Tuyết rơi suốt đêm phủ kín vườn hoa biệt thự, nhưng đã được những cỗ máy quét tuyết sạch sẽ đến mức hoàn hảo.
Mà phòng ốc trong nhà, không khí ấm áp vẫn được duy trì.
Người máy giúp việc đang chuẩn bị tiệc trà chiều trong nhà kính trồng hoa, tiếng nước sôi ùng ục vang lên, hơi nước nóng hổi từ ấm trà nhẹ nhàng tỏa ra như làn khói mờ ảo.
Khi Bùi Ảnh trở về, Tân Hòa Tuyết đang ngồi trên ghế sofa trong phòng khách, nghịch ngợm với chú mèo máy.
Chú mèo máy nhìn giống như một nhân vật nhỏ bằng kim loại trong phim hoạt hình, không có lớp lông sinh học bao phủ, và khi chạm vào, cảm giác lạnh lẽo cứng cáp.
Vào mùa đông, Tân Hòa Tuyết hiếm khi v**t v* nó.
Không gian trong nhà có nhiệt độ vừa phải.
Tân Hòa Tuyết thậm chí không mặc áo khoác lông vũ, chỉ khoác lên mình một chiếc áo dệt kim màu xanh đậm cổ chữ V, bên trong là một chiếc áo cao cổ màu trắng. Y nửa ngồi nửa nằm lười biếng dựa vào lưng ghế sofa.
Cơ thể y vốn mảnh khảnh, cuộn tròn trên ghế sofa một cách lười biếng, trông hệt như một con mèo.
Tân Hòa Tuyết đã đặt mua trực tuyến một số món đồ chơi làm từ cao su dành cho thú cưng. Khi không có đối tượng để chơi cùng, y thường không có nhiều việc làm ở biệt thự, nên đành chơi đùa với chú mèo máy để giết thời gian.
Y ném một chiếc xương giả ra xa và ra lệnh: “Cún con, nhặt về đây.”
Chiếc xương lăn tròn và dừng lại ngay dưới chân của Alpha vừa bước vào nhà.
Bùi Ảnh dừng bước một chút, cậu im lặng nhặt chiếc xương lên, bước đến trước mặt Tân Hòa Tuyết, mở lòng bàn tay ra và nói: “... Nhặt về rồi.”
Dường như cậu đang chờ đợi một lời khen ngợi nào đó.
Tân Hòa Tuyết suýt không nhận ra sự xuất hiện của Bùi Ảnh.
Trước mặt anh là một Alpha mặc bộ đồ trang trọng, chỉnh tề với giày da bóng loáng.
Dẫu vậy, màu lam của tóc Klein và đôi khuyên tai bạc nơi tai vẫn giữ lại nét cá tính đặc trưng của cậu.
Chú mèo máy, bị con người chiếm lấy nhiệm vụ, tỏ vẻ bất mãn, lắc lắc chân của Bùi Ảnh rồi ngồi sang một bên.
“Cảm ơn.” Tân Hòa Tuyết nhận lại món đồ chơi thú cưng, ném nó về phía mèo máy, sau đó nhường chỗ cho Bùi Ảnh, “Ngồi xuống đi.”
Alpha trước mặt trông có vẻ mệt mỏi với quầng thâm mờ nhạt.
Tân Hòa Tuyết đoán rằng trong thời gian qua, Bùi Ảnh có lẽ không nghỉ ngơi tốt. Dù sao, người thừa kế chính của gia tộc Bùi vẫn đang hôn mê bất tỉnh, thiếu người tâm phúc, và phỏng trừng bên trong vẫn còn những cuộc tranh giành không hồi kết.
Nhưng y vẫn duy trì vẻ thản nhiên như không biết gì, nhẹ nhàng nâng khuôn mặt của chàng trai Alpha trẻ tuổi, ngón cái khẽ vuốt nhẹ mí mắt cậu ta, “Có phải áp lực học tập quá lớn không? Gần đây cậu có ngủ được không?”
