Chứng Bệnh Khiến Vạn Người Say Đắm Giữa Chốn Quyền Uy

Chương 160

Không còn nghi ngờ gì nữa, Shamul và Lahotep là hai anh em song sinh.

 

Thế nhưng, dù sở hữu gương mặt giống hệt nhau, cùng một mái tóc vàng nhạt và đôi mắt tím sâu thẳm, tuyệt đối không ai có thể nhầm lẫn họ với nhau.

 

Lahotep như một khối ngọc đã được mài giũa tinh tế đến mức hoàn mỹ, lấp lánh mà không phô trương. Thân hình cao lớn, thường khoác lên người chiếc áo dài bằng sợi đay nhuộm quý giá, khí chất ôn hòa và bao dung. Hắn như mặt trời buổi sáng sớm, nơi dưới đôi cánh giương rộng của loài chim ưng dũng mãnh, ẩn giấu một thanh trường kiếm sắc bén, chỉ khi tung móng vuốt lao vào con mồi mới để lộ ra sự đáng sợ ấy.

 

Còn Shamul lại hoàn toàn tương phản. Hắn phô bày sự mạnh mẽ và dữ dội của mình mà chẳng cần chút che đậy nào. Trên ngực trần là làn da màu mật ong, cổ đeo đầy những vòng ngọc mã não, ngọc tủy, kim thạch đan xen và tỏa sáng rực rỡ. Cánh tay rắn chắc được quấn kín vòng vàng, vòng ngà voi, tỏa ra vẻ hoang dại khó kiềm. Hắn không đeo trang sức để che chắn mà mượn đống trang sức này để phô bày đống cơ bắp săn chắc, lực lưỡng.

 

Hắn giống như một con dã thú no nê mà vẫn mang đầy tính hung hiểm bất định, khó lường. Không ai biết được khi nào hắn sẽ bùng nổ như cơn bão cuồng nộ.

 

Đôi mắt dài hẹp của Shamul, trong đó đọng lại sắc tím đậm, chăm chú nhìn Tân Hòa Tuyết với vẻ thích thú tột cùng. Ánh nhìn ấy như lưỡi rắn l**m qua từng tấc da thịt trắng như tuyết, mơn man đầy h*m m**n.

 

Càng nhìn, hắn càng cảm thấy gương mặt ấy, khí chất ấy, linh hồn bất khuất ấy, tất cả đều ăn khớp với hắn, khiến nơi sâu nhất trong lòng hắn ngứa ngáy, khao khát.

 

Rõ ràng, đây là báu vật mà thần linh đã ban cho hắn…

 

Vậy dựa vào đâu mà Bạch Vương được quyền chiếm hữu?

 

Một ngọn lửa bùng lên nơi ngực Shamul, cháy càng lúc càng dữ dội. Đã lâu lắm rồi hắn mới thấy phấn khích đến vậy.

 

Hừm, nhưng có lẽ không nên vui mừng quá sớm.

 

Hắn suýt nữa quên mất rằng, giữa hắn và người anh trai kia, niềm khoái lạc và nỗi đau đều tương thông, cùng cảm nhận được như một.

 

Nếu hắn quá phấn khích, thì người anh cả đáng kính của hắn, có lẽ ngay trong lúc đang nghe quan tể tướng trình bày công vụ tại đại điện sẽ bất ngờ cảm thấy… như vừa bị một cái tát vô hình giáng thẳng vào mặt.

 

Điều đó với hắn là cực lạc, nhưng với Lahotep…

 

Mà thôi, dù sinh ra vốn mang bản tính tàn khốc, Shamul vẫn không muốn để người anh điềm tĩnh và kiêu ngạo ấy phải chịu đựng cảm giác hỗn loạn kia. Hắn vốn là kẻ ích kỷ, keo kiệt đến tận cùng, ngay cả trong khoái lạc cũng chẳng muốn chia sẻ.

 

Vì thế, từ tận sâu trong lòng ngực Shamul dâng lên một ý cười lạnh lẽo.

 

Đây là cái tát mà hắn tự giành lấy, Lahotep có làm gì đâu mà đáng được chia sẻ chứ?

 

Để xem…anh trai hắn sẽ làm gì để chiếm lại báu vật đã bị cướp khỏi tay mình.

