Độ Chi lặng lẽ theo sau hai người, bước đi trên con đường làng. Nhìn thấy khoảng cách Tân Hòa Tuyết và Nhậm Kha càng lúc càng sát gần, hàng lông mày hắn vô thức nhíu lại.
Không hiểu vì sao, trong lòng bỗng dưng dấy lên một cảm giác…
Độ Chi cụp mắt, khẽ đè lên lồng ngực nơi cảm giác ấy dâng lên.
Nhà Nhậm Kha chỉ là một nông trại nhỏ, không quá lớn, nhưng thắng ở sự sạch sẽ, gọn gàng. Nhậm Kha chuẩn bị cho hai người họ bữa tối cùng nước ấm để rửa mặt.
Trong bữa cơm, Tân Hòa Tuyết cất tiếng hỏi Nhậm Kha:
Nhậm Kha đáp:
Bởi vì chế độ khoa cử ở Đại Trừng không được hoàn thiện như thời của Tân Hòa Tuyết từng sống ở kiếp trước, chỉ có ba cấp là thi huyện, thi quận , và thi Lễ Bộ. Chi tiết cụ thể y vẫn chưa hiểu rõ.
Tân Hòa Tuyết nhân cơ hội hỏi thêm:
(*) Cống sĩ (chữ Hán: 貢士), còn gọi là Hương cống (鄉貢), là một danh hiệu học vị trong hệ thống khoa cử Nho học truyền thống Đông Á ở Trung Quốc và Việt Nam thời phong kiến
Thực tế, không phải tất cả thí sinh tham gia kỳ thi Lễ Bộ đều xuất thân từ kỳ thi quận. Rất nhiều người học trong các trường học, được gọi là "học sinh", không cần tham gia thi quận huyện mà được đặc cách thi thẳng ở kỳ thi Lễ Bộ.
Những người phải tham gia kỳ thi châu huyện đa phần là những người như Nhậm Kha – xuất thân từ gia đình nghèo khó, không đủ tiền theo học các trường quan.
Nhậm Kha, hiểu biết khá rõ, giải thích:
Nghe vậy, Tân Hòa Tuyết liền nghĩ:
Thật đơn giản.
Nếu thư sinh nghèo kia xuất thân từ một quận chịu hạn hán năm nay, mà số lượng hương cống mỗi quận đều hạn chế, y chỉ cần thu hẹp phạm vi tìm kiếm quanh kinh thành. Y chỉ cần ở nơi gần kinh thành ôm cây đợi thỏ. Sau đó, chờ những hương cống từ các quận về kinh dự thi, kiểu gì cũng sẽ tìm được người này, chẳng đến mức mò kim đáy bể.
Chỉ có điều… trước khi thực hiện kế hoạch, y phải tránh bị Độ Chi ép tiến vào An Bình tháp
Tân Hòa Tuyết khẽ liếc qua tăng nhân đang im lặng dùng bữa ..........
...........
Nhà Nhậm Kha chỉ có hai gian phòng ngủ. Ý của Nhậm Kha là nhường cả hai phòng cho khách, còn mình sẽ qua loa ngủ ngoài thính đường. Nhưng Tân Hòa Tuyết kiên quyết từ chối, nói rằng họ là khách, không thể không biết ngượng mà quấy rầy chủ nhà nghỉ ngơi. Y đề nghị mình và Độ Chi ngủ chung một phòng.
Dù nói là hai người một phòng, nhưng trên thực tế sau khi rửa mặt xong, Tân Hòa Tuyết lại chiếm trọn giường một lần nữa, đuổi Độ Chi qua sập nằm.
Độ Chi không tức giận, chỉ ngồi xếp bằng trên sập, lặng lẽ ngồi thiền.
Tân Hòa Tuyết đợi đến khi đêm khuya, nhân lúc Độ Chi nghỉ ngơi, liền bước vào giấc mộng của hắn.
Cảnh trong mơ của Độ Chi cũng buồn tẻ y như bản thân hắn ngoài đời thực.
Mặt nước mênh mang, ở giữa là một tảng đá ngầm lớn. Độ Chi ngồi ngay ngắn trên tảng đá, nhắm mắt tụng kinh. Tiếng nước ào ào vang lên, tựa hồ có thứ gì đó chìm trong nước bỗng trồi lên mặt hồ.
Độ Chi khẽ mở mắt, nhìn thấy một nhân ngư tựa như hải yêu trồi lên từ mặt nước.
