Chứng Bệnh Khiến Vạn Người Say Đắm Giữa Chốn Quyền Uy

Chương 39

Hành lang tĩnh lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng kim rơi.

 

Thương tích của Alpha đã được xử lý, nhưng trên người hắn vẫn khoác bộ âu phục nhăn nhúm, hỗn độn, như một minh chứng cho việc hắn đã làm gì tại buổi tiệc đính hôn đêm nay.

 

Bùi Quang Tế cố gắng giữ vẻ tự nhiên khi đối mặt với Tân Hòa Tuyết:
"...Tôi đến đón em về nhà."

 

Bên ngoài, bầu trời đã hoàn toàn chìm vào bóng tối.

 

Đêm nay đã xảy ra quá nhiều chuyện.

 

"Về nhà sao?" Tân Hòa Tuyết cười nhạt, mặt tái nhợt, giọng nói mang theo vẻ bi thương:
"Tôi nào có nhà để về? Nơi duy nhất có thể miễn cưỡng coi là nhà đã quá xa tầm với. Người duy nhất có thể miễn cưỡng coi là người thân... cũng đã bị anh hủy hoại."

 

Điều này không hoàn toàn là lỗi của Bùi Quang Tế. Xét một cách khách quan, Tân Bảo vốn tự mình đi vào con đường diệt vong. Nhưng hắn không đáng phải chết. Vài thập kỷ sau song sắt nhà tù lẽ ra đã là sự trừng phạt đủ. Thế nhưng, vì Bùi Quang Tế phớt lờ bức thư cảnh báo từ nhà tù, hắn đã gián tiếp dẫn đến cái chết của Tân Bảo.

 

Dù không phải bị bạn tù hành hạ, các quản giáo trong trại giam vẫn ngầm đoán ý “đại nhân vật”. Dù sao, kẻ phạm tội này cũng do chính Bùi Quang Tế cung cấp bằng chứng để đẩy vào tù. Có lẽ ý định ban đầu là muốn hắn chết tại nơi này.

 

Cái chết của Tân Bảo không thể phủ nhận rằng một phần nguyên nhân đến từ Bùi Quang Tế.

 

"Tôi..." Bùi Quang Tế nghẹn lời, như có ly nước lạnh thêm bát thức ăn có độc ép thẳng vào những mong mỏi của hắn.
"Thật xin lỗi. Tôi sẽ bồi thường cho em."

 

Hắn nhớ lại cảnh Tân Hòa Tuyết ho ra máu vào đêm nay, tim hắn như bị bóp nghẹt.
"Thân thể em thế nào? Để tôi đưa em đi kiểm tra sức khỏe, được không?"

 

Cuối cùng, Bùi Quang Tế cũng học được cách hỏi ý kiến người thanh niên, thay vì tự mình sắp xếp mọi thứ một cách quyết đoán, ép buộc đối phương phải bị động chấp nhận .

 

"Không cần." Tân Hòa Tuyết từ chối, khuôn mặt lạnh nhạt:
"Anh quản hơi nhiều rồi đấy, Bùi tiên sinh."

 

Bùi Quang Tế giật mình:
"Tôi chỉ là..."

 

Quan tâm em.

 

Chưa kịp nói hết câu, hắn nhìn thấy Tân Hòa Tuyết bỗng nhiên nở một nụ cười. Đó là một nụ cười thoáng qua, nhạt nhòa nhưng lại mang sự dịu dàng đến kỳ lạ.

 

"Bùi tiên sinh, anh có vẻ như đã quên mất điều gì."

 

"Hiện tại là đêm mùng 10 tháng Sáu, và chỉ còn chưa đầy một phút nữa là đến ngày 11."

 

Dưới ánh đèn hành lang, hàng lông mi của thanh niên tạo thành bóng mờ mỏng manh. Gió từ ngoài hành lang thổi qua, khiến Tân Hòa Tuyết trông như một mảnh tuyết mới rơi, nhẹ nhàng tan vào ánh trăng trong trẻo.

 

Bùi Quang Tế bừng tỉnh khi nghe tiếng chuông đồng hồ ngân vang trong đêm khuya.

