Khi nghe thấy Tịch Chính Thanh đồng ý sẽ tìm Cừu Viễn để nói vài lời, Tân Hòa Tuyết cảm thấy cảm xúc trong lòng mình dâng trào mạnh mẽ hơn hẳn so với lúc trước.
“Anh có thể liên hệ nhân viên sửa chữa đến tận nhà không?”
Tân Hòa Tuyết ngồi dậy từ ghế sofa, chiếc áo sơ mi mỏng cổ áo hơi rộng, để lộ một chút làn da trắng nõn mịn màng.
Tịch Chính Thanh hỏi: “Sao vậy?”
Tân Hòa Tuyết kéo đôi dép bông, vẫy tay gọi người quản gia trí tuệ nhân tạo đến.
Vẻ mặt y lộ rõ sự lo lắng, giải thích với Tịch Chính Thanh: “Dường như Nhất Hào bị hỏng, phần cổ của hắn đôi khi bị rò điện.”
Phần cổ của Nhất Hào có một đoạn da nhân tạo, thực sự đã bắt đầu có vết tím xanh giống như dấu hiệu của sự hoại tử bước đầu.
Tịch Chính Thanh cau mày, hắn biết đây là sản phẩm mới nhất của công ty sản xuất người nhân tạo Nữ Oa, chất lượng không thể nào thấp đến vậy. “Sao lại như thế?”
Tân Hòa Tuyết cũng không rõ, nên cần phải có nhân viên chuyên nghiệp đến kiểm tra.
Tịch Chính Thanh gật đầu tỏ vẻ hiểu, hắn liếc nhìn khung cảnh bên ngoài cửa sổ kính sát đất, trời đã đến lúc hoàng hôn.
“Ngày mai sáng sớm sẽ có nhân viên bảo trì đến.” Tịch Chính Thanh giữ khoảng cách đúng mực, lịch thiệp như một vị khách, “Trời sắp tối rồi, tôi không tiện ở lại, vậy xin phép về trước.”
Tân Hòa Tuyết mời: “Anh không ở lại dùng bữa tối sao?”
Tịch Chính Thanh nhìn y sâu xa, “Không, tôi không muốn rời xa em.”
Câu nói này của hắn đã ẩn chứa sự vượt qua ranh giới của tình bạn, mang theo một chút ám muội không minh bạch.
Sự yêu thích rõ ràng như ban ngày, chỉ là giữa họ vẫn còn một lớp “bạn bè” mỏng manh chưa thể phá vỡ.
Thực tế, do Tân Hòa Tuyết không thể hiện thái độ rõ ràng, nên Tịch Chính Thanh từng bước tiến tới, dần rút ngắn khoảng cách thân mật, đợi đến khi Tân Hòa Tuyết hoàn toàn quen với sự hiện diện của hắn, đó sẽ là lúc hắn tiến thêm một bước.
………
Nhân viên bảo trì đã thay thế lớp da nhân tạo ở cổ của Nhất Hào và giải thích với Tân Hòa Tuyết: “Trông như có một lực tác động mạnh khiến lớp da bị hoại tử, thậm chí ảnh hưởng đến hệ thống bên trong. Tuy nhiên, các bộ phận bị hỏng đã được sửa chữa. Gần đây ngài có thấy nó có hành động gì khác thường không?”
Tân Hòa Tuyết mờ mịt lắc đầu, “Ừm... tất cả mọi thứ dường như vẫn bình thường, công việc của nó cũng rất tốt. Hành động khác thường anh nói là gì?”
Nhân viên bảo trì có chút ngập ngừng, dù chính anh cũng thấy suy đoán của mình khá kỳ lạ, nhưng vẫn mạnh dạn nói: “Chẳng hạn như... có phải là hành động tự thắt cổ để kết thúc cuộc sống? Đương nhiên đây chỉ là suy đoán của tôi thôi.”
Người máy phỏng sinh cũng có thể tự sát sao?
Tân Hòa Tuyết ngạc nhiên nghĩ.
