【Đang tiến hành rời khỏi thế giới nhỏ......】
【Viên chức rời khỏi thành công.】
【Đang tiến hành kết toán thế giới nhỏ......】
【Giá trị tình yêu của Hạ Bạc Thiên đã đầy】
【Giá trị tình yêu và giá trị ngược tâm của Yến Cức đã đầy】
【Giá trị tình yêu và giá trị ngược tâm của Vệ Trạc đã đầy】
【??? Giá trị tình yêu và giá trị ngược tâm đã đầy】
【Kết toán tiểu thế giới thành công.】
【Xin viên chức tiếp tục cố gắng.】
Tân Hòa Tuyết, ngay trước khi hoàn toàn tử vong và thoát khỏi thế giới ấy, thân thể lạnh lẽo nửa dựa trong lòng ngực Yến Cức.
Người lính gác nghẹn ngào kêu tên y, rồi giọng lạc đi thành tiếng khóc đứt quãng. Cổ họng hắn dường như vì môi trường khắc nghiệt và sung huyết quá độ mà tắc nghẽn, đến nỗi cả tiếng r*n r* cũng không thể phát ra.
Lúc đó, trạng thái của Yến Cức thực sự đã rơi vào bờ vực. Tân Hòa Tuyết có thể cảm nhận được sự tuyệt vọng và bi thương mãnh liệt lan tỏa từ đối phương. Tinh thần bị ô nhiễm đang mất kiểm soát, sắp tự bạo, hiện rõ trong đôi mắt đỏ đậm kia. Thế nhưng, Tân Hòa Tuyết rốt cuộc không thể giúp Yến Cức khai thông tinh thần.
Y gom toàn bộ phần tinh thần lực còn sót lại, gieo xuống thế giới ấy một trận tuyết lớn lần cuối. Đến cuối cùng, y chẳng còn dư nổi một chút dịu dàng nào để dành cho con chó nhỏ lạc đường lông xám kia.
Bàn tay đặt trên gương mặt Yến Cức cuối cùng cũng buông xuống vô lực.
Ngọn lửa lớn dần tàn lụi, hơi thở lẫn trong bụi khô khốc, tuyết sáng, sói xám tru dài, tiếng rền vang vọng cả bầu trời.
Nghĩ đến đây, Tân Hòa Tuyết hỏi K:
"Sau này Yến Cức thế nào?"
K khựng lại giây lát, rồi đáp:
"Tự bạo mất kiểm soát, cuối cùng hắn bị cây treo cổ đồng hóa."
Tân Hòa Tuyết không ngạc nhiên khi Yến Cức, do ô nhiễm tinh thần lên đến đỉnh điểm, sẽ mất khống chế biến thành quái vật, nhưng y không ngờ lại là bị cây treo cổ đồng hóa.
"Cây treo cổ này quả là khó diệt thật..."
Nhưng mà cũng may, Tân Hòa Tuyết vẫn có thể khẳng định, cho dù nó còn sống sót, sau hai lần bị y thanh lọc tinh thần lực tại gấp khu, sức mạnh của nó đã suy yếu đến cực hạn, chỉ còn hấp hối giãy giụa, không thể gây sóng gió nữa.
K không nghe thấy y hỏi tiếp. Nhìn Tân Hòa Tuyết với dáng vẻ như đang trầm tư, K đoán hỏi:
"Cậu còn muốn biết tình trạng của những người khác không?"
Hàng mi Tân Hòa Tuyết rũ xuống, dày và dài. Ánh đèn phủ xuống vẽ một cái bóng mờ nhạt, che khuất cả cảm xúc trong mắt y, điều mà K không thể nhìn thấu.
Chỉ một lúc sau, ký chủ của K khẽ nói:
"Không cần thiết."
Tân Hòa Tuyết dường như chỉ trong mấy nhịp thở đã thu xếp xong cảm xúc, hoàn toàn tách mình khỏi nhân vật trong thế giới nhỏ.