 

Tân Hòa Tuyết lướt qua Bùi Quang Tế, nói:
"Tôi tự do rồi."

 

Họ đã đến thời hạn của thỏa thuận.

 

.........

 

Tân Hòa Tuyết nhận ra sự khác biệt rõ rệt giữa Tịch Chính Thanh và Bùi Quang Tế.

 

Tịch Chính Thanh, ngay cả khi xoát hết điểm giá trị ngược tâm cũng rất sảng khoái, nội tâm vẫn lập tức phản ứng mạnh mẽ và đau đớn, khiến giá trị ngược tâm tăng lên nhanh chóng.

 

Còn Bùi Quang Tế lại khác. Hắn giống như những gì Tân Hòa Tuyết từng hình dung – một kẻ chậm chạp, để từng mảnh ký ức nhỏ lẻ gặm nhấm trái tim mình. Từng chút, từng chút một, trái tim hắn bị ăn mòn đến mức hoàn toàn rỗng tuếch. Quá trình này kéo dài, vì vậy giá trị ngược tâm của Bùi Quang Tế từng chút một tăng lên nhưng lại tạo ra những âm thanh nhắc nhở không ngừng, khiến tai Tân Hòa Tuyết khó chịu, phải nhờ k che chắn để không bị phiền.

 

Khi thống kê giá trị cuối cùng:

 

[Giá trị ngược tâm hiện tại của Tịch Chính Thanh : 70]

 

[Giá trị tình yêu hiện tại  của Tịch Chính Thanh : 98]

 

[Giá trị ngược tâm hiện tại của Bùi Quang Tế : 89]

 

[Giá trị tình yêu hiện tại của Bùi Quang Tế : 99]

 

Sau một đêm double kill, cả hai "đối tượng" mà y công tác đều có những tiến triển lớn. Tâm trạng của Tân Hòa Tuyết cũng không tệ lắm.

 

Nhưng khi y rời khỏi bệnh viện trước, liền bị vệ sĩ nhà họ Tịch chặn lại.

 

"Xin lỗi, Tân tiên sinh." Một vài vệ sĩ Alpha cao lớn, lực lưỡng đứng trước mặt ngăn y, cung kính nói:
"Thiếu gia dặn dò chúng tôi mời ngài quay về biệt thự."

 

Họ cúi người lễ phép, tay ra hiệu mời về phía con đường có chiếc phi hành khí đang đỗ gần cổng bệnh viện:
"Tân tiên sinh, xin mời."

 

Tân Hòa Tuyết lùi lại một bước, đề phòng đáp:
"Tôi không trở về nhà họ Tịch."

 

Người đứng đầu nhóm vệ sĩ nói:
"Thiếu gia nói, nếu ngài muốn về căn hộ cũng được, chúng tôi sẽ đảm bảo đưa ngài an toàn trở về."

 

Tịch Chính Thanh muốn người nhà hắn khống chế y?

 

Đúng lúc thời khắc mấu chốt, Cừu Viễn mới xuất hiện cùng nhóm người của mình, hắn khoan thai(*) đến muộn nhưng vừa kịp thời. Nhân lực mà Cừu Viễn mang theo đủ để cản bước nhóm vệ sĩ kia. Hai nhất thời đều chưa có ai hành động thiếu suy nghĩ, mà chỉ giằng co qua lại.

 

(*) Khoan thai là tính từ mô tả điệu bộ hay phong thái nhẹ nhàng, chậm rãi, và từ tốn của một người

 

Người dẫn đầu nhóm vệ sĩ khó xử nhìn về phía Tân Hòa Tuyết, nói:
"Tân tiên sinh, đây là lệnh của thiếu gia phân phó, chúng tôi nhất định phải đưa ngài về căn hộ hoặc biệt thự an toàn."

 

Cừu Viễn nhàn nhã cười hỏi:
"Vậy sau khi đưa về thì sao? Giam lỏng và kiểm soát à?"

 

Nhóm vệ sĩ im lặng, không trả lời.

 

Cừu Viễn nhướng mày, không đầu không đuôi hỏi:
"Các người có biết vị này là ai không?"

