Vừa nãy một bé con uống hết bát nước canh, hai ba ngụm đã cạn sạch, lại chạy đến xếp hàng, “Cô ơi con muốn nữa! Hôm nay canh có vị thịt quả…… ngon lắm ạ!”
Đôi mắt to tròn đỏ tươi mong chờ nhìn chằm chằm Tân Hòa Tuyết.
Tân Hòa Tuyết chỉ có thể nói với đứa trẻ đó: “Không thể uống nhiều quá, mỗi người một chén, nếu không đến trưa sẽ ăn không ngon. Con đặt chén lại lên bàn ăn đi.”
Mắt Tiểu Anh đỏ hoe, cúi đầu thất vọng buông chén xuống.
Có lẽ là mỗi đứa trẻ ăn bữa sáng đều có một hương vị khác nhau.
Đứa trẻ cứ kêu mẹ mẹ kia, miệng không ngừng mấp máy, như thể đang ngậm nuốt cỏ xanh.
Lách cách!
Chiếc chén sắt đựng nửa bát canh đột nhiên rơi xuống sàn gạch men.
Minh Châu nắm chặt gấu áo, đứng sững tại chỗ, vẻ mặt mờ mịt bất an, trong miệng lẩm bẩm: “Trẻ ngoan phải ngoan ngoãn ăn cơm…”
“Cô ơi, con có thể xin thêm một chén không?”
Mắt cô bé đong đầy nước mắt, ngẩng đầu nhìn về phía Tân Hòa Tuyết.
Tân Hòa Tuyết từ bàn ăn lấy thêm một chiếc chén sạch khác. “Đương nhiên…”
Y chưa dứt lời, cô Lý vừa trở lại phòng học đã chặn lời, nói: “Minh Châu, con sao lại không biết nghe lời?!”
Bốn chữ “không biết nghe lời” này khiến cả phòng học im phăng phắc trong chớp mắt.
Cô Lý nói: “Nếu không chịu ăn cơm đàng hoàng, thì đừng ăn nữa, lãng phí đồ ăn!”
Tân Hòa Tuyết tiến lên: “Cô Lý, bớt giận đi, chỉ là chén bị rơi mà thôi, chẳng mấy chốc sẽ dọn dẹp xong thôi…”
Dư Tinh Châu khom người, thành thạo dùng giẻ lau dọn mớ hỗn độn.
Khuôn mặt cô Lý trở nên lạnh lùng: “Cô Tân, hôm nay cô vẫn chưa phải nhân viên chính thức, hiệu trưởng bảo cô đi theo tôi học tập, chứ không phải kêu cô tới làm mình làm mẩy.”
“Ở nhà trẻ, giáo viên chính là ‘cha mẹ’ của bọn nhỏ. Bọn nhỏ phạm sai lầm thì phải kiên quyết giải thích đạo lý. Cô dung túng chúng như vậy sẽ chỉ khiến không khí ở nhà trẻ Hoa Đóa của chúng ta trở nên tệ hại.”
Cô ta vẫn tiếp tục nói, tròng mắt bắt đầu rung lên một cách không giống con người, thân mình dần dần nghiêng lệch, vai và cổ phát ra tiếng ‘khục khặc’ cũ kỹ.
Tân Hòa Tuyết bình tĩnh nhìn chằm chằm cô một lát, rồi lùi lại một bước.
Tình trạng của cô Lý mới miễn cưỡng ổn định trở lại.
Nhận thấy ánh mắt từ phía sau Tân Hòa Tuyết, cô Lý không hề yếu thế trừng mắt nhìn lại: “Giám đốc nhà ăn sao lại không thông báo việc tuyển nhân viên mới?”
Tay Dư Tinh Châu bị Tân Hòa Tuyết nhéo nhẹ một cái, yết hầu hắn thắt lại. “Chị Trần về quê, nhân sự không đủ, tôi là người tạm thời đến đây giúp đỡ.”
Cô Lý thu lại ánh mắt đánh giá hắn. “Thì ra là vậy…”
Quay sang cô bé đang cúi đầu đứng tại chỗ, mặt cô Lý trầm xuống: “Minh Châu, về chỗ của con đi. Cô sẽ không trừ hoa đỏ nhỏ của con, dù sao con cũng chẳng còn cái nào để mà trừ.”
Cô ta vừa dứt lời, những đứa trẻ khác đang dùng bữa ở phía dưới, từ bốn phương tám hướng đồng loạt cười khúc khích.
Từng bóng hình non nớt nhưng u ám in hằn trên sàn nhà dưới ánh đèn dây tóc.
“Đứa trẻ hư…”
“Cha mẹ nó chắc chắn không cần nó.”
“Mẹ tớ nói, mẹ của Trần Minh Châu trước kia là kỹ nữ, cho nên Trần Minh Châu mới là đứa con hoang không cha…”
Tân Hòa Tuyết liếc nhìn khắp căn phòng học này.
Nghe những lời này từ miệng những đứa trẻ ngây thơ chất phác, thật tàn nhẫn và chói tai, như tiếng xé toạc một vết nứt trắng bệch.