Khoảng cách gần gũi như thế này khiến Bùi Ảnh có thể ngửi thấy hương thơm thoang thoảng, thanh mát từ cơ thể Tân Hòa Tuyết, mang lại cảm giác an tâm.
Điều này làm dịu đi phần nào áp lực và cảm xúc khó chịu mà Bùi Ảnh đã phải đối mặt trong những ngày qua.
Gần như giống một chú chó hiền lành, Bùi Ảnh dựa vào lòng bàn tay của Tân Hòa Tuyết, “Cũng ổn.”
Đột nhiên, đôi lông mày của Bùi Ảnh cau lại, ánh mắt sắc bén dừng lại ở một vệt đỏ lộ ra từ mép áo cao cổ của Tân Hòa Tuyết.
Chiếc áo không thể che hết dấu vết đó, để lộ một phần.
Bùi Ảnh chỉ vào đó và hỏi: “Đây là gì?”
Tân Hòa Tuyết tỏ vẻ nghi ngờ: “Cái gì?”
Bùi Ảnh tiến lại gần, lòng bàn tay vuốt nhẹ dấu vết ấy với lực đủ mạnh như muốn xóa sạch nó, “Màu đỏ.”
Tân Hòa Tuyết hất tay cậu ra, tự mình sờ lên vết đỏ, suy nghĩ một lát rồi nói: “Đỏ... có thể là do dị ứng.”
Trong lòng, Tân Hòa Tuyết thầm chửi Tịch Chính Thanh vài câu.
Không đúng.
Bùi Ảnh nghiến chặt môi.
Mọi thứ đều không đúng.
Cậu phát hiện trong căn nhà này phảng phất mùi hương của tin tức tố Alpha xa lạ.
Thậm chí, trên người Tân Hòa Tuyết cũng có thoang thoảng mùi xạ hương đó.
Nhưng vì y là Beta, nên tin tức tố Alpha không giữ được lâu.
Một Alpha trẻ tuổi luôn hiếu chiến, loại hành vi này không khác gì sự khiêu khích, diễu võ dương oai trên lãnh địa của mình.
Là ai?
Trong lòng Bùi Ảnh càng lúc càng khó chịu.
Đặc biệt là khi cậu phát hiện Tân Hòa Tuyết không đi tất.
Bùi Ảnh hỏi: “Tại sao anh không mang tất?”
Bùi Ảnh nói tiếp: “Anh sẽ bị cảm lạnh, anh không biết sao?”
Cậu vô cùng lo lắng, tìm kiếm đôi tất trong phòng ngủ của Tân Hòa Tuyết, rồi vội vã mang vào chân y.
“Ahh...”
Tân Hòa Tuyết đau đớn đến mức mắt khẽ nheo lại, hai chân rụt về.
Sắc mặt Bùi Ảnh trở nên nghiêm trọng, cậu nắm chặt lấy cổ chân phải của Tân Hòa Tuyết, giọng nói trầm thấp không tự chủ, mắt cậu dán chặt vào chân, “Đây là gì vậy?”
Làn da của Tân Hòa Tuyết mỏng manh, y chưa bao giờ phải làm việc nặng nhọc, da dẻ toàn thân đều trắng mịn như ngọc, được bảo dưỡng tới mức tinh tế
Nhưng lúc này, ở một phần nhỏ của gan bàn chân, trên nền da trắng lạnh lẽo lại hiện ra một vệt đỏ tươi, trông như máu đang rỉ ra.
“Đau không?”
Bùi Ảnh cau mày, nhẹ nhàng chạm vào.
Ngay lập tức, cậu nhận được phản ứng khi Tân Hòa Tuyết hít một hơi lạnh vì đau.
Bùi Ảnh hỏi: “Sao lại thế này?”
Tân Hòa Tuyết có chút xấu hổ, y lúng túng tìm một cái cớ, “Không rõ, có lẽ là vô tình dẫm phải cái gì đó.”
