Chứng Bệnh Khiến Vạn Người Say Đắm Giữa Chốn Quyền Uy

Chương 195

Trên bàn thờ, hai ngọn nến đỏ cháy lặng lẽ, ánh lửa lay động nhẹ như đang băn khoăn điều gì.

 

Bên trên treo hai tấm di ảnh trắng đen. Ở bên phải là ảnh một cô gái trẻ, gương mặt sáng như men sứ, nụ cười dịu dàng, ánh mắt như đang nhìn thẳng về phía y.

 

Tân Hòa Tuyết khẽ giật mình. Trong khung kính, gương mặt cô gái như ngấm đầy nước, phồng lên mờ mịt giống hạt giống bị ngâm đến sưng mọng.

 

“Xin lỗi nhé, già rồi mắt mờ, nhìn nhầm người.”
Bà cụ vỗ nhẹ tay y, rồi mới buông ra. “Lúc nào cũng tưởng A Nga quay về thăm bà… Cảm ơn cháu nhiều!”

 

“Không có gì đâu ạ, chuyện nhỏ thôi.”

 

Trước khi rời đi, Tân Hòa Tuyết vẫn ngoái nhìn lần nữa. Nụ cười của cô gái trong ảnh vẫn y như thế, mà một bên ngọn nến đỏ trên bàn thờ, giọt nến rơi xuống từng lớp, chồng chất như nước mắt đông lại.

 

【 Xin mời nghe câu hỏi thứ 6: Bí mật của Đàm Nga (Anne) là gì? (10 điểm) 】

 

【 Nghe nói loài người gầy yếu gặp mưa lạnh liền đổ bệnh. Thật là sinh vật yếu ớt khó tin, vậy mà còn nghĩ ra cách tắm nước ấm, uống canh gừng để xua lạnh. 】

 

【 Nếu là trí tuệ nhân tạo thì chẳng vướng mấy phiền toái đó. Thật đáng ghen tị (^^) 】

 

Tân Hòa Tuyết đứng dưới mái hiên, lôi chiếc thẻ thân phận đã hơi nóng ẩm trong túi ra.

 

Y nhìn chằm chằm dòng chữ trên màn hình hồi lâu.

 

Rồi bỗng nhận ra: phần phía sau… hoàn toàn không phải câu hỏi bài thi.

 

Mà là trò chơi hệ thống đang “âm dương quái khí” gửi lời quan tâm.

 

Hẳn là đang muốn thúc y tắm nước nóng rồi uống chén canh gừng cho ấm…?

 

Tân Hòa Tuyết khẽ cong ngón tay, nhẹ nhàng xoáy mấy sợi tóc ướt.

 

Y lật qua lại. Câu hỏi thứ 6 chưa cần vội. Ngày mai có thể sang tiệm nước ngọt gặp lại bà cụ để dò hỏi thêm.

 

Còn câu hỏi số 3 về việc “ai là kẻ khoác da dê trà trộn vào đàn dê để hành đao” y vẫn chưa giải được.

 

Nghĩ xem… phải theo làm thế nào để bắt được dấu vết hàng xóm tiên sinh đây?

 

………

 

Có lẽ vì chịu ảnh hưởng của trận mưa ban chiều, trong phòng phảng phất mùi ẩm mốc héo úa.

 

Bên ngoài cửa sổ là một mảng sương trắng mờ đục, nước mưa trượt dài trên mặt kính.

 

Tân Hòa Tuyết dùng khăn lau tóc, từ buồng tắm đi ra, lười biếng chống tay ngồi lên giường.

 

Báo cáo kiểm tra hồi chiều bị mưa hắt ướt, trang giấy khi chạm vào vẫn còn mềm ẩm.

 

Chỗ bào thai trong ảnh siêu âm là một mảng sương đen kỳ dị.

 

Y hơi nheo mắt, bàn tay đang lau tóc cũng khựng lại.

 

“Quái vật nhỏ, nghe thấy không?”

 

Tân Hòa Tuyết đặt tay lên bụng mình.

 

Không có tiếng đáp lại.

 

Thật kỳ quái. Mới mấy hôm trước ở nhà trẻ Hoa Đóa, y còn nghe rõ cái con quái vật nhỏ này kêu đói.

 

Chu Liêu thì không rõ đã chết thật hay chưa, nhưng từng ấy ngày vẫn không xuất hiện.

 

Không tìm được người tính sổ, cũng chẳng có ai để y hỏi chuyện thay cho quái vật nhỏ kia.

 

Tâm trạng càng nghĩ càng khó chịu, Tân Hòa Tuyết thẳng tay nhét tập báo cáo vào ngăn kéo, không buồn xem nữa.

 

Trong lúc buông mắt xuống, khóe mắt y bỗng liếc thấy một góc nào đó.

