Kết quả thử vai nhanh chóng được thông báo, nghi thức khởi động máy sẽ diễn ra ngay sau đó, đoàn phim chuẩn bị thuận lợi để bắt đầu công việc quay chụp.
Toàn bộ đoàn phim dường như không ai có ý kiến gì khi Cừu Viễn quyết định chọn một diễn viên nội bộ, người trước đó chưa ai biết đến, đảm nhận vai chính.
Sau vài ngày quan sát, Tân Hòa Tuyết đã rút ra kết luận: đoàn phim này hoàn toàn không phải chỗ Cừu Viễn bán hai giá.
Thông qua lời giới thiệu của Will, y mới hiểu rằng, toàn bộ kinh phí đầu tư trước và sau của đoàn phim đều đến từ tập đoàn Cừu thị. Nói thẳng ra, đây là dự án “trò chơi” của Thái tử gia.
Cừu thị là một tập đoàn lớn với nền tảng vững mạnh. Dù trong mười năm gần đây, họ có phần suy yếu hơn so với hai gia tộc lớn là Bùi và Tịch, nhưng khối tài sản của họ vẫn vượt xa các gia đình danh giá khác.
Với Cừu Viễn, hắn không cần trông ngóng dựa vào bộ phim này để kiếm tiền.
Nghĩ kỹ, cái danh xưng “đạo diễn thiên tài” của hắn rất có thể, như những lời đồn trên mạng, chỉ là một mánh lới được dựng lên nhờ vào chiến dịch quảng bá rầm rộ và khéo léo.
Đặc biệt, một lần Tân Hòa Tuyết tình cờ bước vào phòng nghỉ, y phát hiện tám xúc tu của Cừu Viễn đang dùng tám máy truyền tin , mỗi tay một chiếc, trò chuyện với mười nhân vật có ảnh hưởng trên mạng, và giữa họ dường như đang nổ ra một trận "khẩu chiến".
“......”
Bệnh thần kinh
Tân Hòa Tuyết lặng lẽ đóng cửa lại.
Một lý do khác khiến đội ngũ đoàn phim không ai dị nghị, có lẽ là vì trước đây Tân Hòa Tuyết từng là diễn viên chính trong tác phẩm của đạo diễn Vân Hiển Nhiên.
Theo lẽ thường, nếu lần này họ đang quay phần tiếp theo, việc sử dụng lại diễn viên cũ hoàn toàn không có gì bất hợp lý.
Tân Hòa Tuyết có rất nhiều cảnh quay quan trọng, diễn đơn hay diễn phối hợp đều rất nhiều, gần như ngày nào cũng phải tham gia quay phim. Tịch Chính Thanh đã giữ đúng lời hứa, sắp xếp cho y một đội ngũ chuyên nghiệp gồm quản lý và trợ lý riêng. Khi không có cảnh quay, Tân Hòa Tuyết chỉ cần nghỉ ngơi trong xe bảo mẫu, chờ đến lượt mình lên sân khấu.
Thời tiết cuối xuân đầu hạ đã bắt đầu nóng lên.
Hôm nay, cảnh quay chính là đoạn diễn trong phòng thay đồ trước khi xảy ra một trận xung đột ở bể bơi.
Trước đó, trong một cảnh quay dưới mưa, Tân Hòa Tuyết đã thực hiện cùng tổ đạo cụ với mưa nhân tạo. Sau khi quay xong, đêm đó y bị sốt cao và phải nghỉ hai ngày. Đoàn phim buộc phải quay các phần khác trước để chờ y hồi phục.
Cừu Viễn dựa vào cửa xe bảo mẫu, nói với Tân Hòa Tuyết:
“Nước trong bể bơi là nước ấm, không sao chứ? Tôi không muốn Tịch Chính Thanh lại gọi điện trách mắng đâu.”
Tân Hòa Tuyết cởi áo khoác ngoài, đưa cho trợ lý, đáp ngắn gọn: “Ừ.”
