Chứng Bệnh Khiến Vạn Người Say Đắm Giữa Chốn Quyền Uy

Chương 192

Anh trai, anh trai.

 

Cánh cửa phòng hỏng muốn chết.

 

Tân Hòa Tuyết cau chặt mày, trong phòng tìm quanh xem có thứ gì có thể dùng để phá cửa.

 

Âm thanh những bước chân nặng nề, lảo đảo của kẻ say rượu vang lên, xuất hiện nơi phòng khách.

 

“Minh Châu, mẹ mày đâu rồi?” Giọng người đàn ông trung niên mơ hồ, lẫn theo hơi thở thô nặng như dã thú. “Con đàn bà thối tha đó còn chưa về? Lại gây chuyện xong thì chạy về nhà mẹ đẻ trốn, trốn tao như trốn ôn thần.”

 

“Ba… ba…” Minh Châu co rúm người đáp, “Tối nay ăn trứng xào cà chua được không ạ?”

 

Người đàn ông hừ qua mũi: “Ừ.”

 

“Nhưng nhà mình hết cà chua rồi, con đi sang tiệm của bà Vương hỏi xem còn không.”

 

Ông ta liền chặn lại: “Khoan đã, đừng vội. Ba mua cho con một cái váy với một đôi giày, vào thay đi để ba xem.”

 

Những bước chân nhỏ nhẹ dừng ngay trước cửa phòng Tân Hòa Tuyết, rồi lại đi tiếp vào nhà vệ sinh.

 

Người đàn ông hừ hát mấy tiếng, thả mình ngồi xuống ghế trong phòng khách, chiếc ghế gỗ bị sức nặng đè đến kẽo kẹt không chịu nổi.

 

Chợt, ông ta lại đứng dậy.

 

Hướng vào phòng trong hỏi: “Minh Châu, xong chưa?”

 

“Lần trước ba với mẹ cãi nhau, đánh mắng con là ba sai. Nhà máy phát lương rồi, ba nghĩ mua cho con bộ váy với đôi giày mới, mua cho mẹ cây son… Xem như ba xin lỗi hai mẹ con.” Vừa đi ông ta vừa nói.

 

“Dạ… không sao đâu. Chờ mẹ về, ba nói xin lỗi với mẹ là được rồi.”

 

Trong nhà vệ sinh, giọng Minh Châu nghèn nghẹn đầy ủ rũ.

 

Cha dượng nói: “Minh Châu nói đúng, con phải giúp ba xin mẹ tha cho ba.”

 

Ông ta nói câu nào cũng phải thở hổn hển, thân hình nặng nề đến dị thường.

 

Minh Châu cúi xuống chỉnh lại chiếc váy, một chiếc váy đỏ, sáng rực đến chói mắt.

 

“Được ạ… Chỉ cần ba với mẹ có thể sống hạnh phúc bên nhau là tốt rồi.”

 

Minh Châu mới sáu tuổi, sang năm sẽ vào lớp Một. Mẹ đã kể cho cô bé vô số câu chuyện.

 

Trong truyện cổ tích, kết thúc thường là: “Và họ sống hạnh phúc bên nhau.”

 

Một điều nghe thì đẹp, nhưng lại xa vời với đời sống của cô bé.

 

Vì vậy trước khi ngủ, Minh Châu lại càng thích nghe mẹ kể chuyện ngụ ngôn, nhất là chuyện có động vật nhỏ.

 

So với hoàng tử, công chúa mơ hồ xa xôi, những con vật nhỏ xinh dễ khiến cô bé tưởng tượng, và hình ảnh ấy còn có thể theo cô bé vào sinh hoạt hằng ngày.

 

Cô bạn Tế Muội nhút nhát giống như con nai con; bạn Tiểu Nha thích uống nước thì như quạ đen ngậm đá; còn bạn hay khóc nhè Ương Ương thì giống một chú dê con…

 

Còn mẹ trong mắt Minh Châu là một con cáo xinh đẹp và thông minh. Mẹ cố tìm cho Minh Châu một người “ba” giống như tìm nơi nương tựa, tìm một lời giải đáp để người ngoài thôi đồn thổi, để không ai còn dám bắt nạt hai mẹ con.

 

Minh Châu từng nghe chuyện “cáo mượn oai hùm”, các con vật nhỏ đều sợ hãi vì sau lưng cáo có con hổ.

