Chứng Bệnh Khiến Vạn Người Say Đắm Giữa Chốn Quyền Uy

Chương 133

Đêm giao thừa không có pháo hoa rực rỡ, cũng chẳng có tiếng pháo trúc giòn vang. Năm mới chỉ được nghênh đón bằng những tiếng ầm ĩ của hai gã lính gác đang lao vào nhau, đấm đá túi bụi ngay sáng mùng Một.

 

Tuy hơi ồn ào quá mức, nhưng với một người với giá trị ngược tâm 75 và một người với giá trị ngược tâm 85, Tân Hòa Tuyết vẫn có thể chịu đựng được.

 

Yến Cức ban đầu buông lời lạnh lùng “dễ hợp dễ tan”, nhưng kết quả lại lặng lẽ quay về, giúp Tân Hòa Tuyết thu xếp mọi rối loạn, xong xuôi rồi lại lặng lẽ rời đi.

 

Khi tỉnh lại, Tân Hòa Tuyết mới phát hiện biệt thự đã được dọn dẹp gọn gàng, sạch sẽ đến mức ngay cả robot quét rác cũng chẳng có việc để làm. Trong tủ lạnh, rau củ và thực phẩm đều được phân loại ngăn nắp, dán nhãn tiện lợi. Sợ rằng y tìm nhầm, Yến Cức còn để lại mấy tờ giấy ghi chú chi tiết.

 

Hắn không mang đi thứ gì. Vài bộ quần áo thay đổi vẫn lặng lẽ treo trong tủ phụ. Bộ vest nâu từng được Tân Hòa Tuyết đặt may riêng cho hắn thì lại bị bỏ trong phòng chứa đồ, cùng với tất cả kỷ vật phủ bụi thuộc về Hạ Bạc Thiên.

 

Theo cách phân loại của Yến Cức, rõ ràng trong mắt hắn, bộ vest ấy không thuộc về mình, mà chỉ là vật sót lại của một hồn ma chưa tan biến.

 

“……”

 

Ngón tay Tân Hòa Tuyết siết nhẹ mấy tờ ghi chú, khẽ thở dài.

 

Vì từng gắn bó trong đời sống thường nhật, nên sau chia tay, sự hiện diện của Yến Cức giống như rêu xanh, dù đã tách rời, vẫn còn vương lại, âm thầm lan khắp biệt thự. Ngay cả tủ lạnh đầy ắp đồ ăn cũng là hai người từng cùng nhau đi mua.

 

Muốn gột rửa tất cả, nói thì dễ, nhưng thực hiện lại phiền phức vô cùng. Cuối cùng, chỉ có thể để thời gian bào mòn dần.

 

Tân Hòa Tuyết vẫn giữ hình tượng lý trí, không chủ động liên lạc, không gửi đi một lời hỏi thăm. Như đã nói từ trước, y không định tiếp tục kéo dài mối tình sai lầm này, chỉ lặng lẽ bước ra khỏi thế giới thuộc về Yến Cức.

 

Đến mùa tuyển sinh đầu năm, Yến Cức không tìm thấy tên y trong bất kỳ danh sách giảng viên nào. Hỏi thăm mới biết, Tân Hòa Tuyết đã rút khỏi trường quân đội tổng hợp dành cho lính gác và dẫn đường, để chuyên tâm cống hiến cho công tác chính thức của ngành dẫn đường.

 

Còn Yến Cức thì đem chiếc máy truyền tin đi sửa, tốn đến mấy ngàn. Chủ tiệm còn khuyên rằng số tiền ấy đủ mua máy mới. Nhưng Yến Cức không rõ vì sao, hắn chỉ muốn giữ lại cái máy này, chiếc máy từng kết nối với hệ thống âm thanh, máy chiếu trong phòng ngủ của Tân Hòa Tuyết.

 

Từ đó, hắn gần như dốc toàn bộ thời gian và sức lực vào chương trình học mới, huấn luyện mô phỏng và nhiệm vụ của quân đoàn dự bị. Trên ảnh avarta cố định, hắn không hề đăng thêm bất kỳ tin tức mới nào.

