Quả thật, Yến Cức đã chạy một mạch tới đây.
Trường quân đội tổng hợp cách khu biệt thự này cũng không xa, con đường nối giữa hai nơi hắn đã quen thuộc đến từng chi tiết. Máy truyền tin vẫn nằm trong túi áo khoác tác chiến của hắn.
Nửa giờ trước, Tân Hòa Tuyết đã gửi tin cho hắn, nói lời xin lỗi rằng bảy ngày qua không trả lời vì “không nhận được” tin nhắn Yến Cức gửi đến.
Yến Cức không nhịn được bật cười lạnh, khóe môi nhếch lên, nụ cười mang theo chút giễu cợt.
Lý do dối trá như vậy mà cũng dám đưa ra? Chẳng lẽ phần mềm kia còn biết “nuốt trọn” tin nhắn sao? Đến đứa trẻ ba tuổi cũng chẳng ai lừa nổi bằng cái cớ ngớ ngẩn ấy.
Tân Hòa Tuyết rốt cuộc coi hắn là thứ gì?
Lúc ấy gương mặt Yến Cức lạnh lùng đến mức khiến người khác phải sợ hãi, ánh mắt sắc bén, mày nhíu chặt. Không chút do dự, hắn lập tức vào cửa hàng ứng dụng, cho thẳng một sao.
Ngay góc phải ứng dụng hiện lên con số thông báo: Tân Hòa Tuyết lại vừa gửi thêm hai tin nhắn.
Chỉ vỏn vẹn một phút hắn không trả lời, vậy mà Tân Hòa Tuyết đã dồn dập gửi tới hai tin.
Cuối cùng thì người kia cũng nhận ra, hắn đâu phải hạng lính gác chỉ cần ngoắc ngón tay một cái là lập tức chạy tới?
Khóe môi Yến Cức cong lên, lộ ra nụ cười chua chát, đầy kìm nén. Hắn cố ý chờ thêm một phút, rồi mới mở khung trò chuyện:
【Tân Hòa Tuyết: Lần trước cậu nấu cháo bí đao sườn heo, có thể nói cho tôi tỉ lệ gia vị không?】
【Tân Hòa Tuyết: Tốt nhất hãy ghi rõ chính xác từng con số.】
Vừa nhìn đã biết ngay là người chưa từng vào bếp, chẳng có lấy một chút kinh nghiệm.
【Yến Cức: Anh vẫn chưa ăn cơm sao?】
【Yến Cức: Người giúp việc không đến à? Ngay cả cơm hộp cũng không gọi?】
Nhưng phía bên kia, Tân Hòa Tuyết không trả lời.
Yến Cức bắt đầu thấy bồn chồn. Hắn vốn dĩ đã bực bội, bởi ngay từ đầu Tân Hòa Tuyết đã không hề trả lời thẳng vào vấn đề mà hắn quan tâm.
Hắn tuyệt đối không thể thờ ơ. Rõ ràng, hắn vẫn còn nhớ như in khi Tân Hòa Tuyết nhận bó hoa kia và nói thích, nhịp tim hắn đã dồn dập đến mức nào.
Nếu không thích, ngay từ đầu cứ nói thẳng là không thích, sao lại phải treo hắn lơ lửng như vậy?
Sắc mặt Yến Cức trở nên trầm hẳn xuống. Nhưng khi sau hai phút nữa vẫn không thấy hồi âm, hắn đã mất kiên nhẫn, bật dậy khỏi chỗ ngồi.
13:05.
Giờ này mà còn chưa ăn cơm?
Yến Cức từ trước đến nay vẫn biết cơ thể Tân Hòa Tuyết không tốt. Chẳng lẽ ngay cả việc chăm sóc bản thân y cũng bỏ mặc?
“Cậu đi đâu đó?”
Gia Kim đang ở phòng khách công cộng lấy nước, chợt nghe thấy tiếng bước chân dồn dập.