 

Y lập tức bật dậy, bước xuống giường.

 

Bể cá hình vuông đặt trên bàn cạnh kệ TV trong phòng khách. Tân Hòa Tuyết còn mua riêng một chiếc đèn sưởi chuyên dụng, mỗi khi bật lên, ánh sáng chiếu xuống mặt nước, từng gợn sóng lấp lánh, hai chú cá vàng bơi lượn óng ánh.

 

Nhưng giờ phút này, cả hai con đều nổi lềnh bềnh trên mặt nước, đã chết từ lâu. Chỉ còn máy bơm khí vẫn phụt lên từng chuỗi bọt trắng dày đặc.

 

Thì ra mùi tanh ẩm hôi thối trong phòng chính là bốc lên từ nơi này.

 

Chuyện xảy ra từ khi nào?

 

Rõ ràng sáng nay trước khi ra ngoài, cá vàng vẫn còn khỏe mạnh. Y đã cho chúng ăn xong, mới đóng cửa rời đi.

 

Vậy… đã có ai vào căn nhà này?

 

Đã có ai mở cửa phòng, cúi sát trước bể, đôi mắt đen kịt dí sát mặt kính, chăm chú nhìn hai con cá vàng?

 

Rồi từ tốn đổ thuốc tẩy vào trong nước, nhìn chúng điên cuồng quẫy đạp, đuôi đập mạnh lên mặt nước, cho đến khi động tác chậm dần, nghiêng sang một bên mà lật úp xuống.

 

Nước đục trôi đi những tia máu từ mang cá, bong bóng cá trắng nhợt, đôi mắt trương phồng vô thần, thẳng tắp nhìn về phía kẻ đã giết chúng.

 

Là ai?

 

Một cảm giác bị ai đó âm thầm nhìn trộm khiến da đầu Tân Hòa Tuyết tê buốt.

 

Hơi thở y bắt đầu rối loạn, không tài nào khống chế. Mồ hôi lạnh từ thái dương chảy xuống, như bị rút hết dưỡng khí, gương mặt tái nhợt.

 

Cơn hoảng loạn ập đến...

 

Chứng hoang tưởng bị hại của y lại bước sang một giai đoạn mới.

 

Tại sao đêm nay, mưa mỗi lúc lại càng nặng hạt?

 

Tân Hòa Tuyết cố gắng chuyển dời sự chú ý, y nghiêng tai lắng nghe tiếng mưa rơi không ngừng.

 

Nhưng càng tập trung, y lại càng nghe rõ một giọng người.

“A Tuyết, là tôi, Chu Liêu.”
“Tôi về rồi, mở cửa đi.”

 

Phản xạ đầu tiên của Tân Hòa Tuyết là bật dậy đi tìm Chu Liêu, tốt nhất là lập tức chui vào ngực tên kia, ép sát lấy hơi ấm từ cơ thể hắn, tìm một nơi nào đó để trốn khỏi cơn run rẩy đang hành hạ mình.

 

Đợi cho cơn hoảng loạn lắng xuống, y sẽ túm cổ áo Chu Liêu mà hỏi tội sau cũng chưa muộn.

 

Y bò đến sau cửa, đặt tay lên tay nắm, nhìn ra hành lang qua mắt mèo.

 

Chỉ thấy hành lang tối đen như mực.

 

“A Tuyết, là tôi, Chu Liêu.”
“Tôi về rồi, mở cửa đi.”

 

Chu Liêu?

 

Rõ ràng bên ngoài không có một bóng người.

 

Lưng Tân Hòa Tuyết cứng lại, cơn sợ hãi bùng phát khiến đầu óc y mơ hồ quay cuồng.

 

Y chợt nhận giọng nói đó phát ra từ sau lưng y.

 

Tân Hòa Tuyết lập tức xoay người, lưng ép sát vào cửa.

 

Trên tấm rèm phòng khách, ánh sáng mờ mịt của ngày mưa tạo ra những đường bóng lượn kỳ dị. Cửa sổ chưa đóng kỹ, gió lạnh lùa vào, lướt qua cổ chân y.

 

Hơi lạnh buốt từ sàn nhà bò lên theo mắt cá chân.

 

Rèm cửa vẫn rũ xuống bất động.

 

Nhưng ngay trên mặt kính cửa sổ, một con mắt căng tròn đang nhìn chằm chằm vào y.

 

“A Tuyết, là tôi, Chu Liêu.”
“Tôi về rồi, mở cửa đi.”

 

Chu Liêu… sao có thể nói như vậy được?

 

Cả người y mềm nhũn, trượt dọc theo cánh cửa mà ngã xuống.

 

………

 

Tiếng gõ cửa dồn dập, vang lên bịch bịch bịch đầy cấp bách.