Đó là một thanh niên với mái tóc đen mượt, ướt đẫm, rũ xuống như rong biển. Khuôn mặt trắng nõn thấp thoáng qua màn hơi nước mờ mịt, một nốt ruồi nhỏ nơi đuôi mắt càng làm nổi bật vẻ thanh tú. Màu môi rõ ràng nhợt nhạt nhưng dường như đang mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng ấy vô cớ toát lên một vẻ mê hoặc khó cưỡng.
Thanh niên ngồi trên tảng đá, y phục màu bạc đã ướt đẫm, bám sát vào thân hình mảnh khảnh. Y lười nhác mà dựa vào Độ Chi. Nước nhỏ giọt từ mái tóc và quần áo, từng giọt rơi xuống hồ tạo thành tiếng tí tách, cùng tiếng động gió mát, vô tình làm ướt cả áo cà sa màu đỏ của Độ Chi.
Độ Chi có thể nhận ra đây là cảnh trong mơ của mình, còn Tân Hòa Tuyết đã xâm nhập vào giấc mơ ấy.
Hắn nghĩ Tân Hòa Tuyết đến tìm mình vì có chuyện gì đó. Bèn hỏi:
Tân Hòa Tuyết đáp:
Quả thật, dù Độ Chi vốn là người kiệm lời, nhưng sự im lặng của hắn tối nay đã vượt quá bình thường.
Độ Chi trầm ngâm, nghiêm túc nói:
Tân Hòa Tuyết biết Độ Chi không bao giờ nói dối, nghe vậy liền mượn cơ hội dẫn Độ Chi để hắn tự hỏi:
Độ Chi lắc đầu:
Tân Hòa Tuyết nhìn Độ Chi tự hỏi mà không trả lời được,nói:
Y nói, đồng thời nhẹ nhàng đặt lòng bàn tay mềm mại lên ngực Độ Chi, đúng ngay vị trí trái tim đang đập.
Độ Chi mơ hồ, lặp lại câu nói, giọng đầy nghi hoặc:
Dường như… tim hắn đập nhanh hơn một chút.
【Giá trị tình yêu của Độ Chi +2】
Tân Hòa Tuyết gật đầu.
Môi Độ Chi mím chặt thành một đường thẳng tắp, ánh mắt đầy nghiêm túc. Hắn dường như đang cố gắng thấu hiểu lời nói của Tân Hòa Tuyết. Một lúc sau, hắn trả lời thành thật:
Nhậm Kha cũng là một thư sinh, mà trước mắt Cẩm Lý yêu dường như có vẻ đặc biệt hứng thú với loại người như vậy. Trước đây, Độ Chi từng tận mắt thấy Tân Hòa Tuyết và Chu Sơn Hằng trao đổi môi lưỡi, làm những việc mà hắn gọi là "sung sướng".
Tân Hòa Tuyết hiển nhiên cũng nghĩ thông suốt điểm mấu chốt trong chuyện này. cũng nhanh chóng hiểu ra logic của Độ Chi. Vì hôm trước, chính y đã giải thích với Độ Chi rằng việc trao đổi môi lưỡi không phải để hút tinh khí, mà là vì kh*** c*m của yêu quái. Từ đó, Độ Chi liền gọi những chuyện này là "việc sung sướng".
Tân Hòa Tuyết không nhịn được mà bật cười.
Y nghĩ: Sao hòa thượng này lại chẳng mảy may hiểu gì về chuyện yêu đương? Giống như loại chuyện quỷ yêu người cùng cái loại thất tình lục dục(*) của con người đều bị gỡ bỏ hoàn toàn khỏi hắn. Có vẻ như từ trước đến nay, hắn chưa từng trải qua hay được ai dạy dỗ về những thứ như thế này.
(*) Thất tình lục dục tức là hỉ bảy tình cảm mà mỗi người đều có (hỉ=vui mừng, nộ=giận dữ, ai=buồn bã, lạc=vui vẻ, ái=yêu thương, ố=ghét và dục=h*m m**n) và sáu h*m m**n trở thành thói khó sửa của mỗi người (sắc dục, hình mạo dục, uy nghi tư thái dục, ngữ ngôn âm thanh dục, tế hoạt dục, nhân tượng dục).
