Chứng Bệnh Khiến Vạn Người Say Đắm Giữa Chốn Quyền Uy

Chương 190

Đến giờ ngủ trưa, Minh Châu bỗng giật mình tỉnh dậy giữa cơn mộng. Cô bé ngồi bật dậy trên giường, khẽ giơ tay.

 

Cô Lý liền bước tới, cười tủm tỉm:
“Minh Châu, con muốn làm gì vậy?”

 

Minh Châu nhìn cô một cái, đôi mắt đảo một vòng, rồi lại ló đầu ra sau lưng cô mà tìm kiếm:
“Cô ơi… con muốn đi vệ sinh. Con muốn cô Tân đi cùng.”

 

Cô Lý nghẹn lại một hơi. Công việc này… đúng là để nữ giáo viên đi thì tốt hơn.

 

Cô nhìn sang Tân Hòa Tuyết, ánh mắt mang chút gượng gạo:
“Đi rồi về nhanh.”

 

Tân Hòa Tuyết đưa Minh Châu tới khu vệ sinh ngoài hành lang và đứng chờ bên ngoài.

 

Chẳng bao lâu sau, tiếng nước chảy ào ào vang lên.

 

“Chớp chớp lấp lánh này… đầy trời toàn sao nhỏ…”

 

Đứa bé hình như rất vui, khi rửa tay trong nhà vệ sinh còn ngân nga hát.

 

Minh Châu đi ra, hai bàn tay còn ướt đẫm sau khi rửa, liền nắm lấy tay phải Tân Hòa Tuyết, lắc lắc.

 

“Sao vậy?”

 

Tân Hòa Tuyết ngồi xuống, vừa hỏi vừa lấy khăn tay lau khô bàn tay nhỏ của cô bé.

 

Minh Châu:
“Cô ơi, buổi trưa con ngủ ở nhà trẻ… lúc nào cũng gặp ác mộng.”

 

Cô bé đã chịu đựng rất nhiều buổi trưa như thế. Hôm nay cuối cùng cũng lấy hết can đảm để nói ra nguyện vọng của mình:
“Cô ơi… con có thể đến thư viện được không? Con không muốn ngủ trưa nữa.”

 

Giọng cô bé thấp thỏm nói ra, đầu cúi thấp.

 

Một bàn tay ấm áp đặt lên đầu cô bé, nhẹ nhàng xoa xoa:
“Được chứ.”

 

 

“Trần Minh Châu.”

 

Cô Lý đứng ở cửa thư viện, giọng trầm và lạnh. Cô ta đã phải đi gần nửa tầng lầu mới tìm được đứa trẻ không nghe lời này.

 

“Sao không ngoan ngoãn về ngủ trưa?”
“Ai cho phép con ở lại thư viện? Bây giờ là giờ ngủ.”

 

Cô ta đứng dưới ánh sáng hắt lưng, sắc mặt âm u. Nhưng chỉ một thoáng sau, khi trông thấy Minh Châu co rúm trốn trong góc, giọng cô ta lại trở nên đắc ý, như thể vừa tóm được nhược điểm:
“Con đúng là đứa trẻ hư. Cô sẽ trừ hoa đỏ của con.”

 

Hóa ra buổi sáng cô ta không nói gì… chỉ chờ đến lúc bắt quả tang Minh Châu “làm sai”.

 

Đang lúc cô ta định bước vào, Tân Hòa Tuyết từ hành lang phía sau cất tiếng.

 

“Cô Lý trong quy tắc của nhà trẻ hình như không có quy định phải bắt buộc ngủ trưa.”
“Minh Châu chỉ ngồi trong thư viện đọc sách tranh, rất ngoan, cũng không làm phiền bạn nhỏ nào khác đang ngủ.”

 

Sắc mặt cô Lý sầm lại. Cô ta khoanh tay, dáng vẻ bảo thủ:
“Tôi là giáo viên. Quy tắc là: tôn trọng giáo viên, nghe lời giáo viên, như vậy mới là trẻ ngoan.”

 

Tân Hòa Tuyết chậm rãi bước tới, ánh sáng chiếu từ sau lưng khiến dáng người y nổi bật. Bình tĩnh đôi co cùng cô Lý:
“Nếu là tôi cho phép Minh Châu đọc sách ở thư viện thì sao?”

 

“Vừa hay, giống cô, tôi cũng là một giáo viên chính thức của trường.”
“Lần này cô không thể nói tôi giả bộ được nữa.”

 

Cô Lý là người tầm vóc trung bình, chỉ hơn mét bảy một chút, còn Tân Hòa Tuyết lại cao hơn hẳn.

 

Giọng y lạnh nhạt, không nhanh không chậm, nhưng khí thế đã vượt xa đối phương.

 

Cô Lý giận đến bật cười:
“Được thôi. Nếu cô Tân quyết định như vậy… tôi không ý kiến.”

 

Cô ta lại quay sang Minh Châu, nghiến răng nói:
“Buổi chiều phải ra sân thể dục. Các bạn nhỏ đều rất mong được chơi với Minh Châu đấy.”

