Chứng Bệnh Khiến Vạn Người Say Đắm Giữa Chốn Quyền Uy

Chương 185

[ Cháy nhà mới lòi mặt chuột. ]

 

[ Trong nhà toàn mấy người đứng đắn kiểu “bác sĩ” này sao? ]

 

[ Tôi cũng muốn đăng ký gia nhập hội Tiểu Tuyết Tiểu Tuyết! Chia ca như này nhé: tôi một ngày, mèo nhỏ nghỉ một ngày, rồi lại tôi một ngày, mèo nhỏ nghỉ một ngày…]

 

[ Ngày đầu tiên đến trường tiểu học Tiểu Tuyết báo danh, mẹ ơi tiểu học gì mà đông người quá >....

 

[ Lỡ chân bước vào ổ mèo nhỏ mới, nhiều nước quá…Oo゜゜○. ○゜. O°o○… không ổn rồi, tôi chìm trong… nước…Oo゜゜○. ○゜. O°o○. ゜… cứu… O゜○. ゜°○o°○o○゜○o○ lộc cộc lộc cộc… ]

 

[***, *** vô số tài khoản đã bị khóa 3650 năm. Thông báo hệ thống: Xin đừng gửi nội dung liên quan đến s*x vào phòng live stream. Không được mơ mộng nội dung t*nh d*c đồi trụy. ]

 

Cố Mịch Phong đảo mắt nhìn bàn tay của Hà Thanh Hồng đang đặt lên eo thanh niên kia, đuôi mắt hơi híp lại:

 

“Phu nhân, ý của cậu thì sao?”

 

“Tôi để ý.”
Tân Hòa Tuyết bình tĩnh đáp.

 

“Nhiều người qua lại dễ sinh nguy hiểm. Nếu bị chồng tôi phát hiện, hắn sẽ đánh tôi.”

 

Khóe mắt y nhuốm màu đỏ, đôi môi thường ngày nhạt nhẽo cũng trở nên đỏ thắm như máu, hơi cong nhẹ, ánh mắt lại mang theo ba phần ý cười nhìn chằm chằm người khác, nhìn qua giống như dáng vẻ một người vợ hồ ly được chồng cưng chiều đến chín mọng.

 

Cố Mịch Phong nhìn thật sâu vào đôi môi kia.

 

“Vậy sao? Hắn dùng mặt để đánh vào tay cậu à?”

 

“Thế thì có lợi cho hắn quá.”

 

Ý cười bên môi Tân Hòa Tuyết nhạt đi:

 

“Anh là bác sĩ của phòng khám này? Khi thi lấy chứng chỉ y không yêu cầu y đức sao?”

 

Y che môi, khẽ ho yếu ớt:

 

“Xem chừng tôi phải đổi sang phòng khám khác thôi.”

 

Khi nhóm người vừa xoay người định ra cửa, phía sau vang lên giọng Cố Mịch Phong:

 

“Ngoài phòng khám của tôi, trong trại này không có nơi nào có tư cách khám Tây y.”

 

Bước chân Tân Hòa Tuyết dừng lại. Y quay đầu.

 

......

 

Trên cánh cửa gỗ đỏ, một tấm bảng gỗ nhỏ viết bằng phấn treo lắc lư:

 

“Tạm thời ngừng kinh doanh.”

 

Nét chữ rồng bay phượng múa, cuối nét còn nhấn mạnh nặng nề, khắc sâu vào gỗ.

 

Sắc mặt Hà Thanh Hồng nặng nề, lạnh băng như một mũi giáo nhọn dựng trong phòng, thẳng tắp, cứng rắn, hoàn toàn nhìn không ra cảm xúc.

 

Cố Mịch Phong xem như không thấy hắn, quay sang bệnh nhân của mình:

 

“Nơi nào không thoải mái?”

 

Tân Hòa Tuyết kéo chặt áo khoác:

 

“Từ tối qua người luôn rét run. Sáng nay tỉnh dậy thì trán nóng, cơ bắp đau nhức, lại còn hơi ho.”

