Nhất Hào, thân phận thật sự của cậu ta, quả thực nằm ngoài dự liệu của Tân Hòa Tuyết.
Trước đó, Tân Hòa Tuyết thậm chí đã nghĩ rằng sự vụng về của Nhất Hào là do cậu ta căn bản vốn không đạt tiêu chuẩn khi xuất xưởng. Nhưng y hoàn toàn không ngờ rằng thực tế, Nhất Hào lại bị một loại dị chủng bám vào người, tiến hành điều khiển họ. Rốt cuộc sự hiểu biết của Tân Hòa Tuyết về dị chủng vẫn còn quá thiếu sót.
Sau khoảnh khắc đầu tiên kinh ngạc và đôi chút buồn nôn, Tân Hòa Tuyết dần chấp nhận sự thật này và còn cảm thấy hài lòng với sự thức thời của cắt giả. Dù sao thì, cậu ta không hiện nguyên hình kinh tởm ngay trước mặt Tân Hòa Tuyết. Nếu không, chắc chắn Tân Hòa Tuyết sẽ yêu cầu Cừu Viễn đuổi cậu ta ra khỏi cửa.
Tân Hòa Tuyết đã quen với việc trong nhà luôn có một quản gia người máy sinh học để giữ gìn sự sạch sẽ. Vì vậy, Nhất Hào vẫn được phép ở lại. Tuy nhiên, để đảm bảo an toàn, Tân Hòa Tuyết đã phá hủy mọi công cụ gây án của Nhất Hào. Bây giờ, Nhất Hào chỉ còn là một người máy phỏng sinh với khiếm khuyết ở bộ phận ngoại sinh.
Hơn nữa, cậu ta bị áp đặt ba điều luật nghiêm ngặt:
1. Không được bước vào phòng ngủ của Tân Hòa Tuyết, trừ khi y không có ở đó để dọn dẹp vệ sinh.
2. Không được hiện nguyên hình trước mặt y .
3. Điều quan trọng nhất: không được phép thực hiện bất kỳ hành động tiếp xúc thân mật nào.
Cắt giả đã từng hai lần trong cả ba lần không tuân theo chỉ thị trong kế hoạch tại tiệc đính hôn. Hơn nữa, khi bị dị chủng xâm chiếm, cậu ta hành xử như một kẻ ngốc não gỗ. Vì vậy, Tân Hòa Tuyết hoàn toàn đối xử với cậu ta như một kẻ thiểu năng. Nghĩ như vậy thì mọi thứ trở nên hợp lý hơn nhiều.
Tân Hòa Tuyết không muốn phí thời gian so đo với một con bò cạp thiểu năng.
Do cơ thể mệt mỏi và buồn ngủ, Tân Hòa Tuyết đã không đi làm trong những ngày tiếp theo. Dù sao thì, người thực sự chịu trách nhiệm đầu tư và trả lương cho đoàn phim là Cừu Viễn cùng y ở cùng một chỗ. Y cũng không được hắn cho đi làm. Hơn nữa, Tân Hòa Tuyết từ đầu vốn cũng biết ý "Túy ông chi bất tại tửu" (*)Mục tiêu chính của y chỉ là xoát điểm giá trị tình yêu với Cừu Viễn, còn sự nghiệp diễn xuất thực ra chỉ là phương tiện để đạt được mục đích mà lợi dụng con đường đó.
(*) có dụng ý khác, ý của người say không phải ở rượu。
Mặc dù tiến độ đoàn phim bị tạm ngừng do diễn viên chính và đạo diễn nghỉ, Cừu Viễn vẫn trả lương bình thường. Ai cũng tranh thủ tận hưởng kỳ nghỉ hiếm hoi, vì công việc còn lại là cùng bộ phận nhỏ kết thúc làm việc, nên không ai có ý kiến.
Trong thời gian này, Tân Hòa Tuyết ở tạm tại căn hộ của Cừu Viễn, tận hưởng cuộc sống thoải mái với tất cả được phục vụ tận tình của bạch tuột.
.........