Dù y rất muốn thể hiện mình thật chuyên nghiệp, như những ngôi sao nổi tiếng trên mạng có những tin tức rằng có thể quay phim giữa trời âm 15 độ chỉ với một chiếc áo mỏng, hay kiên trì làm việc suốt đêm dù sốt cao 40 độ. Nhưng Tân Hòa Tuyết không thể không thừa nhận, đối với mình, so với việc bị mọi người gán mác “chuyên nghiệp” không quan trọng bằng việc sống lâu hơn một chút.
“Tân tiên sinh, chuyện này…” Trợ lý lên tiếng nhắc nhở.
Tân Hòa Tuyết nhìn vào chiếc nhẫn trên ngón giữa bàn tay trái, đáp: “Suýt nữa thì quên, cảm ơn đã nhắc nhở.”
Chiếc nhẫn bạc với thiết kế tinh tế, đính kim cương vụn, mang ý nghĩa sâu sắc với hình ảnh những nhành cây liền mạch, đường nét độc đáo, hoa văn tinh xảo.
Trợ lý cẩn thận cất chiếc nhẫn đi và nói:
“Tịch tổng bảo rằng trưa nay sẽ tới đón ngài để cùng ăn cơm.”
Cừu Viễn chăm chú nhìn chiếc nhẫn, đỉnh mày khơi mào độ cung sắc nhọn: “Cậu không muốn đính hôn với Tịch Chính Thanh phải không?”
Đeo nhẫn ở ngón giữa tay trái có nghĩa là đang yêu hoặc đã đính hôn.
Dĩ nhiên, họ chưa đính hôn. Nếu có, Cừu Viễn chắc chắn sẽ nhận được thiệp mời dự tiệc đính hôn.
Tân Hòa Tuyết không trực tiếp trả lời câu hỏi của hắn ta mà hỏi ngược lại: “Tại sao lại không thể chứ?”
Giọng điệu nhẹ bẫng, như thể việc đính hôn với người thừa kế nhà họ Tịch chẳng đáng để y bận tâm. Thậm chí, nếu đến cả ngày cưới, có lẽ thanh niên vẫn sẽ giữ nguyên thái độ ung dung và thản nhiên như vậy.
Cừu Viễn không đưa ra ý kiến gì, nhưng khi Tân Hòa Tuyết chuẩn bị bước qua hắn để vào phim trường, hắn bất ngờ lên tiếng:
“Hắn hiện tại quả thực giống như một con chó, luôn xoay quanh cậu. Nhưng tốt nhất chỉ nên coi đó là một trò chơi mà thôi, mau chóng thoát ra, đừng để mọi chuyện đi quá xa. Nếu không, đến lúc muộn màng, con chó trung thành ấy phát điên lên thì cũng sẽ cắn người đấy.”
“Dĩ nhiên, cậu vẫn còn một cách để thoát thân một cách trọn vẹn.” Cừu Viễn nhìn thẳng vào mắt Tân Hòa Tuyết, nhếch mép cười, để lộ hàm răng: “Đó là tìm cho mình một đường lui khác.”
Câu đề nghị cuối cùng nghe có vẻ thừa thãi.
Hắn như thể đang cố gắng đẩy mạnh tiêu thụ món hàng giá rẻ của chính mình.
Tân Hòa Tuyết liếc nhìn hắn, ánh mắt lạnh nhạt, rồi quay đi, tiếp tục bước về phía trước.
【Giá trị tình yêu của Cừu Viễn +5】
Trợ lý đứng một bên, lĩnh lương từ cả Tịch Chính Thanh lẫn Cừu Viễn, đã nghe thấy toàn bộ cuộc trò chuyện. Tuy nhiên, anh ta chỉ biết giả vờ như không nghe thấy gì, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim mà giữ im lặng như kẻ điếc.
............
Đến trưa, quả thực có người mời Tân Hòa Tuyết dùng bữa.
