Chứng Bệnh Khiến Vạn Người Say Đắm Giữa Chốn Quyền Uy

Chương 44

Tân Hòa Tuyết cảm thấy chính mình bị ch*ch đến hỏng rồi, y mơ mơ màng màng, lúc đầu còn chưa kịp hiểu Tịch Chính Thanh đang nói gì.

 

Những lời th* t*c vụt qua trong đầu như một cơn gió, đến khi phản ứng lại, đôi tai mèo nhọn hoắt muốn che kín cũng đã quá muộn.

 

Tân Hòa Tuyết không thể tin nổi mà chất vấn: "Anh có phải bị bệnh không?"

 

Vừa dứt lời, Tân Hòa Tuyết mới nhận ra giọng mình khàn đặc, nghe thật thảm thương.

 

Đôi mày của y không khỏi nhíu chặt lại, miễn cưỡng gắng sức nâng nửa thân trên để ngồi dậy. Nhưng ngay cả động tác đơn giản ấy cũng vô cùng khó nhọc, khiến Tân Hòa Tuyết như thể đang làm quen lại với cơ thể mình – một thân thể từng tan vỡ thanh từng mảnh, giờ được khâu vá lại đầy vụng về, đầy đau đớn. Địa phương từng được ch*ch qua trở nên sưng đỏ, còn có cảm giác khác thường sau đó.

 

Bởi vì cơ chế bảo vệ cơ thể vô thức được kích hoạt thành công, lúc đó thì quả thực thỏa mãn, nhưng khi mọi chuyện qua đi, chỉ còn lại cảm giác tội lỗi đè nặng.

 

Y lạnh lùng đưa ra yêu cầu với Tịch Chính Thanh: “Tôi muốn uống nước.”

 

Tịch Chính Thanh, trong lòng vừa điên cuồng ghen tị với Bùi Quang Tế, vừa ti tiện cuống quýt đến hoảng loạn, cảm thấy Tân Hòa Tuyết đáng yêu đến mức không chịu nổi. Ngay cả khi bị mắng là "có bệnh," hắn vẫn thấy điều đó vô cùng đáng yêu.

 

Có lẽ nhờ được giáo dưỡng cẩn thận, Tân Hòa Tuyết không bao giờ dùng những từ ngữ xúc phạm nặng nề, nên khi mắng người, cũng chỉ nói được mỗi câu “có bệnh.”

 

Thậm chí, cái cách y vung tay lên đánh hắn cũng đáng yêu, âm thanh phát ra còn giòn tan.

 

Tịch Chính Thanh chắc chắn rằng bản thân không có khuynh hướng thích bị ngược đãi.

 

Trước khi đi rót nước, hắn không kìm được mà cúi xuống hôn lên má Tân Hòa Tuyết một cái.

 

Tân Hòa Tuyết ghét bỏ dùng mu bàn tay chà sát nơi mới bị hắn hôn qua.

 

Tịch Chính Thanh mang một ly nước ấm trở về, nhìn rõ cảnh tượng trong phòng ngủ khiến hô hấp của hắn như ngừng lại.

 

Tân Hòa Tuyết đang bôi thuốc cho mình, đôi lông mày vì khó chịu mà khẽ nhíu lại, giống như một bức tranh sơn thủy với làn sóng gợn nhè nhẹ. Khi thấy Tịch Chính Thanh quay lại, y lạnh lùng liếc hắn một cái, rút ngón tay từ bên trong hậu huyệt đỏ tươi ra, sau đó kéo chăn lên che kín người.

 

Tịch Chính Thanh vốn đang nín thở, lúc này mới khôi phục lại nhịp hô hấp, im lặng bước đến gần. Hắn để ly nước chạm nhẹ vào môi Tân Hòa Tuyết, nước ấm nhanh chóng thấm qua đôi môi khô. Trong tầm mắt của hắn, hầu kết tinh xảo của Tân Hòa Tuyết khẽ nhấp nhô, tạo thành một chuyển động mê hoặc.