Hành vi ấy có tính chuyên nghiệp thuần thục mạnh đến mức, đối với người khác nhìn vào, gương mặt và giọng điệu bình thản kia dường như quá mức máu lạnh, vô tình. Rõ ràng chỉ mới mấy tháng trước, trong thế giới nhỏ, y còn liều mình quấn quýt cùng mấy nam nhân, dịu dàng thì thầm mấy chữ yêu đương.
Giờ đây, y lại bình thản như thể đang nói chuyện về một người xa lạ chẳng liên can.
K không phân biệt được liệu ký chủ của mình thật sự có khả năng tách bạch hoàn hảo công việc với đời sống cá nhân, hay đó chính là cơ chế tự bảo vệ đặc biệt mà Tân Hòa Tuyết tự xây cho mình.
Khác hẳn với những viên chức sau khi hoàn thành kịch bản vẫn còn đắm chìm rất lâu trong thế giới nhỏ, ký chủ của K dường như đã thiết lập cho mình một bức tường chống trầm mê đặc thù.
Bức tường này hiển nhiên mang lại cho Tân Hòa Tuyết sự cô đơn, nhưng cũng là lợi thế cho riêng bản thân y. Còn với những đối tượng mà y công lược... tất cả đều bị mê hoặc đến thần hồn điên đảo, đòi sống đòi chết vì y.
........
# Cầu Phật, xin đừng bao giờ để xảy ra bad ending!
1L: Phía trước đã từng nhiều lần "đánh nhạc", giờ đọc đến đây lại như bị PTSD.
2L: Tuy là BE, nhưng mèo nhỏ lần này thật sự bị lăn qua lộn lại, chiên đi xào lại... hút lưu hút lưu. Tôi phía sau vẫn luôn mong có thể nhìn thấy cảnh chú chó nhỏ màu xám cùng anh trai mạnh miệng với mèo nhỏ nhà tôi... Nhất định sẽ ngon đến nao lòng. Mèo nhỏ, y nhất định phải bị rót đến mức không còn nuốt nổi nữa, bụng căng tròn lên, chỉ cần ấn một cái là òm ọp tuôn tràn "kem tiểu Miêu"...
3L: Phỏng chừng □□ đến mức cả người đều rã rời mất thôi...
6L: Thôi, tiếp tục đi, mấy người trên kia nhiều lời quá.
7L: Hàng phía trước có quán vặt bán bánh rán mèo nhỏ!
8L: Ông chủ, tôi muốn một phần bánh rán mèo nhỏ, nhớ cho thêm nhiều dây leo nhé!
21L: Các ngươi làm sao xuyên qua được thánh quang mà nhìn thấy vậy? Tôi rõ ràng đã mở SVIP rồi mà? Có cái gì mà tôn quý SVIP như tôi lại không thể xem được?
23L: Não bổ quá đà rồi...
66L: Tôi thật sự rất muốn xem mèo nhỏ mới! Muốn xem đến phát điên! Nếu không được nhìn thấy mèo nhỏ mới, tôi sẽ chết mất!
100L: A a a! Vừa nhìn thấy tài khoản đại diện phát biểu đăng bài. Mèo Tiểu Tuyết đã nhận được kịch bản mới rồi!
..........
Rút trúng kịch bản mới, như thường lệ, vẫn là một màn đại thế giới mang đậm phong vị máu chó.
Thậm chí, lần này còn là "kịch trong kịch", xuyên không lồng xuyên không.
"Tân Hòa Tuyết" vốn là một thanh niên thế kỷ 21 mắc chứng bạch tạng hiếm gặp. Khi tuổi đời còn rất trẻ, y chết vì tai nạn xe cộ. Nhưng vụ tai nạn bất ngờ này lại đưa y ngược về Ai Cập cổ đại, khoảng 1500 năm trước Công nguyên.
