Những chiếc lồng sắt bằng đồng thau, lớn có, nhỏ có, chật hẹp đến mức gần như không thể chứa nổi một người trưởng thành duỗi thẳng chân mà nằm, cũng chẳng đủ chỗ để đứng thẳng người. Dĩ nhiên, điều này là có chủ ý. Bởi lẽ, chiếc lồng này được chế tạo khi Saito còn nhỏ, và cho đến nay vẫn được giữ lại, vì nó mang một ý nghĩa tượng trưng: một hình phạt, một sự khiển trách.
Chỉ có dã thú mới không thể nằm thẳng như con người để ngủ, cũng không thể đứng thẳng mà bước đi như con người.
Muốn thoát khỏi chiếc lồng này, kẻ bị nhốt phải học cách phục tùng quy tắc và lễ nghi của xã hội loài người.
Khi tiếng bước chân vang lên từ bên ngoài, một đôi tay đột ngột vươn ra từ bóng tối, mạnh mẽ túm lấy song sắt, siết chặt đến mức các khớp xương tay phát ra tiếng răng rắc. Cả chiếc lồng sắt và chuỗi xích sắt cố định bốn góc đều rung lên dữ dội!
“Saito, em bình tĩnh lại đi!”
Lahotep gằn giọng, ánh mắt hận sắt không rèn thành thép nhìn người em trai mình.
Việc Tân Hòa Tuyết mất tích đã giáng xuống Saito một cú đòn khủng khiếp. Chỉ cần chưa thể xác nhận an toàn của mẫu thần, ý chí hắn như sụp đổ hoàn toàn. Giờ đây, Saito chẳng khác nào một con thú bị thương, quay trở lại trạng thái nguyên thủy nhất, y hệt dáng vẻ mà Lahotep từng thấy hắn thuở xưa.
Trong chiếc lồng chật chội, bốn chi rắn chắc bấu chặt xuống tấm da sư tử loang máu, cơ thể co rúm lại trong bóng tối. Đôi mắt màu nâu ánh kim hẹp dài lóe lên sự hung tợn đầy sát khí.
Hàm răng nghiến chặt, cổ họng khẽ phát ra tiếng gầm gừ mơ hồ.
Con người bình thường sẽ không có dáng vẻ cùng biểu cảm như thế. Và chính vì vậy, khi nhìn thấy cảnh tượng ấy trên một kẻ mang hình hài người, bất cứ ai cũng sẽ cảm thấy rùng mình, như thể bị đánh thẳng vào tâm hồn.
Ngay cả vị tể tướng Vizier, lần đầu chứng kiến cảnh đó, cũng cứng họng, không thốt nên lời.
“Tôi tuyệt đối không thể để em liều lĩnh xông vào Hạ Ai Cập mà bất chấp hậu quả.”
Lahotep lạnh lùng nói:
“Nếu em dẫn theo một đội chiến xa tinh nhuệ, đó là hành động lãng phí sinh mạng của binh sĩ. Còn nếu em chỉ đi một mình, em lấy tự tin ở đâu mà cho rằng mình có thể xông vào rồi thoát khỏi thành Butto?”
Một tiếng gầm điên loạn bùng nổ trong chiếc lồng sắt!
Saito nôn nóng, bồn chồn, thoại nhìn hắn hoàn toàn chẳng nghe lọt lời nào.
“Em biết rõ sức mạnh của bọn Hạ Ai Cập. Em biết Shamul điên cuồng đến thế nào chứ?”
Lahotep hỏi.
Hắn nhớ lại trong trận xung đột biên giới tại thành Memphis giữa Thượng và Hạ Ai Cập, Saito đã từng chạm trán Shamul. Cuộc giao đấu đó khiến hắn nhận ra sức mạnh của Shamul là thứ vượt xa giới hạn con người.