Nhân viên bảo trì giải thích thêm: “Đây là phiên bản mới nhất của chúng tôi, hiện tại chưa được tung ra thị trường vì dòng người phỏng sinh này có gắn chip mô phỏng cảm xúc con người, đôi khi công năng có thể không ổn định. Khi đó, thiếu gia Tịch đã yêu cầu chuyển nó đến đây, thực chất vẫn đang trong giai đoạn thử nghiệm. Nếu ngài có thời gian, có thể viết một bản phản hồi trải nghiệm được không? Phản hồi của người dùng rất quan trọng với chúng tôi, chúng tôi sẽ cố gắng hoàn thiện sản phẩm.”
Thiếu gia Tịch là người yêu cầu chuyển đến sao?
Tân Hòa Tuyết chợt suy nghĩ.
Nếu không nhầm, lúc trước y đã chia sẻ yêu cầu muốn thay đổi người máy quản gia với “Bùi Quang Tế”, và người máy phỏng sinh này cũng chính là do “Bùi Quang Tế” đặt hàng.
Dường như câu nói vô tình của nhân viên bảo trì đã gieo vào lòng y một hạt giống của sự nghi ngờ.
Tân Hòa Tuyết rất tò mò phản ứng của Tịch Chính Thanh lúc bị chọc thủng lời nói dối.
Y mỉm cười, đáp lại lời của nhân viên bảo trì: "Được, sau này tôi sẽ viết một bản phản hồi trải nghiệm cho các anh."
Nhân viên bảo trì vui mừng để lại thông tin liên hệ trong hộp thư, "Phản hồi trải nghiệm có thể gửi qua email cho chúng tôi, chúng tôi sẽ đọc kỹ. Cảm ơn ngài đã hỗ trợ cho công ty chế tạo phỏng sinh Nữ Oa."
"Nếu có vấn đề gì tiếp theo, ngài cứ liên hệ qua hộp thư này, chúng tôi sẽ luôn tận tâm phục vụ ngài."
Sau khi tiễn nhân viên bảo trì, Tân Hòa Tuyết quay lại và thấy người máy quản gia phỏng sinh đang đứng yên lặng chờ y.
Trong khu vườn biệt thự, những bụi cúc Ba Tư xếp thành từng cụm, nhưng vì vẫn còn là mùa xuân, hoa chưa nở nên chỉ có một màu xanh đậm trải dài.
Suy nghĩ một chút, Tân Hòa Tuyết với chút quan tâm hỏi: "Nhất hào, dạo này cậu cảm thấy thế nào?"
Nhất hào chậm rãi đáp lời, "Vâng, thưa chủ nhân, tôi vẫn ổn."
Tân Hòa Tuyết vốn chỉ coi hắn ta là một vật dụng, chẳng khác gì những người máy khác chỉ biết thi hành mệnh lệnh. Nhưng khi nhớ đến lời của nhân viên bảo trì rằng Nhất Hào được gắn chip mô phỏng cảm xúc con người, y bất giác suy nghĩ.
Có tình huống nào khiến người phỏng sinh tự vẫn bằng cách thắt cổ không nhỉ?
Tân Hòa Tuyết thật sự không nghĩ ra.
Chậm đã...
Có khi nào Nhất hào bị ảnh hưởng bởi lần trước ở nhà họ Bùi khi hắn bị... ép buộc?
Không ngờ, người phỏng sinh lại có thể có một chút “trinh tiết” kiên cường như vậy.
Tân Hòa Tuyết quyết định sẽ giảm thiểu các tình huống gây k*ch th*ch cho Nhất Hào từ nay về sau.
Dù sao, kể từ sau khi trở về từ nhà họ Bùi, y và Nhất Hào đã trở lại mối quan hệ bình thường giữa chủ và người hầu.
Khi về phòng, Tân Hòa Tuyết nhận được tin nhắn từ Tịch Chính Thanh.
[Tịch Chính Thanh: Cừu Viễn nói rằng gần đây cậu ấy đang lên kế hoạch quay một bộ phim mới, nhưng công việc chọn diễn viên vẫn chưa bắt đầu. Sắp tới, vào tuần thứ tư của tháng, là sinh nhật của cậu ấy, và cậu ấy sẽ tổ chức tiệc trên du thuyền ở vùng biển quốc tế. Cậu ấy mong gặp em trực tiếp tại đó.]