Nhưng khi trợ lý dẫn y đến nhà ăn, anh phát hiện người đang chờ không phải là Tịch Chính Thanh.
Trên đường đi, Tân Hòa Tuyết đã cảm thấy có gì đó không đúng. Nếu là Tịch Chính Thanh, hắn chắc chắn sẽ trực tiếp lái xe đến đón y, chứ không để tài xế xe bảo mẫu đưa y đến rồi chờ ở nhà ăn.
Tân Hòa Tuyết nhìn về phía vị kia, là một quý phu nhân ung dung, cao quý. Bà đã ngồi chờ sẵn tại bàn từ lâu.
Quý phu nhân đứng dậy, bắt tay với Tân Hòa Tuyết. Bà mặc một chiếc váy dài bằng nhung đỏ thẫm, cổ tay đeo vòng kim cương và mã não chạm khắc tinh xảo, đôi hoa tai ngọc trai khẽ đung đưa mỗi khi bà cử động.
Chỉ cần nhìn qua, Tân Hòa Tuyết đã nhận ra bà là ai. Xa xa, y cũng thấy Bùi Quang Tế đang âm thầm quan sát, nhưng y không mảy may để ý.
...........
Ở một nơi khác, Tịch Chính Thanh đang vui mừng, trái tim thở phào nhẹ nhõm. Hắn vừa bị mẫu thân bày mưu tính kế, nhưng khi biết mẹ mình chỉ đơn thuần dùng bữa và nói chuyện với Tân Hòa Tuyết, sự thấp thỏm lo lắng của hắn lập tức tan thành mây khói.
Hắn thậm chí còn nở một nụ cười rạng rỡ, nắm lấy tay Tân Hòa Tuyết. Hai người đứng cạnh nhau, hoàn hảo như một cặp trời sinh.
Tịch Chính Thanh quay sang nói với Bùi Quang Tế:
“Mọi chuyện là như vậy. Tình yêu của chúng tôi đã được cha mẹ chúc phúc. Hôm nay, thật tình cờ khi gặp được cậu ở đây. Cũng thật may mắn và vất vả cho Bùi tổng có thể làm chứng cho tình yêu của chúng tôi. À, đến ngày đó, hôn lễ của chúng tôi rất cần Bùi tổng làm phù rể. Không biết chúng tôi có vinh dự đó hay không?”
Tịch Chính Thanh nắm chặt tay Tân Hòa Tuyết, thật giống như diễu võ dương oai(*). Chiếc nhẫn kim cương trên ngón tay y sáng lấp lánh dưới ánh đèn, khiến mắt Bùi Quang Tế đau nhói.
(*) khoe khoang
Bùi Quang Tế bỗng cảm thấy đầu mình như muốn nổ tung.
Từ bao giờ hắn lại âm thầm nghĩ đến chuyện kết hôn với ai đó? Hắn thậm chí còn vội vàng đến mức đã chuẩn bị cả nhẫn cầu hôn trước.
Hắn muốn kết hôn… nhưng với ai?
【Giá trị ngược tâm của Bùi Quang Tế +10】
........
Tại căn hộ cao cấp.
Tân Hòa Tuyết cầm thuốc mỡ và tăm bông, ngồi xuống cạnh sofa. Tịch Chính Thanh để trần phần thân trên, quay lưng về phía y.
Phía sau lưng của Alpha không có dấu vết của máy móc cải tạo, chỉ là da thịt tự nhiên, mang theo vẻ đẹp thuần khiết của con người.
Tân Hòa Tuyết chạm vào những vết thương trên lưng hắn trông giống như do cành mận gai quất vào, nhưng giờ đây, chính mắt Tân Hòa Tuyết nhìn thấy, chúng đã không còn rướm máu. Miệng vết thương bắt đầu khép lại, làn da mới mọc lên với màu sắc nhạt hơn, vết máu đóng vảy thành từng mảng bám chặt vào cơ bắp.
“Thật sự ổn chứ?” Tân Hòa Tuyết hỏi.