 

Tân Hòa Tuyết khẽ đáp: “Ừm.”

 

Tịch Chính Thanh ngừng động tác đút nước, đặt ly nước lên tủ đầu giường. Hắn giống như một con chó không biết xấu hổ, hắn lại tiến sát đến trước mặt Tân Hòa Tuyết: “Thật sự bôi thuốc xong rồi sao? Tôi có thể giúp em…”

 

Tân Hòa Tuyết vốn định mắng hắn “có bệnh,” nhưng nhận ra việc này chẳng có tác dụng, ngược lại có thể khiến Tịch Chính Thanh cảm thấy thỏa mãn. Vì thế, y chỉ lạnh lùng phun ra một từ: “Biến.”

 

Rồi Tân Hòa Tuyết lại ngắn ngọn phun mấy từ chỉ huy: “Lấy khăn giấy ướt.”

 

Alpha chính hiệu như Tịch Chính Thanh ngoan ngoãn rút vài tờ khăn giấy từ ngăn kéo, cẩn thận lau sạch ngón tay vẫn còn dính thuốc mỡ của Tân Hòa Tuyết.

 

Bàn tay của Tân Hòa Tuyết rất đẹp, thon dài nhưng không gầy guộc, các khớp ngón tay rõ ràng. Cảm giác chạm lên lạnh lẽo nhưng lại mềm mại.

 

Da tay trắng sáng như ngọc trai, bên dưới là những mạch máu màu xanh nhạt hiện lên mờ mờ trên mu bàn tay. Đầu ngón tay với móng tay mượt mà, mang sắc phấn nhạt tinh tế.

 

Tịch Chính Thanh lau sạch mọi vết thuốc mỡ còn sót lại trên lòng bàn tay và các khớp ngón tay của y, động tác cẩn trọng như nâng niu một bảo vật.

 

“Mệt.”

 

Đôi mắt Tân Hòa Tuyết tràn đầy vẻ mỏi mệt, ánh lên một tầng hơi nước. Khi y nằm xuống lần nữa, Tịch Chính Thanh giúp y chỉnh lại góc chăn. Sau một thoáng chần chừ, thấy tâm trạng của Tân Hòa Tuyết không quá tệ, hắn hỏi: “Tôi giúp em mát xa nhé?”

 

Tân Hòa Tuyết không đáp, chỉ trở mình nằm sấp, lông mi yên tĩnh cụp xuống. Tịch Chính Thanh coi đó như sự đồng ý.

 

Hắn đặt bàn tay to của mình lên phần eo thon của Tân Hòa Tuyết, cách một lớp vải mỏng của áo ngủ. Mùi hương lạnh lùng, dễ chịu từ cơ thể y hòa quyện với hương thơm ấm áp từ chăn nệm mới giặt, mang lại cảm giác yên bình lạ thường.

 

Tịch Chính Thanh nghe thấy Tân Hòa Tuyết đột ngột lên tiếng hỏi: “Anh và Bùi Quang Tế thực sự nghĩ đây là quyết định đúng đắn sao?”

 

Cầm tù y, cùng nhau chiếm hữu y

 

Ánh mắt Tân Hòa Tuyết nguy hiểm híp lại, sắc bén như một kẻ săn mồi.

 

Tịch Chính Thanh cụp mắt, bình tĩnh trả lời: “Trước đó, chúng ta đã đánh cược xem em thích ai hơn.”

 

Hắn không cam lòng dùng từ “hơn,” nhưng vẫn phải miễn cưỡng đặt mình ngang hàng với Bùi Quang Tế. Tuy nhiên, kết quả lại ngoài dự đoán của cả hai. Không giống như biểu hiện dịu dàng, hòa thuận bên ngoài của Tân Hòa Tuyết, y đem bọn họ đều chơi đùa qua một lần, chẳng hề yêu thích bất kỳ ai trong bọn họ.

