Chứng Bệnh Khiến Vạn Người Say Đắm Giữa Chốn Quyền Uy

Chương 171

Cỏ vong ưu là loài thực vật được sinh ra và nuôi dưỡng cùng nền văn minh trên mảnh đất này.

 

Dọc hai bờ sông Nin, vùng đồng bằng phì nhiêu và châu thổ trù phú được bồi đắp bởi phù sa qua năm tháng. Chính dòng sông ấy đã nuôi dưỡng nền văn minh rực rỡ nơi đây và đồng thời, cũng mang đến một hạt giống thần bí.

 

Loài thực vật ấy mọc hoang nơi bờ sông, trong những đầm lầy rậm rạp thủy thảo. Những đóa hoa tím xanh nở sớm, tựa như trang sức điểm tô cho dòng sông vĩ đại của nền văn minh sông Nin. Người dân nơi đây ca ngợi nó là “thánh vật”, tin rằng đó là món quà của thần linh ban tặng.

 

Cỏ vong ưu có vị đắng nhạt, ăn vào chắc bụng nhưng không no, giá trị dinh dưỡng chẳng đáng kể. Tuy nhiên, người ta phát hiện nó có thể dùng làm hương liệu, lại giúp cơ thể khỏe mạnh, tinh thần phấn chấn, thậm chí khiến con người tạm quên đi đau đớn. Khi nền y học ở Ai Cập bắt đầu hưng thịnh, các danh y đã dùng loài cây này trong phẫu thuật, nó giúp bệnh nhân tê liệt cảm giác đau.

 

Thế nhưng, khi liều lượng bị lạm dụng, mặt tối của “thánh vật” dần bộc lộ. Những người từng được sử dụng qua thứ dược liệu ấy, một khi ngừng hẳn, liền rơi vào thống khổ không bờ bến, không chỉ là nỗi đau thể xác, mà cả tinh thần cũng suy sụp. Họ uể oải, nóng nảy, dễ nổi giận và rơi vào tuyệt vọng.

 

Khi nhận ra điều đó, giới cầm quyền đã ra lệnh cấm trên toàn Ai Cập: loại “thánh vật” mang hại nhiều hơn lợi ấy không còn được phép dùng trong y thuật. Họ thay thế nó bằng một khoáng vật dược phẩm khác, gọi là “Thạch Memphis”, đủ để đáp ứng nhu cầu gây tê trong phẫu thuật mà không gây nghiện.

 

“Thế nhưng,” Shamul kể được một nửa, ánh mắt tím trầm xuống theo sắc trời hoàng hôn ngoài cửa sổ, “trước khi lệnh cấm được ban hành, có một vị ngự y phát hiện ra cách sử dụng cỏ vong ưu còn mạnh mẽ hơn.”

 

Tân Hòa Tuyết khẽ động, tựa hồ đã đoán ra điều then chốt trong câu chuyện:
“Là… đem cỏ vong ưu chế thành hương?”

 

Shamul im lặng gật đầu. Hắn nắm lấy tay Tân Hòa Tuyết, bàn tay ấy ướt đẫm, chẳng rõ là mồ hôi lạnh hay nóng, dính nhớp, quấn quýt không rời, lực nắm chặt đến mức gần như siết chết.

 

“Đúng vậy,” hắn khẽ nói, “vị ngự y ấy đã thử đốt cháy cỏ vong ưu.”

 

Ban đầu, ông chỉ muốn làm thử nghiệm cho bệnh nhân của mình.

 

Nhưng kết quả ngoài sức tưởng tượng: khói khí sinh ra từ cỏ vong ưu, khi được bệnh nhân hít vào, lại khiến họ cảm thấy như được thần linh nhập thể. Họ không còn biết đau đớn, không thấy mệt mỏi. Thậm chí, những người ốm yếu triền miên từ nhỏ, chưa từng qua rèn luyện, lại có thể một mình đánh chết sư tử, dùng mảnh đá nhọn mổ phanh bụng nó.

 

Lúc bấy giờ, Ai Cập đang phải đối mặt với vô số bộ tộc sa mạc xung quanh.

 

Người thống trị đổi ý. Hắn quyết định thành lập một đội quân hùng mạnh vô song, “đội quân sư tử”, chỉ cần thứ cỏ tím mang tên vong ưu này. Loài cây ấy vốn mọc đầy khắp bờ sông và vùng châu thổ, vô tận vô cùng, lấy mãi chẳng hết.

