờ đây bàn tay ấy hoàn toàn tr*n tr**.

 

Sự tiếp xúc trực tiếp từ da thịt mang đến cảm giác vô cùng mạnh mẽ.

 

Chàng thanh niên cuộn tròn càng dữ dội hơn, phát ra những tiếng kháng cự yếu ớt, như tiếng mèo bị dồn ép, hoàn toàn không có sức ngăn cản người lính gác đang cưỡng chế chạm vào mình.

 

Chính điều ấy lại khiến kẻ có tà ý càng thêm kích động, chỉ muốn hung hăng trêu chọc, hành hạ thanh niên đến khi toàn thân y rối loạn, tan rã mới thôi.

 

Vành tai Tân Hòa Tuyết đỏ rực như bị đốt cháy, đến cả đôi môi cũng lộ ra sắc hồng mê hoặc, như một quả trái cây căng mọng, chờ người tới hái.

 

Ánh mắt Vệ Trạc trầm xuống.

 

Đúng lúc ấy, Tân Hòa Tuyết cuối cùng cũng thoát khỏi cơn bóng đè tinh thần, và việc đầu tiên y làm... là hất tay Vệ Trạc ra.

 

Vệ Trạc sững người tại chỗ.

 

Một cơn gió bất chợt lướt qua bên cạnh, hai người lính gác chạm nhẹ vai vào nhau khi chạy vội.

 

Vệ Trạc quay lại nhìn về phía người mới đến.

 

Một người lính gác trẻ tuổi, gương mặt phong trần, mệt mỏi, rõ ràng là vừa trở về từ ngoài hiện trường và lập tức chạy đến đây.

 

Không ai ra mở cửa cho hắn vào.

 

Nhưng hắn ta vẫn có thể bước vào như không gặp cản trở gì.

 

“Anh rất khó chịu sao?” — Yến Cức lo lắng hỏi, rồi nhẹ nhàng bế bổng Tân Hòa Tuyết lên bằng cả hai tay. Cánh tay hắn rắn chắc, cơ bắp căng lên rõ rệt.

 

“Chúng ta đến bệnh viện.”

Bình Luận (0)
Comment