“Tôi cảm thấy cơ thể khá hơn nhiều rồi.”
Tân Hòa Tuyết vừa ăn xong bữa tối, đặt đũa xuống và nói.
Cừu Viễn liếc nhìn y: “Vậy sao?”
Hắn quay lại bếp, mang ra một nồi lẩu nóng hổi. Hơi nước trắng nghi ngút bốc lên, bên trong là thịt đã được hầm mềm nhừ. “Canh hôm nay cậu vẫn chưa uống.”
Là một loại canh bổ dưỡng gồm 10 nguyên liệu, Cừu Viễn múc đầy một bát rồi đưa cho y:
“Ăn nhiều một chút. Có cần tôi thổi nguội cho không?”
Tân Hòa Tuyết: “…..Không cần.”
Mặc dù đã no đến bảy phần, y vẫn chậm rì rì uống hết để không lãng phí thức ăn.
“Đây là cái gì?”
Tân Hòa Tuyết nhai trúng một thứ gì đó có vị rất lạ. Y nhìn vào chiếc muỗng, thấy một mẩu xúc tu nhỏ kỳ lạ còn sót lại, liền nhíu mày ghét bỏ.
“Là xúc tu của bản thể tôi.” Cừu Viễn thuận miệng nói.
Thấy Tân Hòa Tuyết lập tức tìm thùng rác, hắn vội đính chính: “Đùa thôi. Là mực mua ở chợ vào buổi sáng.”
Tân Hòa Tuyết nhìn hắn nửa tin nửa ngờ.
Cừu Viễn giơ ba ngón tay lên thề: “Tôi thề!”
Tân Hòa Tuyết cúi mắt: “Đừng cho mấy thứ kỳ lạ vào canh.”
Cuối cùng, y vẫn ăn hết đồ ăn trong bát canh.
.........
Chạng vạng tĩnh lặng, ánh hoàng hôn xuyên qua khe cửa sổ, rải ánh vàng xuống sàn nhà.
Người máy phỏng sinh dọn dẹp bàn ăn, rửa sạch bát đĩa trong bồn rửa. Tiếng tivi từ phòng khách phát ra âm thanh của tiết mục, xen lẫn tiếng Tân Hòa Tuyết nói: “Nho chua quá.”
Cừu Viễn đáp: “Thật sao? Tôi thấy cũng được mà. Lần sau mua loại khác. Ngày mai đi siêu thị với tôi không?”
Tân Hòa Tuyết: “Nói sau đi.”
Nhất Hào mang bát đĩa rửa qua một lần nữa,s au khi sắp xếp gọn gàng ở tủ bát, ánh mắt Nhất Hào lệch sang một góc phòng bếp, nơi một cái xúc tu nhỏ từ khoang dinh dưỡng bò ra. Nó đã mọc lại thịt màu hồng nhạt, trông rất giàu dinh dưỡng.
“#¥%β*…”
Bị ăn rồi…
Bị ăn vào trong cơ thể của vợ…
Thật hạnh phúc…
Nhất Hào không hiểu ngôn ngữ của sinh vật biển, hắn chỉ lặng lẽ đóng tủ bát lại, phát ra một tiếng “phịch” nhỏ.
(*) Cừu Viễn b**n th** vcl
........
Tân Hòa Tuyết hơi để ý đến một số thông tin đang lan truyền trên mạng xã hội.
Trước đó, tại buổi tiệc đính hôn của nhà họ Tịch đã xảy ra sự cố lớn như vậy. Mặc dù các phương tiện truyền thông chính thống ăn ý đều đồng lòng giữ im lặng, không đưa tin gì ra ngoài, nhưng một số đoạn video cùng hình ảnh được quay trong buổi phát sóng trực tiếp vẫn không tránh khỏi việc lan truyền trên mạng xã hội.
Tân Hòa Tuyết lướt qua các nội dung đang được bàn tán.
Một đoạn video đang được chia sẻ nhiều nhất, dù hình ảnh rung lắc và chất lượng mờ nhòe, vẫn có thể nhận ra hai người Alpha đang lao vào đánh nhau.