 

“Ta rất hài lòng.” — Shamul quay sang nói với kẻ lập đại công.

“Hoven, ngươi có thể vào điện trân bảo, tự do chọn lấy phần thưởng ngươi muốn.”

 

Người dân Butto ai ai cũng biết: Chủ nhân của vùng đất Hạ Ai Cập này yêu thích sưu tầm bảo vật trân quý, hiếm có từ khắp nơi. Hắn có hẳn một cung điện chứa đầy châu ngọc, đá quý, vàng bạc hiếm lạ đến mức nhiều đến độ… vứt bỏ như giày cũ.

 

Lần này, Shamul không hề nói đến giới hạn phần thưởng, một sự hào phóng khiến Hoven càng thêm cúi đầu cảm tạ.

 

Thế nhưng, trên gương mặt người tướng quân kia không có lấy chút hân hoan, mà chỉ là sự nhẹ nhõm khi được rời đi. Trước khi ra khỏi đại điện, hắn chợt nhớ ra điều gì đó quan trọng, liền quay lại hỏi:

 

“Bệ hạ, ngài có định để vị thần sứ này đảm nhận chức Đại Tư Tế mới của đền thần không? Có cần thần thông báo cho các tư tế trong đền chăng?”

 

Tân Hòa Tuyết nghe vậy, khẽ nghiêng đầu, liếc Hoven một cái.

 

Đến nước này mà hắn vẫn có thể thản nhiên hỏi ra câu ấy, đúng là đã nhập vai võ tướng đầu óc đơn giản một cách hoàn hảo rồi.

 

Hoven thật sự nghĩ rằng Hồng Vương tốn công bắt y về đây… chỉ để phong làm thần sứ của Hạ Ai Cập sao?

 

Ngay từ khoảnh khắc đầu tiên chạm ánh mắt với Hồng Vương, Tân Hòa Tuyết suýt chút nữa đã bị ánh nhìn ấy, ánh nhìn nóng bỏng, sâu thẳm và dữ dội đến mức có thể thiêu cháy linh hồn, nuốt chửng. Chỉ trong giây lát, y liền hiểu ra hướng đi tiếp theo của câu chuyện… và đúng như điều y đã dự đoán.

 

Hồng Vương, sau khi nghe thần tử của mình lên tiếng, chỉ bật ra một tiếng cười khinh miệt hướng về phía Hoven:
“Ngươi quả thật là một kẻ ngu xuẩn đến đáng thương…”

 

Tân Hòa Tuyết, ẩn mình trong hàng ánh đèn cung điện, khẽ liếc về phía Hoven. Ánh mắt ấy, lại bị Shamul hiểu lầm thành một tia mong đợi.

 

Một vị thần sứ lạnh lùng và cao ngạo như băng tuyết, hẳn chẳng thể nào hiểu nổi sự dơ bẩn của lòng người.

 

Nhưng trớ trêu thay, Shamul chính là kẻ tà ác điển hình nhất trong số đó.

 

Shamul ra lệnh:

 

“Dẫn y đến cung Meritt để tắm rửa.”

“Từ nay về sau, vị khách này sẽ ở tại đó.”

 

Cung Meritt…?

 

Hoven khẽ mở to mắt. Trong ngôn ngữ của bọn họ, “Meritt” nghĩa là tình yêu, mà cung điện mang tên ấy, xưa nay chỉ dành cho thê tử của chủ nhân, hay nói cách khác…

 

Đó chính là nơi ở của sủng phi Pharaoh.

 

Lẽ nào… ý của bệ hạ là…

 

Ngài ấy định làm nhục thần linh sao?!

 

Ánh mắt Hoven thoáng dao động, dừng lại trên thân hình mặc áo choàng trắng của thần sứ. Trong đôi mắt hắn hiện lên vài tầng cảm xúc phức tạp, xen lẫn chút hối hận mơ hồ.

 

Dù sao, chính hắn là người đã đưa vị thần sứ này về đây…

 

Xét theo một nghĩa nào đó, hắn cũng là kẻ góp tay xúc phạm thần minh.

 

Ánh nhìn của hắn dừng trên người Tân Hòa Tuyết quá lâu.