Kẻ ấy cuồng bạo, khát máu, và dường như không hề biết mệt mỏi hay sợ hãi....Thậm chí Saito, người vốn được xem là chiến thần của Thượng Ai Cập, cũng chẳng thể đánh bại hắn.
Đáng sợ hơn cả, đội quân đông đảo của Hạ Ai Cập dưới trướng Shamul cũng mang cùng một trạng thái điên cuồng đó. Chúng xông pha như thép nung đỏ, không biết đau, không biết chết, như thể có tà linh nhập vào người. Trận chiến năm ấy, quân Thượng Ai Cập thảm bại trong cận chiến.
Lahotep lạnh lùng nói từng chữ ngắt lời cơn cuồng nộ của em trai:
“Nếu em cứ liều lĩnh xâm nhập Hạ Ai Cập, e rằng đến lúc ấy, em sẽ chỉ có thể ra đầm lầy ngoài thành Butto nhặt lại thi thể mẫu thần của em, nếu như đám cá sấu ở đó còn chịu nhả xương ngài ấy ra mà thôi.”
Động tác của Saito bỗng khựng lại.
Lahotep quan sát kỹ , nhưng không phải vì hắn đã nghe lọt lời cảnh báo, mà bởi vì trong lời nói của Lahotep vừa nhắc đến một từ mấu chốt.
Huyệt thái dương của vị Pharaoh giật mạnh. Dù có đông đảo anh em ruột thịt, nhưng những kẻ có thể thực sự sử dụng được lại chỉ đếm trên đầu ngón tay. Một vài người như Anath còn đỡ phiền phức, coi như đã là may mắn, còn phần lớn chỉ là những kẻ vô dụng, được việc thì ít, phá việc thì nhiều. Trong tất cả, chỉ có Saito là người hắn có thể đặt kỳ vọng, là người duy nhất có thể gánh vác trọng trách.
Nhưng đồng thời, Saito cũng mang trong mình một khuyết điểm chí mạng…
Lahotep kéo nhẹ sợi xích sắt quấn quanh lồng giam, khiến xiềng sắt và khóa đồng cọ vào nhau vang lên những tiếng chói tai, thu hút sự chú ý của Saito.
“Vẫn chưa muộn đâu.” Sợ Saito không nghe lọt tai, Lahotep nói thêm: “Bức họa mà mẫu thần của em vẽ ra, nỏ thần ấy, bản vẽ đã được dùng để chế tạo vật thật. Chỉ còn cần thêm chút thời gian để binh lính làm quen, học cách sử dụng trong việc tấn công thành trì ấy.”
Giờ đã là tháng Năm, chỉ còn hai tháng nữa là hết quý này.
Khi công việc thu hoạch hoàn tất, trên khắp Thượng Ai Cập, những đồng lúa vàng óng sẽ phủ kín cánh đồng. Dưới ánh mặt trời rực rỡ và ánh sao Thiên Lang trắng bạc xuyên qua màn đêm, cơn hồng thủy sẽ dâng lên cuồn cuộn, mang theo phù sa tràn vào hai bên bờ sông.
Mùa lũ Aht mới sẽ lại đến, mở đầu cho một vòng nước sông Nin dâng trào mới.
Đại quân Thượng Ai Cập sẽ lợi dụng dòng nước lũ, chèo thuyền chiến xuôi dòng, giẫm đạp đất đai Hạ Ai Cập.
Một chiếc áo choàng trắng bay vào trong lồng giam. Hương gỗ đàn lạnh và mùi sáp quen thuộc khiến Saito khẽ bừng tỉnh. Hắn quyến luyến ôm chặt lấy chiếc áo ấy, như thể muốn trở về vòng tay ấm áp của nước ối thuở sơ sinh, vùi mình vào đó.
Nhưng từ khi rời xa Tân Hòa Tuyết đã lâu, chiếc áo trắng ấy chẳng còn mang hơi ấm từ làn da mẫu thần nữa.