Sau khi quan sát và nghiên cứu, y phát hiện đây không phải lịch sử Ai Cập thật sự, mà là một triều đại hư cấu ở thế giới song song. Vào thời điểm đó, trước Công nguyên 1500 năm cổ đại, Ai Cập vẫn chưa thống nhất thượng và hạ quốc. Sau một giai đoạn ngắn ngủi được thống nhất, đất nước lại lần nữa rơi vào phân chia, phía trên là Bạch Vương cai trị Thượng Ai Cập, phía dưới là Hồng Vương khống chế Hạ Ai Cập, lấy thành Memphis làm ranh giới.
Hai nước không ngừng chinh chiến vì giấc mộng thống nhất, lại vừa phải đối mặt với uy h**p từ Địa Trung Hải phía bắc và chiến sự với Nubia phía nam.
Trong lúc ấy, tại mỏ đá Aswan, người ta phát hiện ra một tảng đá tiên tri. "Tân Hòa Tuyết" chính là người đứng đầu sóng gió ở trận chiến này.
Trên tảng đá đó khắc hình một người mặc quần áo kỳ lạ, toàn thân trắng muốt, thần bí, hai tay giơ cao "quyền trượng vương quyền". Y đứng giữa Hồng Vương và Bạch Vương. Trước mặt y là dòng sông Nile uốn lượn, hoa sen nở rộ tượng trưng cho hòa bình và phồn thịnh, cá tôm hân hoan tung nhảy.
Văn tự ghi rõ:
"Khi ấy, sứ giả của thần giáng hạ, trắng như ánh trăng, đỏ như bình minh. Y sẽ chọn được 'Vị Vương chân chính duy nhất', mang đến phồn thịnh và hài hòa. Hai vị vương sẽ còn tồn tại, tranh đấu, cho đến khi người được chọn xuất hiện, đem bình ổn phân chia, khiến sông Nile dồi dào chảy khắp nơi, mùa màng bội thu."
Không nghi ngờ gì nữa, hình vẽ và lời tiên đoán đều ứng với Tân Hòa Tuyết, một thanh niên tóc trắng mắt đỏ, dị thường hiếm thấy ở Ai Cập cổ đại.
Y trở thành đối tượng mà cả Bạch Vương lẫn Hồng Vương đều khao khát giành lấy.
Điểm rơi xuyên không của y chính là mỏ đá Aswan, nơi lúc ấy Bạch Vương đang tuần tra công trình miếu và tháp. Bạch Vương đưa y về, tôn xưng là Đại Tư Tế của Thượng Ai Cập.
Tân Hòa Tuyết cũng thuận thế dùng tri thức hiện đại để phụ tá Bạch Vương, thậm chí thử cải tiến giống lúa mì, nâng cao sản lượng để giải quyết nạn đói và hạn hán.
Thế nhưng, đúng như phong cách quen thuộc của kịch bản máu chó đại thế giới, đây tuyệt đối không phải một kịch bản xây dựng yên bình.
Tân Hòa Tuyết tiếp tục xem, liền phát hiện hiện cốt truyện phía sau thay đổi. Một lần nữa quay về phong cách máu chó theo đuổi vợ.
Sau một thời gian, y cùng Bạch Vương dần dần nảy sinh tình cảm.
Còn Hồng Vương, khi nghe tin về vị Đại Tư Tế nổi danh được Bạch Vương mang về, nhiều lần phái người sang bắt cóc mang về Hạ Ai Cập. Cuối cùng, hắn thành công, mà nguyên nhân lại chính là vì Bạch Vương cố tình sắp đặt.
Bạch Vương hy vọng Tân Hòa Tuyết sẽ trở thành nội gián, truyền tin tức từ Hạ Ai Cập, âm thầm khuấy động nội loạn.
Nhưng bạo quân Hồng Vương, ngay khi nhìn thấy vị tư tế nổi danh ấy, liền coi y như đối tượng cấm luyến, không ngừng áp bức, khiến Tân Hòa Tuyết chịu muôn vàn khuất nhục.
Cũng may, vốn dĩ sự thống trị của bạo quân đã khiến Hạ Ai Cập bất ổn. Sau vài lần Tân Hòa Tuyết ngụy trang làm "sứ giả của thần hạ trần", gieo xuống điềm xấu, nhân tâm Hạ Ai Cập hoàn toàn tan rã, đất nước rơi vào cảnh hỗn loạn.