Yến Cức vội vàng khoác áo, chạy thẳng ra ngoài, hoàn toàn không trả lời câu hỏi của hắn ta.
.........
Ngay từ đầu, cái cớ “chạy bộ buổi sáng đi ngang qua” vốn đã chẳng mấy thuyết phục.
Tân Hòa Tuyết bước lên, cánh cổng lớn nhận được mệnh lệnh mà mở rộng ra trước mặt chàng lính gác trẻ tuổi.
Y dịu giọng nói:
“Cậu vào trước đi.”
Yến Cức không biết nên bắt đầu câu chuyện như thế nào, lắp bắp mở miệng:
“….Anh….Anh đã ăn trưa chưa?”
Trong lòng hắn thầm hy vọng Tân Hòa Tuyết không để ý đến việc mình một đường chạy đến, kết quả lại còn lượn lờ trước cổng như một con chó trung thành.
Hệ thống trí tuệ nhân tạo ở cửa lớn chắc hẳn đều cảm thấy hắn có bệnh.
Không biết chừng còn bị nhận diện thành kẻ đáng ngờ, giống như một tên b**n th** nằm vùng.
Hôm nay lại đúng là đêm Bình An.
Buổi sáng, Yến Cức vừa thi xong. Hắn còn chưa kịp thay quân phục, trên người vẫn mặc bộ quân trang đen tuyền của học viện quân sự tổng hợp.
Chiếc mũ quân đội vốn ép thấp xuống đôi mày kiếm khiến gương mặt hắn trông nghiêm nghị và dữ dội, lúc này lại bị hắn tháo xuống, dùng để che giấu cảm xúc. Ngón tay trỏ khẽ miết dọc vành mũ, Yến Cức bối rối nói một đằng nghĩ một nẻo:
“Em chỉ lo lắng anh đói quá mà ngất xỉu, không ai phát hiện thì nguy.”
“Ừm… vậy cảm ơn cậu đã đến.” – Tân Hòa Tuyết cong mắt cười, không vạch trần hắn – “Tôi cũng chưa ăn trưa.”
Từ sáng tới giờ, y phải vật lộn với đám dây leo, cho nên chỉ ăn được mấy thìa cháo loãng.
“Lần trước cậu nấu cháo bí đao ninh xương heo rất ngon, có thể dạy tôi nấu không?”
Trong mắt Tân Hòa Tuyết ánh lên nét chờ mong, nhìn thẳng về phía hắn.
Yến Cức lập tức đội mũ trở lại, kéo thấp vành mũ, che đi nửa khuôn mặt.
Vành tai hắn nóng bừng, như sắp đỏ lựng.
Cái gì thế này… chẳng khác nào đang làm nũng sao?
Tân Hòa Tuyết hoàn toàn không nhận ra.
Mấy ngày nay, dù thân thể y đã có dấu hiệu hồi phục nhờ dinh dưỡng từ dây leo, nhưng trạng thái toàn thân vẫn rất khó tả, giống như một đóa bạch lan vừa bị mưa to dập xuống.
Đôi môi lại càng thêm đỏ thắm, xóa nhòa đi vẻ lạnh lùng thường ngày.
Khóe mắt lấp ló chút hồng nhạt, như khẽ nâng như khẽ rũ, nhìn ai cũng khiến ánh mắt lộ ra vài phần quyến luyến mơ hồ. Khi ánh nhìn chuyển động, vẻ đẹp ấy càng khiến người đối diện chấn động đến tận tâm can.
Yến Cức chỉ muốn cúi đầu trốn tránh, bởi chỉ cần chậm thêm một chút thôi, hắn sợ mình sẽ sa vào bẫy mê hoặc ấy.
Khi Tân Hòa Tuyết định đi vào bếp, Yến Cức liền ngăn lại, đẩy y ra ngoài:
“Đây là phương pháp bí mật độc nhất vô nhị.” – Yến Cức nghiêm trang nói – “Em có thể nấu cho anh ăn, nhưng tuyệt đối không được truyền ra ngoài.”