 

Chỉ cần quân đội hít đủ hương vong ưu, họ sẽ có sức mạnh san bằng bốn phương, quét sạch mọi kẻ thù.

 

Còn những hậu quả, những tác hại ẩn giấu, so với lợi ích trước mắt, tất cả đều bị xem là có thể bỏ qua. Bởi lẽ, chỉ cần tiếp tục hít thứ hương ấy, mọi khổ đau đều bị che lấp, bị dập tắt.

 

Nhưng tai ương đã đến còn nhanh hơn cả những vùng đất mới được mở rộng.

 

Dòng sông Nin, đến mùa Aht, bất ngờ dâng tràn quá mức. Sau khi nước lũ rút đi, lại là những tháng ngày nắng cháy khô hạn. Rồi từ chân trời kéo đến một nạn châu chấu khủng khiếp, quy mô trăm năm mới gặp một lần.

 

Một năm ấy, hạn hán, lũ lụt và châu chấu cùng lúc ập đến, khiến nạn đói bùng phát dữ dội.

 

Quả hải táng, vỏ cọ, thân cây khô đều bị lột ra mà ăn cho đỡ đói, cỏ héo úa cũng trở thành thức ăn. Nhưng giữa thảm họa ấy, chỉ có một loài thực vật vẫn trải dài khắp nơi, thứ cỏ tím bạc phơ giữa hoang mạc sau nạn châu chấu: cỏ vong ưu.

 

Người dân đốt cháy cỏ vong ưu, hít lấy hương khí của nó, có thể tạm thời quên đi đói khát, ít nhất là trong một khoảng thời gian ngắn, họ sẽ không còn phải đến mức đem con mình đổi lấy thức ăn.

 

Nhưng sự thật chứng minh, cỏ vong ưu không phải là vô tận. Nó rồi cũng sẽ cạn kiệt.

 

Khi họ không thể tìm thấy dù chỉ một cọng cỏ vong ưu nào trên bất kỳ vùng đất nào, một tai họa khủng khiếp hơn cả lũ lụt, hạn hán và nạn châu chấu trước đó lại ập đến, một nhân họa thật sự.

 

Dẫu có đi qua Minh giới, con đường dẫn xuống cõi chết, cũng không kinh hoàng đến thế.

 

Giống như khi cỏ vong ưu bị đốt cháy từng ban cho họ sức mạnh và sự hưng phấn, thì nay, hậu quả mà làn khói ấy để lại lại càng mãnh liệt hơn gấp bội. Từng đợt điên loạn lan tràn như sóng cuộn, dân sông Nin rơi vào cơn cuồng loạn vô tận.

 

Họ quên mất người thân, không còn nhận ra con cái mình. Khi lý trí biến mất, bản năng nguyên thủy chiếm lấy toàn bộ. Họ cầm dao, lưỡi kiếm hướng về nhau, máu đổ khắp nơi. Trong khoảnh khắc điên dại ấy, họ chỉ cảm thấy một chút khoái lạc méo mó, thứ kh*** c*m có thể tạm thời che đi nỗi thống khổ nhưng chỉ tồn tại trong nháy mắt.

 

Nền văn minh rực rỡ ấy, chẳng cần đến sự xâm lấn từ ngoại tộc hay sự uy h**p của các bộ lạc sa mạc, đã gần như tự hủy diệt trong tay chính những con người của mình.

 

May thay, nhờ dòng sông Nin nuôi dưỡng, những kẻ sống sót đã có thể khôi phục lại nền văn minh từng lụi tàn.

 

Trải qua hơn năm trăm năm, đến thời đại Shamul ra đời, loài thực vật màu tím ấy đã biến mất hoàn toàn, chỉ còn lại như một ký hiệu tượng hình trên những bức bích họa cổ, một phần của sử thi Ai Cập. Mọi người đều tin rằng cỏ vong ưu đã tuyệt chủng trong nạn đói khủng khiếp năm ấy.

 

Khi đó, Shamul vẫn còn ở độ tuổi như Tisses bây giờ, mà nữ chủ nhân của mảnh đất này lại đang sắp đối đầu quyết liệt với phu quân của mình.