Đôi mắt nâu nhạt vàng kim của hắn, vốn chẳng có tiêu điểm, đồng tử co lại run rẩy. Saito ngẩng đầu nhìn Lahotep, nói:
“Hạ Ai Cập, em phải làm tướng tổng chỉ huy.”
Lahotep nhìn xuyên qua đôi mắt đầy đau đớn cháy bỏng ấy, đọc được trong đó quyết tâm công phá kinh thành Hạ Ai Cập để nghênh đón mẫu thần trở về. Hắn chỉ cảnh cáo:
“Nhớ rõ, phải để đường sống cho Shamul.”
Cặp song sinh như hình với bóng, như lời nguyền chung một mạch cảm ứng buộc họ dù thế nào cũng phải chừa cho đối phương một con đường sống. Bởi chỉ cần một bên chết đi, nỗi đau trí mạng ấy cũng sẽ phản phệ lên kẻ còn lại.
Bởi vậy, để giữ mạng cho chính mình, khi chiến thắng, Lahotep sẽ không giết Shamul nhưng cũng tuyệt đối sẽ không để hắn sống yên ổn.
Saito gắng sức chống lưng, khàn giọng đáp: “Ừm.”
Lạch cạch.
Ổ khóa sắt được mở ra.
Saito ôm chặt chiếc áo choàng mềm mại, lặng lẽ bước ra khỏi lồng giam.
Vị tể tướng đứng bên cạnh khẽ nhắc Lahotep:
“Bệ hạ, trong thư hồi báo có nói, quốc vương Nubia đã bệnh nặng. Chúng ta có nên cử sứ thần sang đó…”
Hiển nhiên trong khoảng thời gian này, vương thành Nubia sắp chìm trong hỗn loạn vì việc kế vị. Nhưng chẳng bao lâu nữa, sẽ có một vị quốc vương mới nắm quyền.
Giữ được mối quan hệ hữu hảo với vị vua trẻ ấy chẳng khác nào thêm một đồng minh, nhất là khi giữa Thượng và Hạ Ai Cập đang căng như dây đàn.
“Cứ để họ tự quyết đi.” Lahotep nói.
Tể tướng bình tâm lại, khẽ thở dài:
“Chỉ mong Hồng Vương không làm điều gì gây tổn hại đến thần sứ.”
Không thể nào đâu… Dù sao thần sứ chính là người được tiên tri chỉ định. Trừ phi Hồng Vương không còn cần đến sự che chở của thần sứ, trừ phi hắn chẳng còn dã tâm thống nhất Ai Cập.
Saito nắm chặt mảnh vải trắng trong tay, cúi đầu không nói.
Trong lòng hắn, nỗi bất an và khát khao giày vò như đốm lửa thiêu đốt.
Từ Thebes đến Buto, dọc theo khúc sông Nin quanh co phải đi ít nhất tám trăm cây số, một khoảng cách quá xa. Xa đến mức hắn chẳng thể ở bên mẫu thần.
Nếu… nếu mẫu thần tìm thấy một đứa con khác mà y yêu thích hơn thì sao?
Nếu hắn không còn là đứa con duy nhất của mẫu thần nữa… thì hắn phải làm gì đây?
……
Trong cung điện, thần sứ đang tuyệt thực và giả bệnh, khẽ che miệng mũi lại, hắt hơi một cái nho nhỏ.
Ai đang nhắc đến y vậy nhỉ?
Tân Hòa Tuyết nghĩ ngợi, trong đầu thoáng qua nhiều khuôn mặt.
Nhưng đang ở Hạ Ai Cập, y có muốn làm gì cũng bất lực, nên chẳng mấy bận tâm.
Việc tuyệt thực và ngã bệnh là một phần trong vở kịch cưỡng ép yêu giữa y và Hồng Vương, y chỉ thêm vào một chút gia vị k*ch th*ch.
Bởi theo như di sản quý giá mà y để lại cho Thượng Ai Cập, cuộc chiến thống nhất giữa hai miền sẽ chẳng còn xa. Và khi ấy, vở kịch cầm tù do Hồng Vương dựng nên cũng sẽ nhanh chóng khép lại.