 

Hồng Vương nhận ra điều ấy, ánh mắt lập tức trở nên lạnh lẽo, mang theo sự khó chịu:
“Hoven, tối nay trong yến tiệc khánh công của hoàng cung, nhớ mang theo Ankail của ngươi.”

 

“Gì… cơ?”

 

Rõ ràng bệ hạ biết, dù tuổi hắn đã đến lúc lập gia đình, nhưng hắn vẫn chưa có Ankail.

 

Môi Hoven khẽ mấp máy, song cuối cùng chỉ khom người đáp:
“Tuân lệnh, bệ hạ.”

 

Nếu bệ hạ nói hắn có Ankail, và muốn hắn mang nàng cùng dự tiệc…

 

Vậy thì hắn phải có Anka.

 

..........

 

Tân Hòa Tuyết được đưa đến nơi gọi là “cung Meritt”,  cung điện đã lâu không được sử dụng, nhưng lại nằm gần với tẩm điện của Hồng Vương nhất, nên dù bỏ trống vẫn luôn được người hầu quét dọn sạch sẽ mỗi ngày.

 

Trong khu vườn bên trong viện, cây cỏ xanh rờn, suối phun róc rách, cá chép bơi lượn giữa ao sen nở rộ. Toàn bộ đồ nội thất trong tẩm cung đều làm từ gỗ quý, được lau chùi bóng loáng đến mức không thấy nổi hạt bụi nào.

 

Theo lệnh của Hồng Vương, tuyệt đối không được đốt hương trong cung Meritt, cũng không được tùy tiện thoa lên người Tân Hòa Tuyết bất kỳ loại dầu thơm nào.
Ngay cả khi bọn họ hầu hạ vị khách quý này tắm rửa thì nước tắm cũng chỉ dùng một ít thảo dược thanh tẩy, không thêm hương bách mộc hay bạc hà như thường lệ.

 

Trang phục được người hầu thân cận của Hồng Vương tự tay mang đến. Một bộ áo choàng thêu hoa sen màu lam thẫm, bên trong là lớp lụa vàng óng ánh, cùng với chuỗi trang sức đính ngọc quý chuẩn bị sẵn.

 

Tân Hòa Tuyết cúi mắt nhìn qua, mí mắt khẽ run lên.

 

Những thị nữ giỏi nhất của hoàng thất, những người phụ trách hóa trang cho quý tộc trước yến hội hay nghi lễ trọng đại đều được triệu đến.

 

Thế nhưng, khi nhìn thấy người khách này, họ lần đầu tiên cảm thấy… bất lực.

 

Mọi sắc màu son phấn rực rỡ, mọi lớp trang điểm tinh xảo mà giới quý tộc yêu chuộng, trên khuôn mặt ấy, đều trở nên thừa thãi và tầm thường.

 

Người này không cần đến chúng.

 

Không thể nghi ngờ, vẻ đẹp của y vốn đã vượt xa bất kỳ kiệt tác nào mà bàn tay nghệ nhân có thể tạo ra, hơn cả tượng thạch cao trắng tinh, hoàn mỹ đến mức khiến người ta hoa mắt ngây ngất.

 

Cuối cùng, thị nữ chỉ dùng bột phấn chế từ thạch màu xanh ngọc của chim khổng tước, khẽ vẽ một đường cong mảnh nơi khóe mắt y.

 

Trang điểm cho đôi mắt là nghi thức quan trọng nhất, vì đó là cách xua đuổi các linh hồn tà ác.

 

Tân Hòa Tuyết khẽ nâng hàng mi dài lên.

 

Thị nữ nhẹ giọng thì thầm lời chúc nguyện:
“Nguyện xin Thần Mặt Trời dang tay bảo hộ ngài.”

 

.........

 

Hoàng hôn lặng lẽ buông xuống nơi đế đô bên bờ sông Nin. Từ đại dương xa xăm, làn gió đêm thổi qua những cột đá chạm khắc hình hoa sen tinh xảo, len lỏi vào khu vườn và cung điện nơi yến tiệc đang diễn ra. Không khí tràn ngập mùi hương trầm và vị ngọt ngào của những món ăn thượng hạng.

 

Các vương công, quý tộc ngồi quây quần, ăn uống linh đình, họ nâng chén và đối đáp cười nói. Nhưng nếu nhìn kỹ, sẽ nhận ra nụ cười của họ đầy gượng gạo, như thể bị ép buộc phải nhấc khóe môi, trong khi sâu trong ánh mắt là sự sợ hãi không sao che giấu nổi.

