Tiếng gió biển gào thét, giọng phóng viên hiện trường tường thuật về tai nạn vẫn vang vọng ngoài kia, tất cả âm thanh ấy đều bị cánh cửa gỗ dày ngăn cách. Bên trong và bên ngoài cánh cửa như hai thế giới tách biệt hoàn toàn.
Lưng trần của Tân Hòa Tuyết chạm vào cánh cửa lạnh lẽo, cái rét buốt thấm vào khiến y theo bản năng run rẩy.
Quá lạnh…
Không biết do thân thể ngày càng yếu đi, hay bởi nguyên nhân nào khác, Tân Hòa Tuyết cảm thấy từ tận sâu trong linh hồn đang dấy lên một luồng hàn ý lạnh thấu xương.
“…… Lạnh.”
Theo bản năng, y rúc lại gần nguồn nhiệt bên cạnh, co người lại như một chú mèo con muốn trốn mình vào chiếc thùng giấy cũ kỹ để tìm hơi ấm.
“Chiếc thùng giấy” ấy khẽ rung lên, đưa chú mèo trắng tuyết kia đặt lên giường.
Hạ Bạc Thiên vẫn không ngừng ôm hôn y, mang theo hơi thở nóng bỏng cùng làn môi rực lửa để lại từng dấu vết trên làn da trần trắng mịn của Tân Hòa Tuyết.
Đèn bàn trên tủ đầu giường không tắt, ánh sáng vàng ấm áp rải xuống cơ thể y, khiến những ngón tay tái nhợt cũng ánh lên sắc ấm, như ngọn lửa rọi trên lớp sứ trắng, đường nét cân xứng đến hoàn hảo.
Hạ Bạc Thiên khéo léo cởi bỏ quần áo nơi h* th*n của y.
Đống quần áo tuột xuống, chất chồng nơi cuối giường. Chẳng bao lâu, đến cả lớp vải mỏng manh trên đầu gối y cũng bị tháo bỏ.
Chăn đệm vốn đã ấm, khi có người cuộn vào lại càng tự tỏa nhiệt. Trước đây, Tân Hòa Tuyết thường ngủ sâu trong ổ chăn, đôi khi sáng sớm tỉnh dậy mồ hôi đầm lưng, buộc phải đi tắm lại. Nhưng lần này, không hiểu vì sao, dù thân thể xung quanh tràn ngập hơi ấm rực lửa, y lại không cảm nhận được chút ấm áp nào, ngược lại trong xương tủy vẫn bốc lên cái lạnh lẽo tận cùng.
Tân Hòa Tuyết mơ hồ đáp lại những cái ôm siết, những nụ hôn cuồng nhiệt, nhưng đầu óc y bắt đầu nặng nề, đau nhức như có ai dùng công cụ thô ráp mà chưa mài giũa, cố tách từng thùy trán ra. Loại tình trạng bất thường này gần đây luôn xuất hiện.
Có lẽ do kỳ nghỉ Giáng Sinh trước đó, y vùi đầu vào ôn tập quá căng thẳng, thêm vào lịch thi dồn dập khiến Tân Hòa Tuyết không được nghỉ ngơi tốt. Dẫu sao đây cũng là kỳ thi đầu tiên của năm học, khối lượng kiến thức nhiều lại khó, với một người dẫn đường mới như y, áp lực quả thật rất lớn.
Y cố gắng giữ thói quen đi ngủ sớm, dậy sớm làm việc và nghỉ ngơi, nhưng đôi khi nhiều hạng mục công việc chen ngang khiến nhịp sinh hoạt đảo lộn. Nếu sau mười giờ đêm y vẫn chưa ngủ, sáng hôm sau lại phải ép bản thân tỉnh táo theo đồng hồ sinh học, kết quả là cơ thể chẳng bao giờ được nghỉ ngơi trọn vẹn.
“Đêm nay em làm sao thế? Tôi cảm giác em luôn thất thần, ngay cả lúc đầu chơi trò ‘Quốc vương’ cũng vậy.”
Mái tóc nâu rối của Hạ Bạc Thiên cọ lên cằm y, cảm giác tê ngứa lan dần xuống cổ họng. Bất ngờ, y không kìm được mà ho khan, khiến Hạ Bạc Thiên hoảng hốt vội ôm lấy, vỗ nhẹ lưng:
“Sao thế? Có phải bị cảm rồi không? Hay lúc trở về bị gió lạnh thấm vào?”
Dựa vào lồng ngực Hạ Bạc Thiên, trái tim y vẫn âm ỉ khó chịu, khiến Hòa Tuyết bất giác nhớ lại trạng thái từng trải qua ở thế giới thứ nhất và thứ hai, vào lúc mọi sự đi đến hồi kết.