 

Hai Alpha quyết đấu, người chiến thắng sẽ được vào phòng ngủ để "nói chuyện riêng" với Tân Hòa Tuyết. Ban đầu, Tịch Chính Thanh có ưu thế, với cơ thể được cải tạo máy móc vượt trội. Nhưng trước đó, hắn bị một lần giật điện, khiến sức chiến đấu suy giảm.

 

Hắn từng nghĩ Bùi Quang Tế sẽ không hèn hạ đến mức cầm thú vô sỉ ép buộc Tân Hòa Tuyết, xem nhẹ cảm thụ của y khi chịu đựng hành vi chèn ép như thế. Huống chi trên người Tân Hòa Tuyết còn có một loại sức mạnh đặc thù mà hắn không hiểu rõ.

 

Khi tỉnh lại trên ghế phòng khách, đầu đau nhức như muốn nứt ra, hắn nghe thấy từ phòng ngủ vọng ra những âm thanh ái muội. Cái này chứng minh Tân Hòa Tuyết cũng không có cự tuyệt Bùi Quang Tế. Sự thật đó khiến cốt nhục toàn thân Tịch Chính Thanh lạnh buốt, lạnh đến mức vết thương cũng trướng đau thêm.

 

Tịch Chính Thanh chỉ còn biết cắn răng gọi người mang bông băng và thuốc đến.

 

Tân Hòa Tuyết chờ hồi lâu sau lời của Tịch Chính Thanh, nhưng đối phương vừa nhắc đến vụ cá cược thì đột nhiên im lặng, không nói tiếp.

 

Tịch Chính Thanh cúi người, ghé sát bên tai Tân Hòa Tuyết, hơi thở nóng ấm phả nhẹ khi hắn nói chuyện: “Em có thiện cảm với Bùi Quang Tế hơn, đúng không? Hắn l**m em có sướng bằng tôi không?”

 

Sắc mặt Tân Hòa Tuyết lập tức tối lại: “Câm miệng.”

 

Hai kẻ bắt cóc, giam cầm trái phép, người tám lạng kẻ nửa cân này lại còn so bì cao thấp với nhau.

 

Tịch Chính Thanh ngồi thẳng dậy, tiếp tục xoa bóp phần eo đau nhức cho Tân Hòa Tuyết. Giọng hắn ôn hòa, như dáng vẻ nho nhã theo ấn tượng quen thuộc của một doanh nhân, nhưng ngấm ngầm đầy toan tính: “A Tuyết, kỳ thực tôi tốt hơn hắn gấp trăm lần, ngàn lần. Tôi lãng mạn hơn, cũng không cứng nhắc… Đáng tiếc, bây giờ chưa thể giết hắn. Nếu không, vốn dĩ chỉ cần có hai chúng ta thôi, chỉ hai người…”

 

Quan hệ hợp tác giữa Tịch thị và Bùi thị còn khăng khít hơn người ngoài tưởng. Từ nhiều thế hệ trước, họ đã cùng chia sẻ quyền khai thác và nghiên cứu mỏ bạch tinh quặng, một nguồn tài nguyên cực kỳ quý giá.

 

Họ đã sớm ký khế ước liên kết với nhau từ hơn trăm năm trước, hai gia tộc đã giữ được quyền kiểm soát tuyệt đối với bạch tinh quặng trong tay mình, và nếu họ thâu tóm được Cừu gia.....

 

Tịch Chính Thanh nhìn Tân Hòa Tuyết, ánh mắt dịu dàng không phù hợp với những tính toán trong lòng hắn. Hắn thầm nghĩ, chỉ cần giải quyết được Bùi Quang Tế, tương lai sẽ chỉ có hắn và Tân Hòa Tuyết.....

 

Tân Hòa Tuyết nhắm mắt lại, không phản ứng với hắn.