【Tình huống gì thế này? Đây là kiểu chiến tranh thương mại mới à?】
【Anh em tốt, chỉ có cách đánh sống đánh chết thế này mới giải quyết được!】
【Ông anh quay video này dùng ổ khóa cửa nhà mình làm giá đỡ đấy à?】
【Khoan đã, ở giây thứ 2:42, góc bên phải có một người mặc vest trắng rất đẹp, thấy không? Mặc dù hình ảnh mờ mờ cổ xưa, nhưng tôi thấy người đó trông rất quen...】
【Hình như lần trước tôi đã thấy người đó xuất hiện cùng Bùi tổng trên danh sách tìm kiếm nổi bật thì phải… Hashtag #chia_tay_thật_hay_đùa】
【Có vẻ như tôi đã hiểu ra gì đó...】
【Vậy ai là người quay video này rốt cuộc?】
......Là Cừu Viễn.
Khi tiếng súng vang lên, máu tràn ra trên màn hình, tạo thành một bức tranh sống động.
Một bóng đổ trên sàn nhà loang lổ, máu đỏ hòa quyện với bụi tro, lan dần ra xung quanh.
Tân Hòa Tuyết đưa ánh mắt về phía Cừu Viễn, người đang đứng cạnh màn hình giám sát.
“Cắt!”
Tân Hòa Tuyết khép lại cảnh quay.
Mọi người ùa đến chúc mừng y. Hôm nay, ngoài cảnh quay cuối cùng của nhân vật chính, chỉ còn lại một vài cảnh phụ cần bổ sung, nhung đều lại là suất diễn của vai phụ, không liên quan đến Tân Hòa Tuyết.
Y mỉm cười cảm ơn mọi người rồi rời khỏi đám đông.
Bầu không khí trên phim trường rất tốt, tất cả mọi người dường như ngầm hiểu mà không nhắc đến chuyện đính hôn của y trước đây. Ngay cả người thừa kế nhà họ Tịch – người thường xuất hiện để đón y sau giờ làm – cũng không còn được nhắc tên.
“Bao lì xì, cầm đi.” Cừu Viễn đưa cho Tân Hòa Tuyết một bao lì xì: “Đi giải xui đi.”
Đây là một truyền thống, mỗi khi hoàn thành cảnh quay nhân vật qua đời, đoàn làm phim sẽ tặng bao lì xì cho diễn viên để xua tan vận rủi.
Cừu Viễn nói: “Ngày kia là cảnh quay cuối cùng có thể kết thúc công việc quay phim, tối hôm đó tôi sẽ mời mọi người đến Túy Tiên Lâu ăn tiệc liên hoan.”
Tân Hòa Tuyết gật đầu: “Tôi biết rồi.”
Vì vẫn còn công việc cần hoàn thành, đạo diễn phải ở lại trường quay, nên Cừu Viễn không thể về cùng y. Hắn liền nói: “Vậy cậu về nhà nghỉ ngơi trước nhé?”
Tân Hòa Tuyết gật đầu.
Will vẫn đang chờ cảnh quay của mình ở phim trường, giác quan thứ 6 của hắn cực kì chuẩn, nhìn Tân Hòa Tuyết với ánh mắt tò mò không giấu được mà dò hỏi: “Về nhà à? Vừa rồi đạo diễn Cừu bảo cậu về nhà là ý gì? Hai người đang nói chuyện gì vậy?”
Mấy ngày trước, Will còn tham dự buổi tiệc đính hôn của Tân Hòa Tuyết với tư cách bạn bè. Phải nói thật, đó là bữa tiệc đính hôn náo nhiệt nhất, bạo nhất mà hắn từng tham dự, thậm chí có thể sánh ngang một cảnh phim hành động.
Dù vậy, Will không cảm thấy ngạc nhiên khi Tân Hòa Tuyết mơ hồ mà đầy tự nhiên tiếp nhận bạn trai mới. Theo bản năng của hắn cảm thấy bình thường. Bất kỳ kẻ nào tiếp xúc với thanh niên này lúc đầu, lúc sau đều bị y khiến cho thần hồn mê đảo, bất kể người đó là Alpha, Beta hay bất cứ gì khác.