Quân đội sư tử hùng mạnh của Thượng Ai Cập theo dòng sông Nin từ nam tiến bắc, từng bước công phá, cuối cùng đánh chiếm được kinh đô của Hạ Ai Cập, hoàn toàn kiểm soát vùng châu thổ màu mỡ nơi cửa sông.
Thế nhưng, vị vương mới của Ai Cập đang chìm đắm trong vinh quang chiến thắng lại quên mất người yêu từng vì mình mà chịu bao khổ nhục. Lo sợ vị tư tế được lòng dân chúng này sẽ phân chia quyền lực, ngay ngày đăng cơ, hắn đã giam lỏng y, để mặc y sống trong bóng tối, không còn thấy ánh mặt trời.
Từ đó, trên những cuộn giấy cói không còn lưu lại tên của vị tư tế trắng như ánh trăng kia nữa.
"......"
Quả đúng như những gì y từng nhận định về kịch bản đại thế giới.
Lúc này, K chợt lên tiếng nhắc nhở:
"Sau khi ba thế giới nhỏ trước đó đã kết toán xong, ký chủ hiện nay còn trống 321 điểm tích phân, đủ để mở khóa thêm nhiều hạng mục trong cửa hàng hệ thống."
Tân Hòa Tuyết hỏi:
"Mở khóa cần bao nhiêu điểm?"
K đáp:
"Chỉ cần một điểm tích phân là có thể nâng cấp."
Tân Hòa Tuyết:
"Ừ."
K lập tức hiểu ý.
【Đang tiến hành mở khóa nâng cấp cửa hàng hệ thống......】
【Đang cập nhật danh mục hàng hóa......】
【Cập nhật hoàn tất. Đồng thời tặng kèm một phần lễ vật phúc lợi cho ký chủ.】
【Hoan nghênh ký chủ khám phá cửa hàng mới.】
Trong đầu Tân Hòa Tuyết liền hiện ra hình ảnh các tầng kệ hàng của cửa hàng hệ thống: vô số loại mặt hàng, phân loại rành rẽ, nhiều đến mức chỉ hiện danh mục chữ mà không có mẫu bày biện. Ở những tầng sâu hơn, thậm chí ngay cả tên gọi cũng bị giản lược, phải mở rộng mới xem rõ được.
May mắn là có chức năng tìm kiếm, giúp y nhanh chóng định vị được sản phẩm mình muốn trong biển hàng hóa mênh mông.
Tùy tiện dò tìm vài món trong cửa hàng, y khẽ nhướng mày:
Xem ra đủ loại giống lương thực, nhiên liệu, dược liệu, pha lê... tất cả đều có, chẳng thứ gì cửa hàng không thể cung ứng.
Trước đây, ở hai thế giới trước, y vốn có thể tự giải quyết mọi vấn đề nên không hề cần đến việc dùng điểm để mua sắm. Hơn nữa, trong thế giới đầu tiên, y từng tiêu tốn 75 điểm đổi lấy thuốc giải nôn khan, vậy mà chỉ kịp uống, đã rơi xuống đường ống của bồn rửa mặt, không hề có bất cứ bảo đảm hậu kỳ nào. Việc đó khiến y gần như mất hết niềm tin vào điểm của cửa hàng.
Đúng là "một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng".
Thế nhưng...
Tân Hòa Tuyết lại nghĩ đến kịch bản mới.
Trong kịch bản, y vốn chỉ là một con người hiện đại bình thường. Việc trở thành tư tế, tham dự triều chính vốn nhiều khi sức lực chẳng kham nổi.
Nhưng nếu y có thể phá bỏ ràng buộc nhân vật và cốt truyện định sẵn...
Thì vì sao y không thể trở thành một "sứ giả của thần" thực sự, nắm giữ sức mạnh thần minh?
Ánh mắt y dừng lại nơi bảng điểm trống trải.