[Tịch Chính Thanh: Cậu ấy cũng mời tôi. Sẽ có khá đông người trong buổi tiệc, nhưng tôi sẽ ở bên cạnh em, không cần phải lo lắng.]
Tất nhiên, Tân Hòa Tuyết hoàn toàn không cảm thấy lo lắng.
Giá trị tình yêu của Cừu Viễn có vẻ tăng lên một cách kỳ quái, từ mức 5 điểm tăng vọt lên 40.
Dựa trên mức tăng gấp 8 lần này cùng với cảm giác tương tự mà Tân Hòa Tuyết từng nhận thấy khi gặp những xúc tu của dị chủng tại nhà họ Bùi, cộng với bối cảnh của nhà họ Cừu, y suy đoán hợp lý rằng Cừu Viễn có thể là một dị chủng.
Trước đây, nhà họ Cừu đã thực hiện các thí nghiệm sinh vật nguy hiểm, thậm chí còn xem người thừa kế như một đối tượng thí nghiệm. Và những người khác trong khu trung tâm dường như không hay biết gì về chuyện này.
Mọi người đều không hay biết, ngay cả Tịch Chính Thanh có lẽ cũng không ngờ rằng, người mình thỉnh thoảng gặp gỡ, ăn cơm cùng, thực chất lại là một dị chủng có tám xúc tu.
Tân Hòa Tuyết nhắn lại cho Tịch Chính Thanh lời cảm ơn.
Ăn xong bữa tối và rửa mặt xong, bên ngoài trời bắt đầu mưa, từng giọt rơi lộp độp lên lá cây, như tiếng nhịp đều đặn an ủi lòng người.
Y cảm thấy mệt mỏi, cuộn mình trong chăn, chỉ để lại đèn đọc sách ở đầu giường.
Tân Hòa Tuyết kéo chăn kín người và trở mình, chìm vào giấc ngủ.
Y mở máy truyền tin, ánh sáng nhạt từ chế độ ban đêm chiếu lên khuôn mặt đượm buồn của mình.
Tân Hòa Tuyết nhấp vào ảnh đại diện người dùng, mở giao diện trò chuyện.
Trước đó, khi Tịch Chính Thanh lần đầu tiên xuất hiện dưới danh nghĩa "Bùi Quang Tế," hắn ta lấy lý do thay đổi thiết bị truyền tin và tặng cho Tân Hòa Tuyết một chiếc mới. Ngay lúc đó, tài khoản thật của Bùi Quang Tế đã bị Tịch Chính Thanh thao tác đưa vào danh sách đen.
Nhưng sau khi Tịch Chính Thanh rời đi, Tân Hòa Tuyết lại đưa Bùi Quang Tế ra khỏi danh sách đen.
Tân Hòa Tuyết lướt qua lịch sử trò chuyện, dừng lại ở một ngày tuyết đầu mùa tháng mười một.
Ngày hôm đó, y nhận được từ hệ thống bưu điện của cảnh sát thông báo về vụ án của Tân Bảo cùng giấy báo tử, điều này đã gây nên một cuộc tranh cãi giữa y và Bùi Quang Tế. Nói là tranh cãi nhưng thực ra là một sự phản kháng từ phía Tân Hòa Tuyết. Bởi nếu cha nuôi Tân Bảo đã qua đời, thì việc Tân Hòa Tuyết tiếp tục dây dưa với người ngạo mạn, thượng đẳng như Bùi Quang Tế không còn ý nghĩa gì. Y muốn chấm dứt thỏa thuận giữa hai người.
Tuy nhiên, Bùi Quang Tế lúc đó lại bận công tác và phải đi công tác ngay, chỉ hứa khi trở về sẽ giải thích rõ ràng và không đồng ý để Tân Hòa Tuyết rời khỏi biệt thự.