 

Chỉ thỉnh thoảng, quân đội hoặc quân đoàn dự bị lại gửi đến một vài thông báo đặc thù, nhắc nhở hắn rằng mình từng tham gia vào đời sống của một vị dẫn đường, và vì vậy sẽ được hưởng sự “bồi thường” cùng sự quan tâm từ phía bên kia.

 

Gia Kim thì chẳng thể nào chịu nổi bầu không khí u ám quanh hắn. Rõ ràng là mùa xuân, vậy mà bước chân về ký túc xá lại thấy như chui vào tủ đông.

 

Nhìn bộ dạng Yến Cức, cậu ta cũng đoán ra phần nào, liền nhẹ nhàng khuyên nhủ đôi câu.

 

Thế nhưng, đúng lúc nửa đêm, vào khoảng thời khắc của những nỗi niềm riêng tư và nhạc khúc bi thương, điện thoại Gia Kim bỗng nổ tung bởi tin nhắn từ Yến Cức.

 

【Yến Cức: Em thật sự chịu không nổi.】

 

【Yến Cức: Mọi chuyện đều là em chủ động, em cúi đầu, chưa từng có ngoại lệ.】

 

【Yến Cức: Em chỉ thuận miệng nói chia tay, vậy mà cũng không thể cho em một bậc thang để bước xuống sao? Em liền như đất đá trôi, rơi thẳng xuống vực sâu.】

 

【Yến Cức: Anh nói không muốn làm lỡ dở em… Tân Hòa Tuyết, rõ ràng anh không muốn chịu trách nhiệm! Anh đã hủy hoại đời em, biến em thành một tên lính gác second-hand chẳng ai cần! Ngay cả tinh thần thể của em cũng bị anh huấn luyện đến mức từ sói biến thành chó. Tân Hòa Tuyết, em hận anh! Em vĩnh viễn sẽ không tha thứ cho anh!】

 

【Yến Cức: Lần này em sẽ không quay đầu làm chó cho anh nữa. Ha, chia tay thì chia tay, ai thèm chứ?】

 

【Gia Kim: Này người anh em, có phải cậu gửi nhầm người không? Xem lại đi?】

 

【Yến Cức: Tôi biết, không gửi nhầm.】

 

【Yến Cức: Tôi chỉ không nỡ gửi cho anh ấy.】

 

【Gia Kim: ……】

 

Đây là số phận hay sao?

 

Không được tôn trọng, không có lời chúc phúc, cũng chẳng thể khóa chặt giữ lại.

 

……

 

Tân Hòa Tuyết không đáp lại sự theo đuổi của Vệ Trạc, dường như cũng chẳng vì mối quan hệ rối rắm này mà lo lắng hay phiền muộn.

 

Y từng bước hoàn thành nhiệm vụ khai thông tinh thần của mình, thỉnh thoảng lại đến thăm mộ Hạ Bạc Thiên. Ừ, cho dù ngày ấy y không tham dự tang lễ Hạ Bạc Thiên, nhưng về sau, mỗi tháng vào một ngày cố định, cậu đều đến nơi Hạ Bạc Thiên yên nghỉ, đặt trước phần mộ đôi chút di vật để tưởng nhớ.

 

Trong quân đội, có người tìm đến, hy vọng y rời hậu cần, tiến thẳng ra tiền tuyến, một lần nữa bước vào khu vực gấp khu có cây treo cổ đầy nguy hiểm. Lúc đó, Tân Hòa Tuyết chẳng hề ngạc nhiên, cũng không chút do dự, liền gật đầu đồng ý.

 

Chỉ là, vì đã lâu không trực tiếp ra vào gấp khu, cả bản thân y lẫn quân đội đều phải chuẩn bị kỹ lưỡng cho trận chiến với mức độ nguy hiểm chưa từng biết trước này. Từ dữ liệu vệ tinh quan sát dao động năng lượng bất thường, có vẻ tình hình đã tạm ổn định, nên họ dự định tháng Sáu sẽ tiến quân về phía đông, tới làng chài dưới chân ngọn núi nơi phát hiện dây leo treo cổ.