 

“Đo nhiệt độ trước đã.”

 

Cố Mịch Phong đưa cho y một nhiệt kế thủy ngân.

 

Vài phút trôi qua trong yên lặng. Cố Mịch Phong nhận lại nhiệt kế, liếc một cái:

 

“Ba mươi tám độ sáu.”

 

Hắn lấy ống nghe từ giá treo, ra hiệu:

 

“Cởi áo khoác ra một chút.”

 

Tân Hòa Tuyết từ tốn tháo hàng cúc áo, khẽ kéo lệch cổ áo sườn xám lụa ôm sát người, để lộ đường cong ngực mơ hồ.

 

Trong mắt Cố Mịch Phong thoáng ánh lên ý cười trêu chọc.

 

Thực ra Tân Hòa Tuyết cải trang rất khéo. Bức ảnh buổi tối kia do ánh sáng nên không thấy rõ ngũ quan. Ấn tượng đầu tiên của mọi người về y là một cô gái cao gầy tuyệt đẹp, cho dù ở trong đám phụ nữ cũng đủ nổi bật. Trên người lại mang vẻ mong manh u tĩnh như pha lê dễ vỡ, vậy nên bao nhiêu chi tiết đáng nghi đều bị khí chất kia che lấp.

 

Dù có đường nét gương mặt giống thanh niên chơi violin trong ảnh, cũng chẳng ai nghĩ y là nam giả nữ.

 

Không may là Cố Mịch Phong lại biết y.
Vậy nên chỉ cần nhìn một cái là nhận ra ngay.

 

Đầu ống nghe lạnh buốt áp lên da khiến Tân Hòa Tuyết vô thức khẽ nhíu mày.

 

Một lúc lâu sau, Cố Mịch Phong tháo ống nghe xuống, cầm bút máy viết xoạt xoạt lên đơn thuốc. Nét chữ bay bướm đặc trưng của những người trong ngành y, hoa mắt nhưng lại có chút tiêu sái.

 

“Có đau bụng không?”
Hắn vừa viết vừa hỏi.

 

Áo khoác của Tân Hòa Tuyết còn chưa kịp cài lại, bụng nhỏ đã bị bàn tay rộng lớn kia ấn qua ấn lại, trên dưới trái phải đủ kiểu.

 

Cố Mịch Phong nhướng mày:
“Thế này có đau không?”

 

Tân Hòa Tuyết lắc đầu.

 

Cố Mịch Phong đang định rút tay về thì dưới làn da mềm mại kia lại truyền ra một động tĩnh khác thường như có thứ gì đạp hắn một cái.

 

“Hử?”

 

Hắn ấn thêm vài lần.

 

“… Như vậy không đau.”

 

Tân Hòa Tuyết tưởng đối phương muốn y trả lời bằng lời, không phải bằng cái lắc đầu, nên kiên nhẫn đáp lại.

 

Hà Thanh Hồng nửa tựa vào tường, đôi mắt đen nhánh nhìn chằm chằm vị bác sĩ không chút y đức đang tùy tiện “khám bệnh”.

 

Cái cảm giác bị đạp kia lại biến mất.

 

Cố Mịch Phong đành rụt tay về, có chút ngượng ngùng, còn hơi giơ tay tỏ vẻ vô hại.

 

“Có dị ứng thuốc gì không?”

 

“Không có.”

 

Khi viết gần xong đơn thuốc, hắn hỏi thêm một câu:

 

“Dạo này có đột nhiên buồn nôn không?”

 

Tân Hòa Tuyết đáp:
“Sáng nay từng bị một lần, đột nhiên uống nước lạnh vào là nôn.”

 

Y cũng chẳng hiểu vì sao Cố Mịch Phong lại hỏi như vậy.

 

Đợi đến khi Cố Mịch Phong dùng túi nilon trắng gói thuốc đưa cho y, Tân Hòa Tuyết mới nhận ra bên trong có một thứ không giống thuốc.