 

Bọn họ tản ra, ngồi vào đúng chỗ của mình trong đại sảnh tiệc hình tứ giác. Trên bàn dài trải khăn vải lanh trắng tinh, giá nến cắm đầy những ngọn nến đang cháy sáng, ánh lửa phản chiếu lên những bộ đồ ăn bằng vàng bạc, cùng những con ngỗng quay vàng ruộm, da giòn bóng mỡ, tỏa hương thơm ngào ngạt.

 

Thịt bò nướng với hương thảo và quả hạch, cá chình hun khói, cá lư nướng mỡ màng, nước chanh tươi đựng trong chén nhỏ để rửa miệng, rõ ràng mọi thứ đều đẹp như một bức tranh thịnh yến vẽ nên từ sự xa hoa và quyền lực.

 

Thế nhưng, giữa khung cảnh xa hoa ấy, chẳng mấy ai muốn ăn.

 

Bởi ai cũng nhớ rõ trong một buổi tiệc trước, chỉ vì một vị quý tộc ăn bốn miếng bánh hạnh nhân phủ mật ong mà tỏ vẻ không hài lòng với những món khác, Hồng Vương đã ra lệnh kéo hắn đi xử tử.
Vài ngày sau, người ta nghe nói ở vùng đầm lầy ngoài thành, cá sấu đã có một bữa ăn thịnh soạn.

 

Tin ấy được công bố ngay trong buổi triều yết, viên thư lại bên cạnh Pharaoh còn kể lại bằng giọng hăng say, mô tả sống động từng chi tiết của “bữa tiệc cá sấu”.

 

Kẻ đang ngồi trên ngai vàng kia, không hơn không kém chính là một bạo quân thực thụ.

 

Dẫu vậy, mọi người vẫn phải ra sức ca tụng “sự sáng suốt và vinh quang” của hắn.

 

Ánh mắt Hồng Vương lúc này hướng ra ngoài điện.

 

Ở cửa, một dáng người mảnh khảnh vừa xuất hiện, bước đi thong thả, đến muộn một cách tao nhã.

 

“Ankail.”

 

Shamul khẽ gọi.

 

Ankail - đó là cách người Ai Cập gọi người họ yêu thương và trân quý nhất.

 

Trong chế độ một vợ một chồng, mỗi người chỉ có một Ankail duy nhất trong đời. Trong những người khách ở đây, không có người nào là không biết nghĩa của từ này.

 

Bởi thế, khi nghe Pharaoh thốt ra từ ấy, toàn bộ khách dự tiệc đều chấn động.
Đã có một tộc khôn ngoan lập tức quỳ rạp xuống, bắt đầu tung hô tình yêu và sự yêu thương của ngài dành cho Ankail của mình.

 

Nhưng khi hắn nói đến một nữa, bóng dáng của người được gọi ấy xuất hiện rõ ràng, toàn thể đại sảnh lập tức rơi vào tĩnh lặng tuyệt đối.

 

Tân Hòa Tuyết bước vào, phía sau áo choàng xanh thẫm là mái tóc trắng bạc được buộc gọn bằng dây lụa vàng, đuôi tóc khẽ lay động theo từng nhịp chân nhẹ. Mái tóc ấy tựa như ánh trăng rơi xuống mặt sông Nin, lấp lánh và huyền ảo.

 

Màu tóc ấy độc nhất vô nhị đã nói rõ thân phận của y.

 

Tất cả người dân ở Hạ Ai Cập đều biết, không lâu trước đây, Hồng Vương đã hạ lệnh cho Hoven đem quân tiến đánh Thượng Ai Cập. Và buổi yến tiệc tối nay chính là để ăn mừng chiến thắng ấy....Để chào đón thần sứ đến từ Thượng Ai Cập ấy, cho dù thủ đoạn của bọn họ đáng ra không nên có thể diện mà đưa ra ngoài ánh sáng.

 

Nhưng chẳng ai ngờ rằng...

 

Vị thần sứ bị bắt kia, giờ lại trở thành Ankail của Hồng Vương.

 

Quả thật đây là sự xúc phạm với thần linh....