Nhưng không lâu sau đó, Bùi Quang Tế gặp phải sự cố với phi hành khí.
Tân Hòa Tuyết tiếp tục lướt màn hình, dừng lại ở đoạn tin nhắn đêm đó, nơi y đã gửi đi những lời đầy căm giận:
"Tôi ghét anh."
"Chúng ta nên chấm dứt thỏa thuận này. Dù thế nào, tôi cũng muốn rời khỏi nơi này, nơi này không thuộc về tôi, khu thứ sáu có lẽ sẽ phù hợp với tôi hơn."
"Còn về 100 vạn tinh tệ, tôi sẽ cố gắng làm việc để trả lại cho anh."
Tin nhắn này được gửi ngay trước khi sự cố phi hành khí của Bùi Quang Tế xảy ra. Chẳng qua Tân Hòa Tuyết không biết liệu đối phương có kịp đọc những lời này hay không.
Trong vài ngày sau đó, y tiếp tục gửi tin nhắn:
"Quyền hạn của biệt thự bị khóa."
"Anh coi tôi là gì chứ?"
"Tôi là một con chim hoàng yến bị anh nhốt trong lồng, để khi nào anh cao hứng liền trở về ngắm, dùng chim hoàng yến muốn tìm niềm vui sao?"
Y liên tục chất vấn Bùi Quang Tế, những tin nhắn này dần trở nên giống như một cách để phát tiết cảm xúc.
"…Tôi căm ghét anh."
"Và căm ghét cả bản thân mình, tôi không thể chấp nhận được việc mình lại thích một người như anh - ngạo mạn, lạnh lùng, kiêu ngạo, thậm chí còn gián tiếp hại chết cha nuôi tôi..."
"Có lẽ ngay từ đầu, việc ký vào thỏa thuận này đã là sai lầm."
Khi Bùi Quang Tế hoàn toàn biến mất, Tân Hòa Tuyết vẫn kiên trì gửi tin nhắn mỗi ngày cho người không hồi âm ấy.
"Tại sao anh vẫn chưa trở về?"
"Làm ơn mở quyền hạn của biệt thự được không? Tôi không thể ra ngoài. Nơi này quá rộng, quá tĩnh lặng, chỉ còn lại tôi một mình..."
"Anh đã trở về rồi sao? Vừa nãy tôi nghe thấy có tiếng động ở phòng khách."
"Hóa ra chỉ là con mèo máy làm rơi một món đồ thôi."
"Tôi hình như đang bắt đầu ảo giác."
"Tại sao anh vẫn chưa trở về? Anh muốn tôi khuất phục bằng cách này sao?"
Qua nội dung các tin nhắn, có thể thấy tình trạng tinh thần của Tân Hòa Tuyết ngày càng trở nên tồi tệ, đến mức y bắt đầu có những biểu hiện của hội chứng Stockholm.
"Hôm nay là sinh nhật tôi"
"Biệt thự thật trống trải"
"Bình hoa bách hợp hợp đã khô héo rồi"
"Tôi giống như phát sốt, thật không thoải mái"
"Dạ dày cũng không dễ chịu chút nào"
"......."
"Anh thắng"
"Nhanh trở về đi, tôi sớm không chịu nỗi nữa rồi. Lúc này tôi sẽ nghe lời mà, anh muốn tôi làm gì đều được, tôi sẽ không phản kháng, tôi cũng sẽ không nói lời rời đi"
Một đoạn thời gian trôi qua.
"Anh đã trở về"
"Nhưng dường như anh đã trở nên có chút kỳ lạ, thậm chí tài khoản này cũng không còn dùng nữa, đã thay đổi máy truyền tin rồi, nên anh không nhận được những tin nhắn trước đó tôi gửi, đúng không?】
"Anh nói rằng đó chỉ là sự cố nhỏ, rằng dây thanh quản bị tổn thương phải không....."
"Không sao đâu, hãy cứ ở lại bên cạnh tôi như thế này, tôi sẽ không đi đâu cả."
Nhìn qua, trông y giống như một người bị tổn thương nặng nề, tinh thần suy sụp, yếu đuối đến mức như một đóa hoa đã cạn kiệt nhựa sống, gần như héo tàn.