 

Hà Thanh Hồng vừa mở cửa, một luồng hương lạnh xộc thẳng vào lòng ngực hắn.

 

Hắn hỏi:
“Đã xảy ra chuyện gì?”

 

Tân Hòa Tuyết không trả lời, lướt ngang qua người hắn, chạy thẳng vào phòng khách, lao đến bên cửa sổ.

 

Khung cửa sổ hợp kim nhôm bị kéo ra đột ngột, phát ra tiếng rít chói tai như pha lê bị cào xước.

 

Tân Hòa Tuyết chống tay vào mép cửa, người nghiêng hẳn ra ngoài để quan sát.

 

Tư thế nguy hiểm đến mức khiến Hà Thanh Hồng phải nheo mắt, lập tức bước lên kéo mạnh y trở lại.

 

“Cậu làm sao vậy?”
Hà Thanh Hồng nghiêm túc hỏi.

 

Tân Hòa Tuyết hồi sức lại, được hắn đỡ ngồi xuống ghế mây, mái tóc ướt sũng dính trên trán. Y vén tóc lên, lồng ngực phập phồng, dần dần bình ổn trở lại.

 

Khi đủ sức mở miệng, giọng y khàn khàn:
“Chu Liêu đã trở lại.”

 

Nói xong câu đó, giống như sợ đối phương hiểu lầm, y lại bổ sung:
“Nó nói nó là Chu Liêu… ở bên ngoài cửa sổ phòng tôi.”

 

Nhưng vừa rồi hắn tựa vào cửa sổ nhìn xuống, lại chẳng thấy bất cứ dấu vết nào.

 

Hà Thanh Hồng thoáng chốc không biết nên lý giải ra sao:
“Chỗ này là tầng năm đó, Tân Hòa Tuyết.”

 

Hắn cho rằng Tân Hòa Tuyết vì quá nhớ nhung Chu Liêu nên sinh ra ảo giác, hoặc rơi vào trạng thái tâm lý bất ổn nào đó.

 

Hắn không thể tiếp tục giấu y sự thật.

 

“Có một chuyện….cậu nhất định phải nghe tôi nói.”

 

Hà Thanh Hồng quỳ một chân xuống sàn trước ghế mây, nắm lấy cánh tay Tân Hòa Tuyết, buộc y phải nhìn thẳng mình.

 

Giọng hắn trầm thấp bẩm sinh mang theo vẻ lạnh lùng, từng chữ gằn xuống rõ ràng:
“Chu Liêu đã chết. Hôm đó hắn lên thuyền, mười lăm phút sau thì xảy ra vụ nổ trên mặt biển.”

 

“Thi thể được vớt lên, đưa vào túi đựng xác. Tất cả thi thể còn lại đều đã được gia đình nhận dạng. Sau khi loại trừ danh sách hành khách, cuối cùng chỉ còn lại tên của hắn.”

 

Hà Thanh Hồng tàn nhẫn hỏi tiếp:
“Tôi lấy được ảnh hiện trường từ sở cảnh sát. Cậu muốn xem không?”

 

Tân Hòa Tuyết cúi đầu, mái tóc ướt che khuất hàng mi run rẩy.

 

Ngay giây sau, Hà Thanh Hồng bị sức lực bùng nổ của y đẩy ngã xuống sàn, hoàn toàn không kịp phòng bị.

 

Dựa theo sức lực và tốc độ phản ứng của Tân Hòa Tuyết, Hà Thanh Hồng vốn có thể dễ dàng chế ngự y. Nhưng còn nhanh hơn bản năng phản kích được rèn luyện nhiều năm....

 

Là bản năng bảo vệ bàn tay của đối phương.

 

Nửa đầu tóc đen ướt sũng của Tân Hòa Tuyết rũ xuống, tì vào vai cổ hắn, hơi thở nóng hổi quét qua làn da. Thân thể y quá gần, quá khít, khiến sống lưng Hà Thanh Hồng tê dại như có dòng điện chạy qua.

 

Chân trái của hắn bị y đè lên, chỉ cần Tân Hòa Tuyết khẽ cong gối, vị trí g*** h** ch*n lập tức trở nên nguy hiểm khó nói.

 

Hà Thanh Hồng kiềm chế hơi thở, còn nhịp tim thì đập ngày càng loạn.

 

Tân Hòa Tuyết kéo tay hắn, đặt lên vùng da nóng ấm đang nhẹ nhàng phập phồng.

 

“Nhưng tôi… mang thai rồi.”

 

Giọng y mềm, ngọt và quyến rũ như tơ lụa, nằm lên người Hà Thanh Hồng như một con rắn trắng uốn lượn.

 

“Hà tiên sinh… tôi bây giờ phải làm sao?”

Bình Luận (0)
Comment