Nếu không phải người lớn truyền tai nhau, thì những đứa trẻ này có lẽ cũng không có cơ hội bắt chước học theo.
Xem ra, dù là Minh Châu hay mẹ cô bé, cuộc sống ở thành trại đều không mấy dễ chịu.
Dư Tinh Châu hạ giọng nói với Tân Hòa Tuyết: “Chị Trần mà tôi đã nói về quê đó, chính là mẹ của Trần Minh Châu.”
Đáp án câu hỏi thứ 4 đã rõ ràng.
Tân Hòa Tuyết nhìn về phía bảng đen dán những bông hoa đỏ nhỏ.
【 Câu hỏi thứ 4: Ai là đứa trẻ không nghe lời nhất ở nhà trẻ Hoa Đóa? ( 5/5 điểm ) 】
Thẻ thân phận trong tay bắt đầu nóng lên, Tân Hòa Tuyết cúi mắt nhìn.
【 Ai g**t ch*t chim cổ đỏ? 】
【 Chim sẻ nói, là ta dùng cung tên g**t ch*t chim cổ đỏ. Ruồi bọ nói, ta thấy nó chết. Cá lấy máu nó, bọ cánh cứng may áo liệm, cú mèo đào huyệt, quạ đen làm mục sư, chim sơn ca làm người ghi chép, hồng tước cầm đuốc tang, bồ câu làm người chủ trì lễ tang, diều hâu đến khiêng quan tài, chim hồng tước cùng gà trống gà mái đỡ quan tài, họa mi hát thánh ca, trâu đến gõ chuông tang. *】
【 Xin nghe câu hỏi thứ 5: Ai g**t ch*t Trần Minh Châu? ( 10 điểm ) 】
g**t ch*t…?
Trong ngữ cảnh này, trông như sắp xảy ra một vụ án mạng, yêu cầu bọn họ tìm ra hung thủ.
Hoặc là nói, vụ án mạng này, thực tế đã xảy ra rồi chăng?
Tân Hòa Tuyết nhìn về phía Minh Châu đang tự mình vẽ tranh, bị những đứa trẻ khác xa lánh ở một góc.
Cô Lý đứng trên bục giảng, cô ta hắng giọng, lại khôi phục vẻ tao nhã, tính tình tốt đẹp như thường, “Các con, vừa rồi cô nhận được thông báo, hiệu trưởng đã sắp xếp kiểm tra sức khỏe vào buổi chiều. Chiều nay sau khi ngủ dậy, mọi người phải xếp hàng có trật tự, như vậy thì có thể sớm hoàn thành kiểm tra sức khỏe, sớm được ra sân thể dục chơi đùa, chờ cha mẹ đến đón vào bốn giờ chiều, được không?”
Các bạn nhỏ đồng loạt hoan hô.
Một cô bé đầu nai đi đến bên cạnh Minh Châu.
Tân Hòa Tuyết biết cô bé, y đã gặp qua vào dịp Tết Thanh Minh, cô bé ở tại phòng 411, tên là Tế muội.
Quanh vành mắt Tế muội có những sợi lông tơ trắng mờ, đôi môi mỏng của loài động vật ăn cỏ khẽ mấp máy, cô bé nhỏ giọng hỏi Minh Châu, “Minh Châu, mẹ cậu về quê rồi, vậy cha cậu có đến đón cậu không?”
Đáy mắt Minh Châu khẽ lóe lên, rốt cuộc cô bé cũng ngẩng đầu lên, nhìn về phía bảng đen có hình hoa nhỏ màu đỏ.
Cô bé đột nhiên lắc đầu, cổ cô bé lại cúi gằm xuống lần nữa.
………
Tiết học cuối cùng buổi sáng, từ lúc Tân Hòa Tuyết kéo đàn violin dẫn dắt bọn nhỏ học bài hát “Ngôi sao nhỏ”, đã đến giờ ăn trưa.
Bữa trưa được giải quyết ở nhà ăn, sau đó là về phòng ngủ để nghỉ trưa.
Nhờ phúc của nhà ăn, đồ ăn lại là những thứ khó có thể hình dung, nên Tân Hòa Tuyết chẳng ăn được chút nào.
Cũng may công việc buổi chiều là dẫn dắt bọn nhỏ xếp hàng đến phòng y tế kiểm tra sức khỏe, cũng không cần tiêu hao quá nhiều thể lực.
Không có sắp xếp kiểm tra máu và nước tiểu thường quy, chỉ là các hạng mục tương đối thông thường như đo chiều cao, cân nặng, vòng đầu, kiểm tra thị lực, thính lực, và khám khoang miệng.
Khi Tân Hòa Tuyết đang hóng gió bên ngoài phòng y tế, một gương mặt quen thuộc bước ra từ bên trong.
Mái tóc xoăn vẫn như cũ, chỉ là chiếc áo sơ mi họa tiết lòe loẹt đã được thay bằng áo blouse trắng khoác ngoài, kính râm cũng đổi thành kính gọng bạc, lập tức toát ra khí chất trưởng thành, chững chạc.