Tịch Chính Thanh gật đầu, "Ừ, thật sự đã ổn rồi, sợ em lo lắng, mấy ngày hôm trước không có nói cho em".
"Em giúp tôi bôi một chút thuốc được không, tôi đau". Tân Hòa Tuyết dùng tăm bông nhẹ nhàng bôi thuốc lên vết thương của Tịch Chính Thanh. Lớp thuốc trắng mịn dần thấm vào làn da đang bị tổn thương, ánh mắt của y khẽ híp lại, như thể chỉ cần nhìn thôi cũng đủ khiến y cảm nhận được cơn đau.
“Ta thật sự rất vui,” Tịch Chính Thanh thở ra một hơi, như vừa trút bỏ được gánh nặng, “khi mẹ tôi nhắc đến chuyện kết hôn giữa chúng ta, em không thẳng thừng từ chối ngay trước mặt bà ấy. Nhưng em không cần lo lắng, tôi sẽ tự mình khuyên nhũ mẹ tôi.”
Tịch Chính Thanh tiếp lời, ánh mắt tràn ngập chân thành:
“Hòa Tuyết, em không cần phải cảm thấy áp lực. Bất kể cuối cùng em chọn thế nào, tôi đều tôn trọng. Tôi chỉ muốn em hạnh phúc.”
Thật vậy sao?
Tân Hòa Tuyết khẽ cúi đầu, không muốn nhìn vào vẻ mặt ra vẻ đạo mạo của hắn.
Nếu y nói ngay lúc này rằng mình muốn quay lại với Bùi Quang Tế, rằng ngày mai y sẽ kết hôn với Bùi Quang Tế, chắc chắn Alpha trước mặt sẽ phát điên ngay lập tức.
Nhớ lại khuôn mặt khó coi của Bùi Quang Tế hôm nay và giá trị ngược tâm của hắn điên cuồng tăng lên, khóe môi Tân Hòa Tuyết sung sướngcong lên, nụ cười ẩn chứa sự thỏa mãn.
Vì vậy, y khẽ nắm lấy tay Tịch Chính Thanh, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đủ để đối phương nghe rõ:
“Tôi đồng ý. Ý của dì, tôi có thể tiếp nhận.”
Lời đáp của y khiến Tịch Chính Thanh mừng rỡ như muốn phát điên vì hạnh phúc. Hắn lập tức ôm lấy y, vòng tay siết chặt như muốn khắc sâu Tân Hòa Tuyết vào máu thịt của mình.
Hắn nâng khuôn mặt y lên, bàn tay to lớn ôm trọn cả đôi tai của Tân Hòa Tuyết.
Ngoài cửa sổ trời đang mưa, tiếng mưa mông lung rơi lộp độp càng trở nên mơ hồ khi bị bàn tay ấy ngăn cách. Trong sự mờ nhòa của thính giác, các giác quan khác như trở nên nhạy bén hơn.
Tân Hòa Tuyết cảm thấy khó thở trước nụ hôn mãnh liệt của Alpha.
Tịch Chính Thanh quấn lấy đôi môi đỏ bừng, dây dưa cái lưỡi ướt át, lưỡi hắn không ngừng thăm dò, khiêu khích khoang miệng y. Hắn biết rõ những động tác này có thể khiến y k*ch th*ch đến mức không chịu nổi. Tân Hòa Tuyết vốn đã rất mẫn cảm, chỉ có thể bật ra những tiếng r*n r* yếu ớt.
Đôi mắt y đỏ hoe, nước mắt lặng lẽ trào ra.
Dù là nước mắt hay nước bọt, tất cả đều bị Tịch Chính Thanh tham lam chiếm lấy.
Đôi môi của hắn không để lại khoảng trống nào, nụ hôn như muốn chạm đến tận sâu trong linh hồn y, khiến con người tựa tuyết ấy dần tan chảy trước sức nóng mãnh liệt.