 

Dưới bàn tay Tịch Chính Thanh là vòng eo mềm mại, mảnh khảnh như nhành liễu yếu đu đưa trong lòng bàn tay hắn. Gạt bỏ những suy nghĩ viên mãn hỗn loạn, Tịch Chính Thanh tập trung vào việc mát xa, điều chỉnh lực tùy theo phản ứng của Tân Hòa Tuyết, lúc nhẹ nhàng, khi thì mạnh mẽ, giữ trong mức độ phù hợp nhất.

 

Tân Hòa Tuyết có vẻ đã kiệt sức. Không lâu sau, y chìm vào giấc ngủ say trong yên lặng, hơi thở đều đặn và nhẹ nhàng. Thỉnh thoảng, khi lực tay của Tịch Chính Thanh thay đổi, y ngẫu nhiên khẽ phát ra những âm thanh nhỏ, phảng phất như tiếng mèo kêu khi được con người hầu hạ v**t v* thõa mãn rồi mới phát ra tiếng kêu khò khè thoải mái như vậy.

 

Trong giấc ngủ, Tân Hòa Tuyết trở mình, cuộn người lại một cách vô thức.

 

Tịch Chính Thanh không kìm được mà nằm xuống cạnh y, kéo y vào lòng. Khi ngủ, Tân Hòa Tuyết dễ chịu và ngoan ngoãn hơn nhiều so với lúc tỉnh. Phòng có lẽ hơi lạnh, nên theo bản năng, y tìm đến nguồn nhiệt từ cơ thể từ Alpha, nhẹ nhàng tựa vào lồng ngực hắn.

 

“Em rốt cuộc là ai?”

 

Giọng Tịch Chính Thanh khẽ vang lên như tiếng thì thầm, mang theo nỗi hoài nghi không thể xóa nhòa. Thân phận của Tân Hòa Tuyết vẫn mông lung không rõ như một màn sương mù dày đặc, ngăn cách giữa hai người.

 

......

 

Nhờ cơ chế bảo vệ cơ thể với việc được kịp thời bôi thuốc cùng cách mát xa giảm bớt, sáng hôm sau, Tân Hòa Tuyết tỉnh dậy với cảm giác cơ thể gần như hồi phục hoàn toàn, chỉ còn chút mệt mỏi còn sót lại. Không có phản ứng đặc biệt bất thường nào.

 

Bùi Quang Tế và Tịch Chính Thanh thay phiên nhau mang cơm vào phòng cho y. Có rất nhiều món cơm gia đình. Các món ăn đều được chuẩn bị kỹ lưỡng, nguyên liệu tươi ngon, có vẻ như được lấy trực tiếp từ những vùng núi gần đây.

 

Nhìn qua cửa sổ, Tân Hòa Tuyết quan sát khung cảnh xung quanh. Địa hình hạn chế khiến y không thể chắc chắn đây có phải mỏ quặng hay không, nhưng y phỏng đoán đáp án 8, 9 phần là khả năng ở đó rất cao. Nếu đây thực sự là mỏ quặng, thì xung quanh lẽ ra phải có một khu dân cư quy mô để hỗ trợ sinh hoạt cho công nhân.

 

Đây hẳn là căn cứ mà Tân Hòa Tuyết nhớ lại những gì Cừu Viễn từng nói và dùng nó để phán đoán, nhưng có điều lạ là y ở biệt thự, không hề nghe thấy bất kỳ âm thanh nào, ngay cả âm thanh từ máy móc vận hành ồn ào hay con người. Điều này không phù hợp với lẽ thường.

 

Y muốn ra ngoài quan sát, nhưng trước mắt, rõ ràng là Bùi Quang Tế và Tịch Chính Thanh không yên tâm để y rời đi.

 

Hai người này còn công việc ở Tịch thị và Bùi thị, không thể thường xuyên ở lại đây. Thỉnh thoảng vì bận rộn, họ sẽ ngắn ngủi rời đi một ngày, bởi vậy luôn thay phiên nhau ở lại để "làm bạn" với Tân Hòa Tuyết – hay nói đúng hơn là thay nhau chịu sự ghét bỏ của y.

 

"Anh định nhốt tôi ở đây bao lâu nữa?"