Y trấn an Bùi Ảnh: “Không sao đâu, vài ngày nữa sẽ khỏi thôi. Tôi hay va chạm lung tung, đầu gối đôi khi tự nhiên có vết bầm, qua một thời gian rồi cũng tan hết.”
Bùi Ảnh nhíu mày nhìn y, dường như rất không hài lòng với thái độ thiếu quan tâm đến bản thân của Tân Hòa Tuyết.
Giọng cậu lạnh lùng: “Tôi đi lấy thuốc mỡ.”
Trong khi tìm thuốc, Bùi Ảnh gần như tìm kiếm mọi thứ, như thể muốn tìm ra bất kỳ dấu vết nào của một Alpha khác từng xuất hiện.
Trong giỏ đồ bẩn, cậu phát hiện một bộ quần áo không phải kích cỡ của Tân Hòa Tuyết.
Hiển nhiên, đó không phải là của cậu.
Tuy nhiên, dựa trên mối quan hệ giữa Tân Hòa Tuyết và anh trai mình, Bùi Ảnh không tin rằng Tân Hòa Tuyết sẽ phản bội.
Cậu giả vờ bình tĩnh trở lại bên cạnh Tân Hòa Tuyết, bôi một lớp thuốc mỡ lên gan bàn chân y, và lơ đãng hỏi: “Trước khi tôi đến, có ai khác đã ghé qua không?”
Ngay khi cậu vừa hỏi xong, chuông cửa đột ngột vang lên.
Có khách đến thăm.
......
Bùi Ảnh nhìn người khách mới tới với ánh mắt lạnh lùng: “Anh đến đây làm gì?”
Tịch Chính Thanh đã thay một bộ quần áo mới, khác hẳn trang phục buổi sáng khi ra ngoài.
Đôi mắt đằng sau chiếc kính gọng vàng của hắn ta khẽ chuyển động, lướt qua nhìn người thanh niên trên ghế sofa.
Tịch Chính Thanh cười nhạt, nói: “Anh trai cậu nhờ tôi có thời gian thì chăm sóc cậu ấy một chút.”
Hắn ta bước tới trước mặt Tân Hòa Tuyết, chậm rãi giới thiệu: “Lần đầu gặp mặt, tôi là Tịch Chính Thanh, bạn của Bùi Quang Tế. Có lẽ câu ta chưa từng nhắc đến tôi, nhưng dạo này cậu ấy bận, nên nhờ tôi chăm sóc cậu.”
Tân Hòa Tuyết thầm nghĩ với hệ thống K: 【 Hắn quả thật rất giỏi diễn kịch. 】
Hệ thống K luôn tán thành mọi lời nói của ký chủ: 【 Đúng vậy. 】
Bề ngoài, Tân Hòa Tuyết tỏ vẻ do dự nhưng vẫn lịch sự bắt tay với Tịch Chính Thanh: “Chào anh, tôi là Tân Hòa Tuyết.”
“Tôi biết, Bùi Quang Tế đã nói về cậu với tôi.” Tịch Chính Thanh giữ khuôn mặt điềm tĩnh, nói: “Chúng ta có thể trao đổi thông tin liên lạc, nếu cậu cần gì, cứ liên hệ với tôi.”
Bùi Ảnh đứng ngây người nhìn hai người trao đổi thông tin với nhau.
Đột nhiên, trong khoảnh khắc, Bùi Ảnh nhớ ra mùi xạ hương đặc trưng của tin tức tố Alpha. Cậu liên kết những bất thường trên cơ thể Tân Hòa Tuyết hôm nay, và ánh mắt cậu trở nên lạnh lẽo, đáng sợ.
Tịch Chính Thanh, đứng ở góc khuất mà Tân Hòa Tuyết không thể nhìn thấy, ra hiệu bằng khẩu hình với Bùi Ảnh.
“Ra ngoài nói.”
......
Ngay khi vừa bước ra khỏi tầm nhìn của Tân Hòa Tuyết, Bùi Ảnh đã vung nắm đấm vào mặt Tịch Chính Thanh.