Tân Hòa Tuyết nhếch môi cười.
Không biết liệu khi tỉnh lại, Bùi Quang Tế có thể nhìn thấy những tin nhắn này hay không, nhưng y đã chuẩn bị sẵn một kịch bản cho đối phương.
Y hỏi hệ thống về tình huống hiện tại.
【Giá trị tình yêu của Bùi Quang Tế: 90/100】
【Giá trị tình yêu của Tịch Chính Thanh: 90/100】
【Giá trị tình yêu của Bùi Ảnh: 85/100】
【Giá trị tình yêu của Cừu Viễn: 40/???】
【??? Giá trị tình yêu : ???/???】
“?”
(*) đù mới TG đầu đã 5 công lun
Tân Hòa Tuyết: “Người cuối cùng đó là ai vậy?”
Hệ thống k cũng tỏ vẻ khó hiểu.
【Nhân vật cuối cùng chưa được đưa vào kịch bản.】
【Ở đây không có thông tin chi tiết về nhân vật này.】
【Ký chủ không cần bận tâm, trong kịch bản này, yêu cầu chính là phải nâng cao giá trị tình yêu của bốn nhân vật đầu tiên, đồng thời tăng giá trị ngược tâm cho Bùi Quang Tế, Tịch Chính Thanh, và Cừu Viễn.】
Tân Hòa Tuyết: “Ừ, tôi hiểu rồi.”
Giá trị ngược tâm của Bùi Quang Tế hiện tại chỉ dừng lại ở mức tám phần, từ cái ngày tuyết đầu mùa đó.
Còn Tịch Chính Thanh đã tích lũy được hai mươi phần giá trị ngược tâm, do ghen tị với Bùi Quang Tế mà tự dằn vặt bản thân.
Chờ đến khi giá trị tình yêu của Tịch Chính Thanh đạt đỉnh, giá trị tình yêu của Cừu Viễn cũng đạt khoảng một nửa, chắc hẳn sẽ đến thời điểm Bùi Quang Tế tỉnh lại.
Lúc đó, giá trị ngược tâm của cả ba sẽ cùng nhau tăng lên một cách hòa nhịp.
…....
Buổi tiệc sinh nhật của người thừa kế họ Cừu được tổ chức vô cùng hoành tráng.
Trên vùng biển quốc tế, chiếc du thuyền tư nhân trị giá hơn 700 triệu tinh tệ thả neo, chiếc thuyền này có phần vỏ ngoài được đánh bóng hoàn toàn thủ công trong quá trình chế tạo. Chỉ riêng đồ trang trí trên tàu cũng đã có giá gần 18 triệu tinh tệ.
Du thuyền to như vậy đối với gia tộc họ Cừu, đây chỉ là một món đồ chơi. Tuy nhiên, món đồ chơi này chỉ dành cho một số ít người giàu nhất Liên bang, biểu trưng cho địa vị trong xã hội thượng lưu.
So với việc chỉ được xem là một phương tiện giao thông, nó càng giống như một biểu tượng thể hiện địa vị trung tâm của khu vực."
Ban ngày, du thuyền là nơi diễn ra các party hồ bơi.
Tất cả những nhân vật danh tiếng trong khu trung tâm đều được mời đến du thuyền này.
Đúng hôm trời nắng, ánh mặt trời gay gắt tỏa xuống.
Dù vậy, Tân Hòa Tuyết vẫn không xuống nước.
Hiện tại vẫn là mùa xuân, và thể trạng của y không mạnh mẽ như những Alpha khác với sức lực dồi dào, thể chất cường đại. Nước lạnh ở bể bơi chắc chắn sẽ khiến y sinh bệnh
Hơn nữa, Tân Hòa Tuyết không thích xuống nước.
Y thậm chí còn có phần kiêng kị.
Giống như loài mèo không bao giờ muốn bộ lông dài của mình bị thấm nước, tình trạng ẩm ướt khiến mọi thứ trở nên tệ hại, nặng nề, bất tiện, và lạnh lẽo, đầy khó chịu.