Tân Hòa Tuyết khẽ nhướn mày, ánh mắt trở nên mềm mại, rồi bất chợt ghé sát lại, hơi thở nhẹ nhàng như gió xuân, giọng nói khẽ khàng:
Độ Chi gắt gao nhìn chằm chằm vào y, ánh tâm tư cùng ánh mắt thẳng thắn đến mức khiến người khác không khỏi ngượng ngùng, thành thật đáp:
Hắn thành khẩn nhích người lại gần, kéo khoảng cách giữa hai người càng thêm thân mật. Khi nhận được sự đồng ý ngầm từ Tân Hòa Tuyết, Độ Chi nghiêng đầu, khẽ đặt môi lên đôi môi nhợt nhạt của thanh niên.
Độ Chi thậm chí không cần thầy dạy mà tự hiểu đặt tay lên má Tân Hòa Tuyết, nhẹ nhàng mở khớp hàm của đối phương, tìm đến đầu lưỡi hồng mềm mại.
Ban đầu, hắn chỉ thử m*t nhẹ, cảm nhận nhịp thở gấp gáp thoáng qua của Tân Hòa Tuyết. Như được khích lệ, Độ Chi bắt đầu khéo léo dẫn dắt, môi lưỡi chạm nhau, động tác vừa thong thả vừa dịu dàng.
Hắn như đang học hỏi, thử nghiệm từng cách thăm dò y, thậm chí chạm đến cả góc sâu nhất nơi đầu lưỡi của đối phương.
Cho đến khi Tân Hòa Tuyết không chịu nổi nữa, phải đẩy hắn ra. Bên dưới lớp áo bạc đã ướt đẫm, lòng ngực trắng như tuyết của Tân Hòa Tuyết phập phồng theo từng hơi thở dồn dập.
Khuôn mặt vốn trắng nõn, giờ đây đuôi mắt lại nhuốm màu sắc hồng như ánh chiều tà. Đôi môi nhợt nhạt cũng vì nụ hôn vừa rồi mà trở nên đỏ tươi như đóa hoa hồng vừa nở rộ.
Tiếng th* d*c nhẹ nhàng tựa như những chiếc lông chim mềm mại, cào ở đầu trái tim.
Giống như.......
Độ Chi khẽ đè tay lên ngực, cảm nhận nhịp tim đang đập loạn trong lồng ngực.
Hắn nhận ra… tim mình lại đập nhanh hơn một chút.
【Giá trị tình yêu của Độ Chi +5】
Tân Hòa Tuyết khẽ chớp đôi mi dài, giờ đã ướt sũng như bị phủ bởi hơi nước, dính lại thành từng chùm nhỏ. Y ổn định lại hơi thở, lạnh lùng hỏi:
Trên người y vốn dĩ đã ướt đẫm từ lúc bước ra khỏi hồ nước. Trong giờ phút này với khuôn mặt ngọc ngà thanh tao, lại ánh lên sắc đỏ hồng diễm lệ, khí chất lạnh lùng hoàn toàn tan biến. Nghe y hỏi cao tăng như vậy, Tân Hòa Tuyết trông lại càng giống như một yêu quái diễm lệ bước ra từ làn nước, đẹp đến mức nguy hiểm. Một yêu quái như vậy, chỉ cần sơ ý một chút thôi, có thể dễ dàng bị vẻ đẹp tàn nhẫn, lạnh lẽo của thủy quỷ mê hoặc. Để rồi bị cuốn chặt và kéo chìm xuống nước mà chết đuối.
Độ Chi vẫn thành thật như cũ, đáp:
Tân Hòa Tuyết kê đầu lên vai hắn, môi ghé sát tai Độ Chi nói, thanh âm nhỏ nhẹ, mềm mại có chút hỗn loạn:
Độ Chi ghi nhớ từng lời, vẻ mặt nghiêm túc như đang tiếp thu một bài học quý báu, đáp:
Ngay sau đó, hắn hỏi tiếp:
Thật không ngờ, hòa thượng xấu xa này lại nhanh chóng học được điều như thế.
Tân Hòa Tuyết liếc xéo hắn một cái, khóe môi nhếch lên đầy ẩn ý:
Độ Chi gật đầu.
Theo chiều mà Độ Chi gật đầu, ánh mắt hắn vẫn dừng lại nơi đuôi cá của Tân Hòa Tuyết. Những chiếc vảy trắng như tuyết dưới ánh mặt trời trong cảnh mơ hiện lên rực rỡ, lấp lánh như những tia sáng nhảy múa.