Đó là một sức hút vượt xa tầm kiểm soát của pheromone.
Nghĩ đến việc cả Bùi Quang Tế lẫn Tịch Chính Thanh – hai người thừa kế gia tộc lớn – đều lao vào ẩu đả vì Tân Hòa Tuyết nhưng cuối cùng cũng chỉ là công dã tràng,
Will đột nhiên không còn cảm thấy ảm đạm hay tiếc nuối vì mình chưa kịp thổ lộ trong mối tình đầu đầy bi thương.
Tân Hòa Tuyết lừa gạt một chút vấn đề với Will.
Vì y đã cắt đứt liên lạc với Tịch Chính Thanh và không còn nhận sự trợ giúp từ đội trợ lý cũ, hiện tại y cần gọi cho Nhất Hào để đưa mình về nhà.
Trước khi Nhất Hào đến, Tân Hòa Tuyết lại gặp một người khác.
Nơi y được mời đến vẫn là nhà hàng trong hoa viên ấy. Dù sao, đây là nhà hàng sang trọng nhất gần phim trường, còn các nơi khác thì phải đi xa hơn một chút.
Người phụ nữ đối diện mang vẻ ung dung và quý phái trong chiếc váy nhung dài, đôi bông tai ngọc trai khẽ lay động. Bà đi cùng một Omega lớn tuổi, có vẻ dịu dàng nhưng cũng rất nghiêm trang, toát lên phong thái chuẩn mực của một tiểu thư khuê các.
Tân Hòa Tuyết đã đoán được thân phận của bà từ trước, đồng thời nhận ra trang phục hôm nay của bà hoàn toàn màu đen, trên gương mặt còn phảng phất nét u buồn.
Bà làm y liên tưởng đến mẫu phi của mình ở kiếp thứ hai.
Nghe theo lời mời của người phụ nữ, Tân Hòa Tuyết ngồi xuống đối diện và khẽ chào: “Chào dì.”
“Thật đáng tiếc… Vốn dĩ, nếu mối duyên giữa con và Chính Thanh được trọn vẹn, dì đã có thể nghe con gọi một tiếng mẹ.”
Tịch phu nhân mỉm cười, nhưng nét mặt vẫn đầy tiếc nuối. Bà nhẹ nhàng chấm khóe mắt ướt bằng chiếc khăn tay. So với lần gặp trước, những đường nét thời gian đã khắc rõ hơn trên khóe mắt bà.
Chắc hẳn trong khoảng thời gian này, bà đã trải qua không ít biến cố.
Trừ việc quan hệ giữa nhà họ Bùi và nhà họ Tịch chưa tuần có chuyển biến xấu, dư luận xã hội cũng gây ra nhiều áp lực.
Tịch phu nhân nhẹ giọng nói: “Chồng dì đã qua đời.”
Đây cũng chính là lý do hôm nay bà mặc váy đen. Bà vừa từ lễ tang của ông trở về.
Tân Hòa Tuyết hơi giật mình, đôi mi mất tự nhiên khẽ chớp, giọng nói cũng trở nên nhẹ nhàng hơn: “Thật lòng xin lỗi. Mong dì nén đau thương.”
Ngoài những lời đó, y dường như không thể nghĩ ra điều gì có thể thực sự an ủi bà hiệu quả.
Trước đây, Tịch lão tiên sinh từng bị kích động đến mức phải nhập ICU khi nghe tin Chính Thanh thản nhiên muốn kết hôn với một Beta dân thường. Sau sự cố trong buổi tiệc đính hôn không thuận lợi, tất nhiên có lẽ ai đó đã chuyển thông tin hoặc thậm chí là bẩm báo về đoạn video về sự việc đến tai ông.
Giữa nỗi thất vọng vì đứa con bất hiếu và thổ thẹn về áp lực danh dự gia tộc, việc Tịch lão tiên sinh buông tay nhân gian vì cơn tức giận là điều không hề khó hiểu.
