Chứng Bệnh Khiến Vạn Người Say Đắm Giữa Chốn Quyền Uy

Chương 126

Nhiệt độ trong chiến cảnh tinh thần và những gì Tân Hòa Tuyết thực sự cảm nhận hoàn toàn không trùng khớp.

 

Cho dù nơi này nhìn qua chẳng khác gì vùng cực lạnh lẽo khắc nghiệt, nhưng từ bản năng bảo vệ, ý thức của Tân Hòa Tuyết chỉ cảm nhận thấy một luồng lạnh pha lẫn chút ấm áp, chứ không phải cái giá băng buốt tủy.

 

Chiến cảnh tinh thần của y, tựa như một dòng nước ấm dịu dàng và tĩnh lặng bao trùm, che chở lấy y. Còn những cơn gió cắt da cắt thịt và cái rét chết người kia, vốn chỉ để dành ngăn chặn những kẻ ngoài xâm nhập.

 

Nhưng ngay lúc này, khi tinh thần lực đã mệt mỏi, suy yếu, chiến cảnh tinh thần không thể dựng nên bất kỳ một cơn bão tuyết nào để chống đỡ, chỉ có thể dùng phương thức nhẹ nhàng nhất để bảo vệ bản thể.

 

Bầy chim đưa thiên sứ trốn sâu dưới ánh cực quang, mong lấy đó làm chốn ẩn nấp, thoát khỏi sự truy đuổi của kẻ săn mồi.

 

Thế nhưng, y vẫn bị lũ sói dữ nơi cực hàn lần ra.

 

Hàm răng đen nhánh khẽ chạm lên thân thể mảnh khảnh, vùi sâu vào giữa đôi cánh tuyết trắng.

 

Sói xám là loài điển hình của họ chó, đầu lưỡi của nó không có gai ngược như loài mèo. Nhưng dẫu vậy, với hàm chứa tới bốn mươi hai chiếc răng nanh sắc nhọn, nó buộc phải thu lại bản năng cắn xé, cẩn trọng hết mức để không làm tổn thương đối phương.

 

Lưỡi sói khẽ l**m qua vết máu vương trên cánh, sắc đỏ nhòe dần, loang ra, mờ đi, cho tới khi từng sợi lông vũ lại trở về trắng muốt tinh khôi.

 

Theo dọc đôi cánh, đầu lưỡi dài màu đen trượt đến nơi cánh mọc ra từ vai.

 

Đó là nơi đường cong xương vai hiện rõ, phủ lên một lớp da mỏng manh lạnh trắng như tuyết. Màu trắng này giống như màu của cánh đồng tuyết, quá lạnh lẽo. Quá đỗi yếu ớt, chỉ một lần lưỡi đảo qua, liền ửng đỏ nhạy cảm.

 

Yến Cức không khỏi kinh ngạc, làm sao lại có người có làn da mềm đến vậy?

 

Những vệt hồng loang lổ, giống như đêm đông vừa qua, nền tuyết tinh khiết bỗng hé nở một nhành mai đỏ.

 

Rõ ràng hắn chỉ dùng một lực nhỏ nhoi, vậy mà dấu vết trên thân thể thanh niên lại hiện lên rõ rệt, như thể bị ngược đãi bởi một bàn tay phi nhân loại.

 

Điều đó khiến hắn vừa hụt hẫng, vừa bất đắc dĩ.

 

Đành phải l**m thêm vài lượt, mới có thể nếm được dư vị.

 

Hơi thở nóng bỏng từ sói xám phả ra, ngay tức khắc hóa thành từng vệt sương trắng trong giá lạnh.

 

Cái chạm xa lạ ấy, mang theo sức nóng rực lửa, trong chớp mắt đánh vỡ cân bằng nhiệt độ nơi chiến cảnh tinh thần của Tân Hòa Tuyết. Nó như một đốm lửa rơi xuống, cháy lan dọc theo từng đầu dây thần kinh, thiêu đốt tới tận não.