 

Trong thời gian đó, Tân Hòa Tuyết lại đến viện nghiên cứu để kiểm tra lại tình trạng thể chất và mức độ tinh thần lực.

 

Kết quả cho thấy, cả cơ thể lẫn tinh thần của y đều tốt hơn nhiều so với quãng thời gian suy kiệt trước kia. Ảnh hưởng tinh thần từ vị lính gác trước đã phai nhạt. Một lính gác mới khác đã xâm nhập vào chiến cảnh tinh thần của y, khiến vết thương còn sót lại dần tiêu biến. Để lại dấu ấn dung hòa, khiến tinh thần lực của Tân Hòa Tuyết có thể tự do sinh trưởng trong chiến cảnh tinh thần.

 

Các nghiên cứu viên đề nghị y tiếp tục duy trì đều đặn những hành vi thân mật cần thiết.

 

Khi rời khỏi phòng kiểm tra, Tân Hòa Tuyết bắt gặp Quý Ngọc Sơn đứng ở cuối hành lang pha lê. Ngoài trời vừa có cơn mưa nhỏ, không khí thoáng đãng, những hạt nước trong suốt còn vương trên trần kính, ánh sáng hắt xuống long lanh như đá vụn trong ly rượu bạc hà, có thể ngửi thấy mùi nước mưa lẫn hương thơm của cỏ.

 

Quý Ngọc Sơn đứng trong làn khói thuốc vương vất từ điếu thuốc kẹp giữa đốt ngón tay của hắn, qua lớp kính trong suốt, ánh mắt dõi theo bóng thanh niên đang từ đầu hành lang tiến lại gần. Trời đã sang cuối xuân đầu hạ, nhiệt độ ấm lên, chàng thanh niên mặc chiếc sơ mi cổ lật mỏng nhẹ, bên ngoài khoác áo jacket rộng thùng thình. Dáng vẻ gầy gò, dung mạo ôn hòa, xinh đẹp, trong sáng, trông như một học sinh trong vườn trường, khó ai tin rằng người này từng là dẫn đường cùng bạn đời trải qua sinh tử. So với ba năm trước lần đầu gặp mặt, Quý Ngọc Sơn thấy y dường như chẳng hề thay đổi.

 

Khoảng cách giữa họ ngày một rút ngắn.

 

Quý Ngọc Sơn dập tàn thuốc, ném vào thùng rác, rồi lên tiếng như một người bạn quen thân:
“Dạo này sống thế nào?”

 

Tân Hòa Tuyết đứng yên, khẽ mỉm cười:
“Vẫn ổn.”

 

Đối diện nụ cười ấy, tim Quý Ngọc Sơn lại đập dồn dập, giống hệt khoảnh khắc rung động từ cái nhìn đầu tiên.

 

Hắn cắm hai tay vào túi quần, thản nhiên nói:
“Tôi còn tưởng hai gã lính gác kia sẽ khó mà buông tha cậu.”

 

Rồi nửa đùa nửa thật:
“Nếu cảm thấy phiền phức, cũng có thể suy xét đến tôi? Tôi làm ở viện nghiên cứu 996, thường xuyên tăng ca, về nhà đặt lưng là ngủ, cho dù cậu có vụng trộm yêu đương với tình nhân cũ, tôi cũng chẳng biết. Thế nào?”

 

Hàng mi dài của Tân Hòa Tuyết khẽ rũ xuống, không bắt nhịp câu chuyện, chỉ nhẹ nhàng đáp:
“Công việc của anh áp lực lớn, hút thuốc nhiều không tốt cho sức khỏe.”

 

Vốn dĩ giữa họ không có nhiều mối liên hệ, đối phương đã cho hắn đủ thể diện để khéo léo từ chối.