Đôi tay của Tịch Chính Thanh cũng không yên phận, chậm rãi trượt xuống eo Tân Hòa Tuyết, nhẹ nhàng v**t v* vòng eo mềm mại. Hắn lặp đi lặp lại động tác ấy, từng cử chỉ như tra tấn nhưng cũng đầy mê hoặc.
Vòng eo mảnh mai trong tay hắn run rẩy từng đợt, tựa như bị luồng điện nhẹ nhàng xuyên qua.
Thật đáng yêu.
.........
Bùi Quang Tế vẫn không thể hiểu nổi những gì đang diễn ra.
Hắn cho rằng lời nói của Tịch Chính Thanh từ trước đến giờ vốn dĩ chẳng đáng tin.
Thứ nhất, quan hệ giữa hai người bọn họ chưa đủ tốt đến mức không màng lợi ích ,để Tịch Chính Thanh sẵn lòng cho bạn trai mình sống trong căn biệt thự trên lưng chừng núi thuộc danh nghĩa của Bùi Quang Tế, đặc biệt khi căn biệt thự ấy từng được để cho Bùi Ảnh sử dụng.
Tiếp theo, Bùi Quang Tế không thể giải thích nổi, thậm chí cảm xúc lẫn lộn giữa mong đợi và sợ hãi khi đối diện với những thứ kỳ lạ xuất hiện thành đôi trong biệt thự. Rốt cuộc, câu chuyện đằng sau đó là gì?
Hắn ta đau đầu như muốn nứt ra, nhưng vẫn không thể kiềm chế mà hết lần này đến lần khác quan sát những điều bất thường: trên bồn rửa mặt là hai chiếc cốc, hai bàn chải đánh răng; tủ giày ở huyền quan cứ luôn xuất hiện hai đôi dép; thậm chí trong phòng ngủ và phòng thay đồ ở tầng hai, có những bộ quần áo không phù hợp với kích cỡ và phong cách của hắn.
Bùi Quang Tế nghĩ không ra.
Nhưng khi nhớ lại vẻ trầm mặc pha chút mâu thuẫn trong ánh mắt của Tân Hòa Tuyết lúc dọn đi, Bùi Quang Tế chỉ có thể tự ghép nối những mảnh ghép để khâu ra chân tướng.
Và sự thật ấy chỉ có một:
Hắn đã chen chân vào giữa tình yêu của Tân Hòa Tuyết và một người khác.
Nếu không, làm sao giải thích được những món đồ có đôi có cặp trong căn biệt thự? Và tại sao Tân Hòa Tuyết lại lạnh lùng đến mức không buồn nhìn hắn dù chỉ một lần?
Đầu mùa hạ thời tiết hay thay đổi.
Ngoài trời mưa lớn, tia chớp lóe sáng, tiếp theo là tiếng sấm vang rền, tưởng chừng muốn xé toạc cả màng tai, chấn động khắp căn phòng.
Bùi Quang Tế trở lại phòng ngủ chính, cánh cửa vừa mở, ánh mắt hắn lập tức đổ dồn vào chiếc chăn mềm mại đang tạo thành một đường cong trên giường.
Hắn tiến lại gần, vòng tay ôm chặt người thanh niên bên dưới lớp chăn, như muốn dùng hơi ấm của mình để trấn an cơn hoảng loạn trong đêm giông bão.
Một tia chớp khác lóe lên, mang theo hình ảnh hiện ra trong đầu Bùi Quang Tế.
Hiện tại trên giường, hắn phát hiện một chiếc sơ mi trắng không phải của mình, cùng với mùi hương nhàn nhạt của gỗ đàn hương phảng phất quanh đó.
Kỳ xao động ùa đến, cơ thể và tinh thần mệt mỏi của Alpha càng trở nên chao đảo. Thần sắc hiện lên sự mâu thuẫn và thống khổ.