 

Hội chứng khao khát tiếp xúc da thịt cũng ảnh hưởng sang cả chiến cảnh tinh thần. Y nhạy cảm đến mức chỉ cần lông vũ khẽ chạm vào da trần khi khép cánh lại, cũng đủ khiến ngứa ngáy khó nhịn... vậy mà giờ đây, lại hoang đường đến mức mặc cho sói xám ngang ngược l**m láp không chút kiêng dè.

 

Không có kỹ xảo nào, chỉ dựa vào bản năng thuần túy của dã thú, Yến Cức khiến Tân Hòa Tuyết hoàn toàn rối loạn.

 

Lông cánh rối tung, lật ngược bừa bãi. Cứ nghĩ đến cảnh một mỹ nhân chim tuyết hỗ phải mất bao nhiêu thời gian mới có thể chải chuốt lại dáng vẻ sạch sẽ, tinh tươm, càng khiến người ta dở khóc dở cười.

 

Tân Hòa Tuyết đã quá mệt mỏi, mí mắt nặng trĩu như dính chặt như keo nước, không sao mở nổi. Đúng lúc ấy, luồng ngứa ngáy cực hạn lại truyền đến, buộc y phải cắn môi chịu đựng. Ngón tay thon dài, mảnh khảnh cũng cuộn chặt, các đốt ngón hằn lên sắc hồng nhạt.

 

“Dừng lại…”

 

Nhưng sói xám vẫn không ngừng l**m lên cánh và sống lưng y, khiến toàn thân y như vừa được vớt lên từ trong nước, ướt đẫm run rẩy.

 

Từ dưới ánh cực quang, bên băng tuyết tĩnh lặng, những bóng hình quen thuộc lặng lẽ mọc lên, có địa y, vân sam, rễ tùng, những thứ vốn thuộc về lãnh địa của sói xám, nay tràn vào chiến cảnh tinh thần này.

 

Như thể một loài ngoại lai điên cuồng xâm chiếm, để lại dấu vết của chính mình trong vùng cực địa trống trải.

 

Yến Cức vốn không còn nghe thấy sự chỉ thị của Quý Ngọc Sơn. Vị bác sĩ kiêm chuyên gia nghiên cứu ấy dẫu sao cũng còn chút đạo đức nghề nghiệp, hiểu rõ sự riêng tư trong thế giới tinh thần của bệnh nhân là điều bất khả xâm phạm.

 

Nhưng lúc này, Yến Cức bỗng khựng lại toàn bộ.

 

Cái đầu sói, bị bàn tay Tân Hòa Tuyết gắng gượng nhéo chặt lấy lông.

 

Y mở đôi mắt, hơi nheo lại, nhìn thẳng vào hắn:
“… Con chó hư, không nghe lời.”

 

Qua đôi mắt sói xám, Tân Hòa Tuyết như thể nhìn xuyên suốt đến tận linh hồn Yến Cức đang khống chế hành động của sói xám.

 

Một luồng điện xẹt dọc sống lưng hắn, khiến toàn thân run lên, không cách nào chống đỡ.

 

Bởi vậy, đầu lưỡi sói đen nhánh lại một lần nữa trượt xuống, l**m đến tận nơi nhạy cảm nhất, khiến sắc hồng mảnh run rẩy hiện ra trong không khí.

 

Lấp lánh ánh nước, như hạt đậu đỏ rực rỡ.

 

Yến Cức ngây người, sóng nhiệt dồn dập trong lồng ngực, mũi nóng ran. Hắn vội lấy lòng, dụi đầu vào má Tân Hòa Tuyết, sợ y giận, nhưng lại buột miệng nói sai lời:
“… Hình như… ngọt thật.”

 

Tàn lý trí còn sót lại trong Tân Hòa Tuyết hoàn toàn tan vỡ.

 

Đôi tai y đỏ bừng như muốn rỉ máu, khẽ run lên:
“Yến… gai!”

 

........

 

P/s: Lời của editor
l**m dú à?

 

Khi Quý Ngọc Sơn tháo hết điện cực và kim tiêm gắn trên người, Tân Hòa Tuyết mím chặt môi, từ trong khoang trị liệu bước ra.

 

Chiếc áo bệnh nhân trên người y vừa mỏng manh vừa rộng thùng thình, vạt áo rũ xuống, làm thân hình vốn gầy yếu càng thêm mong manh.