 

Trong mắt Quý Ngọc Sơn lóe lên một tia tự giễu, ánh sáng lạnh lẽo sau lớp kính che đi toàn bộ cảm xúc. Trước khi Tân Hòa Tuyết kịp bước qua hành lang pha lê, hắn bất giác kéo nhẹ ống tay áo y.
“Chờ một chút.”

 

Khi thấy Tân Hòa Tuyết ngạc nhiên quay lại, hắn vờ như thản nhiên:
“Hôm nay lại có mưa.”

 

Lấy cớ ấy, Quý Ngọc Sơn tự nhiên đưa chiếc ô trong suốt vào tay y.

 

Thế nhưng, chiếc ô nhanh chóng bị đẩy trở lại, vạt áo khẽ tuột khỏi bàn tay hắn, như cơn gió lạnh lướt qua đồng rộng bát ngát, chẳng để lại dấu vết.

 

“Không cần, cảm ơn.” – Tân Hòa Tuyết từ chối.

 

“Có người đang đợi tôi.”

 

Ngẩng mắt nhìn ra xa, Quý Ngọc Sơn quả nhiên thấy một lính gác trẻ tuổi đang tiến lại, tay cầm ô đen và tờ giấy trắng chữ đen. Hắn liền đoán được phần nào câu trả lời.

 

.......

 

Cuối cùng, Yến Cức không thể nhẫn nhịn thêm nữa.

 

Tờ giấy thông báo kết quả vốn đã chậm trễ suốt ba tháng, nay rốt cuộc cũng được gửi đến địa chỉ trường học của hắn.

 

Cái gọi là tôn nghiêm không hạ xuống được, cái gọi là thể diện, tất cả đều có thể vứt bỏ.

 

Hắn gần như muốn ôm chặt lấy Tân Hòa Tuyết đến mức hòa y vào tận xương tủy.

 

Tờ giấy trắng trong lòng bàn tay bị bóp đến nhăn nhúm.

 

“Mức độ xứng đôi: 100%.”

 

“Tân Hòa Tuyết.”

 

“Chúng ta… mức độ xứng đôi trọn vẹn là 100%.”

 

Yến Cức gằn từng chữ một, 123 ngày, 11 tiếng đồng hồ điên cuồng nhớ nhung đã tích tụ đến mức không thể đong đếm, hắn chỉ có thể tham lam hít lấy hơi thở của Tân Hòa Tuyết, thứ hương lạnh nhạt, sạch sẽ kia. Như thể chỉ cần rời xa y, ngay cả dưỡng khí cũng bị cướp đoạt, không còn cách nào hít thở.

 

【 Giá trị ngược tâm của Yến Cức +5 】

 

Tại sao xứng đôi 100% mà lại chẳng thấy vui?

 

Tân Hòa Tuyết giơ tay, nét mặt tựa ánh trăng vỡ loang trong mặt hồ, dịu giọng đáp:
“Được.”

 

Cảm nhận bàn tay dịu dàng đang đặt lên tóc gáy ẩm ướt của mình, Yến Cức cúi đầu, giọng trầm xuống, nghẹn ngào run rẩy:
“Anh phải chịu trách nhiệm với em. Ngoài anh ra, sẽ không còn ai muốn em nữa.”

 

……

 

Mấy ngày sau, tiểu đội Kim Ngân tái hợp, Vệ Trạc nhìn thấy một lính gác vốn dĩ không nên có mặt ở đó.

 

Yến Cức đã trải qua gần một năm huấn luyện, hoàn toàn khác với dáng vẻ ngông cuồng ban đầu. Làn da ngăm vốn dĩ nay càng thêm sậm màu, sự kiêu ngạo trong ánh mắt đã lắng xuống, thay bằng nét trầm ổn, ít lời hơn hẳn.

 

Chỉ riêng khi dây dưa với Tân Hòa Tuyết, hắn vẫn giữ nguyên cái dáng vẻ không biết xấu hổ ấy.

 

Khuôn mặt Vệ Trạc lạnh hẳn xuống:
“Tại sao hắn lại ở đây?”