Y khẽ cụp mi, nuốt xuống vị tanh nơi cổ họng, rồi mới cất giọng:
“Muốn làm không?”
Một câu hỏi đột ngột, trắng trợn đến mức khiến người lính gác kia sững sờ ngay tại chỗ.
Hòa Tuyết ngạc nhiên ngước lên, nhìn thẳng vào mắt Hạ Bạc Thiên:
“Không muốn sao? Em còn tưởng anh thật sự có tâm tư, nào là đêm nay giả say, nào là thông báo, cuối cùng hóa ra chỉ định dừng lại ở đây thôi à?”
Đôi tai Hạ Bạc Thiên hơi ửng đỏ. Hắn biết kỹ thuật diễn vụng về của mình không thể qua mắt Hòa Tuyết, đành hạ giọng thừa nhận:
“Tôi chỉ thấy Vệ Trạc với em quá thân mật… Tôi nghe thấy hắn nói với em……”
Hắn nói rồi lại bỏ lửng. Với thính giác nhạy bén của một lính gác cấp 3S, dĩ nhiên hắn đã nghe rõ lúc ở quán rượu hỗn loạn kia, Vệ Trạc lỡ buột miệng nhắc đến hai chữ “tôi thích”.
May mà khi ấy ngoài cửa kính, trên con phố ồn ào, hai chiếc xe suýt đâm nhau, tiếng còi inh ỏi át đi tất cả. Nhờ vậy Hòa Tuyết hẳn chưa nghe thấy câu trả lời của Vệ Trạc. Vì thế, Hạ Bạc Thiên dứt khoát ngừng lại, tránh để vô tình thay hắn giải thích.
Thế nhưng, hắn vẫn không giấu được sự bộc bạch vụng về:
“Tôi không hề cố ý giả say. Chỉ là… tôi nghĩ uống nhiều như vậy sẽ khiến tôi mất đi lý trí.” Hắn cúi đầu, giọng thấp hẳn đi. “Tôi chỉ muốn tự cho mình thêm chút can đảm.”
Nhưng sự thật chứng minh, tửu lượng hắn quá tốt. Chừng đó rượu chẳng đủ để dũng khí hắn bùng nổ, cũng chẳng khiến hắn liều lĩnh đến mức bỏ qua tất cả mà tiếp tục tiến xa hơn.
Ngón tay Tân Hòa Tuyết khẽ luồn vào phần tóc mái của hắn, gương mặt dưới ánh đèn đầu giường càng thêm nhu hòa. Y nhẹ giọng hỏi:
“Cho nên… muốn làm không?”
Động tác vừa rồi của Hạ Bạc Thiên khiến Tân Hòa Tuyết cảm thấy nửa vời, có chút khó chịu.
Người lính gác theo bản năng khẽ nuốt nước bọt, yết hầu lên xuống, tựa như kẻ lữ hành đi giữa sa mạc hoang vu suốt bảy ngày bảy đêm mà chưa uống được một giọt nước. Giọng hắn khàn đục, nghẹn lại đến đáng sợ, phải gắng hết sức mới đẩy ra được một chữ:
“… Ừm.”
Cánh tay đang ôm giữ lấy vòng eo Tân Hòa Tuyết dần trượt xuống, mang theo hơi ấm nóng bỏng, miết qua hõm eo, theo đường cong sống lưng trượt mãi xuống đến xương cụt, rồi khàn giọng, từng chữ một khó nhọc bật ra:
“… Ướt rồi.”
Tân Hòa Tuyết nằm ngửa trên gối, môi khẽ mím lại, gương mặt đỏ bừng, không tự nhiên mà quay đầu đi:
“Câm miệng.”
Y vốn không ngờ hội chứng khao khát tiếp xúc da thịt lại dễ dàng sinh ra phản ứng kịch liệt đến thế.
Trên người thanh niên vẫn mặc chiếc áo lông, song từ eo trở xuống, đôi chân dài trắng mịn, mềm mại như tuyết, không hề che đậy. Thân hình gầy gò nhưng không hề lộ ra vẻ xương xẩu, ngược lại nhờ lớp cơ đều đặn bao phủ mà đường cong cơ thể trở nên tự nhiên, mượt mà, vừa vặn đến mức khiến người ta không chỉ ngắm nhìn mà còn muốn chạm vào.
Ánh mắt Hạ Bạc Thiên chưa từng rời khỏi y, nhìn thẳng không che giấu, vừa nóng rực vừa trắng trợn. Dưới cái nhìn ấy, bụng dưới Tân Hòa Tuyết khẽ co rút căng thẳng, cảm giác như toàn thân đều bị xuyên thấu. Y hốt hoảng, nóng ran cả người, dứt khoát dẫm mạnh lên vai hắn, cắn răng nói:
“Muốn l**m thì l**m đi.”