 

Yến Cức thì như một chú chó lớn vừa phạm lỗi, lặng lẽ theo sát phía sau, chẳng dám hé răng. Nhưng mỗi khi Tân Hòa Tuyết khẽ quay đầu nhìn, ánh mắt hắn lại lộ rõ sự lấy lòng, dễ dàng nhận ra bằng mắt thường.

 

Trong phòng kiểm tra khác, khi số liệu tinh thần của Tân Hòa Tuyết dần dần ổn định và cho thấy sự cải thiện rõ rệt, Quý Ngọc Sơn liền ngắt kết nối tai nghe, chấm dứt toàn bộ giám sát trực tiếp.

 

Các nghiên cứu viên và trợ thủ không hề biết chuyện gì đã xảy ra khi Yến Cức tiến vào chiến giới tinh thần của Tân Hòa Tuyết, nhưng nhìn tình hình trước mắt, họ đều có cùng một suy đoán, dường như cặp lính gác và người dẫn đường mới quen này đang gặp phải khúc mắc tình cảm nào đó.

 

Họ thầm mong cả hai sẽ sớm hòa giải.

 

Người nghiên cứu viên lúc đầu lỡ lời nhắc đến chồng trước của Tân Hòa Tuyết, trong lòng thành khẩn cầu nguyện, hy vọng không phải vì mình vô tình gợi nhắc mà khiến đôi trẻ mâu thuẫn.

 

Để tiếp tục theo dõi, Tân Hòa Tuyết được giữ lại phòng bệnh Bạch Tháp thêm hai ngày. Yến Cức thì được Bạch Tháp tỉ mỉ sắp xếp ở một phòng riêng, tuy tách xa nhưng vẫn bảo đảm khi có biến cố xảy ra, chỉ cần gọi là hắn có thể lập tức xuất hiện.

 

Mãi đến khi tất cả các chỉ số, cả thể chất lẫn tinh thần của Tân Hòa Tuyết, đều một lần nữa trở lại ổn định, Bạch Tháp mới đồng ý để vài vị quan chức cấp cao của quân đội cùng Vệ Trạc tiến hành buổi phỏng vấn xin thông qua.

 

Do nội dung thảo luận lần này liên quan đến cơ mật tuyệt đối, Bạch Tháp đã bố trí một phòng họp đặc biệt được bảo mật, cách âm hoàn toàn, bảo đảm ngoài những người có mặt sẽ không ai hay biết, ngay cả Yến Cức cũng bị loại ra ngoài. Người lính gác trẻ tuổi, không chiến công hiển hách, không quyền lực, chỉ có thể quay về nhà chờ đợi người mình yêu.

 

Trong phòng họp, nhân viên chỉ huy chiến lược tối cao của quân đội mang đến hình ảnh vệ tinh. Dữ liệu lần này còn tinh vi, chi tiết và bảo mật hơn rất nhiều so với những gì trước đây Vệ Trạc từng cung cấp cho Tân Hòa Tuyết.
Cấp bậc bảo mật lần này còn cao hơn với lần họp trước của mọi người.

 

Không gian họp kín bưng, bốn bề là tường cách âm bằng vật liệu đặc biệt. Đèn trên trần đều tắt, chỉ có chùm sáng máy chiếu rọi vào mặt tường, kết hợp với hệ thống mô phỏng lập thể, tạo thành bản đồ ba chiều sống động.

 

Phóng to. Thu nhỏ. Lại phóng to.

 

Cho đến khi mọi người đều nhìn thấy rõ trên hình ảnh, những đường cong màu xanh lục rậm rạp đang lan tràn khắp các gấp khu.

 

Những tuyến đường xanh lục ấy như một mạng lưới khổng lồ, nối liền tất cả các gấp khu vốn biệt lập, không hề có liên hệ với nhau.

 

Sắc mặt vị trưởng quan chỉ huy trở nên nặng nề. Chính ông là người đầu tiên phát hiện hiện tượng bất thường này, và đã theo dõi suốt gần hai tháng qua.

 

“Ban đầu, nó xuất hiện ở Bắc Cảnh.”