 

Hắn bước đến, đặt tay lên vai Tân Hòa Tuyết, mặc kệ sự ghét bỏ rõ ràng từ y. Vẫn giữ nguyên tư thế, hắn nói với đám vệ sĩ:
"Người này là nhân vật chính duy nhất của tôi."

 

"Cái người định bắt cóc diễn viên chính của đoàn phim tôi sao? Cảnh quay của cậu ấy còn chưa đóng máy, nếu ảnh hưởng đến tiến độ của đoàn phim, tôi e rằng rất khó xử lý." Giọng nói của Cừu Viễn hạ thấp, mang theo ý nguy hiểm đe dọa. Trong lúc bầu không khí căng thẳng, hắn nở một nụ cười nhàn nhạt:
"Tất nhiên, tôi sẽ không làm khó các người. Tôi sẽ giải thích với Tịch Chính Thanh, nếu hắn có thể nghe hiểu được tiếng người. Hắn có thể đồng ý"

 

"Chuyện này..."

 

Nhóm vệ sĩ nhìn nhau lúng túng.

 

Tân Hòa Tuyết lạnh nhạt gạt tay Cừu Viễn đang ôm y ra.

 

Y nhìn về phía nhóm vệ sĩ, ôn tồn nói:
"Tôi sẽ tự mình đến gặp Tịch Chính Thanh để nói rõ mọi chuyện. Trễ rồi, các anh về nghỉ ngơi đi."

 

Thoạt nhìn y rất dịu dàng.

 

..........

 

Tân Hòa Tuyết lần nữa bước chân vào căn phòng bệnh.

 

Tịch Chính Thanh nằm trên giường bệnh, cơ thể nửa người nửa máy móc còn cắm vài ống truyền. Như thể đoán trước được Tân Hòa Tuyết sẽ quay lại, hoặc có thể là do vệ sĩ đã báo cáo.

 

"Chính Thanh."

 

Tân Hòa Tuyết tiến lại gần giường bệnh, giọng nói dịu dàng hơn trước nhiều.

 

"Anh thật sự yêu tôi sao?"

 

Tịch Chính Thanh nhìn thấy Bùi Quang Tế hồn bay phách lạc rời đi, còn hiện tại Tân Hòa Tuyết không đi mà quay lại, trong lòng không kiềm được sự vui sướng và sự chờ mong. Hắn kìm lòng không được mà ôm lấy Tân Hòa Tuyết,
"Đương nhiên, tôi yêu em. Tôi yêu em....."

 

Hắn không ngừng lặp đi lặp lại, hắn cũng không mong đợi ngay lập tức nhận được câu trả lời từ thanh niên.

 

Điều Tịch Chính Thanh hy vọng chỉ là Tân Hòa Tuyết không trực tiếp lựa chọn rời bỏ mình ngay lập tức. Không sợ thái độ Tân Hòa Tuyết vì bất luận cái gì mà mềm lòng. Chỉ cần có một chút cơ hội, hắn tin rằng mình có thể bù đắp mọi lỗi lầm và một lần nữa theo đuổi Tân Hòa Tuyết, đem tình cảm nứt nẻ của họ vá lại, khiến mối quan hệ giữa họ trở nên viên mãn.

 

Nhưng, điều khiến hắn không ngờ là nghe Tân Hòa Tuyết đáp lại...

 

"Em cũng vậy."

 

"Từ lúc anh lấy ra cặp nhẫn đôi đó, em đã rất vui..."

 

Như dòng suối mát lành tuôn chảy qua vùng đất khô cằn, lòng Tịch Chính Thanh tràn ngập niềm sung sướng. Giọng hắn bất giác nhanh hơn:
"Em tha thứ cho tôi sao? Em còn muốn ở bên tôi chứ?"

 

"Nếu anh yêu em, em nghĩ... em cũng yêu anh."

 

Tân Hòa Tuyết khẽ khép mắt, vẻ mặt tựa như một vị thần tiên ôn nhu giữa tầng mây, thả ánh nhìn thương xót xuống kẻ hành hương đang cúi đầu cầu nguyện. Chỉ một thoáng ánh mắt, tựa như mang theo một chút thương hại nhẹ nhàng rải xuống muôn nghìn chúng sinh.