 

Nhìn bóng lưng cô Lý biến mất trong hành lang dài, Minh Châu nắm chặt tay Tân Hòa Tuyết:
“Cô Tân…”

 

Tân Hòa Tuyết dịu giọng trấn an:
“Yên tâm, cô sẽ đưa Minh Châu về nhà.”

 

.....

 

Không có gì bất ngờ cả, lại một lần nữa, trong giờ hoạt động ngoài sân thể dục, Minh Châu bị các bạn nhỏ cô lập.

 

Thậm chí lần này còn do chính cô giáo Lý khơi mào.

 

“Chúng ta cùng chơi một trò chơi nhỏ rèn luyện trí tuệ nhé.”

 

Cô Lý dùng phấn vạch trên sân một con sông nhỏ. Sau đó, cô khom lưng, vẽ thêm một chiếc thuyền bên bờ.

 

“Tất cả các bạn đứng bên trái. Nhiệm vụ của các con là sang được bờ bên phải chỗ cô. Nhưng con thuyền này mỗi lần chỉ chở được hai đến ba bạn.”

 

Luật chơi là: những con vật nhỏ ghét nhau, thậm chí mang quan hệ thiên địch thì không được ngồi chung thuyền để qua sông, ví dụ ruồi và bê con không được đi chung, quạ và diều hâu cũng vậy; chỉ những con vật không nằm trong chuỗi thức ăn của nhau mới có thể cùng lên thuyền.

 

Đôi khi nhà trẻ Hoa Đóa sẽ chơi những trò kiểu này để dạy bọn trẻ vài kiến thức khoa học tự nhiên cơ bản.

 

Đáng lẽ chỉ là một trò chơi bình thường không có gì đặc biệt.

 

Nhưng lần này lại rõ ràng dùng để loại Minh Châu ra khỏi cuộc chơi.

 

Trên đầu Minh Châu không còn sừng bê con, miệng cũng không còn mõm nhỏ. Cô bé đứng giữa các bạn trong lớp mà chẳng giống bất kỳ nhân vật “con vật nhỏ” nào.

 

Xung quanh lại vang lên tiếng cười khe khẽ.

 

Minh Châu siết chặt vạt áo.

 

Cô bé cần được tham gia chơi cùng các bạn, trẻ con chơi một mình thì sẽ bị xem là “hư”. Mà Minh Châu cần phải là một bé ngoan, mẹ sẽ vui khi cô bé nhận được bông hoa đỏ, như vậy mới chịu đến đón cô bé.

 

“Thưa cô… con cũng muốn chơi với mọi người…”

 

Minh Châu lấy hết dũng khí, giơ tay bày tỏ mong muốn của mình.

 

Giọng cô giáo Lý còn chưa kịp vang lên thì đã bị Tân Hòa Tuyết cắt ngang.

 

“Vậy Minh Châu làm người chèo thuyền nhé. Muốn thuyền sang bờ thì phải có người chèo mà.”

 

Lũ trẻ đưa mắt nhìn nhau, không ngờ trò chơi lại có phần cho Minh Châu tham gia. “Cô ơi…”

 

Tân Hòa Tuyết khom người xuống, đặt tay lên vai Minh Châu:
“Minh Châu, công việc này hơi vất vả một chút. Con có đồng ý chèo thuyền giúp các bạn qua sông không?”

 

Minh Châu nhìn quanh rồi mạnh mẽ gật đầu.

 

“Được, vậy bạn nào qua được sông nhớ cảm ơn người chèo thuyền nhé.”

 

Khi Tân Hòa Tuyết mỉm cười, hàng mi cong khép nhẹ, tựa như hình trăng non sáng dịu.

 

Tư duy trẻ con rất dễ bị lời người lớn dẫn dắt, đặc biệt là lời từ một người lớn đẹp đẽ như y.

 

Tiếng nghi ngờ nhỏ dần. Đã có đứa lên tiếng trước:
“Được, được rồi! Cảm ơn Minh Châu. Vậy tớ muốn là người đầu tiên qua sông!”

 

Mặt trời càng lúc càng ngả về tây, tâm trạng bọn trẻ cũng trở nên thấp thỏm, giống như mỗi buổi tối, dù có là trẻ ngoan với đầy hoa đỏ bên tên mình, các em vẫn hồi hộp chờ cha mẹ đến đón.

 

“Cô giáo tạm biệt!”

 

“Ngày mai gặp lại cô!”

 

Tiếng chuông tan học lúc bốn giờ chiều vang lên. Từng bạn nhỏ một nắm tay ba mẹ, tung tăng rời khỏi cổng trường.

 

Chúng hào hứng kể về những chuyện xảy ra hôm nay, hàm răng trắng xinh lộ ra trong ánh chiều tà vàng ấm.

 

Tế Muội vốn đang đứng cạnh Minh Châu, ngóng cổ nhìn ra cổng. Bỗng con bé reo lên vui sướng rồi chạy vọt đi:
“Mẹ!”