 

Khuê Khắc vội vàng giải thích:
“Hắn và Hòa Tuyết có độ xứng đôi 100%. Hơn nữa trong quân đoàn dự bị, biểu hiện cực kỳ xuất sắc, lý lịch lại đẹp. Quân đội… đã đặc cách cho phép.”

 

Nói cho cùng, lần này chỉ là hành động tiền trạm. Bọn họ sẽ tiến hành điều tra tại cửa biển Thao Ba và vùng hải vực quanh đảo núi lửa. Nhiều nhất cũng chỉ dừng lại ở ngoài rìa đảo, bởi khu vực gấp khu này hiện chưa có trong hồ sơ quân đội, không hiểu biết cụ thể mà mạo muội tiến sâu rất có thể dẫn đến toàn quân bị diệt, điều mà không ai mong muốn.

 

Mặt Vệ Trạc vẫn trầm nghiêm, nhưng khi quay sang Tân Hòa Tuyết, giọng lại dịu xuống:
“Đến Đông Cảnh rồi, đừng hành động một mình, cũng đừng rời tôi quá xa.”

 

Hoàn toàn không còn giống như trước kia từng khẳng định rằng mình sẽ một tấc không rời, bảo vệ đối phương chặt chẽ không để giống như Hạ Bạc Thiên.

 

Tân Hòa Tuyết chỉ khẽ cong mắt, đơn giản đáp ứng.

 

Đội hình lần này cũng không quá phức tạp, phần lớn đều là thành viên đội Kim Ngân cũ, những người từng cùng trải qua gấp khu rừng mưa số 22, tận mắt chứng kiến quân sĩ bị treo cổ. Lần đó, họ mất đi Hạ Bạc Thiên và một lính gác cấp A. Giờ đây, vị trí được bổ sung bằng Yến Cức và Hình Tiên Tề.

 

Hình Tiên Tề năm trước mới từ quân đoàn hạng B thăng lên quân đoàn hạng A. Trước kia từng tham gia điều tra bất thường ở gấp khu Bắc Cảnh, cũng được xem như có kinh nghiệm đối mặt dây leo treo cổ sinh biến.

 

Để đảm bảo hành động không xảy ra sai sót, trước khi xuất phát, Tân Hòa Tuyết đã tiến hành khai thông tinh thần cho từng lính gác trong đội.

 

……

 

Đầu óc Tân Hòa Tuyết chợt choáng váng, ý thức nặng nề, chìm dần. Nước lạnh băng từ bốn phương tám hướng tràn vào, khiến y sặc sụa, không kiểm soát nổi. Sau khoảnh khắc ngạt thở gần như cận kề cái chết, y ngoi lên mặt nước, ngực phập phồng, hít lấy hít để từng ngụm không khí, một tay quệt mạnh lớp nước lạnh trên mặt.

 

Hàng mi ướt sũng như phủ keo nước dính chặt, chớp mở khó nhọc.

 

Trước mắt là đại dương thăm thẳm, xanh thẫm loang máu đỏ, mênh mông vô bờ.

 

Hai tay y bám chặt lấy một tấm ván gỗ nổi, tựa như kẻ chết đuối vớ được cọng rơm, nhưng trong ánh mắt chỉ là hoang vu mịt mờ.

 

Bên cạnh y, có vật gì đó lững lờ trôi qua.

 

Theo bản năng, Tân Hòa Tuyết đưa tay chộp lấy, thì ra là một bàn tay trắng hếu toàn xương, từng đốt ngón như những nhánh cây khô. Đó chính là bàn tay của một lính gác đã trưởng thành.

 

Trong khoảnh khắc ngây người, cậu lập tức nhận ra đây là Vệ Trạc.

 

Ngẩng mắt nhìn quanh mặt biển, cảnh tượng trước mắt chẳng khác nào núi xác biển máu.

 

Nước biển lạnh băng thấm vào toàn thân, Tân Hòa Tuyết mơ hồ cảm thấy, dưới mặt biển chập chờn bất an kia, còn ẩn giấu thứ gì đó càng đáng sợ hơn.