 

Trong một cơ duyên tình cờ, bà ta mua về một nữ nô.

 

“Chính là Tabitha.” — Shamul khẽ nhếch môi, vẻ mặt hắn trở nên lạnh đi. “Nàng là nữ vương bị vương triều Assyria trục xuất, thông thạo vu thuật. Trên đường lưu vong xuống phương Nam, qua tận bán đảo Sinai, nàng đã tìm thấy lại loài cây ấy. Tabitha mang theo số hạt giống còn sót lại đến Abydos, kinh đô cũ, và dâng chúng lên cho mẫu thân tôi.”

 

Lại dùng một câu nói để diễn tả nền văn minh khác..Đó chính là… một lần nữa, mở ra chiếc hộp Pandora.

 

“Chỉ là, lần này, phạm vi sử dụng đã được thu hẹp đi rất nhiều.”

 

Những kẻ biết dùng nó cũng sợ giẫm lên vết xe đổ của tiền nhân. Họ chỉ sử dụng hương vong ưu để huấn luyện một đội quân hộ vệ quy mô nhỏ. Dù vậy, chỉ chừng ấy thôi cũng đủ khiến mẫu thân hắn, nhờ đội quân ấy và sự ủng hộ của các lãnh chúa, quý tộc trở thành Pharaoh của Hạ Ai Cập.

 

Có lẽ do quanh năm tiếp xúc với ma dược, Tabitha chỉ qua vài lần thí nghiệm đã nắm rõ liều lượng hương vong ưu, khiến tác hại của nó giảm đi một nửa, dĩ nhiên, sức mạnh thu được cũng chỉ còn một nửa.

 

Kết quả chính là giống như bây giờ: quốc gia được bảo vệ, nước láng giềng e dè, chẳng ai dám xâm phạm.

 

Tân Hòa Tuyết là người biết lắng nghe. Y không vội bình luận, chỉ lặng lẽ nhìn người kể chuyện, thỉnh thoảng gật đầu. Mỗi khi ánh mắt hai người giao nhau, Shamul liền như bị cuốn vào trong làn sương mù dịu nhẹ nơi đôi mắt ấy, ánh nhìn bao dung, khiến mọi cuồng nộ trong lòng hắn như tan biến.

 

Nhưng rồi cảm xúc trong mắt Shamul lại cuộn trào. Hắn nghiến răng, giọng nghẹn lại:

 

“Em nghĩ xem… mẫu thân tôi dùng tôi làm thí nghiệm là vì coi trọng tôi… hay là vì đã sớm vứt bỏ tôi?”

 

Chỉ cần nhìn vào ý nghĩa tên gọi của hai anh em sinh đôi, câu trả lời đã quá rõ ràng  có lẽ là vế sau.

 

Tân Hòa Tuyết bị Shamul siết chặt vai như gông cùm xiềng xích, như thể kẻ kia đang bấu víu lấy chiếc phao cứu mạng cuối cùng. Trong đáy mắt Shamul dần dâng lên một màu đỏ điên loạn.

 

Tân Hòa Tuyết tránh ánh nhìn ấy, khẽ liếc ra ngoài cửa sổ. Mặt trời đã lặn, dòng sông Nin tĩnh lặng ánh lam, và tia sáng đỏ cuối cùng cũng đã chìm sâu xuống đáy nước.

 

Có lẽ suốt hai ngày nay, Shamul vẫn luôn canh giữ bên mép giường y, chưa từng rời đi. Dường như hắn cũng đã ngừng hẳn việc hít hương vong ưu.

 

“Đau…”

 

Tân Hòa Tuyết khẽ cau mày.

 

Thực ra, cơn đau không lớn, Shamul vẫn kiểm soát được lực tay. Chỉ là bàn tay nắm lấy vai y vẫn run rẩy không ngừng.

 

Tân Hòa Tuyết không cố tỏ ra chịu đựng, nhưng gương mặt y lại quá đẹp, dù không biểu lộ cảm xúc, chỉ cần đôi mắt ấy hướng về phía Shamul, đã khiến y trở nên yếu đuối, mong manh đến xót xa.

 

Tim Shamul như bị siết lại. Trong khoảnh khắc, hắn bỗng chùn lòng, buông tay ra.