Lợi dụng quãng thời gian này, mọi thứ cần làm đều nên được thúc đẩy như dòng nước tự nhiên chảy. Bởi trong chiến tranh, bất cứ điều gì ngoài dự tính đều có thể xảy ra mà nếu Hồng Vương chết đi, Tân Hòa Tuyết sẽ mất đi vô số điểm giá trị tình yêu và điểm giá trị ngược tâm quý giá.
Cho nên, tình huống lý tưởng nhất chính là:
Hồng Vương vẫn điên cuồng chiếm hữu, kiên trì không buông tay, còn y dần dần đáp lại tình cảm ấy. Khi hai bên cùng đắm say, giá trị tình yêu sẽ đạt đến viên mãn.
Và cuối cùng, sau khi chiến tranh kết thúc, y sẽ thuận lợi trở thành quả phụ của Hồng Vương.
Sở dĩ Tân Hòa Tuyết lại tàn nhẫn đến mức mong Hồng Vương ngã xuống, là bởi vì nếu còn quá nhiều kẻ may mắn sống sót, e rằng chính y cũng không thể chịu nổi.
Tuy bề ngoài đang tuyệt thực, nhưng Tân Hòa Tuyết không bao giờ thật sự hành hạ bản thân.
Cái gọi là tuyệt thực, chẳng qua chỉ là trong những giờ người khác có thể trông thấy thì y không ăn, không uống. Đợi đến khi người hầu đổi ca, K sẽ âm thầm kết nối với nhà bếp thế giới bên ngoài để mang đồ ăn đến cho y.
Còn chuyện ngã bệnh thì lại không phải do y cố tình. Chỉ là hôm nọ, khi ra vườn tản bộ tiêu thực vào ban đêm, y lỡ hít phải quá nhiều gió lạnh.
Buto nằm gần biển, mạng lưới sông ngòi chằng chịt khắp nơi. Theo lý, nhiệt độ giữa ngày và đêm lẽ ra không chênh lệch quá lớn nhưng đáng tiếc là nơi đây gió biển thổi mạnh quanh năm.
“Khụ… khụ…”
Tân Hòa Tuyết ho khan, đưa tay che miệng. Sắc mặt y tái nhợt, nhưng hai gò má lại ửng đỏ bất thường vì bệnh.
Thị nữ cung Meritt đã vội mời ngự y trong cung đến khám, song bệnh tình xấu đi trông thấy. Không dám giấu diếm thêm, nàng hốt hoảng chạy đi bẩm báo Hồng Vương.
Trước khi Hồng Vương kịp đến, Tân Hòa Tuyết đã phát hiện ngoài cửa điện có một cậu bé đang lén lút thò đầu ngó vào. Y khẽ vẫy vẫy tay, ý bảo đối phương có thể vào:
“Điện hạ Tisses, vào đây đi.”
Bị bắt quả tang đang rình, Tisses lập tức đứng thẳng người, cố giữ dáng vẻ quý tộc ngay ngắn, rồi bước vào.
“Điện hạ tìm tôi có chuyện gì chăng?”
Giọng nói Tân Hòa Tuyết dịu dàng, ôn hòa.
Với trẻ nhỏ, y luôn kiên nhẫn hơn rất nhiều so với cách y đối xử với những mục tiêu của mình.
Tisses buột miệng nói:
“Không có gì… chẳng lẽ không có chuyện gì thì em không thể đến thăm ngài sao?”
Tân Hòa Tuyết nhìn quanh cung điện, nhẹ giọng đáp:
“Chỉ là nơi này của tôi chẳng có gì đặc biệt để tiếp đãi điện hạ cả.”
Trên bàn bày sẵn những trái cây mọng nước, rượu ngâm tỉ mỉ, vài chiếc bánh hạnh nhân rắc bột quế nhưng những thứ đó, ở bất kỳ cung điện nào khác trong hoàng cung, Tisses cũng có thể dễ dàng có được.