Đùa gì chứ.
Nếu hắn thật sự dạy Tân Hòa Tuyết nấu thành công, thì chẳng phải sau này sẽ mất luôn lý do để đến đây sao?
【 Giá trị tình yêu của Yến Cức +1 】
K trong lòng cảm khái: Yến Cức đã thật sự thấu hiểu đạo lý “cho mèo nhỏ một con cá không bằng cho mèo nhỏ cái cớ để đến xin cá”.
Tân Hòa Tuyết bị ngăn ở ngoài bếp, liền xoay người đi rửa tay.
Y cẩn thận khử trùng, không bỏ sót cả những khe nhỏ nơi móng tay. Đúng lúc ấy, một chiếc xe ô tô đen bóng dừng lại trước biệt thự.
K lập tức kết nối hệ thống trí tuệ nhân tạo của cổng chính và camera giám sát trong ngoài biệt thự, nhanh chóng phát hiện chiếc xe lạ kia.
【 Vệ Trạc đến. 】 – K mật báo với Tân Hòa Tuyết.
Bàn tay Tân Hòa Tuyết trắng bệch, y rút khăn giấy lau khô nước trên tay.
Tiếng vòi nước mở hết cỡ, hòa cùng tiếng ào ào của dòng chảy, tựa hồ muốn rửa sạch mọi bụi bẩn vương lại.
Nắng xuyên qua cửa sổ, phản chiếu trên thủy tinh lấp lánh. Trong đôi mắt Tân Hòa Tuyết, thoáng hiện ý vị khó đoán.
Thoạt nhìn y giống như vừa chôn cất thi thể của người chồng trước, để lại dáng vẻ u ám, đẹp đến mức rùng mình.
……
Vì công việc liên quan đến cơ mật, Tân Hòa Tuyết dẫn Vệ Trạc lên lầu hai, không nói cho Yến Cức biết.
Vệ Trạc trên suốt quãng đường đi, trong lòng không biết đang suy nghĩ điều gì, ánh mắt kiên định, thần sắc lại trầm ngâm nặng nề.
Giống như Yến Cức, cả hai đều không để ý tới một sự thật, ngoài bọn họ, trong nhà Tân Hòa Tuyết còn có một người lính gác khác.
Điều Vệ Trạc nghĩ đến là những chuyện mà trước đó quân đội và trường quân đội tổng hợp từng nhắc tới.
Khi ngồi xuống ghế sô-pha ở phòng khách lầu hai, Vệ Trạc trầm giọng dò hỏi:
“... Cậu vẫn chưa đi dạy học sao? Còn việc khai thông tinh thần thì thế nào?”
Bởi vì trước đây tình trạng thân thể của Tân Hòa Tuyết không chịu nổi áp lực, nên ngay ngày y trở lại Bạch Tháp, Bạch Tháp đã lập tức thông báo cho người phụ trách hệ thống Hắc Tháp. Họ thay y xin nghỉ ngơi. Ngoại trừ những lính gác có mức độ ô nhiễm tinh thần đã đạt đến 85% được phép nộp đơn đặc cách, còn lại những danh ngạch vốn được an bài trong tháng 12 đều buộc phải hoãn lại sang tháng sau mới có thể tiến hành khai thông tinh thần.
Về phía trường quân đội tổng hợp, vào đúng ngày người chồng ma quỷ của ký chủ quay về, K cũng đã thay mặt Tân Hòa Tuyết xin nghỉ dài hạn với nhà trường.
Bản thân Trường quân đội tổng hợp có rất ít giáo viên chuyên trách, ước chừng gần một nửa trong số đó đều là giảng viên lưu động, được mời từ tiền tuyến hoặc các địa phương khác đến giảng dạy. Vì thế, bất kể là thầy cô hay học viên, tất cả đều đã quen với việc thay đổi giáo viên liên tục, cho nên trước sự vắng mặt của Tân Hòa Tuyết, cũng không có phản ứng đặc biệt lớn.