 

“Tôi… dùng sức quá mạnh… Xin lỗi.”

 

Một lời xin lỗi, điều mà gần như không bao giờ có thể nghe thấy từ miệng một vị Pharaoh, lại buột ra tự nhiên đến thế.

 

Hắn cúi đầu, nói nhỏ:
“Em có biết vì sao, khi buộc phải chia tách, mẫu thân tôi lại chọn mang tôi đi, chứ không phải Lahotep không?”

 

“Bởi vì bà tin rằng, khi Lahotep trưởng thành, hắn sẽ thống nhất hai vùng đất, trở thành một vị quân vương nhân ái và lý trí. Con trai của bà cần phải như thế.”

 

Cho nên, thứ ảnh hưởng đến tâm trí như cỏ vong ưu, tuyệt đối không thể để Lahotep chạm vào.

 

Shamul căm ghét Lahotep, cũng không ưa Tisses, người trước là hình mẫu hoàn hảo mà hắn bị đem ra so sánh, người sau lại khiến hắn nhận ra: mẹ hắn, dù có thể yêu thương con cái… thì kẻ được yêu đó, chưa bao giờ là hắn.

 

Tisses là anh em cùng mẹ khác cha của hắn, con của mẹ hắn và anh trai cả của Hoven. Đứa trẻ ấy không cần tranh đoạt ngôi vị, chỉ cần chào đời đã được đón nhận, có cha mẹ yêu thương, điều mà Shamul chưa từng có được, dù chỉ một lần.

 

Và thế là, hắn vừa hận mẹ, vừa hận họ.

 

Nhưng suy cho cùng… thứ hắn hận nhất vẫn là chính mình, kẻ chưa bao giờ được yêu.

 

Một kẻ chưa từng được yêu thương, sẽ chẳng biết làm sao để trao đi tình yêu.
Khi hắn bước vào nhân gian, chỉ là một thể xác trống rỗng, vô hồn.

 

Shamul, kẻ sinh ra trong chiến tranh, chỉ biết cướp đoạt. Vì thế, hắn bắt giữ vị thần sứ ấy, trói chặt bên cạnh mình. Hắn nhận ra người này đối với hắn mà nói còn quý giá hơn bất kỳ bảo vật nào từng sở hữu.
Bởi vậy, hắn dốc hết lòng phô bày trước Tân Hòa Tuyết tất cả những gì mình có.

 

Xem đi, chỉ cần em đáp lại tôi bằng tình yêu, mọi thứ thuộc về tôi… đều sẽ thuộc về em.

 

Nhưng cách đó, dường như chẳng có tác dụng.

 

Hắn từng là kẻ thông tuệ, song lại bị thần chú trói buộc. Vì thế, hắn dẫn Tân Hòa Tuyết đến ngôi đền thần tĩnh mịch kia, dùng nghi thức gắn kết hai cái tên của họ lại với nhau. Để dù sang tận kiếp sau, cũng chẳng ai có thể tách rời.

 

Thế nhưng… hắn có thành công chăng?

 

Có lẽ là không.

 

Trong ánh mắt kia, hắn vẫn chưa từng thấy tình yêu.

 

Hắn như kẻ lữ hành lạc lối giữa sa mạc hoang tàn, thân mang theo chút nước, ít lương thực và con dao găm, rồi dâng hết những thứ đó vào vực sâu vô tận, mong đổi lấy chút hồi âm. Nhưng chẳng có gì cả.
Đến cả tiếng dao rơi xuống đáy vực cũng chẳng vọng lại.

 

Vậy hắn còn có thể làm gì nữa?
Chỉ khiến Ankail hận mình thôi sao?

 

Cằm hắn căng cứng, đôi mắt ngập sắc đỏ, răng nghiến chặt đến nỗi bật ra mùi máu tanh.

 

Tân Hòa Tuyết đặt lòng bàn tay lên hốc mắt hắn, thở ra một hơi thật dài.
Nơi khóe mắt Shamul, dòng nước ấm áp không kìm được mà tràn ra.

 

Khoảnh khắc tiếp theo, Shamul ngơ ngác nhận ra, chính mình đang được Tân Hòa Tuyết ôm vào lòng.

 

Hắn cúi đầu, trán tựa vào lồng ngực đơn bạc của thần sứ, như một kẻ quy phục.