 

Chợt nhớ ra điều gì, nó quay đầu, có chút ngượng ngùng nói với Minh Châu:
“À… Minh Châu, mình về trước với mẹ nhé…”

 

Minh Châu mỉm cười:
“Ngày mai gặp!”

 

Nhưng khi Tế Muội nắm tay mẹ rời đi, nụ cười trên mặt Minh Châu cũng dần nhạt xuống.

 

Mẹ…

 

Lại đến muộn.

 

Liệu mẹ còn đến đón mình không?

 

Minh Châu đứng trước cánh cổng sắt, một tay ôm lọ pha lê, tay còn lại cầm tờ giấy vẽ. Bóng dáng lũ trẻ xung quanh thưa dần… chỉ còn lại một mình cô bé.

 

Cô giáo Lý dường như đã đoán trước được chuyện này, vẫn ung dung dù bận rộn:
“Mẹ con hôm nay sẽ không đến đâu.”

 

Môi Minh Châu khẽ mím lại:
“Con sẽ chờ mẹ.”

 

Cô bé nhìn theo đứa trẻ cuối cùng, trừ mình ra, đã được cha mẹ dắt tay rời khỏi lớp.

 

Tân Hòa Tuyết nắm lấy tay Minh Châu, giọng nhẹ nhàng:
“Được rồi, chúng ta cũng về thôi.”

 

Minh Châu ngẩng đầu:
“Cô ơi?”

 

Cô giáo Lý gọi giật lại:
“Cô Tân, cô đang làm gì vậy?”

 

Mẹ của Trần Minh Châu đã gọi điện từ sớm: chuyến xe cuối của cô ấy đến tận 7 giờ tối, hoàn toàn không thể đến đúng giờ để đón con. Theo quy định, Minh Châu đáng lẽ phải ngủ lại nhà trẻ đêm nay.

 

“Cô định phá vỡ nội quy nhà trẻ sao? Cô Tân, đừng trách tôi không nhắc cô đấy.”
Cô Lý bật cười:
“Hiệu trưởng mà nổi giận thì rất đáng sợ.”

 

Mí mắt Tân Hòa Tuyết hơi nâng lên, giọng bình thản:
“Tôi phá quy tắc chỗ nào? Giấy trắng mực đen thể hiện rất rõ…Khi cha mẹ không có mặt, giáo viên chính là người giám hộ.”

 

“Vậy thì người giám hộ hoàn toàn có quyền đưa trẻ về. Như thế không có gì sai cả, đúng không?”

 

Từ lúc đồng ý đưa Minh Châu về nhà tối hôm qua, Tân Hòa Tuyết đã chọn cách giải quyết như thế này, trống chỗ nào thì điền vào đó, không để ai có kẽ hở để bắt bẻ.

 

Cô giáo Lý tức muốn nghẹn:
“Cô… cô…!”

 

Tân Hòa Tuyết ngồi xuống ngang tầm mắt Minh Châu, khẽ hỏi:
“Minh Châu, con có đồng ý để cô trở thành người nhà của con không?”

 

Minh Châu gật đầu thật mạnh:
“Dạ có!”

 

Trong mắt Tân Hòa Tuyết lóe lên chút gian xảo, rồi quay sang nhìn vẻ mặt đang lúc xanh lúc trắng của cô Lý.

 

Y cong ngón tay móc nhẹ chiếc đuôi nhỏ sau lưng Minh Châu, lắc lắc:
“Được rồi, chúng ta chào tạm biệt cô Lý nào.”

 

…....

 

Rời khỏi cổng trường nhà trẻ Hoa Đóa, bước chân Tân Hòa Tuyết khựng lại đôi chút.

 

“Hà tiên sinh, anh giải quyết xong việc rồi về luôn à?”

 

Hà Thanh Hồng đã đi vắng hai ngày, không thấy bóng dáng đâu.

 

“... Ừ.”

 

Người đàn ông mặc áo gió đen cúi thấp đầu, chắc chắn rằng vết máu trên vạt áo sơ mi đã được che dưới lớp áo khoác.

 

Như thể bất ngờ chạm mặt, không biết nên nói gì, môi mỏng Hà Thanh Hồng mấp máy vài lần. Cuối cùng nhớ ra điều gì, hắn nhấc chiếc bể cá vuông trên tay, nói với Tân Hòa Tuyết:

 

“... Nghe nói bể cá nhà cậu cần đổi”

 

“Tại sao lại có một đứa bé ở đây?”

 

Ánh mắt Hà Thanh Hồng dời sang khuôn mặt nhỏ của Minh Châu.

 

Minh Châu giật mình, há miệng nhỏ, nhìn Hà Thanh Hồng rồi lại nhìn Tân Hòa Tuyết.

 

“Cô Tân, cô thật lợi hại! Cô có đến ba người bạn trai lận!”

 

Đôi mắt cô bé lấp lánh đầy sao.

 

P/s: Lời của editor:
Chương của thế giới này dài quá đi thôi.

Bình Luận (0)
Comment