 

Cả một trời dây leo xanh thẫm đang lan tràn, như chiếc lưới khổng lồ sắp khép lại, nhắm thẳng vào con mồi này.

 

Tân Hòa Tuyết lập tức ghì chặt tấm ván gỗ, dồn sức bơi về phía trước. Nhưng biển cả mênh mông vô tận, y chỉ như hạt bụi nhỏ bé, không phân biệt nổi phương hướng. Ý thức gần như tê liệt, chỉ còn bản năng gào thét thúc giục: Tiến lên, tiến lên… đừng dừng lại!

 

Mặt biển mênh mông bỗng hiện ra bóng dáng lờ mờ của bờ đất liền. Tân Hòa Tuyết không rõ mình đã lênh đênh bao lâu. Khi đôi tay gần như tê dại, mất hết cảm giác vì ngâm trong làn nước lạnh buốt, y chợt nhìn thấy trước mắt hiện ra một làng chài nhỏ, nhà cửa san sát chỉnh tề, càng lúc càng gần. Y đã có thể nhận rõ căn nhà cấp bốn, bên hông là một cây nhãn cổ thụ vươn tán che bóng.

 

Đôi mắt vốn đã chết lặng bỗng bừng sáng, lóe lên niềm vui khôn xiết.

 

Nhưng ngay lúc ấy, một tiếng gọi quỷ dị sâu thẳm vang lên từ dưới lòng biển xanh thẫm, như một tấm lưới khổng lồ lan tỏa:

 

“Ở lại…”

 

“Ở lại…”

 

“Hãy bầu bạn với tôi…”

 

Những khúc xương trắng trôi nổi như bóng ma, lúc nào cũng xoay quanh y, theo nhịp sóng dập dềnh, không một lần rời khỏi khúc gỗ mục mà y đang bấu víu.

 

Quá kỳ quái… Quá quỷ dị…

 

Tân Hòa Tuyết lại cảm thấy đau đầu, một cơn đau dữ dội như có thứ gì bén nhọn đang cưỡng ép tách mở não y, làm cảnh tượng trước mắt biến dạng.

 

Trong chớp mắt, những đống xương trắng đồng loạt hóa thành thân thể người. Mỗi gương mặt đều quen thuộc, đồng đội trong tiểu đội Kim Ngân. Nhưng gương mặt ấy nay đã xanh mét, trắng bệch, lộ ra sắc thái tử vong lâu ngày, mục rữa như giấy nhão trong nước, không còn hình dáng con người.

 

Miệng bọn họ đồng loạt mấp máy, nhịp điệu rập khuôn, khô khốc lặp đi lặp lại:

 

“Ở lại…”

 

Một đợt ù tai ong ong dội thẳng vào đầu, lồng ngực y đau buốt, toàn bộ sự sống trong khoảnh khắc như bị đông cứng. Thân thể khẽ run, y mất hết ý thức, ngã nhào xuống biển sâu.

 

【??? Giá trị tình yêu: 100】

 

………

 

Thân thể Tân Hòa Tuyết nghiêng đi, đầu đập mạnh vào bề mặt cong lạnh lẽo như pha lê, cơn đau nhói khiến y choàng tỉnh.

 

Bên ngoài, mặt trời rực rỡ soi chiếu. Nhưng trong xe, toàn thân y vẫn lạnh run, sau lưng mồ hôi tuôn ra như mưa.

 

Là… mơ sao?

 

Nhưng… y vừa mới mơ thấy gì?

 

Nghĩ mãi cũng không nhớ ra.

 

Y nhìn ra ngoài cửa sổ, không biết từ bao giờ xe đã dừng lại.

 

Cửa kính hạ xuống, Tân Hòa Tuyết hỏi người lính gác bên ngoài:
“Có chuyện gì xảy ra vậy?”

 

Yến Cức đứng dưới nắng, ngẩng đầu nhìn y:
“Tỉnh rồi à? Không sao, chỉ là thuyền bất ngờ thả neo, Khuê Khắc đang xử lý. Muốn xuống hít thở không khí không?”