 

Chùm tia laser dừng ở bản đồ Bắc Cảnh. Thời điểm đó trùng hợp với chuyến đi thứ hai của Vệ Trạc đến Bắc Cảnh để khảo sát dị thường.

 

Trong lần giúp một lính gác khai thông tinh thần, Tân Hòa Tuyết đã thấy trong ký ức của hắn. Y nhớ đã từng nhìn thấy biến chủng dây leo bất thường xuất hiện ở gấp khu rừng mưa số 22. Nhưng kỳ lạ thay, điểm dị thường ấy lại bùng phát tại Bắc Cảnh xa xôi, cách Tây Cảnh hàng vạn dặm.

 

Trong khi các quan chức đang chăm chú lắng nghe, Tân Hòa Tuyết thì đã chìm vào dòng suy tư.

 

Nếu như trước đây, y còn chưa thể hiểu hết những đường cong màu xanh ấy, thì sau biến cố tại công viên giải trí, cộng thêm cơ duyên bước vào địa ngục đỏ thẫm kia, y đã có thể rút ra một kết luận chắc chắn.

 

“Nó muốn kết nối toàn bộ các gấp khu, từ đó phát động một cuộc tiến công toàn diện vào khu an toàn.”

 

Giọng nói của Tân Hòa Tuyết vang lên đồng thời cùng với trưởng quan chỉ huy, hai người như nói cùng một điều.

 

Ánh mắt cả phòng lập tức dồn cả về phía y.

 

Trưởng quan nhìn y đầy tha thiết:
“Cậu… phải chăng đã biết rõ điều gì?”

 

Tân Hòa Tuyết, từ lâu đã quen với ánh nhìn chăm chú, thần thái bình tĩnh, chậm rãi nói:
“Những luồng năng lượng xanh bất thường đó… chính là mạng lưới thần kinh của Cây Treo Cổ.”

 

Mỗi một sợi dây leo thoát ra từ gấp khu rừng mưa, đều là một nút thần kinh trong mạng lưới khổng lồ của cây treo cổ. Đó cũng là lý do trên bản đồ vệ tinh lại hiện lên những dòng năng lượng xanh bất thường.

 

Tân Hòa Tuyết suy đoán có những dây leo chịu sự khống chế của Hạ Bạc Thiên, mang theo dấu ấn ý thức của hắn mà không có tư duy cao cấp nhưng cũng có những dây thuần túy chỉ tràn ngập bản năng khát máu và ý chí tấn công của Cây Treo Cổ. Thậm chí, ngay cả những sợi mang dấu ấn của Hạ Bạc Thiên cũng không hoàn toàn do hắn kiểm soát.

 

Từ những gì y từng chứng kiến trong thế giới tinh thần, Hạ Bạc Thiên vẫn đang kịch liệt tranh giành quyền làm chủ với Cây Treo Cổ. Một bên suy yếu, một bên ngày càng lớn mạnh. Và nếu nhìn tổng thể, thì rõ ràng Hạ Bạc Thiên đang dần rơi vào thế hạ phong.

 

Bởi vì nội dung nhắc đến mục tiêu then chốt, nên khi thuật lại, Tân Hòa Tuyết cố ý lược bỏ phần liên quan đến Hạ Bạc Thiên. Y chỉ nói rằng do tinh thần lực chịu k*ch th*ch, đã vô tình chạm đến dây leo, từ đó bị lôi kéo tiến vào thế giới ý thức của Cây Treo Cổ.

 

Từ những lời độc nhất vô nhị ấy, thông tin mà Tân Hòa Tuyết cung cấp lại trở thành mấu chốt, có tác dụng định hướng cho tình thế hiện tại.

 

Trước mắt, quân đội chưa hề có phương pháp dự đoán trước hành động của Cây Treo Cổ, càng chưa thể chuẩn bị hay bố trí phòng thủ kịp thời khi xuất hiện khu gấp khu mới.

 

Sự kiện công viên giải trí bị ô nhiễm nuốt chửng chỉ vài ngày trước chính là lời cảnh tỉnh nghiêm khắc nhất. Dù quân đội đã kịp thời hủy diệt gấp khu chỉ sau một đêm, nhưng thương vong nặng nề vẫn khắc sâu thành bài học.