 

Mẹ muốn tìm cho cô bé một người ba, có lẽ chính là tìm một “con hổ”.

 

Minh Châu xỏ chân vào đôi giày mới.

 

Đó hoàn toàn không phải giày cho trẻ con,  cao lênh khênh, màu đỏ chói lọi.

 

Cô bé đứng lên mà cứ thấy khó chịu.

 

“Minh Châu, thay xong chưa?”

 

Hơi thở thô nặng vang sát bên tai.

 

Cửa nhà vệ sinh khẽ hé một khe hở.

 

Minh Châu giật mình ngẩng đầu: “Ba… ba!”

 

Một cái đầu… giống đầu heo, ráng chen qua khe cửa.

 

Đôi mắt bị mỡ thịt ép đến nheo lại, nhỏ đến mức như không còn thấy đường, hơi thở phì phò, mặt mũi tham lam đến rợn người: “Minh Châu…”

 

Cả người Minh Châu như rơi vào hầm băng, bóng đen khổng lồ trùm xuống khiến cô bé nghẹt thở.

 

Cô bé muốn gào lên, muốn hét thật lớn để nói cho mẹ biết.

 

Mẹ ơi, người đàn ông mẹ tìm không phải hổ… mà là một con heo.

 

Đó chính là hình ảnh cha dượng trong mắt Minh Châu.

 

.......

 

Tân Hòa Tuyết dùng sức siết chặt nắm tay, cố tìm cách bẻ cong chiếc tay nắm cửa, nhưng trong phòng ngủ thật sự chẳng có vật gì tiện tay làm dụng cụ. Y đập mạnh vào cửa:

 

“Minh Châu? Minh Châu?!”

 

Tiếng đập cực lớn, người đàn ông trung niên ngoài phòng khách tuyệt đối không thể không nghe thấy.

 

Thế nhưng cánh cửa phòng ngủ này lại như ngăn cách toàn bộ thế giới không có một tiếng đáp lại.

 

“Tân Hòa Tuyết!”
Dư Tinh Châu từ cửa sổ tầng hai leo vào, trước tiên đặt vật nặng xuống sàn, rồi nhảy hẳn vào trong.
“Tránh ra!”

 

Hắn nhặt cây rìu dưới đất lên, bổ mạnh vào ổ khóa.

 

Sau một hơi th* d*c, Dư Tinh Châu nói:
“Anh chuẩn bị tinh thần đi.”

 

Tân Hòa Tuyết chẳng còn tâm trí để nghe, lập tức kéo cửa, lao thẳng ra ngoài.

 

Và cảnh tượng trước mắt khiến toàn thân y lạnh toát.

 

Một người heo đang ngồi trên ghế,  chính là gã đàn ông đó. Minh Châu mặc chiếc váy đỏ và đôi giày hoàn toàn không hợp với trẻ con, còn gã lại dùng thứ gọi là “thỏi son mua cho mẹ”, bôi lên đôi môi cô bé.

 

“Khốn nạn....!”

 

Đúng lúc này, cửa lớn bật mở. Một người phụ nữ tóc nâu đỏ, hất tung đồ đạc xuống đất, hai mắt đỏ ngầu nhìn trừng trừng, tức giận hét lên chói tai:
“A! A a a!”

 

Cô lao tới, kéo Minh Châu ra sau lưng, vừa khóc vừa gào:
“Ghê tởm! Đồ ghê tởm!”

 

Cô lao thẳng xuyên qua thân thể Tân Hòa Tuyết.

 

Bước chân Tân Hòa Tuyết khựng lại hoàn toàn. Y cúi nhìn lòng bàn tay mình, lúc nãy ngăn người heo, thứ y bắt được chỉ là… không khí.

 

Chỉ trong chớp mắt y còn hoang mang, người phụ nữ ấy và con heo đã lao vào đánh nhau dữ dội.

 

Tên đàn ông vốn thân thể rệu rã vì rượu và sắc dục, đâu phải đối thủ của người phụ nữ đã chịu đựng hắn bao lâu. Nhất là khi cô ta vung lên con dao gọt trái cây sắc bén, đâm xuyên cánh tay hắn.

 

Dao trắng vào, dao đỏ ra.

 

“Trần Mi! Nghe anh nói! Bình tĩnh lại đi! Nhìn con gái kìa!” gã đàn ông gào lên, lần đầu nói được tròn câu.