 

Nhãn hiệu in chữ nước ngoài. Y đã từng thấy quảng cáo ở thành S. Một thương hiệu từ nước E…..que thử thai.

 

“Cảm mạo thông thường thôi. Tôi kê cho cậu thuốc hạ sốt với thuốc ho. Uống nhiều nước, nghỉ ngơi nhiều.”
Cố Mịch Phong dừng một chút rồi nói tiếp:
“Còn cái kia là tặng kèm, để phòng ngừa thôi.”

 

Hắn nhớ ra gì đó, lại bổ sung:

 

“À đúng rồi, bảo cái vị đang vụng trộm yêu đương với cậu kia… dạo này kiềm chế một chút. Không cần sinh hoạt quá thường xuyên.”

 

.......

 

Chìa khóa xoay ba vòng trong ổ, cửa phòng bật mở khẽ khàng.

 

Tân Hòa Tuyết cúi mắt:
“Mời vào. Mưa chưa tạnh đâu.”

 

Hà Thanh Hồng đứng khựng ở cửa một lát, cho đến khi đối phương nhắc:

 

“Giống lần trước, không cần đổi dép.”

 

“Ừ.”

 

Vừa bước vào phòng, theo thói quen nghề nghiệp, Hà Thanh Hồng lập tức quan sát xung quanh.

 

So với lần trước hắn tới, phòng còn bừa bộn hơn.

 

Ngăn kéo tủ TV bị kéo ra rồi để lộn xộn, giỏ đồ bẩn đổ nghiêng, vài món quần áo còn rơi ra ngoài, trên bàn ăn thì có một cái chén trà không biết ai đặt lung tung…

 

Nói thật thì hơi bừa.

 

Với Hà Thanh Hồng mà nói, càng bừa là càng khó chịu.

 

Giọng Tân Hòa Tuyết yếu ớt, khi nói chuyện còn có chút giọng mũi:

 

“Xin lỗi… bình thường là chồng tôi dọn dẹp…”

 

Hà Thanh Hồng không đáp.

 

Chớp mắt sau, khi Tân Hòa Tuyết quay sang nhìn, hắn đã mặc chiếc tạp dề mà Chu Liêu hay dùng.

 

Sắc mặt lạnh lùng, hắn cúi xuống nhặt từng món đồ dưới đất, phân loại ngăn nắp rồi cất lại vào ngăn kéo.

 

Một người chồng thật thà, thất học bị bắt nạt chưa chắc đã phản kháng. Nhưng thứ “chồng” có thể nổi dậy thì lại vô số.

 

Tân Hòa Tuyết cong mắt tỏ vẻ hài lòng, nhưng giọng nói vẫn cố ý giả vờ thấp thỏm, bất an:

 

“Hà tiên sinh, anh không cần làm mấy cái này đâu…..lát nữa tôi sẽ tự dọn…”

 

“Trưa muốn ăn gì?”
Hà Thanh Hồng đang dọn đồ, như thể không nghe câu kia:
“Uống thuốc không thể để bụng rỗng.”

 

Tân Hòa Tuyết:
“Mì trộn mỡ hành… không hành… thêm một quả trứng được không?”

 

Hà Thanh Hồng:
“Cảm mạo thì không nên ăn trứng.”

 

Tân Hòa Tuyết:
“Vậy được rồi… đổi thành thịt bằm.”

 

Tân Hòa Tuyết mỉm cười tủm tỉm, từ túi nilon đựng thuốc hạ sốt và thuốc ho lôi ra món đồ duy nhất mang nhãn hiệu ngoại quốc, rồi thuận tay ném vào thùng rác cạnh giường mà không để lại dấu vết nào.

 

Khi trở về, y đã chú ý xem qua một lượt: trong trại, ngoài phòng khám của Cố Mịch Phong, các phòng khám còn lại đều là Đông y, đương nhiên không có tư cách khám Tây y.

 

… Đúng là đồ lang băm.

 

......