 

Bọn họ đã quá khinh địch, tin tưởng rằng quái vật trong gấp khu tuyệt đối không thể vượt qua tuyến phòng thủ biên cương, bởi đã có vô số tháp canh kiên cố trấn giữ.

 

Thế nhưng, sự thật chứng minh, quái vật đã sớm ẩn núp trong ngoài khu an toàn từ lâu, vô khổng bất nhập(*).

 

• (*) Vô (無): Không có, không.
• Khổng (孔): Lỗ hổng, lỗ nhỏ, chỗ sơ hở, hoặc có nghĩa là chỉ sự thiếu sót.
• Bất nhập (不入): Không vào, không lọt vào, không bỏ qua.
Ý nghĩa tổng thể:
Khi ghép lại, "vô khổng bất nhập" có nghĩa là không bỏ sót bất kỳ một lỗ hổng, một cơ hội nào, thể hiện sự cẩn thận, tỉ mỉ và quyết liệt trong công việc hoặc mục đích. 

 

Nếu không thể dự đoán nhánh hành động của nó, biện pháp duy nhất và tối ưu chính là tìm ra bản thể, rồi tiêu diệt tận gốc.

 

“Trong thế giới ý thức, cậu có thể xác định vị trí bản thể của Cây Treo Cổ không?”

 

Đây tuyệt đối là loài quái vật gấp khu đáng sợ và cường đại nhất trong mấy trăm năm qua. Một khi tiếp tục phát triển, nó tất yếu sẽ đảo lộn tương lai loài người. Đến lúc đó, đừng nói đến khu an toàn, ngay cả thành lũy Bạch Tháp cuối cùng cũng chưa chắc giữ nổi.

 

Đáng tiếc, Tân Hòa Tuyết chỉ lắc đầu.

 

“Cảnh tượng đó giống như địa ngục. Đất đỏ thẫm nứt nẻ, hoang vu vô tận. Ngoài Cây Treo Cổ và vô số dây leo, không có lấy một chút thảm thực vật che phủ. Tôi không cách nào phán đoán vị trí cụ thể.”

 

……

 

Lúc rời Bạch Tháp, chính Vệ Trạc lái xe đưa Tân Hòa Tuyết về.

 

Suốt quãng đường, cả hai gần như chẳng trò chuyện. Không biết là do thể xác và tinh thần đều mệt mỏi vì chuyện quái vật dây leo, hay vì giữa họ luôn có một cái bóng vô hình ngăn cách.

 

Ngày trước là Hạ Bạc Thiên. Hiện tại là Yến Cức.

 

Vừa xuống xe ở biệt thự, Yến Cức lập tức chạy tới đón. Hắn lo lắng hỏi thăm:
“Thế nào rồi?”

 

Tân Hòa Tuyết khẽ lắc đầu:
“Anh không sao.”

 

“Cơm chiều vừa kịp làm xong.” Yến Cức liếc nhanh về phía Vệ Trạc, trong ánh mắt ánh lên tia mỉa mai: “Chỉ chuẩn bị đủ phần cho hai người chúng ta thôi, xem ra không thể lưu khách lại dùng bữa.”

 

Ánh mắt Vệ Trạc u tối, hoàn toàn không đáp lại sự khiêu khích của người lính gác trẻ tuổi.

 

Hắn chỉ đưa cho Tân Hòa Tuyết hai tấm thiệp mời mạ vàng:
“Đêm trừ tịch(*) sẽ có hội nghị Bốn Biên Cảnh, đến lúc đó tôi sẽ đến đón em.”

 

(*) Trừ tịch, còn được gọi tên là đêm ba mươi, là khoảng thời gian trước nửa đêm, thời khắc giao thừa giữa năm mới và năm cũ.

 

Hội nghị Bốn Biên Cảnh là cuộc họp chiến lược quy mô lớn do bốn tuyến đông, tây, nam, bắc và quân khu trung ương trong khu an toàn đồng tổ chức, nhằm điều chỉnh phương hướng chiến lược đối phó gấp khu. Đây cũng giống như buổi tổng kết cuối năm, quy tụ từ chính khách đến những lính gác và người dẫn đường cấp cao nơi tiền tuyến.