 

Hôm nay, Tân Hòa Tuyết ăn rất ít, non nửa chưa đến nửa bát cơm, sau đó đặt đũa xuống. Y ngẩng đầu, đối diện ánh mắt của Bùi Quang Tế.

 

Bùi Quang Tế im lặng, không đáp lại. Hắn cầm lấy thìa, múc một bát cơm khác, định đút cho Tân Hòa Tuyết.

 

Khi Tân Hòa Tuyết quay đầu đi, tỏ rõ thái độ phản kháng, Bùi Quang Tế mới chậm rãi nói:
"Em ăn quá ít."

 

Tân Hòa Tuyết lạnh lùng đáp:
"Nhìn thấy anh, tôi không nuốt nổi."

 

Bùi Quang Tế mím chặt môi, ánh mắt tối sầm. Một lát sau, hắn nói:
"Vậy em nhắm mắt lại, không nhìn thấy tôi, tôi đút em ăn."

 

Tân Hòa Tuyết nhìn Bùi Quang Tế, nghi ngờ người này có vấn đề về đầu óc.

 

Thấy Tân Hòa Tuyết không phản ứng, Bùi Quang Tế mang đến một bát canh xương hầm. Mùi thơm nồng đậm lan tỏa. Hắn thổi nguội, rồi đưa thìa đến bên môi Tân Hòa Tuyết.

 

"Tôi tự ăn."
Tân Hòa Tuyết cụp mắt, cầm lấy bát từ tay Bùi Quang Tế.

 

Bùi Quang Tế trầm giọng nói:
"Là tôi hầm. Em thử xem mùi vị thế nào."

 

"Hả?"
Tân Hòa Tuyết ngạc nhiên nhìn về phía đối phương.

 

Việc xuống bếp này hoàn toàn không hợp với hình tượng của một Alpha như Bùi Quang Tế.

 

Vốn dĩ hắn còn chưa nói hết câu, hắn vừa nói, Tân Hòa Tuyết đã mất hứng, không muốn ăn. Y thậm chí không buồn che giấu sự chán ghét. Giống như một con mèo có thể ngang nhiên đẩy hết những thứ dễ vỡ trên bàn xuống đất. Tay y vung mạnh, làm cả bát canh rơi xuống đất, vỡ tan tành.

 

Khóe môi Tân Hòa Tuyết nhếch lên, giống như một trò đùa dai. Anh mắt như chờ đợi phản ứng của Bùi Quang Tế.

 

Sắc mặt của Bùi Quang Tế xác thật tối sầm một chút. Hắn cúi xuống, dùng khăn tay lau sạch nước canh văng vào mắt cá chân trần không mang giày hay vớ Tân Hòa Tuyết. Bùi Quang Tế hỏi:
"Em có bị bỏng không?"

 

Tân Hòa Tuyết vô tâm vô tình, không muốn tiếp tục đôi co. Y nắm lấy cổ áo của Bùi Quang Tế, kéo đối phương đến đối diện trước mặt:
"Tôi muốn ra ngoài."

 

"Hiện tại không được."
Lần này, thái độ của Bùi Quang Tế mấy ngày nay hiếm hoi tỏ ra cứng rắn một lần. Hắn bế bổng Tân Hòa Tuyết đặt lên giường, tránh cho y giẫm vào mảnh vỡ dưới đất. Sau đó, hắn nhanh chóng dọn dẹp sạch sẽ.

 

Tân Hòa Tuyết lạnh lùng nhìn anh:
"Khi nào thì được?"

 

Bùi Quang Tế ngẩng đầu, ánh mắt bình thản:
"Chờ khi quân đội xử lý xong chuyện của Cừu gia."

 

Sắc mặt Tân Hòa Tuyết lập tức thay đổi.

 

Ở nơi không có tín hiệu này, Bùi Quang Tế lấy ra một đoạn video tin tức đã tải xuống trước đó, đưa cho Tân Hòa Tuyết xem.