 

Do chênh lệch về vóc dáng, Tân Hòa Tuyết chỉ có thể nhẹ nhàng ôm lấy đầu hắn. Trong gương đồng, phản chiếu khuôn mặt trắng tựa tuyết, hàng mi cụp xuống.

 

Nếu có người thứ ba chứng kiến, hẳn sẽ thấy nơi khuôn mặt ấy phảng phất một nét thương xót mang sắc thái thần thánh.
Bởi vì y thật sự thấy Shamul có chút đáng thương.

 

Tân Hòa Tuyết khẽ v**t v* mái tóc sư tử của hắn, trong mắt hiện lên chút trầm tư.
Từ Shamul, y thấy thấp thoáng bóng hình chính mình của rất lâu về trước, rất lâu, tận thuở còn là thiếu niên trên tiểu hành tinh B3081.

 

Ngày ấy, khi Tân Hòa Tuyết tuổi còn là thiếu niên sống giữa những chuỗi ngày học tập, nhiệm vụ nặng nề, bệnh tật và áp lực đè nặng. Cuộc sống nhạt nhẽo đến độ, trong những khoảnh khắc hiếm hoi được nghỉ ngơi, y thường tự hỏi:
“Cha mẹ có thật sự yêu mình không?”

 

Nhưng nay, những ký ức ấy đối với y chỉ như lớp bụi mỏng, có thể khẽ phủi đi bất cứ lúc nào.

 

“Không sao đâu.”
Tân Hòa Tuyết vuốt lại mái tóc Shamul, nhẹ nhàng lên tiếng.

 

Y biết rõ mình là hạng người gì, lạnh lùng, dối trá, tàn nhẫn nhưng điều đó không còn quan trọng nữa. Bởi vì đã có người vì y mà đến, có người chấp nhận trọn vẹn mọi khiếm khuyết nơi y. Và quan trọng hơn hết y cũng biết yêu chính mình theo cách đó.

 

Ánh mắt Tân Hòa Tuyết nhìn vào khoảng không, chẳng ai biết y đang nói với Shamul, hay với chính bản thân mình của thuở xa xưa.

 

Có lẽ bầu không khí đã đến đúng khoảnh khắc ấy.

 

Nếu không làm gì cả, dường như lại có lỗi với sự tĩnh lặng đang lan tỏa quanh họ.

 

Shamul dần duỗi thẳng người, nhìn chằm chằm cổ áo bị hắn cọ lệch của Tân Hòa Tuyết. Từ góc nhìn ấy, hắn thấy thấp thoáng làn da trắng mịn như tuyết, yết hầu khẽ động. Hắn siết lấy vai Tân Hòa Tuyết, giọng khàn khàn mang chút khiêu khích:

 

“Em biết không….Em thật mẫn cảm. Hôm qua tôi chỉ mới l**m một chút, em liền...”

 

“Chát!” — một tiếng tát giòn vang.

 

【Giá trị tình yêu của Shamul +90】

 

Mặt Tân Hòa Tuyết không cảm xúc:
“…… Câm miệng.”

 

Shamul bật cười sảng khoái, giọng vang dội:
“Thật tuyệt! Tuyệt diệu lắm!”

 

Tác giả có lời muốn nói:

 

Đêm nay nhất định phải “ăn” vị Bồ Tát mèo nhỏ này, như một phần thưởng cho con chó hư đốn kia.

 

Ghi chú:
Người Ai Cập cổ từng dùng nhiều khoáng chất làm dược phẩm như phèn chua, tiêu thạch, muối, axit đồng, chalcanthit, và một số loại “khoáng thạch” chưa thể phân biệt rõ. Trong đó, “Thạch Memphis” có thể bôi lên vết thương như một chất gây tê, giúp những ca phẫu thuật phức tạp trở nên dễ dàng hơn.

 

Ngoài ra còn có một loài thảo dược tên “cỏ vong ưu”, được cho là “có thể khiến con người quên đi nỗi bi thương”.
(Trích Chuyện cũ bên sông Nin)

 

Tên “cỏ vong ưu” được lấy cảm hứng từ đó, nhưng công dụng, là do tôi bịa ra thôi.

 

P/s: Lời của editor
Còn 6 chương nữa là kết thúc TG này rùi.

Bình Luận (0)
Comment