Trong thư hồi đáp, giáo sư còn đặc biệt bày tỏ sự quan tâm đến sức khỏe của Tân Hòa Tuyết.
Lông mi Tân Hòa Tuyết rũ xuống:
“Dạo này tôi thấy thân thể có chút không thoải mái.”
Vệ Trạc:
“… Ừm.”
Bầu không khí bỗng rơi vào im lặng.
Vệ Trạc nhớ lại lần trước bị Quý Ngọc Sơn làm khó, đối phương lấy quyền công để tư thù, khiến báo cáo kiểm tra của hắn nổi bật lên hai chữ đỏ chói “Không thông qua”.
Mấy ngày nay, trong đầu hắn vẫn vang vọng câu nói của Quý Ngọc Sơn:
“Tân Hòa Tuyết đã chọn được một người phù hợp hơn.”
Nhưng Vệ Trạc chưa từng nghĩ sẽ từ bỏ chỉ vì một câu nói của đối phương.
Hắn âm thầm tạo áp lực, ép Hắc Tháp nhượng bộ, khiến viện nghiên cứu buộc phải cho hắn bổ sung hai hạng mục kiểm tra bị thiếu.
Kết quả kiểm tra rất tốt, báo cáo cho thấy hắn sở hữu chiến cảnh tinh thần rộng lớn, cảm xúc ổn định, tiềm lực phát triển cực cao của một lính gác. Hệ thống chấm điểm cũng đưa ra con số gần như hoàn hảo. Nếu những hạng mục này được kiểm tra trước hôn lễ, hắn đã có thể thông qua toàn bộ chỉ tiêu một cách xuất sắc.
Những kết quả đó sẽ trở thành tư liệu then chốt trong việc quyết định liệu hắn có thể chính thức ghép đôi thành công hay không.
Hiện tại, điều còn thiếu chính là vòng kiểm tra cuối cùng: lính gác phải cùng người dẫn đường mà mình lựa chọn nộp đơn xin đánh giá độ phù hợp.
Theo lý mà nói, ngay khi cầm được kết quả kia, Vệ Trạc đáng lẽ phải đến thẳng đây, đem tất cả nói rõ với Tân Hòa Tuyết. Sau đó, chỉ cần mọi chuyện thuận lợi, thì một tháng sau kết quả đánh giá sẽ có.
Thuận lợi hơn nữa, sang tháng Giêng năm sau, bọn họ có thể đính hôn.
Thậm chí, nếu muốn bỏ qua giai đoạn đính hôn để tiến thẳng tới hôn lễ, tuy có phần gấp gáp, nhưng với tiền tài và thế lực của Vệ gia, một buổi lễ long trọng và chính thức hoàn toàn có thể diễn ra.
Nhưng vào lúc này, hắn chợt nhớ ra một chuyện ——
Đây chính là khoảng thời gian kỷ niệm tình yêu giữa Tân Hòa Tuyết và Hạ Bạc Thiên.
Ký ức ba năm trước hiện về. Đêm Giáng Sinh năm ấy, sau khi rời khỏi quán rượu, trong trò chơi quốc vương hắn lỡ buột miệng nói với Tân Hòa Tuyết một chữ “Thích”, nhưng tiếng còi xe inh ỏi bên ngoài lại che lấp đi.
Vệ Trạc khi đó đã uống vài ngụm rượu. Hắn vốn không quen uống, đầu óc rối loạn, liền tản bộ trên cầu cho đến khi tỉnh.
Sau khi tỉnh rượu, hắn định bắt xe về nhà, cùng gia đình trải qua kỳ nghỉ Giáng Sinh. Nhưng rồi hắn nhớ ra mình bỏ quên đồ, đành quay lại ký túc xá.
Ánh mắt hắn khi ấy u tối như mực.
Chính vì vậy mà sau này, trong chiến cảnh tinh thần, hắn luôn chôn sâu ký ức đó, không để Tân Hòa Tuyết nhận ra.