 

Tấm thiệp mời này vốn đã được ấn định từ đầu năm. Vì vậy, ngoài tên của Tân Hòa Tuyết, còn có một thiệp mời khác viết rõ Hạ Bạc Thiên. Không ngờ chỉ trong một năm ngắn ngủi, bao biến cố đã xảy ra.

 

Bàn tay Tân Hòa Tuyết khẽ v**t v* hai cái tên. Hạt bụi vàng từ dòng chữ in chìm dính cả vào lòng bàn tay y.

 

“Ừm.” Y chỉ khẽ đáp.

 

Thực ra, dù Vệ Trạc không trực tiếp đến đón, quân đội cũng sẽ bố trí xe đặc biệt đưa y đến.

 

Tân Hòa Tuyết không vạch trần tâm tư ẩn giấu sau sự chăm sóc của Vệ Trạc.

 

Là huynh đệ thân thiết với Hạ Bạc Thiên, việc hắn chăm sóc goá phụ dường như vừa danh chính ngôn thuận, vừa hợp tình hợp lý.

 

Nhưng Tân Hòa Tuyết không chắc hắn có thể giữ được lớp vỏ lễ nghĩa ấy đến khi nào.

 

Người được giáo dưỡng trong khuôn phép quý tộc, chịu sự gò bó nghiêm khắc từ nhỏ, khi áp lực dồn đến cực hạn, kết cục chỉ có hai khả năng: hoặc bùng nổ phản kháng, hoặc sa vào biến chất rồi mới bùng nổ.

 

Tân Hòa Tuyết lại thản nhiên mong chờ, không biết Vệ Trạc sẽ làm ra chuyện gì.

 

Y khẽ cong mắt, ánh nhìn mơ hồ mang theo ý cười.

 

Dù vậy, so với Vệ Trạc đã rời đi, vấn đề cấp bách hơn lại nằm ngay trước mắt, chính là người lính gác hiện tại. Đây là vấn đề buộc y phải mau chóng giải quyết.

 

Sau bữa cơm, Yến Cức đặt đũa xuống bàn, không vòng vo mà hỏi thẳng:
“Em… có thật sự giống Hạ Bạc Thiên đến vậy sao? Tại sao anh luôn đối diện em, nhưng lại gọi tên hắn?”

 

Thoạt nhìn, hắn quả thực rất để tâm đến chuyện này.

 

Quả thật, là người yêu hiện tại, nhưng lại thấy bạn tình của mình đối với người tiền nhiệm vẫn khắc sâu ký ức, nhớ mãi không quên, khó tránh khỏi Yến Cức cảm thấy khó chịu, dù cố gắng thế nào cũng không thể tự an ủi hay xoa dịu được cảm xúc.

 

Tân Hòa Tuyết giả vờ khó hiểu:
“Có sao?”

 

Yến Cức:
“…… Có.”

 

Yến Cức:
“Lần trước ở rạp xiếc rối gỗ, rồi cả khi trong lúc giao hòa chiến cảnh tinh thần… phản ứng đầu tiên của anh đều là gọi tên hắn.”

 

Tân Hòa Tuyết buông ánh nhìn xuống.

 

“Xin lỗi. Có lẽ vì trước kia anh cùng anh ấy từng trải qua quá nhiều nguy hiểm, đã quen với việc kề vai chiến đấu. Vì vậy mới có phản ứng theo bản năng, chứ không phải cố ý gọi tên anh ấy… thay cho em.”

 

“Nhưng chắc hẳn em nghe vậy sẽ rất khó chịu.”

 

Y ngẩng mắt, bình thản nói tiếp:

 

“Nếu vì chuyện này mà em muốn chia tay, anh cũng có thể hiểu.”

 

Nghe đến đây, Yến Cức lập tức bật dậy, bực bội đáp:
“Em khi nào nói muốn chia tay? Em chưa từng nói thế! Ngay cả một chữ cũng không có ý đó!”

 

Tân Hòa Tuyết hơi sững người.
“Được, anh hiểu rồi.”

 

“Anh căn bản không hiểu gì cả!” Yến Cức bực bội gãi đầu.