 

Xưởng nghiên cứu và chế tạo vũ khí của Tập đoàn Công nghiệp Quân sự Cừu Gia là nơi cung cấp các loại vũ khí quan trọng cho quân đội. Trong lô vũ khí tối tân mới nhất, cuối cùng cũng có người tố giác rằng một số vũ khí không đạt tiêu chuẩn chất lượng, không thể gây ra đòn chí mạng hiệu quả đối với dị chủng. Hơn nữa, từ một chi nhánh của tổ chức Hắc Xà, người ta phát hiện Cừu Gia âm thầm buôn lậu súng đạn, giao dịch với các tổ chức ngầm. Qua điều tra, lô vũ khí đó hoàn toàn giống với lô vũ khí mới nhất từ xưởng Công nghiệp Quân sự Cừu Gia, đến mức sự khác biệt chỉ nằm ở nhãn mác.

 

Tòa án quân sự Liên Bang đã gộp vụ việc thí nghiệm sinh vật nguy hiểm do thế hệ trước của gia tộc Cừu thực hiện với sự kiện vũ khí lần này để xử lý chung. Họ đã cáo buộc những người trong gia tộc Cừu tội gây nguy hại đến an ninh quốc gia. Hiện tại, các thành viên liên quan đã bị bắt giam, chờ thu thập đầy đủ chứng cứ để tiến hành phiên tòa xét xử.

 

Tân Hòa Tuyết trầm ngâm.

 

Chuyện này, quả thực rất giống phong cách của Cừu Viễn, nhưng hắn không tin Cừu Viễn lại để lộ một sơ hở lớn đến vậy.

 

Còn một khả năng khác, đó là gia tộc Bùi và Tịch đã liên thủ thao túng sau lưng. Dù không có bằng chứng trực tiếp, họ hoàn toàn có thể mưu hại Cừu Viễn và sắp xếp người tố giác một cách tinh vi.

 

Tại sao Bùi Quang Tế lại cho y xem đoạn video này?

 

Trong video, có bằng chứng rõ ràng cho thấy Cừu Viễn cấu kết với dị chủng và tổ chức ngầm, nhưng việc này thì liên quan gì đến y?

 

Tân Hòa Tuyết giữ vẻ mặt thản nhiên, không để lộ cảm xúc.

 

Bọn họ cho rằng y là dị chủng, đồng mưu với Cừu Viễn, hay ít nhất là đứng cùng chiến tuyến với Cừu Viễn?

 

Khi đoạn video kết thúc, hình ảnh cuối cùng là cảnh Cừu Viễn bị quân đội áp giải lên xe tải quân sự, đưa đến nhà tù quân sự.

 

Bùi Quang Tế không nói một lời nào.

 

Chỉ đến khi Tân Hòa Tuyết bất ngờ cúi đầu che miệng, ho khan dữ dội, không ngừng. Trong nháy mắt khó chịu cực kỳ, y nằm co người bên mép giường, tiếng ho không dứt, cơ thể run rẩy, bàn tay bởi vì thống khổ siết chặt lấy ga giường đến mức các mạch máu nổi rõ lên mu bàn tay.

 

Da dẻ y trắng bệch, không còn chút sức sống, quanh thân thể lô ra vẻ yếu ớt như thể chỉ cần chạm nhẹ là tan vỡ.

 

Bùi Quang Tế luống cuống, vỗ nhẹ lên lưng y để trấn an, sau đó kéo y vào lòng ôm, ôn tồn nói:
“Bị dọa sợ rồi sao? Đừng lo lắng, em sẽ không bị làm sao đâu, tôi sẽ bảo vệ em.”

 

Ý tứ của hắn rõ ràng đã nhận định Tân Hòa Tuyết là dị chủng. Dựa trên những lời nói và hành động trước đó, hắn suy đoán rằng Tân Hòa Tuyết rất có thể là người Cừu Viễn phái đến để tìm kiếm điểm yếu của gia tộc Bùi và Tịch.