 

Người phụ nữ nắm chặt con dao, sững sờ quay lại:
“Minh Châu…?”

 

Minh Châu nằm sõng soài trên mặt đất.
Bên cạnh là chiếc bàn thấp cũ kỹ, một góc có cây đinh lồi ra từ lần sửa trước.

 

Máu từ sau đầu Minh Châu loang ra.

 

Gã đàn ông thở hổn hển:
“Là cô giết nó! Chính cô làm nó chết!”

 

Người phụ nữ bàng hoàng:
“Minh Châu? Không… sao có thể?”

 

Trong tình cảnh ấy, gã đàn ông lại diễn vai người đàn ông đáng tin cậy như ngày trước. Hắn đặt tay lên vai người phụ nữ cáo, an ủi nói:

 

“Được rồi, Trần Mi…Em không cố ý. Trước kia em đâu phải nói mãi đấy, con bé hoang này khiến ba mẹ đuổi em khỏi nhà, khiến em mất việc, phải dọn tới chỗ rách nát này và chịu người ta xem thường?”

 

“Hãy nghĩ tới mấy người bạn cũ của em, sang trọng biết bao…”
Giọng hắn nhỏ nhẹ, mê hoặc:
“Không còn cái gai này, mọi chuyện sẽ tốt đẹp. Ngoài hai ta, không ai biết chuyện gì xảy ra cả. Chúng ta cưới nhau, cao chạy xa bay rời khỏi đây, bắt đầu lại. Anh sẽ tốt với em. Chúng ta còn có thể sinh con nữa.”

 

“Còn nữa, em mượn mẹ em bao nhiêu tiền rồi?”

 

Gã vừa nói vừa nhìn khuôn mặt đờ đẫn của cô rồi thử giật con dao trong tay cô.

 

Hai người giằng co nhau.

 

“A —— tao giết mày! g**t ch*t mày!”

 

“Mày là đồ đàn bà đáng chết, không biết xấu hổ!”

 

………

 

Một mảng bụi trần từ trần nhà rơi xuống, tản trên sàn.

 

Tân Hòa Tuyết lúc này mới nhìn thấy toàn bộ bộ dạng thật của căn nhà.

 

Nơi này bỏ hoang đã lâu. Đồ đạc phủ đầy bụi xám. Sàn nhà đầy những vệt máu sẫm màu đã cọ rửa không sạch. Ba hình bóng đỏ thẫm in trên nền gỗ như dấu sắt nung nóng để lại.

 

Minh Châu ôm lấy eo Tân Hòa Tuyết:
“Cô ơi… đau quá…”

 

Bím tóc cô bé bung hết. Sau đầu là một lỗ thủng trống trơn.

 

Tân Hòa Tuyết chạm vào, đầu ngón tay dính chút máu đỏ thẫm.

 

Hàng mi y cụp xuống. Y lúc này mới nhận ra Minh Châu, từ đầu đến cuối… không hề có bóng dáng.

 

Chuyện này… đã xảy ra từ rất lâu rồi.

 

Tấm thẻ thân phận trong túi y nóng lên.

 

Dư Tinh Châu đứng bên, muốn nói gì nhưng lại thôi.

 

“Ngày mai… con không muốn đến nhà trẻ.”
Minh Châu buồn ngủ, đôi mắt lim dim, “Cô có thể để con nằm dưới cây long nhãn không?”

 

Khi Tân Hòa Tuyết bế cô bé lên, máu trong miệng Minh Châu lại trào nơi đầu lưỡi:
“Đắng quá…”

 

Cô bé dựa đầu lên vai y:
“Cuộc đời… có phải đều có vị này không? Hay là… chỉ vì con là trẻ con?”

 

Tân Hòa Tuyết vỗ nhẹ lưng cô bé, khẽ đáp:
“Ngủ đi.”

 

Ngủ ngon… Minh Châu.

 

Ngày mai… con không cần đến nhà trẻ nữa.

 

......

 

“Từ chức?”
Khuôn mặt Hiệu trưởng hiện lên vẻ khắc nghiệt, hơi thở phì ra từ lỗ mũi:
“Cô mới đi làm có hai ngày mà đã đòi từ chức?”

 

Người thanh niên đứng trước mặt đưa đơn xin nghỉ ngay trong ngày.
Thậm chí y còn không mặc đồng phục của nhà trẻ.