Tân Hòa Tuyết một lần nữa chân thành nói: “Mong dì nén đau thương.”
Tịch phu nhân lắc đầu, cố giữ vẻ bình thản. Nhưng chẳng bao lâu, bà lại để lộ nét buồn, hỏi y: “Con và Chính Thanh… rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Thật sự không thể cứu vãn sao?”
Bà muốn thay con trai mình làm cầu nối, nhưng ý định vừa được bày tỏ đã bị chặn lại bởi sự né tránh của chàng trai trẻ.
Tân Hòa Tuyết quay đi, tránh ánh mắt của bà: “Xin lỗi, con không muốn nói về chuyện này. Điều duy nhất con có thể nói là, anh ấy đã dùng thủ đoạn dối trá để tiếp cận con. Hành động của anh ấy, con không thể chấp nhận, cũng không thể tha thứ.”
“Dù sao, trong thời gian qua, con cảm ơn dì đã quan tâm. Được gặp và ở bên dì là niềm vui của con.”
Tân Hòa Tuyết trả lại món quà bà đã tặng y trong lần gặp đầu tiên.
Đó là một chiếc thẻ mỏng, anh nhẹ nhàng đẩy về phía bà trên bàn.
Tịch phu nhân mỉm cười gượng gạo, nhận lại chiếc thẻ rồi bỏ vào túi xách. Trong đôi mắt bà vẫn hiện rõ sự tiếc nuối. “Chính Thanh thật lòng yêu con. Đương nhiên, tình yêu không bao giờ chỉ đến từ một phía. Dì tôn trọng quyết định của con, nhưng nếu còn một chút hy vọng, dì vẫn mong con có thể nói chuyện rõ ràng với Chính Thanh. Nếu còn tình cảm mà để vuột mất, có thể đó sẽ là nuối tiếc cả đời.”
Tân Hòa Tuyết khẽ lắc đầu, không nói gì thêm.
Dù vậy, y vẫn ở lại dùng bữa cùng bà.
Tuy rằng thức ăn rất phong phú, nhưng thực ra hương vị không ngon bằng món ăn Cừu Viễn từng nấu.
Khi nhận được một cuộc gọi, vẻ mặt buồn bã của Tịch phu nhân đột nhiên biến mất: “A, Tiểu Đức à? Mẹ không ở nhà à? Thế bà ngoại sẽ đến đón con nhé…”
Bà cười, gật đầu chào Tân Hòa Tuyết trước khi rời đi.
Khi bước ra khỏi nhà hàng, ánh trăng đã lên cao.
Quả nhiên, y chạm mặt Tịch Chính Thanh.
Trên người Tịch Chính Thanh mặc vest đen, gương mặt phảng phất nét phong trần và mệt mỏi. Dưới đôi mắt là quầng thâm nhợt nhạt, ánh lên vẻ u ám.
Dễ dàng phán đoán ra rằng những sự việc gần đây, cộng với việc phải gấp rút chuẩn bị cho tang lễ của cha mình, những việc nặng chồng chất lên nhau đã khiến hắn hao tổn không ít sức lực.
Tân Hòa Tuyết đứng đợi Nhất Hào ở phía bên kia ở cuối con đường.
Tịch Chính Thanh nhẹ nhàng lên tiếng:
“Có thể đi dạo với tôi một chút không?”
Tân Hòa Tuyết im lặng, nhưng vẫn bước bên cạnh hắn.
Con đường từ nhà hàng dẫn qua một quảng trường trung tâm. Khung cảnh nơi đây nhộn nhịp, người qua kẻ lại, ánh đèn từ các cửa hàng rực sáng. Những quầy hàng rong bốc khói nghi ngút, phảng phất không khí đời thường ấm áp.
Ở quảng trường, những bản nhạc dịu dàng vang lên. Đến cao trào, đài phun nước bật lên từng cột nước lung linh ánh đèn sắc màu, tỏa ra vẻ đẹp lộng lẫy và đầy huyền ảo.