Tân Hòa Tuyết khẽ vuốt mái tóc đen ướt sũng, vén lên sau tai. Lọn tóc đen, mềm mại bám dọc theo cột sống của y, trượt xuống như những dòng suối nhỏ. Y tựa vào một tảng đá ngầm, y nhìn Độ Chi đang chăm chú ngắm y, rồi khẽ nói:
Độ Chi quan sát vào đuôi cá thêm một lúc, rồi lại gật đầu lần nữa.
Tân Hòa Tuyết chấp thuận, nói:
Người ta thường bị thu hút bởi cái đẹp, mà chính y cũng không thể phủ nhận rằng đuôi cá của mình thật sự rất đẹp. Tân Hòa Tuyết khẽ vẫy nhẹ phần đuôi, như để khoe ra vẻ lộng lẫy của nó.
Độ Chi đưa tay chạm vào, động tác vô cùng cẩn thận. Ban đầu, hắn đặt tay lên phần giữa của đuôi cá. Những chiếc vảy trắng thoạt nhìn sắc nhọn, nhưng khi chạm vào lại mềm mại, không hề có chút gì gọi là nguy hiểm.
Nhưng khi bàn tay to lớn của Độ Chi lướt đến phần vây cá mềm mại nằm gần bụng dưới—chỗ mà đêm qua hắn đã cảm thấy vô cùng kỳ lạ—thì chưa kịp nói gì, hắn đã bị đuôi cá của Tân Hòa Tuyết quất mạnh một cái.
Má trái của Độ Chi lập tức hiện lên một vệt đỏ.
Hắn ngơ ngác, không hiểu tại sao Tân Hòa Tuyết đột nhiên giận dữ. Nhưng thay vì phản ứng, Độ Chi chỉ nghiêm túc hỏi:
Hắn vừa rồi có nhìn thấy phần vây cá mỏng manh ấy che phủ một mảng da phớt hồng nhạt. Nơi đó không có lớp vảy trắng bao bọc, trông nó như một vết thương vừa lành. Độ Chi nghiêm túc nghĩ rằng đó là do vảy cá bị bóc ra, nên thái độ trở nên khẩn trương, quan tâm đến trạng thái của Tân Hòa Tuyết.
Tân Hòa Tuyết nhíu mày, nhìn hắn rồi hỏi lại:
Độ Chi lập tức phủ nhận:
Hắn bình tĩnh hỏi tiếp:
Tân Hòa Tuyết cảm thấy huyệt thái dương của mình bắt đầu nhói lên, y cảm thấy có chút đau đầu.
Y hít sâu một hơi, nở một nụ cười nhợt nhạt, rồi tiến sát lại gần Độ Chi, giọng nói trở nên mềm mại như làn gió thoảng:
Độ Chi im lặng trầm ngâm vài giây, sau đó vẫn giữ thái độ thản nhiên, gật đầu đáp:
【Giá trị tình yêu của Độ Chi +5】
Lần này, Tân Hòa Tuyết thực sự không thể nhịn được nữa mà bật cười.
Độ Chi ngơ ngác, không hiểu vì sao y lại cười.
Nhìn bộ dạng ngốc nghếch của hòa thượng này, Tân Hòa Tuyết bỗng cảm thấy bớt giận. Giờ đây, y không còn xem Độ Chi như một con người bình thường nữa.
Y đưa tay xoa má trái còn vương vết đỏ của Độ Chi, nhẹ nhàng vỗ vỗ, Tân Hòa Tuyết từ từ nhỏ nhẹ:
Độ Chi thoáng ngẩn người.
Ngay sau đó, cảnh vật trong mơ đột nhiên biến loạn, sông núi vặn vẹo, tất cả tan biến.
Tân Hòa Tuyết lười nhác ngồi dậy từ chiếc giường đệm, phía đối diện bên sập, Độ Chi cũng vừa mở mắt.
Tân Hòa Tuyết chống tay lên giường, nghi hoặc hỏi:
Độ Chi bình thản đáp:
Hòa thượng không phản ứng lại, có vẻ không hiểu rằng "chẳng biết xấu hổ" là đang mắng hắn, nên chỉ thoáng ngơ ngác, sau đó quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Ngoài trời tối đen như mực, ánh trăng tròn treo lơ lửng giữa bầu trời:
Giờ Tý—là thời điểm yêu quái hoành hành.
Đây cũng là lý do khiến Độ Chi ngừng nghỉ ngơi.
Tân Hòa Tuyết ngồi trên giường, ngáp dài, sau đó giơ tay ra hiệu.
P/s : Lời của editor