 

Y mặc một chiếc sườn xám lụa đen in lá, cổ cao khẽ bó lấy chiếc cổ mảnh, bên ngoài khoác áo choàng lụa màu đen sẫm, y trông như một đóa mẫu đơn trắng kiêu sa, mỏng manh nhưng nổi bật.

 

“Xin lỗi, hiệu trưởng.”
Tân Hòa Tuyết đặt tay lên bụng dưới, hàng mi khẽ run:
“… Nhưng tôi đang mang thai.”

 

Hiệu trưởng bật cười lạnh một tiếng.

 

“Ra phòng tài vụ lấy lương hai ngày đi làm. Xong rồi thì đi luôn cho nhanh.”

 

Tân Hòa Tuyết vừa bước ra khỏi văn phòng đã nghe bà ta tiếp tục làu bàu:

 

“Giới trẻ bây giờ thật là…”

 

Khi rời khỏi cổng nhà trẻ, y chạm mặt cô Lý.

 

Hoặc nói đúng hơn đối phương cố ý đứng chờ y từ trước.

 

“Minh Châu không đến lớp sao?”
Cô Lý hỏi bằng gương mặt không biểu cảm.

 

Tân Hòa Tuyết mỉm cười ôn hòa, trả lời:
“Con bé không khỏe, e là không đến được.”

 

Cô Lý đưa tay che trán, rồi từ từ hạ xuống, như muốn che đi nửa khuôn mặt.

 

“Xin lỗi…
Ngày hôm đó chị Trần đến muộn, lẽ ra tôi phải ngăn người đàn ông kia đón Minh Châu tan học.”

 

Nói xong, toàn thân như mất hết sức lực, cô ta ngồi thụp xuống.

 

Khi mọi thứ trở nên kỳ dị và hoang đường, điều duy nhất cô ta có thể làm… là bù đắp tiếc nuối của ngày hôm đó:

 

Không để Minh Châu rời khỏi nhà trẻ này thêm lần nào nữa.

 

【 Ai g**t ch*t chim cổ đỏ? 】
Là ta, chim sẻ nói, ta dùng cung tên g**t ch*t chim cô đỏ.

 

Ai thấy nó chết?
Là ta, ruồi nói, bằng đôi mắt nhỏ của ta, ta thấy nó chết đi.

 

Ai đi máu của nó?
Là ta, con cá nói, ta dùng chiếc bát nhỏ của mình lấy đi dòng máu ấy.

 

Ai may áo liệm cho nó?
Là ta, bọ cánh cứng nói, ta sẽ dùng kim chỉ của mình để may cho nó… *

 

Khi Tân Hòa Tuyết đi qua gốc long nhãn, một con chim sẻ thò đầu ra khỏi tán lá.

 

Tân Hòa Tuyết bỗng nhớ đến bức tranh Minh Châu từng tặng y, hiện vẫn được treo trên tường.

 

“Cô Tân, cô giống cô Anne lắm.”

 

Minh Châu đã từng nói như vậy.

 

Trong khoảnh khắc loé sáng ấy, trong đầu Tân Hòa Tuyết hiện lên hình ảnh sợi chỉ trắng óng ánh.

 

Sáng nay thức dậy, y cảm thấy người không khỏe. Vào nhà vệ sinh… và nôn.

 

Cô giáo Anne…

 

Người phụ nữ mặc váy dài trong bức ảnh chụp tập thể treo trên tường… bụng hơi nhô lên.

 

…...

 

Cánh cửa phòng khám bị đẩy bật ra.

 

Cố Mịch Phong đang gác chân lên bàn, dựa lưng vào ghế. Tiếng động mạnh làm tờ báo trên mặt hắn rơi xuống.

 

Hắn mở mắt, còn ngái ngủ:
“Ờ?”

 

Khi nhìn rõ người đến, hắn lập tức ngồi thẳng dậy:
“Sao cậu lại tới đây?”

 

Mặt Tân Hòa Tuyết trắng bệch, một tay vịn khung cửa, mái tóc đen mướt thấm mồ hôi lạnh.

 

“… Tôi muốn phá thai.”

 

____________
Tác giả có lời muốn nói:

 

*Đoạn đồng dao trích từ “Ai g**t ch*t chim cổ đỏ?” trong Bài đồng dao của mẹ ngỗng.

Bình Luận (0)
Comment