 

Tịch Chính Thanh dường như cũng nghĩ vậy. Nhưng cả hai người đều lựa chọn bảo vệ Tân Hòa Tuyết.

 

Cứ như vậy, ở trong tình cảnh ngăn cách với thế giới bên ngoài này vào thời điểm mấu chốt này, Cừu Viễn không có khả năng liên lạc với Tân Hòa Tuyết, và quân đội cũng không thể phát hiện ra thân phận dị chủng của y.

 

Đợi đến khi mọi chuyện với gia tộc Cừu kết thúc…

 

Nhưng sẽ còn bao lâu nữa?

 

Tân Hòa Tuyết không hoàn toàn tin tưởng Cừu Viễn, dù hiểu rõ con người hắn sẽ không dễ dàng rơi vào tình cảnh này. Nhưng nếu lỡ như…

 

Y cần phải nhanh chóng nâng giá trị ngược tâm của Bùi Quang Tế và Tịch Chính Thanh lên cao nhất, sau đó tìm cách liên lạc với Cừu Viễn. Hiện tại, chỉ còn giá trị của bạch tuộc là chênh lệch đáng kể.

 

Bùi Quang Tế vẫn ôm lấy thanh niên, bàn tay không ngừng vỗ nhẹ lưng để trấn an.

 

Tân Hòa Tuyết nghiêng đầu ra ngoài, ho dữ dội đến mức như muốn khạc cả tim phổi ra. Máu tươi phun xuống tấm thảm, đỏ rực đến chói mắt.

 

Mọi thứ xung quanh như lặng đi.

 

Bùi Quang Tế chậm chạp cúi đầu, ngón tay không tự chủ run rẩy lau vết máu bên môi y.

 

Hai phút trước, Tân Hòa Tuyết đã âm thầm nói với k:
“Kích hoạt quy trình rời khỏi thế giới không đau.”

 

Hệ thống đáp: “Đã kích hoạt, tiêu tốn 5 điểm tích lũy.”

 

Trong cửa hàng hệ thống, việc bảo vệ cơ thể hay rời khỏi không đau giá thành luôn có vẻ nhân đạo.

 

Cái gọi là quá trình rời khỏi thế giới không đau, thực chất, vẫn cần thời gian để giảm xóc. Trong giai đoạn giảm xóc này, cơ thể ký chủ sẽ nhanh chóng chuyển biến xấu, không thuốc nào có thể chữa trị, nhưng đương nhiên quá trình này cùng tên giống nhau, hoàn toàn không gây đau đớn. Tuy nhiên, kỹ thuật diễn xuất của ký chủ là điều tối quan trọng.

 

K đối với việc này không lo lắng chút nào.

 

Khi k dò hỏi thời gian giảm xóc,

 

Tân Hòa Tuyết trả lời:
“Một tháng.”

 

Y chỉ cho phép bản thân trong vòng một tháng dùng dao sắc cắt đứt mớ giây thừng rối này (hoàn thành nhiệm vụ) và rời khỏi thế giới này với hiệu suất cao nhất.

 

“Giá trị ngược tâm của Bùi Quang Tế +1.”

 

Bùi Quang Tế bị cảnh Tân Hòa Tuyết bất ngờ hộc máu làm hoảng sợ đến tột độ.

 

Sau khi cố gắng trấn tĩnh, hắn giúp Tân Hòa Tuyết lau vết máu, rồi từ mép giường vội vã đứng dậy:
“Tôi sẽ gọi bác sĩ, chờ một chút.”

 

Tân Hòa Tuyết nhìn theo bóng dáng hắn rời đi, nuốt xuống vị máu tanh rỉ sắt còn đọng trong miệng.

 

Đây chính là ý tưởng mà Cừu Viễn đã truyền cảm hứng cho y.

 

Y nhận ra rằng những người xung quanh dường như đặc biệt để ý đến tình trạng cơ thể của y.

 

P/s : Lời của editor
Tg 1 sắp end rồi nha

Bình Luận (0)
Comment