 

Đất nước và con dân của họ rồi sẽ bị thần phán tội…

 

Shamul từ chỗ ngồi cao nhất bước xuống. Hắn đi dọc theo tấm thảm đỏ thêu chỉ vàng, chậm rãi tiến về phía Tân Hòa Tuyết, đưa tay ra như muốn đón lấy bàn tay ấy, hy vọng Ankail sẽ đặt tay y vào lòng bàn tay mình, dẫn y lên chỗ ngồi ngay bên cạnh ngai vàng, nơi cao quý nhất thiên hạ.

 

Bốp!

 

Tân Hòa Tuyết không chút do dự, hất mạnh tay hắn ra.

 

Y yên lặng mà quan sát Shamul.

 

Y vừa công khai thách thức Pharaoh.

 

Hồng Vương thu hồi tay. Nụ cười trên môi Shamul tan biến.
“Cùng một màn xiếc cũ, lần đầu còn mới mẻ, lần thứ hai đã trở nên tẻ nhạt rồi.”

 

Giọng hắn như đang cố kìm nén cơn giận hoặc là cố ý trêu ngươi kẻ cao ngạo trước mặt.

 

“Nghe nói vũ điệu tế lễ của Thượng Ai Cập khác hẳn với Hạ Ai Cập. Nếu thần sứ đến muộn như thế, không bằng để mọi người được chiêm ngưỡng thử vũ điệu ấy cùng phong thái của ngài đi, thế nào?”

 

Shamul trở lại ngai vàng, chống cằm, ánh mắt nhàn nhã nhìn xuống nơi giữa thảm đỏ lộng lẫy, Tân Hòa Tuyết đứng đơn độc.

 

Dàn nhạc trong điện bắt đầu tấu lên. Tiếng đàn lute, tiếng vĩ cầm và tiếng sáo trúc đan xen hòa quyện, dệt nên khúc nhạc.

 

Tân Hòa Tuyết khẽ mím môi, gương mặt lạnh nhạt, chiếc áo choàng màu xanh biển càng tôn lên làn da trắng nõn.

 

Y đứng đó tựa như một thân bạch ngọc thẳng tắp mọc giữa trần gian.

 

Trên khuôn mặt tuyệt mỹ ấy, không hề có lấy một nét khuất nhục. Điều đó khiến Shamul không biết mình nên cảm thấy thất vọng, hay là tiếc nuối.

 

Hắn vốn nghĩ rằng, sau khi rơi vào cảnh ngộ hôm nay, vị thần sứ trước mặt hẳn đã hiểu rõ tình thế. Shamul định mở miệng, bảo Tân Hòa Tuyết đến ngồi bên cạnh mình thì đối phương đột nhiên cử động.

 

Tân Hòa Tuyết nâng tay, kéo lỏng dải lụa buộc nơi cổ. Gió đêm ùa vào cung điện, cuốn tung tà áo choàng lam biếc, từng lớp sóng lụa như nước sông Nin gợn tràn trong không khí.

 

Sắc mặt Shamul thoáng tối lại.

 

Dưới hàng ghế phía dưới, giữa Hoven và đám quý tộc, vang lên tiếng nói trầm lạnh của Hồng Vương:

 

“Kẻ nào dám mở mắt, móc mắt hắn xuống.”

 

Không một ai dám nghi ngờ tính chân thật của mệnh lệnh ấy. Trong giây lát, tất cả đều cúi đầu, không ai dám ngẩng lên, không ai dám để ánh mắt mình mạo phạm thần sứ.

 

Nhưng mọi thứ lại khác xa tưởng tượng của họ.

 

Dưới tấm áo choàng kia, không phải là th*n th* tr*n tr**, mà là bộ trang phục tinh xảo với tầng tầng lớp lớp nếp gấp mềm mại. Vạt váy dài đến đầu gối, trên thân là lớp Karalisis mềm mại, tinh tế, mỏng nhẹ như cánh ve, gần như trong suốt, để lộ chuỗi ngọc trai trắng mà Shamul từng tự tay tặng y.

 

Dải ngọc trai mềm mại uyển chuyển quấn quanh vòng eo thon, theo từng nhịp bước trong điệu múa nghi lễ mà khẽ lay động. Hai tầng trân châu va vào nhau, từng chút từng chút, lấp lánh mà mơ hồ rung động.