Như thể bản thân chỉ là một kẻ hèn mọn, âm thầm dõi theo trong bóng tối.
Bao năm qua, ngoài việc dựa vào thuốc để khống chế xung đột tinh thần, nguyên nhân còn lại chính là nỗi khúc mắc này.
Nếu khi đó không có tiếng còi xe cắt ngang…
Nếu Tân Hòa Tuyết nghe thấy rõ câu “Thích” của hắn…
Ba năm nay, quan hệ giữa hai người liệu có khác đi?
Câu trả lời, hắn không biết.
Nhưng giờ đây, ngay trước mắt Vệ Trạc, vẫn còn một cơ hội.
Tân Hòa Tuyết đang cúi đầu xem tập hồ sơ hắn vừa đưa. Từng trang tài liệu chất đầy số liệu phức tạp, kèm theo hình ảnh vệ tinh đóng dấu, đều liên quan đến năng lượng bất thường sắp diễn ra tại gấp khu.
Tài liệu dày cộp, xếp chồng thành từng xấp. Tân Hòa Tuyết lật tiếp một trang tiếp theo. Để đọc hết cũng cần không ít thời gian. Hơn nữa, chiếc bàn trà thấp khiến y chỉ có thể cúi xuống chăm chú lật giở từng trang.
Mái tóc ngắn nhiều tháng không cắt đã dài chấm vai, sợi tóc đen mượt rũ xuống cằm, vướng tầm mắt. Tân Hòa Tuyết bèn tùy tiện dùng một sợi dây da trắng buộc cao lên.
Cách buộc tuy đơn giản, nhưng lại vô tình để lộ gương mặt thanh tú và chiếc cổ trắng ngần mềm mại. Những sợi tóc rối bời ôm lấy đường cong ấy, khiến y toát ra một vẻ lười nhác mà dịu dàng, như một người vợ hiền an tĩnh ngồi trong nhà.
Ánh mắt Vệ Trạc dần trở nên ôn hòa, mang theo chút dịu dàng chính hắn cũng không nhận ra.
Bỗng nhiên, ánh mắt hắn khựng lại.
Hắn chăm chú nhìn vào dấu vết ái muội lộ ra dưới lớp vải áo lỏng lẻo.
Tuýp thuốc mỡ đặc trị dị ứng ngoài da mà Tân Hòa Tuyết nhờ hắn mua, lúc này đang nằm trong tay Vệ Trạc.
Ngay lập tức, một ý niệm lóe lên trong đầu hắn.
“Là ai?”
Giọng nói hắn ầm trầm, lạnh lùng đến mức đáng sợ.
Tân Hòa Tuyết ngơ ngác quay đầu lại.
Ánh mắt của Vệ Trạc như ngưng tụ thành thực chất, lạnh lẽo tựa băng trùy, khiến người ta rùng mình.
Tựa như giây kế tiếp, hắn sẽ rút súng bắn thẳng vào kẻ nào đó đã để lại dấu vết trên người Tân Hòa Tuyết.
Vệ Trạc lặp lại câu hỏi:
“......Ai làm?”
Chợt ý thức được điều gì, Tân Hòa Tuyết vội kéo cổ áo lại.
Nhiệt độ cơ thể nóng bỏng từ lính gác truyền sang, lòng bàn tay chai sạn dán chặt lên dấu vết đỏ hằn nơi xương quai xanh y.
……
Cháo xương hầm bí đao được nấu đến độ sánh đặc, vừa mở nắp nồi, làn khói trắng cuộn trào, hương thơm lan tỏa khắp phòng.
Yến Cức tùy tiện tháo tạp dề, vắt lên thành ghế.
Phòng khách tầng một trống trơn không một bóng người.
Hắn gọi khẽ:
“Tân Hòa Tuyết?”
Chẳng lẽ lên lầu nghỉ rồi sao?
Yến Cức khẽ nhíu mày, ánh mắt cảnh giác.
Hắn bước lên cầu thang, và ngay khi lọt vào tầm mắt......