Bùi Quang Tế không nhớ mình đã cầm lấy máy truyền tin từ tay trợ lý mới như thế nào, cũng không biết làm sao để cự tuyệt đề nghị mời đội ngũ y tế đến kiểm tra. Hắn chỉ biết mình cần quay lại căn phòng nơi còn lưu giữ hơi thở của người thanh niên ấy.
Chiếc máy truyền tin cá nhân đã bị hỏng nặng trong một vụ tai nạn phi thuyền. Mặc dù hiện tại đã được sửa chữa, nhưng chip lưu trữ bên trong đã tổn hại, toàn bộ dữ liệu trước đây đều bị xóa sạch.
Trong phòng, Bùi Quang Tế phát hiện vài bộ quần áo còn lưu lại mùi gỗ đàn hương. Hắn tạo một góc nhỏ an toàn, ôm chặt những thứ ấy vào lòng như thể muốn bảo vệ mình khỏi thế giới bên ngoài.
Hắn tìm được một cái tên trong danh bạ của chiếc máy truyền tin: “Tân Hòa Tuyết.”
Ngón tay hắn thấp thỏm run rẩy, cái run của nỗi bất an. Nhưng dù lòng bàn tay lạnh toát, hắn vẫn kiên quyết nhấn nút gọi.
“Đô... đô...”
Tín hiệu được kết nối.
Bùi Quang Tế suýt nữa không cầm được máy truyền tin. Hắn nhanh chóng điều chỉnh âm lượng lên mức lớn nhất.
Ngoài trời mưa vẫn xối xả, tiếng mưa ào ào, sấm sét tạm thời ngừng lại, để lại không gian yên tĩnh đến kỳ lạ.
Điều này làm Bùi Quang Tế có thể nghe thấy rõ ràng âm thanh từ phía bên kia.
"Ưm......!"
Đó là một tiếng rên ngắn ngủi, như bị đè nén. Trong đó có sự ẩm ướt của ái muội, phảng phất như sự hỗn loạn của thế gian đã ngấm vào nó.
Tiếp theo là những tiếng th* d*c tinh tế rời rạc, rối loạn đến không thể kiểm soát.
Tiếng cười khàn khàn của Tịch Chính Thanh vang lên:
“Như vậy có thoải mái không?”
Tân Hòa Tuyết cắn chặt môi, nhưng không thể ngăn cảm giác lạ lẫm đang xâm nhập sâu vào cơ thể.
Chiếc lưỡi mềm mại, nóng ẩm kia chậm rãi nghiền nát mọi phòng tuyến.
Trong khoảnh khắc, Tân Hòa Tuyết đưa tay che đôi mắt mình lại. k*ch th*ch lên đến cực điểm khiến y buông lỏng, đôi môi bị cắn chặt rốt cuộc bật ra tiếng nức nở, nước mắt trào ra không ngừng.
Bùi Quang Tế nghe rõ từng âm thanh qua máy truyền tin.
Cái đầu vốn đã nóng bừng vì kỳ xao động giờ đây như bị dội thẳng một chậu nước đá. Toàn thân hắn đông cứng, máu trong cơ thể như bị đóng băng, lạnh lẽo đến tận xương tủy.
【Giá trị ngược tâm của Bùi Quang Tế +30】
Trong khi đó, ở bên kia, Tịch Chính Thanh cẩn thận bôi thuốc lên miệng vết thương phía sau lưng. Máu đã khô lại, nhưng hắn vẫn lo sợ cảnh tượng này sẽ khiến Tân Hòa Tuyết kinh hãi.
Sau khi xử lý xong, hắn quay lại hỏi:
“Vừa rồi có người gọi điện sao?”
Tân Hòa Tuyết nằm đó, cơ thể tr*n tr**, làn da trắng nõn như sữa dê lấp lánh trong ánh sáng lờ mờ.
Hàng lông mi của y ướt đẫm, kết thành từng cụm nhỏ. Y cúi mắt xuống, khẽ trượt ngón tay ngắt cuộc gọi, giọng nói nhàn nhạt nhưng đầy vẻ dửng dưng:
“Không có.”