......
Mỗi năm vào tuần giữa tháng bảy, khi ánh vàng của mặt trời và tia sáng bạc của sao Thiên Lang cùng rạch ngang màn đêm, thần Osiris ban tặng cho sông Nin một lượng nước khổng lồ.
Nước lũ đỏ ngập trời mang theo phù sa bao phủ đôi bờ đồng bằng, mở ra mùa Aht - mùa ngập, mùa khởi đầu trong niên lịch cổ Ai Cập.
Trong ba mùa của lịch pháp Ai Cập, Aht là mùa thứ nhất, còn được gọi là "mùa nước tràn". Người dân nô nức cầu khấn thần sông Hapi, mong cho nước lũ dâng đầy, để đến giữa tháng Mười Một - khi nước rút, bắt đầu mùa gieo trồng Peret, thì ruộng đồng sẽ tràn ngập lớp bùn đen màu mỡ, nuôi dưỡng mầm lúa vàng óng dưới ánh nắng, tuôn trào thành "dòng nước của sự sống" chảy xuôi về phương bắc.
Suốt tám tháng ở sông Nin, mặt trời như một khối cầu lửa treo lơ lửng, thiêu đốt cả sa mạc, cảnh tượng nóng bỏng đến mức chỉ cần mắt thường cũng thấy rung động.
Trong mùa Aht, khi đồng bằng bị nước lũ phủ kín, con người không thể canh tác, nên đây cũng là lúc tiến hành những công trình trọng đại, xây dựng thần miếu, bia tháp.
Nhưng công việc khai thác đá lại vô cùng khắc nghiệt. Những khối đá bỏng rát dưới nắng, tiếng búa đồng, tiếng chùy thạch nện vang rền không ngớt.
Gió mang theo cát bụi quất vào mặt nô lệ, ở thời tiết như vậy, cái nóng hầm hập không chút bóng râm, mồ hôi chảy xuống như dòng nước, như thể thân thể họ đang tan chảy dưới vầng dương rực cháy, chỉ còn lại muối trắng.
Công việc kéo dài cho đến khi mặt trời lặn.
Chỉ khi thần Mặt Trời kéo con thuyền ban ngày đi khuất về phương Tây, tiến vào Minh giới, thì khối cầu vàng ấy mới dần chìm xuống, lặn trong khoảng trời tím biếc.
Nubu lặng lẽ tiến về phía trước. Trên người hắn chỉ có một mảnh vải đay thô sơ quấn ngang hông, đã sũng mồ hôi sau một ngày khai thác đá nặng nhọc.
Làn da sẫm màu của hắn dưới ánh hoàng hôn ánh lên sắc đồng sáng bóng. Những đường cơ bắp săn chắc tràn đầy sức mạnh, cánh tay rắn rỏi có thể vung búa đồng, nện chuỳ đá nặng nề một cách dứt khoát. Đường cong trên lưng và thắt eo căng tràn, gợi nhớ dáng dấp một con báo săn lao vun vút trên thảo nguyên, vừa hoang dã vừa mạnh mẽ.
Hắn cần được tắm rửa.
Nhưng bể tắm trong mỏ đá không bao giờ mở ra cho những nô lệ hèn mọn. Nguồn nước vốn đã khan hiếm, loại người như hắn chỉ có thể đến sông hoặc dùng tạm vài chum nước để rửa sơ qua. Mùa khô lại càng khắc nghiệt gấp bội.
Nubu tiến về phía sông.
Đám cỏ gấu lớn rì rào lay động trong gió, ánh lên sắc xanh nhạt.
Bỗng hắn khựng bước. Đôi mắt vàng sắc kim sắc bén quét ngang qua bụi cỏ.
Giữa mảng lá, một bóng dáng nổi bật, lớp áo choàng trắng toát, để lộ ra phần da thịt mịn màng như ngọc trai, bóng loáng không tì vết, lập tức hút chặt ánh nhìn của hắn.
Một quý tộc chăng?