Bị nói vậy, cậu bé như bị vạch trần khi có sự yêu thích đối với thần sứ, khiến cậu bé thẹn thùng vô cùng, khiến cậu ngượng ngùng rút từ sau lưng ra một xấp giấy bài tập mà thầy dạy chữ đã giao.
“Em chỉ muốn xin ngài chỉ dạy vài điều thôi.”
Tisses vẫn đang trong giai đoạn học vỡ lòng, nên bài tập không có gì phức tạp. Nhưng trong đó có một câu hỏi khiến Tân Hòa Tuyết đặc biệt chú ý:
“Năm nay lại có sâu bệnh. Sau vụ thu hoạch, những nông dân mất mùa sẽ lại nổi loạn thôi. Năm nào cũng vậy. Vì sao không cho họ xây đền trong mùa không thể canh tác? Vương cung có thể trả công cho họ mà.”
Đất nước này sống nhờ vào dòng Nin. Chỉ cần một năm nước dâng quá cao gây lũ lụt, hoặc ngược lại, nước rút không đủ để tưới khắp hai bờ đồng bằng thì sản lượng nông nghiệp sẽ lập tức chao đảo.
Những người nông dân quanh năm làm lụng vất vả, đến mùa thu hoạch lại chẳng thu được bao nhiêu, thế là không đủ nộp thuế, rồi dẫn đến bạo loạn.
Những điều ấy, Tisses có thể hiểu được qua sự dạy dỗ mưa dầm thấm lâu hàng ngày. Nhưng khiến Tân Hòa Tuyết thật sự để tâm, chính là ý tưởng “dùng công việc công ích thay thế cứu tế” mà cậu bé ngây ngô ấy vô tình nêu ra.
Cậu thật thông minh. Có lẽ trong lĩnh vực chính trị, đứa trẻ này mang thiên phú bẩm sinh.
Tân Hòa Tuyết dần trở nên nghiêm túc, cùng Tisses bàn luận, thỉnh thoảng còn khẽ chỉ dẫn đôi câu.
Và đúng lúc ấy Hồng Vương bước vào, chứng kiến tất cả.
Người thanh niên tóc trắng bạc ngồi một bên, dịu dàng giải thích cho cậu em trai ngốc nghếch, vài sợi tóc trắng rơi xuống bên má, nghiêng mặt nhìn cậu bé, nhìn y vừa dịu dàng vừa nghiêm túc.
So với cách y đối xử với mình, quả thật khác biệt như trời với đất.
Xem ra…
Thần sứ vẫn luôn dành lòng thương xót và nhân ái cho kẻ yếu mà thôi.
Hồng Vương đứng ngoài cửa điện, lặng lẽ ngắm một hồi, ra hiệu cho người hầu im lặng, không ai dám quấy rầy. Đến khi Tân Hòa Tuyết khẽ quay người, ho khan mấy tiếng, Hồng Vương mới sải bước nhanh vào trong điện.
“Tisses.” Giọng hắn lạnh lùng, ngữ điệu trầm thấp chất vấn.
“Không ai trong cung dạy em quy củ sao? Ai cho phép em chạy loạn khắp nơi như vậy?”
Tisses giật mình đứng phắt dậy. Dù bất mãn với sự cai trị của Hồng Vương, nhưng trong lòng cậu vẫn có nỗi sợ bản năng dành cho người anh này.
“Vương… vương huynh, Kran bị bệnh rồi, cho nên…”
Kran là người hầu thân cận của cậu, từ hôm qua đã ngã bệnh. Không ai thay thế được vị trí ấy, nên chẳng có ai quản thúc việc cậu ra vào lung tung.
Nhưng Shamul không kiên nhẫn nghe cậu giải thích. Hắn phất tay, ra lệnh đuổi Tisses ra ngoài.