 

Ánh ngọc trắng ngần, tiếng leng keng khẽ vang, trong trẻo tựa như âm thanh chạm khẽ vào lòng người.

 

Dẫu chẳng nhìn thấy hình ảnh, chỉ riêng âm thanh ấy thôi cũng như những sợi lông vũ nhẹ nhàng ve vuốt, móc lấy tâm can người nghe, khiến kẻ ta say mê, quyến rũ đến khó cưỡng, chẳng kém gì tận mắt nhìn thấy.
Trong căn phòng này, dường như mỗi trái tim đều bị tiếng ngọc va chạm cùng bước chân uyển chuyển ấy khuấy động. Trên nước da trắng nõn, đôi chân múa dẻo dai như cung đàn căng tròn, lại không chút nể tình mà giẫm lên mặt đất tr*n tr**, hết lần này đến lần khác, mê hoặc lòng người.

 

Hoven ngồi giữa buổi tiệc, hai mắt khép hờ. Trước làn mi khép kín, hắn mơ hồ cảm thấy tấm áo choàng màu xanh biển đang nhẹ nhàng bay về phía mình.

 

May thay, ngay trước mặt hắn không bày món ăn nào, chỉ có một khay trái cây đặt gọn gàng.

 

Âm thanh những chuỗi ngọc trai va vào nhau khe khẽ vang lên, dường như mỗi lúc một gần hơn...

 

Hoven không kìm được, khẽ hé mở một bên mí mắt.

 

Tấm áo choàng xanh biển khẽ xoay trước mắt hắn, và điều duy nhất hắn kịp nhìn thấy là một bàn tay thon dài, gầy mảnh, cùng mùi hương nhàn nhạt, lạnh lẽo mà không sao bỏ qua được.

 

Hoven ngây ra, đợi đến khi ý thức kịp trở lại thì tiếng nhạc cũng vừa dứt.

 

Lúc ấy, hắn đã hoàn toàn mở bừng hai mắt.

 

Hắn không biết Hồng Vương có nhận ra việc mình lén mở mắt trong suốt quá trình đó hay không, chỉ cảm thấy mồ hôi lạnh đã rịn ướt lưng, chảy dài xuống từng giọt.

 

Trong đôi mắt tím u uất, Shamul khẽ duỗi tay về phía Tân Hòa Tuyết, giọng trầm thấp:

 

“Đến bên ta.”

 

Hoven âm thầm thở phào, cũng may....ít nhất, có vẻ như toàn bộ sự chú ý của bệ hạ vẫn dồn cả vào thần sứ.

 

Hắn nhìn theo Tân Hòa Tuyết từng bước đi về phía bậc cao của ngai vàng.

 

Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, giọng nói của Shamul lại vang lên:

 

“Ta nói rồi, ngươi được phép mở mắt sao?”

 

Trái tim Hoven co rút dữ dội. Hắn bật dậy theo bản năng, va phải hai mâm trái cây, khiến những quả sung và quả hương táng lăn lóc khắp thảm đỏ. Tiếng động ấy làm đám khách khác cũng hoảng hốt ngẩng đầu và trong khoảnh khắc đó, biến cố xảy ra.

 

Một tia sáng lạnh lẽo vút lên, như xé toạc không khí, lao thẳng về phía ngực Shamul.

 

“Nhận lấy cái chết đi.”

 

Tân Hòa Tuyết cụp mắt, gương mặt không chú cảm xúc nào, giọng nói y vang lên.

 

Chỉ cách tim Shamul một tấc là có thể đâm vào vị trí của trái tim.

 

Lưỡi dao đã bị bàn tay đẫm máu của hắn chặn lại.

 

Shamul nhướng mày, đối diện với Tân Hòa Tuyết:

 

“Thì ra ngươi không phải kẻ câm à? Giọng thật dễ nghe.”

 

Tân Hòa Tuyết khẽ xoay dao, để dòng máu đỏ thẫm tràn ra từ kẽ tay. Y nhướng môi, cười nhạt.

 

Màu hồng nhạt của đôi môi khi mím lại càng thêm hồng.

 

Shamul:

 

“Cười với ta sao?”

 

【Giá trị tình yêu của Shamul +10】

Bình Luận (0)
Comment