Đừng nhìn y như thế nữa…..
Mu bàn tay Tân Hòa Tuyết che lên đôi mắt mình, để trước mắt chỉ còn lại một mảnh tối đen.
Hạ Bạc Thiên khẽ đáp, giọng trầm thấp:
“Được thôi.”
Tiếng vải vóc ma sát vang lên khe khẽ, thân hình hắn cúi xuống, chậm rãi áp sát.
Cơ thể bị phơi bày trong không khí khiến bản năng muốn kẹp chặt hai chân lại, nhưng đôi bàn tay to của lính gác đã giữ lấy đầu gối y, mạnh mẽ tách ra rồi ép xuống nệm. Tư thế ấy quá mức d*m đ*ng, như một đóa hoa bị cưỡng ép hé nở, để lộ phần mềm mại sâu kín bên trong.
Tân Hòa Tuyết cắn chặt đốt ngón tay giữa kẽ răng, càng lúc càng hằn xuống dấu vết, chỉ có như vậy mới miễn cưỡng ngăn được những âm thanh ái muội muốn trào ra khỏi cổ họng.
Trong những lúc thân mật, vì cảm giác quá mãnh liệt nên y vốn không thích phát ra âm thanh. Tân Hòa Tuyết từng được dạy dỗ trong khuôn khổ lễ nghi khắc nghiệt, dù những lễ nghi ấy không hề dạy y phải biểu hiện thế nào trong chuyện chăn gối, nhưng sự điềm tĩnh và tao nhã đã sớm khắc sâu vào tận linh hồn.
Thế nhưng, cho dù có muốn giữ lý trí đến đâu, ở trong tình cảnh này, y cuối cùng vẫn bị đối phương làm cho rối loạn hoàn toàn.
Hạ Bạc Thiên không rõ mình vừa chạm vào nơi nào, chỉ thấy cả người Tân Hòa Tuyết bỗng nhiên căng cứng, như bị kích động đến mức muốn bật tung ra ngoài. Cổ ngửa hẳn về phía sau, tiếng thét chói tai xé rách không khí:
“.....A… a!”
Trước mắt y như có từng đốm tuyết nổ tung, tựa pháo hoa tán loạn. Trong cơn mơ hồ, Tân Hòa Tuyết chợt thoáng nghĩ, dường như mình sắp… chết mất.
Tân Hòa Tuyết rùng mình, y hoảng loạn bò lùi về phía đầu giường. Lòng bàn tay chạm vào mép tủ bằng thép lạnh băng, cái giá lạnh ấy như dội thẳng vào tâm trí đang hỗn loạn.
Nhưng chưa kịp thoát đi, chỉ trong hai giây, mắt cá chân đã bị một bàn tay mạnh mẽ tóm lấy, Hạ Bạc Thiên kéo giật y trở lại.
“Không…”
Lại một lần nữa, đầu lưỡi xông thẳng vào, chạm tới nơi mềm yếu ấy, lặp đi lặp lại cọ xát. k*ch th*ch đến gần như chí mạng, từng đợt như sóng thủy triều dồn dập bùng nổ g*** h** ch*n y, khiến Tân Hòa Tuyết không sao thoát khỏi, chỉ có thể thất thanh gào lên. Ngón tay siết chặt, đồng tử phút chốc tan rã.
Bụng dưới run rẩy, chất lỏng nóng hổi vương lên đầu Hạ Bạc Thiên.
Người lính gác khẽ l**m môi, giọng trầm thấp:
“Thoải mái đến vậy sao?”
Hạ Bạc Thiên ngẩng đầu, định nói thêm, nhưng ngay lúc ấy, một dòng chất lỏng ướt đẫm từ thái dương hắn chảy xuống.
Màu đỏ tươi loang ra, nhòe vào khóe mắt.
Hạ Bạc Thiên chết lặng, không tin nổi vào những gì mình đang thấy.
“Không… không… không, không, không....!”
Tay chân hắn run rẩy, từng đốt ngón tay không ngừng run lên, ngay cả sức lực để rút con dao gọt hoa quả đang cắm nơi ngực Tân Hòa Tuyết cũng không còn.
Máu đỏ tươi tuôn xối xả từ vết thương trước ngực.
Tân Hòa Tuyết lẳng lặng nhìn hắn, tựa như chẳng hề cảm thấy đau đớn, gương mặt bình thản, thờ ơ. Nhưng chỉ trong chốc lát, đôi môi vốn đỏ thắm đã nhợt nhạt đi vì mất máu quá nhiều.