Tịch Chính Thanh ngước nhìn cảnh tượng trước mặt, ánh sáng phản chiếu mờ nhạt trong đôi mắt anh. Hắn nhất thời không biết nói gì. Dù trước khi gặp mặt mấy ngày, hắn đã tưởng tượng vô số lần những gì cần nói sẵn trong đầu, nghĩ đến cách xin lỗi, bày tỏ lòng mình, nhưng khi chân chính đứng trước Tân Hòa Tuyết, hắn nhận ra tất cả những lời đó đều trở nên vô nghĩa.
Ánh mắt của Tân Hòa Tuyết không còn sự dịu dàng như trước khi nhìn về phía hắn, chỉ còn lại sự lạnh nhạt xa cách, như thể họ chưa từng quen biết. Dù đi cạnh nhau, Tịch Chính Thanh vẫn cảm nhận được khoảng cách giữa họ ngày càng xa. Sau khi sự dối trá bị phơi bày, một vết nứt lớn đã ngăn cách cả hai.
Cuối cùng, Tịch Chính Thanh vẫn mở miệng nói:
“Thật xin lỗi.”
"Không có gì". Tân Hòa Tuyết khẽ cười, đôi mắt cong lên một chút.
“Bởi vì tôi đã không còn bận tâm, nên tôi có thể tha thứ cho anh. Nhưng mong anh từ giờ đừng làm phiền tôi nữa, được chứ?”
Đây chính là kết cục tồi tệ nhất mà Tịch Chính Thanh từng nghĩ đến.
Tân Hòa Tuyết không còn bất kỳ cảm xúc nào dành cho hắn, dù là yêu hay hận, y không hề lãng phí chút tình cảm nào trên người hắn. Chỉ khách khí coi Tịch Chính Thanh như một người xa lạ.
Kể cả nếu có gặp lại, họ cũng sẽ không nói gì chỉ lướt thoáng qua nhau.
Môi Tịch Chính Thanh run rẩy.
“Em không thể nào tàn nhẫn như thế…”
Tân Hòa Tuyết lấy từ túi ra ba món đồ: chiếc vòng cổ bằng đá ánh trăng – món quà trong lần gặp đầu tiên, chiếc vòng cổ “Tâm Ý Vĩnh Hằng ” khi tình cảm hai người sâu đậm, và chiếc nhẫn cầu hôn trên du thuyền.
“Hành lý cùng Tiểu Cẩu, tôi đã mang ra khỏi căn hộ của anh. Còn những món này, bây giờ cũng trả lại anh.”
Tịch Chính Thanh kiên quyết từ chối, vô luận thế nào cũng không nhận lấy, hắn nói:
“Em còn nhớ anh từng nói gì không? Những món này là tặng em. Nếu em không cần, thì chúng cũng chẳng còn ý nghĩa gì khi ở lại với tôi. Tôi không có thói quen giữ lại những món quà đã trao.”
Tân Hòa Tuyết siết chặt ba món đồ trong tay, khẽ lẩm bẩm:
“Thật sao?”
Tịch Chính Thanh thấy thái độ của Tân Hòa Tuyết có chút buông lỏng, tự tin rằng hắn có thể lợi dụng tính cách mềm lòng của đối phương để khiến y quay về bên mình.
Chẳng qua, Tân Hòa Tuyết không để hắn được như mong muốn.
Y khẽ ngước mắt lên, ánh nhìn giao với Tịch Chính Thanh, rồi bất chợt cười nhạt:
“Chính Thanh, tôi đương nhiên có thể tàn nhẫn. Thậm chí còn tàn nhẫn hơn anh tưởng.”
Như thể đang chế giễu sự tự tin của Tịch Chính Thanh, Tân Hòa Tuyết nắm chặt những món đồ trong tay, rồi mạnh mẽ ném chúng đi.
Âm nhạc trên quảng trường chạm đến cao trào, đài phun nước bừng sáng, những cột nước vươn cao rực rỡ trong ánh đèn.