 

Sắc mặt Tân Hòa Tuyết hơi nhợt nhạt. Y bước xuống, đứng dưới ánh nắng rực rỡ, vậy mà lại giống như băng tuyết quanh năm không tan.

 

Y hỏi:
“Sao lại đột ngột thả neo?”

 

Khuê Khắc đáp:
“Quả thực rất lạ… Trước khi xuất phát tôi còn cho người kiểm tra kỹ lưỡng rồi.”

 

May mắn thay, đó chỉ là một sự cố nhỏ giữa chặng đường. Chẳng mấy chốc, Khuê Khắc đã tìm ra nguyên nhân, xử lý ổn thỏa. Xe tiếp tục lăn bánh, tiến về hướng Đông Cảnh.

 

Đông Cảnh là dải ven biển uốn lượn quanh toàn bộ lục địa đế quốc. Trong đó, Thao Ba Khẩu là một làng chài nhỏ chẳng mấy nổi bật. Cách vài trăm cây số mới có một tháp canh, lực lượng đóng quân cũng chỉ là các điểm liên lạc nhỏ. Do từng có ngư dân vớt được vật thể ô nhiễm từ biển, nay triều đình đã ra lệnh cấm đánh bắt. Nhiều thôn dân đang chuẩn bị di dời vào sâu trong đất liền.

 

Điểm dừng chân của bọn họ là một cụm nhà bỏ hoang trong thôn.

 

Ngay khi vừa xuống xe, Tân Hòa Tuyết đã thấy một cảm giác quen thuộc kỳ lạ. Từ căn nhà cấp bốn cho đến cây nhãn trước sân, dường như y đã từng bắt gặp đâu đó.

 

Dĩ nhiên, có thể đây chỉ là hiệu ứng ký ức hải mã, một sự cộng hưởng giữa hệ thần kinh và giác quan tạo ra ảo giác quen thuộc. Cảm giác khác thường thoáng qua rồi tan biến, y cũng không nghĩ nhiều.

 

Khi phân phòng, bởi lần này nhân số đông, mà phòng lại ít, Yến Cức nhanh nhẹn giành được cơ hội cùng ở chung với Tân Hòa Tuyết.

 

Quan hệ giữa hai người hiện giờ còn mập mờ. Tân Hòa Tuyết chưa từng đồng ý lời đề nghị “quay lại” của Yến Cức. Nhưng nay, khi số phận sắp đặt cho họ chung một phòng, Yến Cức thầm quyết định, đây chính là cơ hội tốt nhất để hắn ra sức giành lấy tình cảm từ người kia.

 

Tuy vậy, phòng của Vệ Trạc lại ở ngay sát vách. Yến Cức chỉ có thể âm thầm hy vọng vách tường nơi đây đủ cách âm một chút.

 

Khi họ dọn vào thì trời đã ngả chiều. Yến Cức vừa xem xét căn phòng, vừa từ phòng ngủ đi ra đại sảnh, thấy Vệ Trạc và Khuê Khắc đã ngồi sẵn bên bàn, chuẩn bị dùng bữa.

 

Vệ Trạc ngẩng đầu, ánh mắt lập tức tìm kiếm bóng dáng Tân Hòa Tuyết phía sau nhưng không thấy. Hắn hỏi:
“Tân Hòa Tuyết đâu?”

 

Yến Cức đáp:
“Anh ấy bị say xe từ ban ngày, trong người không được khỏe. Tôi sẽ mang đồ ăn vào cho anh ấy.”

 

Đi ngang qua, vừa lúc múc đồ ăn, Yến Cức nghe thấy giọng nói lạnh lẽo vang lên từ Vệ Trạc:
“Thật chẳng biết xấu hổ.”

 

Yến Cức nhún vai.
“Lời này… trả lại cho anh thì đúng hơn.”

 

Hắn mỉa mai đáp lại, rồi cảm thấy khát, tiện tay cầm ly rượu vốn dành cho chỗ ngồi của mình, uống một hơi, sau đó bưng đồ ăn mang về phòng Tân Hòa Tuyết.