Nhưng ngay cả quý tộc Ai Cập cũng không sở hữu nước da trắng ngần đến thế. Đây rõ ràng không phải là màu da của người Ai Cập.
Nubu bước tới, khẽ vén góc áo choàng. Nằm giữa cỏ, một thanh niên hiện ra.
Đôi mắt nhắm nghiền, hàng mi dài khẽ cong, đôi môi nhợt nhạt, khô khan.
Nubu vội tìm túi nước, cẩn thận đưa từng ngụm cho chàng trai uống. Một lúc sau, thanh niên mới từ từ tỉnh lại.
Đó chính là Tân Hòa Tuyết. Y xuyên vào thế giới nhỏ này đúng lúc khởi đầu câu chuyện, và vì phản ứng khi xuyên qua nên mới hôn mê ngã xuống nơi đây.
Tỉnh lại, y nhìn nô lệ trước mặt như thể nhặt được thần đèn Aladin, mỉm cười hỏi:
"Cảm ơn cậu. Có điều gì tôi có thể làm cho cậu không?"
Đôi mắt Tân Hòa Tuyết khẽ cong, ánh lên ý cười:
"Cậu có thể ước với tôi một nguyện vọng."
Nubu ngơ ngác:
"Tôi... không hiểu ý ngài."
Tân Hòa Tuyết nhớ lại, vào thời điểm này, tảng đá khắc tiên tri còn chưa xuất hiện. Hình tượng "sứ giả của thần" của y cần được lập nên từ sớm.
Y bỏ qua ý định thử dùng cửa hàng hệ thống lúc này, chợt nghĩ đến:
【Anh trai, khi nâng cấp cửa hàng, chẳng phải còn tặng một phần lễ vật phúc lợi sao?】
K đáp:
【Cậu muốn mở ngay bây giờ chứ?】
【Đây là một túi phúc lợi, sẽ dựa theo bối cảnh thế giới nhỏ mà tùy cơ tạo ra bàn tay vàng.】
Tân Hòa Tuyết: 【Ừ, mở đi.】
Ngay sau đó, khi Nubu còn chưa kịp phản ứng, thanh niên trước mặt hắn bỗng "phịch" một tiếng biến mất, áo choàng rơi xuống cỏ.
Một con mèo tuyết trắng, toàn thân thanh khiết, an tĩnh ngồi ngay ngắn trên lớp trường bào.
Tân Hòa Tuyết: 【?】
K: 【Chúc mừng ký chủ, đạt được "Chúc phúc của thần mèo Bast"!】
K: 【Thuyết minh: meo meo meo, meo meo meo meo, meo meo meo...】
K: 【Phiên dịch: Cậu có thể biến thân thành mèo, truyền bá giáo lý của thần mèo, năng lực này giúp cậu hóa hiểm thành an trong lúc nguy cấp.】
Tân Hòa Tuyết: 【......】
Trước mắt, Nubu chứng kiến dị tượng, liền kính cẩn quỳ rạp xuống đất, thực hiện nghi thức tối cao của người Nubia.
Hắn run rẩy cúi đầu, khẽ hôn lên bàn chân trước của con mèo trắng:
"Apadmark đại nhân."
Nếu Tân Hòa Tuyết nhớ không lầm, thì trong thế giới này Apadmark chính là hình tượng chiến thần sư tử được người Nubia tôn sùng.
... Chiến thần sư tử sao?
Tân Hòa Tuyết liếc nhìn bóng mình dưới mặt sông, một con mèo trắng.
"......"
Mèo trắng nhẹ nhàng nhảy lên, bước qua đỉnh đầu nô lệ.
"Mew."
________________________
Cuộc sống tẻ nhạt nay đã thay đổi: mèo nhỏ bắt đầu nô dịch loài người.
Mèo nhỏ, em có thể đạp lên đầu người rồi đấy.
P/s : Lời của editor
Đã đến TG mà mn yêu thích, mọi người nên đọc theo tiến độ của mình nha, đừng tích chương, mắc công đợi quảng cáo nữa.