Ba món đồ – từng là biểu tượng của tình yêu, giờ đây rơi xuống hồ nguyện ước với tiếng “thịch” vang vọng.
Gió đêm mát lạnh thổi qua quảng trường, mang theo hơi nước từ đài phun. Tân Hòa Tuyết chỉnh lại vạt áo khoác bạc màu, nhẹ giọng nói:
“Lần này không còn gặp lại nữa.”
Y không quay đầu, bước thẳng về phía trước.
Những món đồ rơi xuống hồ nguyện ước, bất kể giá trị ban đầu là bao nhiêu, giờ đây chẳng khác gì những đồng xu bị ném xuống đáy nước. Chúng thậm chí không phải đồng xu, không còn mang ý nghĩa gì, vì điều chúng chứa đựng – tình cảm của Tịch Chính Thanh – chẳng đáng giá một xu.
.........
Tân Hòa Tuyết thế nhưng không nhận được bất kỳ thông báo nào về giá trị ngược tâm của Tịch Chính Thanh từ hệ thống nhắc nhở, k nói cho y, giá trị tình yêu của Tịch Chính Thanh vừa mới đạt đến điểm tối đa.
Điều này thật sự bất thường, không phù hơp như phản ứng tâm lý thông thường khi chia tay.
Nó ám chỉ rằng, Tịch Chính Thanh có lẽ đã dự liệu trước thái độ dứt khoát của Tân Hòa Tuyết.
Hoặc… liệu có phải hắn ta đang âm thầm lên kế hoạch cho một âm mưu lớn hơn?
Bắt cóc? Cầm tù? Hay là một điều gì đó tồi tệ khác?
Tuy nhiên, Tân Hòa Tuyết hoàn toàn không lo lắng.
Khi trở về chung cư, y nhận ra Cừu Viễn vẫn chưa trở về. Xem tin nhắn trên máy truyền tin, Tân Hòa Tuyết biết rằng Cừu Viễn đã báo trước rằng tối nay phải tăng ca, và nhắc y đi ngủ sớm.
Trước khi đi làm, Cừu Viễn đã thuê một đầu bếp đến tận nơi để chuẩn bị bữa tối cho Tân Hòa Tuyết.
Sau khi dùng bữa, Tân Hòa Tuyết đi rửa mặt.
Khi y bước ra khỏi phòng tắm, đồng hồ đã chỉ 9 giờ tối. Y chuẩn bị đi ngủ.
Đột nhiên, từ phòng khách vang lên những âm thanh nhỏ vụn, ánh đèn cũng đã bật sáng.
Tóc đen ẩm ướt của Tân Hòa Tuyết còn nhỏ giọt nước lạnh. Vừa lau tóc bằng khăn, y vừa bước ra khỏi phòng ngủ.
“Khoan đã…”
Tân Hòa Tuyết còn chưa kịp lên tiếng ngăn cản, thì Cừu Viễn đã ăn sạch mâm đồ ăn trên bàn.
Nhìn thấy Tân Hòa Tuyết bước ra, Cừu Viễn cười toe toét, để lộ hàm răng trắng:
“Cậu thật tốt, còn để lại bữa khuya cho tôi. Đây là cậu làm sao?”
Thậm chí, hắn ta còn bình phẩm:
“Dinh dưỡng được phối hợp rất cân đối, nhưng hình như thịt ức gà chưa chín lắm? Tôi cũng không thích cá mòi và bí đỏ lắm. Cậu có quên nêm muối không? À, và món sấy lạnh hơi cứng.”
Tân Hòa Tuyết trừng mắt nhìn hắn ta, rồi đưa mâm đồ ăn cho Nhất Hào để đi rửa, lạnh nhạt nói:
“Đừng tự mình đa tình, đó là tôi chuẩn bị cho Tiểu Cẩu.”
Cừu Viễn khựng lại, bật thốt lên:
“Gâu?”
Sau đó, hắn dõng dạc:
“Tôi chẳng lẽ không phải là chó của cậu sao?”