Hạ Bạc Thiên gần như phát điên, gào lên:
“Vì sao?! Ta chẳng giống hắn sao?! Vì sao lại đối xử với ta như thế!”
Đôi mắt Tân Hòa Tuyết chỉ nhạt nhòa nhìn hắn đang nổi điên, nhìn hắn mất khống chế mà dần dần biến thành quái dạng vật bị dây leo quấn quanh. Trong màn đêm, từng “Hạ Bạc Thiên” khác lần lượt bước ra.
Có kẻ trước ngực nổ tung vì súng bắn, máu phun xối xả.
Có kẻ nơi cổ bị dao găm cắt lìa.
Có kẻ lưng in hằn vết kim tiêm thuốc độc.
Tất cả đều gào lên chất vấn y:
“Vì sao?”
“Vì sao?”
“Vì sao?”
“Vì sao?”
Tân Hòa Tuyết vẫn điềm nhiên, chẳng hề bận tâm.
Mười bốn thân ảnh điên cuồng quấn lấy y, ra sức ngăn chặn dòng máu tuôn trào.
Không còn nghi ngờ, y đã g**t ch*t “Hạ Bạc Thiên” mười ba lần.
Ấy vậy mà, vẫn không thể thoát khỏi ảo ảnh.
Khi vòng lặp thứ mười ba gần khép lại, Tân Hòa Tuyết chợt đổi ý:
Nếu trong ảo ảnh, Hạ Bạc Thiên là kẻ giết hoài không chết, thì sao y không thử giết chính mình?
Và sự thật chứng minh y thật sự có thể chết.
Mỗi vòng luân hồi bắt đầu, Tân Hòa Tuyết lại quên hết ký ức của lần trước. Điều đó khiến y chẳng thể lập tức nhận ra bản thân đang mắc kẹt trong ảo ảnh.
Hơn nữa, quyền khống chế ảo ảnh nằm trọn trong tay cây treo cổ. Đối phương có thể tùy ý lấy một đoạn ký ức trong trí nhớ của Hạ Bạc Thiên để dựng nên mở đầu mới. Mỗi khi y sắp phát hiện sự thật, cây treo cổ liền thay đổi, kéo lùi hay đẩy tới mạch ký ức, thậm chí bóp méo nhận thức của Tân Hòa Tuyết về thực tại.
Thế nhưng, ở khoảnh khắc vòng lặp trước kết thúc, y đã kịp lệnh cho K mở ra trình tự rời khỏi thế giới.
Lấy đó làm mốc, y dễ dàng nhận ra Hạ Bạc Thiên kia không phải Hạ Bạc Thiên thật, khung cảnh quanh mình cũng chẳng phải hiện thực. Theo quy luật vận hành của trình tự rời khỏi, chỉ cần dựa vào mức độ cơ thể suy kiệt, Tân Hòa Tuyết có thể ước lượng được mình đã sa chân vào ảo ảnh bao lâu.
Con dao gọt hoa quả giấu sau chiếc đèn bàn đầu giường, nhỏ nhắn nhưng vô cùng sắc bén, y đã chuẩn bị sẵn từ sáng sớm.
Sở dĩ không lập tức thử giết mình để xác minh khả năng rời khỏi ảo ảnh, chủ yếu vì y muốn biết rốt cuộc từ khi nào bản thân đã rơi vào vòng tuần hoàn ấy.
Trong phòng khách, TV vẫn không ngừng phát tin tức.
Nếu ba năm trước Thao Ba Khẩu đã bị dòng nước biển chảy ngược nhấn chìm, nhà cửa cuốn sạch, toàn thôn không một ai sống sót… thì tất cả những gì y đang thấy đều không thật.
Máu lại ào ra. Cảm giác đau đớn có bị che lấp, nhưng sự trống rỗng và lạnh lẽo trong ngực vẫn quái dị đến khó tả. Tân Hòa Tuyết đưa tay xoa lên ngực, cảm nhận rõ điều đó.
Từ khoảnh khắc cả nhóm bước chân vào địa giới Thao Ba Khẩu, bọn họ đã sớm vô tri vô giác mà lạc vào tầng sương mù dày đặc của gấp khu.
Những ngôi nhà nhìn thấy, những người dân gặp gỡ, thậm chí cả cây long nhãn, tất cả đều chỉ là ảo giác dối trá.
Bởi lẽ, một năm trước, Hạ Bạc Thiên thật sự đã không thể sống sót trở về từ rừng mưa.
Người “sống sót”, thậm chí còn quay về đế đô, trước sau chỉ là ký ức và thân xác vay mượn mang tên Hạ Bạc Thiên.
Chính là Cây Treo Cổ.
...........
P/s : Ngày mai tui úp nốt phần cuối, chương cuối này dài quá nên tui ngắt làm 2.