Có lẽ đây là lần đầu tiên Tịch Chính Thanh phải đối mặt với một Alpha trẻ tuổi thiếu lễ độ như vậy. Mặc dù hắn ta phản ứng kịp thời, chặn được cú đấm để tránh bị thương nặng, nhưng cặp kính của hắn vẫn bị lệch đi một góc.
Tịch Chính Thanh chỉnh lại kính, phiền chán nói: “Xem ra ông Bùi vẫn chưa dạy cậu cách cư xử. Lần sau gặp, tôi sẽ đề nghị ông ấy dạy dỗ cậu kỹ hơn.”
Bùi Ảnh giận dữ trợn mắt: “Anh còn dám vác mặt đến đây? Anh đã làm gì?!”
Tân Hòa Tuyết thậm chí còn không nhận ra hắn ta!
Tịch Chính Thanh vẫn giữ vẻ ngoài bình thản, nở nụ cười nham hiểm: “Em trai, cậu chẳng phải đã đoán được rồi sao? Cớ gì phải hỏi nữa, hay là cậu muốn nghe tôi kể chi tiết?”
Bản tính của Bùi Ảnh vốn nóng nảy. Sau mười tám năm bị hắt hủi, chẳng ai dạy cậu cách đối phó với những kẻ cáo già như thế này. Theo bản năng, cậu lại muốn ra tay thêm một lần nữa.
Tịch Chính Thanh không kiên nhẫn nói: “Được rồi. Nói tóm lại, trong khoảng thời gian này, coi như cậu lại có thêm một người anh nữa, dù sao Bùi gia cũng không thiếu hậu duệ.”
Hắn ta thậm chí còn cười mỉa mai một câu: “Con cháu Bùi gia thật đông đúc nhỉ.”
Bùi Ảnh cười lạnh: “Tại sao tôi phải nghe theo sự an bài của anh?”
Cậu lập tức quay người, định nói rõ sự thật với Tân Hòa Tuyết.
Tịch Chính Thanh từ tốn nói: “Cậu không nghĩ đến việc Bùi Quang Tế sẽ tỉnh dậy sao?”
Bùi Ảnh gần như ngay lập tức bị đông cứng tại chỗ.
Tịch Chính Thanh tiếp tục thuyết phục: “Cuối cùng, một khi cậu ta tỉnh lại, vị trí người thừa kế của Bùi thị sẽ trở lại trong tay cậu ta mà thôi.”
Tịch Chính Thanh nói: “Đừng chỉ nghĩ đến vị anh trai trưởng của cậu. Những người anh em khác cũng không phải là dạng tầm thường, huống chi cậu còn có vài người chú bác nữa, đúng không?”
Bùi Ảnh quay đầu lại, “Anh muốn nói gì?”
Tịch Chính Thanh biết đầu óc Bùi Ảnh không nhanh nhạy, nên nói gọn gàng và dứt khoát: “Cậu sẽ kế thừa Bùi thị, vì tôi sẽ giúp cậu, với điều kiện cậu đừng can thiệp vào chuyện của tôi.”
Chuyện mà hắn ta ám chỉ đã quá rõ ràng.
Bùi Ảnh nghiến chặt răng, trong miệng tràn ra vị máu.
Cậu muốn danh chính ngôn thuận ở bên Tân Hòa Tuyết, nhưng tình huống hiện tại khiến điều đó hoàn toàn không thể.
Trước hết, vì còn có anh trai cậu.
Thứ hai, cậu vẫn chưa đủ trưởng thành và mạnh mẽ để có được đủ tư cách thừa kế, cậu thậm chí còn không thể kiểm soát được những người lớn tuổi hơn trong gia đình.
Một ngày nào đó, khi cậu chính thức kế thừa Bùi thị...
Bùi Ảnh nhìn Tịch Chính Thanh với ánh mắt đầy căm ghét, từ cổ họng phát ra một tiếng đáp miễn cưỡng: “Ừ.”
Tịch Chính Thanh cười mỉa mai.
......