Tân Hòa Tuyết nghẹn lời, không biết nói gì thêm. Y buông chiếc khăn lông lau tóc xuống, để nó hờ hững trên vai.
Mái tóc đen vẫn còn ướt, hơi rối, một vài sợi dính vào cổ trắng nõn. Có lẽ ánh sáng dịu nhẹ từ đèn phòng quá nhu hòa, làm nổi bật hàng lông mi dài, đôi mắt đen sâu thẳm đầy tĩnh lặng, khiến y trông như được phủ lên một tầng sương mỏng mờ ảo.
Tân Hòa Tuyết ngồi xuống, giọng nói trở nên dịu dàng hơn:
“Tiểu Cẩu, lại đây.”
Cừu Viễn tự tin mà bước tới.
Nhưng nhanh hơn cả hắn ta, chú mèo máy Tiểu Cẩu đã phóng đến như một tia chớp, dụi vào tay Tân Hòa Tuyết, còn l**m nhẹ lên tay y.
… Thì ra, bữa ăn đó là dành cho nó.
Cừu Viễn nhìn chằm chằm chú mèo máy, khó trách vừa nãy con mèo này vẫn luôn cắn ống quần hắn.
Dựa vào cái gì con mèo máy này lại tên là Tiểu Cẩu?
Tại sao nó lại có thể được làm chó?
Vậy hắn là cái gì đây???
Tân Hòa Tuyết không rảnh để ý đến phản ứng của Cừu Viễn, tiếp tục chuẩn bị thức ăn cho Tiểu Cẩu. Y không có tâm tình làm lại bữa khác, liền vào bếp, nhờ Nhất Hào chuẩn bị một phần ăn cho chú mèo máy.
Nhất Hào vừa rửa xong chén đĩa, đang mân mê gì đó trong bếp.
Ánh mắt Tân Hòa Tuyết khẽ nheo lại. Y nhận ra món đồ trong tay Nhất Hào, đó là một chiếc vòng cổ quen thuộc.
“……”
Mảnh bằng chứng quan trọng bị thiếu trong buổi tiệc đính hôn đêm ấy, thì ra là nằm ở đây.
Tân Hòa Tuyết không thể kìm được sự tò mò, bèn hỏi Nhất Hào:
“Tại sao cậu lại lén trộm thứ này ra khỏi căn mật thất đó?”
Người máy phỏng sinh với mái tóc bạc đứng im lặng, như thể vừa làm điều gì đó sai trái. Hai tay cầm chiếc vòng cổ trước ngực, ánh mắt thoáng vẻ do dự. Một lúc sau, hắn thẳng thắn, thành khẩn cúi đầu, đáp lời bằng giọng thấp:
“Tôi muốn.”
Ánh mắt hắn đầy khẩn thiết, hướng về phía Tân Hòa Tuyết, như thể đang mong chờ y tự tay đeo chiếc vòng cổ lên cho hắn.
“……”
Tân Hòa Tuyết không đáp lại, chỉ lặng lẽ bước ra khỏi bếp.
Trên đường trở về phòng ngủ, y dừng lại ở ban công và trông thấy Cừu Viễn.
Alpha đứng nghiêng người, tầm mắt hướng ra bên ngoài ban công, hoàn toàn không để ý đến sự xuất hiện của Tân Hòa Tuyết.
Dưới ánh trăng, Cừu Viễn chăm chú nhìn chiếc khăn tay trong lòng bàn tay mình. Những vết máu trên khăn đã được giặt sạch sẽ, chỉ còn lại hình thêu bông hoa bách hợp vẫn tinh khôi và đẹp đẽ như cũ.
Hắn ta cúi đầu, đưa khăn lên gần mũi, như thể cố gắng ngửi lại hương thơm thanh lãnh quen thuộc còn lưu trên đó.
【Giá trị tình yêu của Cừu Viễn +1】
....… b**n th**.
Dưới mái nhà này, tất cả đều là bệnh nhân tâm thần.
Tân Hòa Tuyết quay lưng, trở về phòng ngủ, đóng cửa lại và cẩn thận khóa trái.