 

Đêm xuống, Hà Thanh Hồng rời khỏi phòng.

 

Lúc hắn khép cửa lại, Tân Hòa Tuyết đã uống thuốc xong và ngủ say trên giường. Ánh đèn bàn ấm áp, dịu nhẹ phủ lên gương mặt đang ngủ của thanh niên, khiến đường nét ấy càng thêm yên bình và đẹp đẽ; xương quai xanh mảnh khảnh nổi lên nhè nhẹ dưới lớp chăn mềm.

 

Cảnh tượng ấy khiến hắn nhớ đến khoảnh khắc trước cơn bão lớn hôm nọ, giây phút một cánh chim non yếu ớt, chưa kịp tập bay, va vào ô cửa thủy tinh màu nâu nhạt.

 

Hà Thanh Hồng thiêu hủy ba tấm ảnh trong điện thoại. Giữ lại duy nhất một tấm.

 

Lý do ư? Chu Liêu còn nợ hắn 30 vạn tệ Bắc Đảo. Vì vậy, tốt nhất phải có người có thể gánh được món nợ ấy thay cho Chu Liêu.

 

Hắn không thể để tiền mình ném xuống sông rồi tan mất.

 

Chỉ đơn giản là đạo lý đó mà thôi.

 

.......

 

Đến ngày thứ ba thì bệnh của Tân Hòa Tuyết khỏi hẳn.

 

Cùng lúc đó, y phát hiện một chuyện.

 

Số người chơi còn sống hiển thị ở góc trái màn hình lúc y vừa thoát khỏi khu thí nghiệm, con số là mười.

 

Hiện tại…

 

Chỉ còn chín.

 

Tân Hòa Tuyết rút từ túi áo khoác ra tờ thông báo tuyển dụng đã được gấp lại, thở dài một hơi.

 

Khi đeo đàn violin rời khỏi nhà, y vốn định ghé qua cảm ơn Hà Thanh Hồng, vì rốt cuộc trong ba ngày đó người kia đã luôn chăm lo chuyện ăn uống cho y.

 

Nhưng khi gõ cửa phòng bên cạnh, chẳng có ai trả lời.

 

Cánh cửa kẹp một mảnh giấy, Tân Hòa Tuyết rút ra xem.

 

“Có việc, ra ngoài.”

 

Thì ra là vậy.

 

Y nhét tờ giấy lại chỗ cũ rồi xuống lầu.

 

.......

 

Nhà trẻ Hoa Đóa là một trong hai nhà trẻ duy nhất tại thành trại Nam Loan. Khi Tân Hòa Tuyết vào phòng làm việc để biểu diễn kỹ năng violin trước mặt hiệu trưởng, chỉ sau vài câu hỏi đơn giản, y đã thuận lợi vượt qua vòng phỏng vấn.

 

Quả thật, ngoại trừ việc “giới tính thật” không phù hợp, mọi điều kiện tuyển dụng đều giống như sinh ra để dành cho Tân Hòa Tuyết.

 

Hiệu trưởng nhà trẻ Hoa Đóa là một phụ nữ mang khí chất nghiêm nghị chuẩn mực giáo viên thời xưa: nhanh nhẹn, sắc sảo, gương mặt và dáng người đều toát lên vẻ nghiêm khắc.

 

“Hôm nay cô có thể làm việc luôn chứ?”

 

Thấy Tân Hòa Tuyết gật đầu, hiệu trưởng vừa định nói thêm điều gì thì điện thoại bàn trên bàn làm việc đúng lúc vang lên.

 

Một giáo viên khác gõ cửa bước vào.

 

Hiệu trưởng liền nói:
“Vừa hay, để cô Lý đưa cô xuống lớp trước. Đồng phục ngày mai tôi sẽ phát.”

 

Thành trại Nam Loan có khoảng năm trăm trẻ ở độ tuổi tiền học đường, và nhà trẻ Hoa Đóa nhận gần ba trăm em. Chia thành mười lớp, mỗi lớp hơn ba mươi học sinh, và mỗi lớp đều có hai giáo viên phụ trách.