 

Mấy người lính gác khác nghe cuộc đối đáp chua chát ấy đều mơ hồ, không hiểu rõ nội tình. Chỉ riêng Khuê Khắc và Hình Tiên Tề biết đôi chút, nên đành làm mặt quỷ, vẻ mặt gượng gạo khó xử.

 

………

 

Đêm xuống.

 

Trên chiếc giường rộng đủ cho hai người đàn ông trưởng thành, Yến Cức trở mình, đưa cánh tay dài ôm trọn Tân Hòa Tuyết vào lòng, áp trán lên bờ vai ấm áp của thanh niên.

 

Hơi thở nóng hổi của hắn phả bên cổ khiến Tân Hòa Tuyết vô thức rụt lại, có chút không được tự nhiên.

 

Thanh âm khàn khàn, thấp giọng cầu xin:
“Có thể chứ… chỉ một lần thôi…”

 

“Anh ban ngày đã vì nhiều người mà khai thông tinh thần, hẳn rất mệt. Chúng ta lại có độ xứng đôi 100%… em có thể bù đắp cho anh…”

 

Không rõ đã trôi qua bao lâu, dường như chỉ trong chốc lát ngắn ngủi.

 

Một khoảng lặng dài, rồi rốt cuộc, một tiếng đáp nhỏ khẽ vang lên:
“Ừm.”

 

Tấm chăn mỏng dễ dàng trượt xuống, để lộ ra dáng vẻ thân thể đang căng cứng.

 

Thứ thô to kia nhanh chóng chen vào g*** h** ch*n, âm thanh cọ xát khe khẽ vang lên trong tĩnh lặng, ngoài tiếng vải vóc ma sát thì chỉ còn tiếng nước mơ hồ.

 

Tân Hòa Tuyết nằm ngửa trên giường, ánh mắt dần trở nên mê loạn, trống rỗng nhìn chằm chằm lên trần nhà bằng gỗ. Cặp đùi run rẩy siết chặt lấy cổ Yến Cức, các ngón chân cuộn tròn, chẳng bao lâu bụng nhỏ căng cứng, từng nhịp rút ra đưa vào đều khiến toàn thân run lẩy bẩy.

 

Ngôi nhà cũ này chẳng rõ cách âm thế nào, cho dù bọn họ đã ở tận căn phòng trong cùng, Tân Hòa Tuyết vẫn phải cắn chặt ngón tay, đuôi mắt ửng hồng, tiếng hít thở nặng nề lẫn trong tiếng nức nở như sắp khóc:
“Vào… tiến vào đi…”

 

Y đạp mạnh một cái lên bờ vai Yến Cức.

 

Thế nhưng tên lính gác kia lại như phát điên, bỗng dưng hất tung chăn, hoảng loạn lùi về sau, gương mặt đầy sợ hãi như vừa chứng kiến điều gì không thể chấp nhận nổi:
“Em… em đi nhà tắm một lát.”

 

Sắc mặt trắng bệch, Yến Cức vội vã chạy ra khỏi phòng.

 

Tân Hòa Tuyết nghi ngờ hắn chưa tắm rửa, nhưng nhớ lại lúc chạng vạng Yến Cức đã tắm rồi.

 

… Vô dụng lính gác.

 

…Tiểu Yến vô dụng gục ngã.

 

Bất kể lửa nóng trong lòng hắn thiêu đốt thế nào, huynh đệ của hắn ngoài mặt vẫn im lìm, không phản ứng, hệt như đã chết rồi.

 

Yến Cức chỉ muốn khóc.

 

Hắn thực sự muốn vung một quyền vào huynh đệ mình, nhưng huynh đệ cũng như tay chân, lỡ như thương tàn thì chẳng còn có thể thay Tân Hòa Tuyết làm chó nữa. Nghĩ đến đó, hắn chỉ có thể cắn răng, tức giận đến muốn hộc máu.

 

Khốn kiếp… rốt cuộc là ai đang hại hắn?

 

………

Vệ Trạc :))))

Bình Luận (0)
Comment