 

Tân Hòa Tuyết nhìn hắn có chút buồn cười nhưng cũng hơi ngán ngẩm. Y vốn không thích kiểu đàn ông khi đã bước vào quan hệ lại suốt ngày nghi thần nghi quỷ.

 

Dù vậy, y vẫn giữ vẻ điềm tĩnh dịu dàng:
“Buổi tối….em có muốn sang phòng anh ngủ không?”

 

Câu hỏi ấy khiến lửa giận của Yến Cức lập tức tắt ngúm.

 

……

 

Nhưng hóa ra.....

 

Buổi tối đến phòng Tân Hòa Tuyết, chỉ đơn giản là… đắp chăn nằm ngủ.

 

Yến Cức trừng mắt nhìn trần nhà, ánh mắt vô hồn.

 

Tân Hòa Tuyết thì vừa khép sách, kết thúc phần đọc trước khi ngủ, chuẩn bị tắt đèn bàn đầu giường để nghỉ ngơi.

 

Yến Cức cất giọng nhỏ:
“Bây giờ mới có chín giờ tối thôi.”

 

“Em không buồn ngủ sao? Anh thì hơi mệt.” Tân Hòa Tuyết ngạc nhiên hỏi.

 

Yến Cức trở mình, vòng tay nóng bỏng ôm lấy eo y. Qua lớp áo ngủ mỏng, hắn cảm nhận rõ sự mềm mại của cơ thể:
“Thân thể anh đã đỡ hơn chưa? Bác sĩ dặn cần tiến hành nhiều lần giao hòa chiến cảnh tinh thần thì mới tốt lên được.”

 

Hắn ngập ngừng, có chút mâu thuẫn khi gọi tên người này, nhưng hắn vẫn dứt khoát nói:
“Quý Ngọc Sơn có nói với em….anh với hắn trước kia… mỗi lần đều có thể làm mười lần. Em cũng có thể…”

 

Lời còn chưa dứt, những ngón tay dài mảnh đã khẽ đặt lên môi hắn, chặn lại.

 

Ánh mắt Tân Hòa Tuyết trầm xuống:
“Hắn nói với em…?”

 

Y thật sự không muốn nhắc tới chuyện rối rắm này. Giống như một con mèo nhỏ khò khè, y vội cắt ngang:
“Đều là lời vô căn cứ.”

 

Thực ra, trong lúc điều trị, y chưa từng thẳng thắn tiết lộ với Quý Ngọc Sơn về tần suất quan hệ giữa mình và Hạ Bạc Thiên trước kia. Ai lại phán đoán bừa ra cái “một đợt mười lần” chứ?

 

Thiệt hay giả không quan trọng. Nhưng Yến Cức vẫn để tâm đến chuyện so sánh, cố chấp muốn chứng minh mình còn giỏi hơn Hạ Bạc Thiên.

 

“Dung hợp thân thể và tinh thần đều có lợi cho bệnh tình của anh. Vậy… em có thể giúp chứ?” – hắn dè dặt hỏi ý kiến.

 

“…… Không cần.” Tân Hòa Tuyết từ chối.

 

Song Yến Cức vẫn không chịu bỏ cuộc, ánh mắt tha thiết nhìn chằm chằm y:

 

“Đợi anh ngủ rồi, em sẽ nhẹ nhàng thôi… được không?”

 

“Dùng ngón tay thì sao?”

 

“Chính diện?”

 

“Hay từ phía sau?”

 

“Ôm?”

 

“Hoặc chống trước gương?”

 

Mỗi một câu hắn nói ra, hàm răng Tân Hòa Tuyết lại siết chặt thêm một chút, đôi tai mỏng khẽ hồng lên, gần như muốn lấy tay che đi.

 

Cuối cùng, y dứt khoát kéo mạnh chăn, ấn thẳng lên khuôn mặt đáng ghét kia.

 

“Ưm ưm ưm!”

 

Mặt Tân Hòa Tuyết không cảm xúc, tay giữ chặt chăn không hề buông, hệt như một con mèo nhỏ bộc lộ bản tính, chuẩn bị đè chết con chó không biết xấu hổ trước mặt.

Bình Luận (0)
Comment