 

Cô Lý vừa dẫn Tân Hòa Tuyết vừa trò chuyện:

 

“Có đồng nghiệp mới tới là tôi nhẹ người hẳn. Trước đó mới tuyển thêm một giáo viên, nhưng không hiểu sao, hai hôm trước đột nhiên biến mất, tìm kiểu gì cũng không thấy. Kỳ quái đến mức như… bốc hơi khỏi nhân gian vậy.”

 

“Nhường chút nào, các thầy cô làm ơn nhường đường một chút…”

 

Hai nhân viên hậu cần đẩy xe thức ăn đi tới. Trên xe là những thùng inox lớn thường thấy ở nhà ăn. Hành lang vốn đã không rộng, Tân Hòa Tuyết và cô Lý đành né sát vào tường để họ đi qua.

 

Cô Lý ý giải thích:

 

“Thức ăn đó là mang vào từng lớp đấy. Bây giờ mới chín giờ rưỡi, có em sáng nay được cha mẹ đưa đến mà chưa ăn sáng, hoặc ăn quá ít, đói bụng. Cho tụi nhỏ ăn chút cháo với bánh bao để lót dạ.”

 

Tân Hòa Tuyết gật đầu.

 

Không biết có phải do nền gạch chỗ đó không bằng phẳng, xe thức ăn chợt xóc mạnh, khiến nắp thùng inox rơi xuống, va vào nền phát ra tiếng leng keng chói tai.

 

“Ai cha, sao mà bất cẩn vậy…”

 

Nhân viên đưa cơm luống cuống cúi xuống nhặt nắp.

 

Ngay lúc đó, giữa màn hơi nóng bốc lên nghi ngút, Tân Hòa Tuyết nhìn rõ thứ đang trồi lềnh bềnh trong thùng canh.

 

Những thứ đó… không biết có phải là đầu cá hay thứ gì tương tự, đang phập phồng trong làn canh nóng hổi. Chúng sủi lên từng mảng, nở phồng như những bọt khí… lại trông chẳng khác nào những mảng da mặt người sưng phù đang trôi lập lờ.

 

Tân Hòa Tuyết vô thức lùi nửa bước.

 

“Những thứ này… là cho tụi nhỏ ăn sao?”

 

Cô Lý đứng ngay sau lưng y, nhưng giọng nói lại vang lên như vọng từ nơi rất xa:

 

“Đúng vậy. Trông cũng… khá ngon mà, phải không?”

 

Đột nhiên, Tân Hòa Tuyết nghe thấy một tiếng thì thầm run rẩy:

 

“Mẹ ơi… đói…”

 

Y giật mình, đảo mắt nhìn quanh.

 

“Ai… ai đang nói đó?”

 

Cô Lý thấy lạ bèn hỏi:

 

“Cô sao vậy?”

 

“Cô không nghe có đứa nhỏ gọi ‘mẹ’ sao?”

 

Giữa hai hàng mày của Tân Hòa Tuyết nhăn lại đầy rối rắm, sắc mặt trở nên tái nhợt.

 

Cô Lý đáp:

 

“Không nghe mà. Nãy giờ có ai nói gì đâu. Cô Tân, cô làm sao vậy? Cơ thể có phải không khỏe không?”

 

Tân Hòa Tuyết chỉnh lại nét mặt, cố nở một nụ cười:

 

“Không sao, chắc tại tôi bị cảm mấy hôm trước, tinh thần chưa hồi phục, nghe nhầm thôi.”

 

Nhưng ánh mắt y lại bất giác liếc về phía thùng canh kia. Quái lạ ở chỗ… y lại sinh ra một cảm giác thèm ăn kỳ dị đối với những thứ bên trong. Như thể có gì đó đang âm thầm tác động lên cơ thể và suy nghĩ của y.

 

“Mẹ ơi… đói…”

Bình Luận (0)
Comment