Khi thấy Tân Hòa Tuyết, đôi mắt phượng hẹp dài của hắn khẽ nổi sóng, tay hắn đút vào túi áo blouse trắng rộng thùng thình, đôi chân dài bước đi thẳng tắp, mang theo khí phách, thoắt cái đã đến trước mặt Tân Hòa Tuyết, cười nói như khổng tước xòe đuôi, “Phu nhân, thật khéo, không ngờ lại có thể gặp mặt ở đây, chẳng phải đây là lương duyên trời định sao?”
“……” Tân Hòa Tuyết trầm mặc một thoáng, “Anh có thể gọi thẳng tên tôi, bác sĩ Cố.”
Cố Mịch Phong: “Vậy cậu cũng có thể gọi thẳng tên tôi.”
Cố Mịch Phong: “À đúng rồi, cậu gặp tôi thế này, chồng cậu sẽ không để ý chứ?”
Hắn dường như vì cuộc đối thoại trước đó với Tân Hòa Tuyết ở phòng khám, mà nhận định chồng của Tân Hòa Tuyết là một người đàn ông lớn tuổi, phong kiến gia trưởng, cổ hủ như đồ cổ đào từ dưới đất lên, đến nỗi chỉ cần Tân Hòa Tuyết nói hai câu với đàn ông lạ, hay gọi tên, liền sẽ bị lão ta mang về nhà dùng gậy mà trừng trị.
Vì vậy, người vợ xinh đẹp mới không chịu nổi sự quấy rầy này, trong những ngày chồng vắng mặt, tìm đến người đàn ông trẻ tuổi nhà bên để an ủi.
Tân Hòa Tuyết: “…… Không, Chu Liêu sẽ không để ý.”
Cố Mịch Phong: “Ồ, vậy người họ Hà mà cậu lén lút yêu đương có để ý không?”
Cố Mịch Phong: “Đừng hiểu lầm, dù sao tôi cũng là người có học thức, nói gì thì nói cũng phải chú trọng thứ tự trước sau, đều là lễ nghi cơ bản cả. Tuy rằng với tiền đề là chân ái, những lễ nghi rườm rà có thể vứt bỏ không nói đến.”
Cố Mịch Phong: “Quy củ có thể là thứ chết, chồng có thể là người chết, nhưng tình yêu thì sống động mà.”
Tân Hòa Tuyết: “……”
Y lễ phép mím môi cười, “Bác sĩ Cố, anh rời bỏ vị trí trong giờ làm việc thế này không hay lắm đâu? Như vậy có làm chậm trễ công việc của anh không?”
Cố Mịch Phong vui vẻ thoải mái nói, “Không sao, trợ lý của tôi đang ở bên trong, hắn sẽ sắp xếp ổn thỏa.”
Gió thổi qua cành lá cây bông gòn, không che giấu được tiếng thì thầm rất nhỏ.
Tân Hòa Tuyết lúng túng che che bụng mình.
Mấy thanh sô cô la và gói snack gạo giòn được đưa đến trước mặt Tân Hòa Tuyết, Cố Mịch Phong khuyên nhủ: “Sao lại đói đến mặt mũi trắng bệch thế này, ăn kiêng giảm béo không điều độ sẽ không tốt cho cơ thể đâu.”
Tân Hòa Tuyết rút lấy gói đồ ăn vặt từ tay hắn, thờ ơ nói: “Cảm ơn, có điều tôi không phải giảm béo.”
Y chỉ là đơn thuần không ăn nổi.
Y xé mở bao bì thực phẩm.
Nghe Tân Hòa Tuyết nói vậy, Cố Mịch Phong rất tán đồng mà gật đầu lia lịa, tay đút trong túi, hắn hơi cúi người xuống, đi xem gương mặt không chút biểu cảm, phồng phồng khi nhai đồ ăn của Tân Hòa Tuyết.
“Vậy thì tốt rồi, dù sao cũng là thời kỳ đặc biệt, cậu phải bồi bổ dinh dưỡng thật tốt, bằng không sẽ không tốt cho em bé đâu...”
Tân Hòa Tuyết còn chưa kịp giải thích cho vị bác sĩ Tây y mới quen này rằng y không hề và cũng không thể mang thai.
Bởi vì một nam sinh cấp ba nào đó đã sải bước đến gần: “Em bé gì chứ?! Anh mang thai?!”
Ánh mắt Dư Tinh Châu chứa ba phần khiếp sợ, bảy phần còn lại ngập tràn phẫn uất.
Trông hắn cứ như vừa phát hiện chú mèo nhỏ mình thích đã bị một con mèo đực bên ngoài nhảy mất.
Tác giả có lời muốn nói:
Cứ thế, mèo nhỏ đã bị hai tên đồng đội chó tấn công.
* Nội dung có tham khảo từ bài 《 Ai giết chim cổ đỏ 》 trong 《 Đồng dao của Mẹ Ngỗng 》, một tuyển tập truyện cổ hắc ám của Anh.