Do vậy, y chỉ nằm dài lười biếng trên chiếc ghế phơi nắng màu xanh bên cạnh hồ bơi.
Không để tâm đến một ít ánh mắt thiện chí hoặc ác ý từ những người xung quanh ở bể bơi.
Nhân vật chính của bữa tiệc vẫn chưa xuất hiện, nghe nói hắn ta đang nghỉ ngơi và sẽ lộ diện trong buổi vũ hội ở tiệc tối.
Tân Hòa Tuyết thầm mong rằng Cừu Viễn vẫn còn sống.
Y suy tư bước đi lang thang không có mục đích, cho đến khi bên bể bơi có một Alpha xa lạ huýt sáo lớn tiếng về phía mình.
Người đó chỉ mặc chiếc quần bơi, bước ra từ hồ bơi, nước còn nhỏ giọt lăn xuống da, làm ướt cả nền đất. Alpha có vẻ bị thu hút bởi vẻ ngoài kín đáo bảo thủ của thanh niên Beta.
Chiếc áo sơ mi tay dài trắng tinh, khoác ngoài thêm một chiếc áo len cổ tròn, khiến y trông hoàn toàn khác biệt với mọi người xung quanh như thể không thuộc về mùa này. Nước da trắng tựa sương tuyết lộ ra từ cổ tay áo, khuôn mặt thanh tú không chút phấn son, cả người như ôn lương bạch ngọc (*) thanh tao, nhưng lại gợi lên cảm giác lạ lẫm khiến người ta không khỏi xao động.
(*) Ôn lương bạch ngọc là một cụm từ thường được sử dụng để miêu tả một người có phẩm chất tốt đẹp, trong sáng và thuần khiết như ngọc.
* Ôn hòa: Tính cách dịu dàng, dễ gần, không nóng nảy hay gay gắt.
* Lương thiện: Có tấm lòng nhân hậu
* Bạch ngọc: Trong sáng, tinh khiết, không chút đồi bại hay giả dối.
Ánh nắng chiếu xuống bị chắn bởi bóng người đứng phía trước ghế nằm. Cậu thanh niên chỉ nhẹ giọng hỏi, "Có chuyện gì sao?"
Giọng nói trong trẻo như tiếng suối chảy trong veo nơi khe núi, lạnh lùng và sâu thẳm.
Alpha xa lạ, giọng có chút ngả ngớn, nói: "Có thể mời cậu uống một ly không?"
Tịch Chính Thanh lúc ấy vừa đi lấy đồ uống và trái cây, chưa kịp quay lại.
Tân Hòa Tuyết nhìn Alpha xa lạ với ánh mắt không mấy thiện cảm, không hứng thú giao tiếp với người như vậy.
Y đang định từ chối.
Bất chợt, một cánh tay xen vào giữa hai người.
Tóc vàng óng ánh dưới ánh mặt trời, Alpha đeo kính râm, môi mỏng mỉm cười như có như không, "Xin lỗi, cậu ấy đã có bạn trai rồi."
Alpha ngả ngớn xa lạ tỏ vẻ tiếc nuối, dù có phần không cam lòng, nhưng không dám đụng chạm với Cừu Viễn, chỉ đành ngượng ngùng rời đi.
Cừu Viễn quay sang hỏi Tân Hòa Tuyết: "Muốn tìm chỗ khác để nói chuyện không?"
Tân Hòa Tuyết đứng lên, "Ừ."
Khi đi ngang qua góc khuất vắng vẻ, từ bóng tối một chiếc vòi phun nước đột ngột lao ra.
Tân Hòa Tuyết lướt mắt qua rồi thản nhiên bước đi.
Bước qua, giẫm lên.
Chiếc vòi nằm sõng soài trên sàn, vừa như một chiếc bánh rán bị đè dẹp, cố ngụy trang hình dáng để giữ lại dấu chân y vừa giẫm qua.
Một dấu vết nhỏ như vết chân mèo.
Bị "vợ" đóng dấu...
Hạnh phúc biết bao...