 

Trong lúc trái tim Tịch Chính Thanh đang điên cuồng đập loạn, chờ mong một lời hồi đáp, Tân Hòa Tuyết bất ngờ rút chiếc ống thông trên động mạch phổi bên trái của hắn ra.

 

"Nhưng thật đáng tiếc, hành động của anh đã khiến tôi cảm thấy quá ghê tởm." Ánh mắt Tân Hòa Tuyết dần chuyển sang lạnh nhạt. Y rút tay ra, vẻ mặt không chút dao động:
"Anh cứ mãi dệt nên hết lời nói dối này đến lời nói dối khác. Anh đã khiến mối quan hệ giữa chúng ta trở nên quá bẩn thỉu."

 

Giọng nói của Tân Hòa Tuyết mang theo một chút khuyên bảo:
"Không cần làm mọi chuyện trở nên quá khó coi. Chia tay trong hòa bình, được chứ?"

 

Tịch Chính Thanh dường như vẫn chưa thể hoàn toàn tỉnh táo. Hắn ngây người nhìn chằm chằm theo bóng dáng của Tân Hòa Tuyết.

 

Hắn nhận ra rằng, con đường để níu giữ người kia dường như đã hoàn toàn biến mất.

 

【Giá trị ngược tâm của Tịch Chính Thanh +10】

 

.......

 

Cừu Viễn đứng đợi ở hành lang, trông thấy Tân Hòa Tuyết không hề do dự mà rút ống dẫn, dù biết rõ rằng tình trạng nguy kịch kia chỉ là trò giả vờ của Tịch Chính Thanh, hắn vẫn không khỏi giật mình. Mi mắt hắn nháy liên tục, sống lưng lạnh buốt.

 

Tân Hòa Tuyết liếc nhìn hắn, ánh mắt lạnh băng:
"Sợ sao?"

 

Cừu Viễn bước cùng y ra ngoài,
"Sao có thể chứ."

 

Hắn còn thấy càng thêm thích.

 

【Giá trị tình yêu của Cừu Viễn +5】

 

......

 

Khi ngồi trên phi thuyền, Tân Hòa Tuyết mệt mỏi tựa lưng vào ghế phụ.

 

"Đúng rồi." Cừu Viễn lấy một món đồ ra từ túi áo:
"Đây là cái gì thế?"

 

Đó là chiếc khăn tay mà Tân Hòa Tuyết vô tình đánh rơi.

 

Khăn tay thêu hoa bách hợp, trên đó còn vương lại những vết máu khô đã chuyển sang sắc đỏ sậm, ảm đạm và u ám.

 

Cừu Viễn hỏi:
"Cậu mua cái này ở đâu thế? Trông thật quá! So với việc dùng phẩm màu và mật ong pha nước tạo hiệu ứng còn tinh xảo hơn nhiều."

 

Hắn đinh ninh rằng Tân Hòa Tuyết đã chuẩn bị mọi thứ vô cùng kỹ lưỡng, ngay cả chi tiết này cũng được cân nhắc cẩn thận.

 

Cũng không thể trách hắn suy nghĩ như vậy, vì điều này rất giống với phong cách của Tân Hòa Tuyết.

 

Nhưng Tân Hòa Tuyết chỉ lườm hắn một cái, rồi mệt mỏi nhắm mắt lại, không đáp lời.

 

Cừu Viễn lặng lẽ ngồi đó, nghe một hồi lâu vẫn không thấy câu trả lời. Trong lòng hắn bất chợt lóe lên suy đoán.

 

Biểu cảm trên gương mặt hắn lập tức thay đổi.

 

Hắn siết chặt chiếc khăn tay trong lòng bàn tay, rồi cẩn thận nhét nó lại gần trái tim, vào túi áo trước ngực.

 

Tiện tay, hắn điều chỉnh ánh sáng bên trong phi thuyền, giảm độ sáng để Tân Hòa Tuyết có thể dễ dàng chìm vào giấc ngủ.

 

Bên cạnh, Tân Hòa Tuyết ngủ say, yên lặng như không chút vướng bận.

 

Trong cơn mơ màng, y nghe thấy một tiếng thông báo vang lên:

 

【Giá trị ngược tâm của Cừu Viễn +10】

Bình Luận (0)
Comment