Một lính gác thân hình cao lớn, vai rộng, đang ghì chặt thanh niên trên ghế sofa.
Tân Hòa Tuyết ra sức giãy giụa, nhưng càng vùng vẫy, đối phương lại càng đè ép mạnh hơn.
“Đừng……”
Hai tay y bị vặn ngược ra sau thắt lưng, bàn tay thô ráp như kìm sắt khóa chặt cổ tay.
Vệ Trạc chỉ muốn ngăn cản y giãy giụa, để kiểm tra dấu vết rõ ràng. Hắn cau mặt, trầm giọng quát:
“Đừng nhúc nhích.”
Chỉ với một bàn tay, Vệ Trạc đã giam cứng đôi tay của Tân Hòa Tuyết như xiềng xích, tay còn lại thì kê dưới đầu y để tránh va đập.
Bàn tay ấy khẽ vuốt qua sau gáy, giống như đang trấn an một chú mèo tuyết trắng.
Thế nhưng, trên làn da trắng muốt ấy lại chi chít những dấu vết, tựa như núi tuyết bị ánh hoàng hôn đỏ rực phản chiếu, rực rỡ đến lóa mắt.
Không rõ hai người giằng co thế nào, quần áo mềm mại trên người thanh niên đã xộc xệch, vải nhàu nhĩ kéo cao lên tận eo, cúc áo trước ngực bung mất hai chiếc.
Xương quai xanh gầy mảnh lộ ra, cùng một mảng ngực trắng nõn chói lòa. Ngay cả nh* h** cũng hồng sưng, ửng đỏ bắt mắt.
Thanh niên dẫn đường bị ép chế hoàn toàn, không có lấy chút sức phản kháng, chỉ giống như một chú mèo con, nghẹn ngào nức nở.
Gương mặt đỏ bừng, đuôi mắt hoe hồng, y nghiêng đầu, vùi mặt vào kẽ ghế sofa.
Theo phản xạ có điều kiện, khi bàn tay to kia chạm đến, y co người lại, run rẩy cầu khẩn:
“Thôi đi…… Đừng như vậy……”
Đầu óc Yến Cức như nổ tung, ong ong một tiếng.
Lý trí bị ngọn lửa dữ thiêu rụi đến chẳng còn sót lại gì.
Những dấu vết lưu lại trên người Tân Hòa Tuyết, cùng lúc hiện lên trong đầu hắn với hình ảnh Vệ Trạc.
Và giờ phút này ——
Đối phương thậm chí còn dám……!
Yến Cức đột nhiên xông lên phía trước, túm lấy tên lính gác đang “bạo hành”, vung quyền giáng xuống tàn nhẫn.
Dù Vệ Trạc phản ứng nhanh chóng,kịp quay đầu, né khỏi cú đấm trực diện, nhưng vẫn bị một quyền nện lệch lên gò má.
Xương gò má hắn đỏ lên, ánh mắt lóe lên tia lạnh lẽo.
Gương mặt vốn đã lạnh nay càng thêm băng giá, giọng nói đanh thép khẳng định:
“Là mày.”
Tia lửa nhỏ tức khắc bùng thành biển lửa, nuốt trọn cục diện trước mắt, thiêu rụi toàn bộ lý trí, chỉ còn sót lại cuồng nộ nguyên thủy.
Khoảnh khắc này, chẳng còn là quan hệ tiền bối hậu bối, chỉ còn là hai con dã thú nguyên thủy đội lốt lính gác, lao vào nhau mà cắn xé.
Quyền nối quyền, tiếng thịt chạm vào thịt “bang bang” vang vọng, nghe mà ê răng.
Tân Hòa Tuyết ngồi bệt dưới sàn, nhặt được hai chiếc cúc áo rơi ra, trong lòng thoáng tiếc nuối.
Tân Hòa Tuyết:
【 Quần áo này chắc không thể mặc lại được nữa. 】
K:
【…… Hệ thống sẽ sắp xếp vải thay thế để may mới. 】