Tả Vĩnh Ngôn đã sắp xếp buổi tụ họp tại một nhà hàng mới mở ở trung tâm thành phố.
Kỹ thuật trình chiếu thực tế ảo 360° được áp dụng rất thành thạo, toàn bộ gian phòng ăn hiện ra khung cảnh 5D ba chiều, chủ đề đáy biển tạo nên hiệu ứng sóng nước lấp lánh bốn phía, với những đàn cá bơi lội nhịp nhàng, vừa thực vừa ảo.
Ngồi ở vị trí chủ tọa là một người đàn ông đeo kính râm, mái tóc vàng kim tỏa sáng, khuôn mặt vuông vức, lông mày kiếm, đôi môi mỏng hơi nhếch lên, biểu hiện có phần bừa bãi.
Đó là một Alpha điển hình với khuôn mặt sắc nét như được vẽ bởi bút máy, ngũ quan mạnh mẽ và lạnh lùng, ngoại trừ đôi mắt ẩn sau cặp kính, khuôn mặt anh ta cực kỳ anh tuấn.
Tả Vĩnh Ngôn nâng ly với Alpha tóc vàng: “Anh Cừu, chúc mừng anh đã trở về từ khu 13, trước tiên kính anh một ly!”
Cừu Viễn cười đáp lại: “Cảm ơn, có thể sống sót trở về đúng là đáng ăn mừng.”
Anh ta cầm ly rượu lên, cùng ba người còn lại cụng ly.
Hơi lạnh của rượu trôi xuống dạ dày, mang theo cảm giác lạnh lẽo khiến Tịch Chính Thanh cảm thấy không thoải mái một cách vi diệu.
Thực sự mà nói, anh luôn không thích giao tiếp với hai người này.
Tả Vĩnh Ngôn gia thế không bằng, đầu óc lại kém, Cừu Viễn thì là một đạo diễn thiên tài nhưng lại có sở thích tầm thường, suốt ngày chỉ quay những bộ phim rẻ tiền về đánh nhau và giết chóc.
Tịch Chính Thanh chẳng thể tìm được điểm chung với họ.
Còn đối thủ duy nhất mà anh ta xem trọng, Bùi Quang Tế, vẫn đang nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt ICU.
Bất ngờ, Cừu Viễn hỏi: “Chuyện của Bùi Quang Tế, có phải do cậu sắp đặt không?”
Tịch Chính Thanh cau mày: “Sao có thể? Chính cậu ta không may mắn thôi.”
Hôm đó trời mưa, hắn ta say rượu và bị đâm khi chèo thuyền, hệ thống phanh không kịp phản ứng.
Tịch Chính Thanh sẽ không làm những việc liều lĩnh như thế.
Nếu muốn giải quyết một ai đó, hắn sẽ làm thật hoàn hảo, không để lại dấu vết nào, chứ không để họ còn cơ hội nằm trong ICU như Bùi Quang Tế.
Lúc này, máy truyền tin của Tịch Chính Thanh rung lên thông báo.
Hắn nhíu mày rồi mở ra.
【 Tân Hòa Tuyết: Quang Tế, quản gia trí năng trước đây đã bị lỗi, anh có thể đặt mua một cái mới không? Không có quản gia, cuộc sống của tôi rất bất tiện. 】
Tịch Chính Thanh gõ bàn phím đáp lại.
【 Tôi sẽ cho người mang cái mới đến biệt thự. 】
Cừu Viễn nhìn vào nét mặt hắn rồi hỏi: “Cậu vừa từ khu đệ nhất Nam Thành đến?”
Cừu Viễn tiếp tục: “Căn biệt thự của Bùi Quang Tế, có gì đặc biệt sao?”
Tịch Chính Thanh uống cạn ly rượu, ánh sáng phản chiếu từ mặt biển lên tròng kính của hắn ta, và trong tầm mắt mờ nhòe vì say, những hình ảnh của đêm qua lại hiện lên.
Hắn ta trả lời: “Chỉ có một con mèo.”