Tân Hòa Tuyết nhìn ngôi mộ nhỏ trước mặt, khẽ thốt lên:
“Chẳng lẽ đây là nơi của người đêm qua…”
Y hồi tưởng lại tiếng thét cuối cùng của Lý Nhị Hổ trước khi bị quỷ nuốt chửng. Trong tiếng kêu ấy, cái tên mà Lý Nhị Hổ gọi…
“Tiểu Phượng?”
Nhậm Kha ngạc nhiên hỏi:
“Tân công tử, sao ngươi lại biết?”
Khi Nhậm Kha đã tìm đến đây, Tân Hòa Tuyết và Độ Chi trao đổi ánh mắt. Độ Chi lặng lẽ gật đầu. Sau đó, Tân Hòa Tuyết kể lại mọi chuyện đã xảy ra đêm qua: từ việc Lý Nhị Hổ đi đêm gặp một nữ nhân kỳ lạ, cho đến khi bị nàng ta biến thành mồi trong chiếc miệng khổng lồ đầy máu.
“Ta cùng Độ Chi…”
Tân Hòa Tuyết nhớ lại lúc mình ngay từ đầu đã lừa gạt Nhậm Kha, giả danh là sư đệ tu hành có tóc của Độ Chi. Tiếp theo y bật cười, chỉnh sửa lời nói một cách tự nhiên và lưu loát:
“Ta và sư huynh Độ Chi đêm qua đã nghỉ lại tại căn nhà tre nhỏ nơi nàng ta ở.”
Tân Hòa Tuyết quan sát xung quanh một vòng. Căn nhà tre xinh đẹp tối qua giờ chỉ còn là một ngọn đồi nhỏ phủ đầy cỏ dại, cạnh bên là một nấm mộ cô quạnh.
Độ Chi lặng lẽ nhìn Tân Hòa Tuyết, ánh mắt dừng lại một thoáng khi nghe từ “sư huynh” từ miệng y. Giọng nói của hắn bình thản giải thích:
“Căn nhà tối qua chỉ là ảo giác do Hạn Bạt tạo ra. Khi mặt trời mọc, ảo giác tan biến. Chỗ này thực chất là mộ phần của Hạn Bạt.”
Nhậm Kha chưa từng tiếp xúc với những chuyện quái dị như vậy, nhất thời không nói được lời nào. Hắn lắp bắp:
“Nhưng… đây rõ ràng là mộ của Tiểu Phượng. Sao nàng lại trở thành Hạn Bạt được?”
Tân Hòa Tuyết nhìn hắn, nhận ra bộ dáng hắn dường như biết sự việc sâu kín gì đó. Y trực tiếp hỏi thẳng:
“Ngươi quen nàng?”
Nhậm Kha lúng ta lúng túng trong giây lát, cuối cùng gật đầu:
“Tiểu Phượng là một cô bé mồ côi. Nhà ta và nhà nàng ở gần nhau, cha mẹ ta thương tình nàng mất cả cha lẫn mẹ nên nhận nàng làm con nuôi.”
"Hai năm trước, vào ban đêm cha mẹ ta đi từ nơi khác về làng, mang theo vải vóc. Trên đường, họ nghe thấy tiếng Tiểu Phượng kêu cứu từ rừng trúc. Họ vội chạy đến và kéo nàng lên từ con sông phía sau rừng, nhưng lúc cứu từ sông lên thì đã quá muộn."
"Cha mẹ ta tìm thấy trên bờ sông một chiếc đai lưng của nam tử, là đồ thường mặc của Lý Nhị Hổ. Họ nghi ngờ Tiểu Phượng không phải ngã xuống sông một cách bình thường. Chúng ta đã xin lí chính cho chúng ta báo án lên huyện đường, đem chứng cứ trình báo lên. Kết quả vật chứng cùng cái chết giống nhau, không giải quyết được gì...."
Nhậm Kha cúi đầu, sắc mặt u ám, nói rằng chuyện trước đây đã khiến tâm trạng hắn chịu ảnh hưởng mà không thể vượt qua được.
“Bất đắc dĩ không chỗ nào giải oan được cho nàng, ta cùng cha mẹ đành phải để Tiểu Phượng an táng tại đây.”
Bỗng nhiên, đôi tay đang buông xuống của Nhậm Kha siết chặt thành nắm đấm. Giọng nói của hắn tràn đầy căm hận đối với loại người vô sỉ kia:
“Bây giờ xem ra, đúng là Lý Nhị Hổ đã làm chuyện vô pháp vô thiên(*), làm hại Tiểu Phượng rơi xuống nước! Khó trách hắn còn năm lần bảy lượt quấy nhiễu nhà ta, chắc sợ rằng chúng ta sẽ công khai sự thật này!”
(*)Vô pháp: không có phép tắc, không biết đạo xử sự có đạo đức.
Vô thiên: không biết trên biết dưới, không có kỉ cương.
Độ Chi điềm nhiên nghe hết, gương mặt và tâm trí không gợn chút cảm xúc. Hắn chỉ hỏi:
“Nhà ngươi có cái xẻng không?”
Nhậm Kha không nghĩ tới Độ Chi khi đã nghe rõ ngọn nguồn mà còn nghĩ đến chuyện quật mộ. Hắn vì Tiểu Phượng mà biện hộ:
“Đại sư, nếu đêm qua Tiểu Phượng nuốt chửng Lý Nhị Hổ vào bụng, cái đó chứng minh ân oán giữa họ cũng đã kết thúc. Tiểu Phượng cũng sẽ không hại người. Xin để nàng yên giấc ngàn thu, có được không?”
Tân Hòa Tuyết không đáp, chỉ lặng lẽ quan sát phản ứng của Độ Chi. Hắn nhận ra vị hòa thượng này dường như không hề có thất tình lục dục, cũng khuyết thiếu tâm lý có lòng trắc ẩn hay sự đồng cảm nào với người khác.
Quay đầu nhìn về phía Nhậm Kha, Tân Hòa Tuyết nhẹ nhàng bày tỏ sự tiếc thương dành cho Tiểu Phượng, rồi sau đó mới khuyên Nhậm Kha:
“Nhậm huynh, e rằng trong mộ kia không còn là Tiểu Phượng nữa. Đó chỉ là một Hạn Bạt mượn xác hoàn hồn.”
Độ Chi khẳng định lời của Tân Hòa Tuyết bằng một cái gật đầu, lúc sau như nhớ ra điều gì, hắn giải thích thêm:
“Hạn Bạt là tinh khí của núi sông biến hóa mà thành, mỗi loại lại có đặc tính riêng. Loại Hạn Bạt này có thể mượn thi thể để hành động. Chỉ cần đào mộ lên, kiểm tra bên trong có phải là một cương thi phủ đầy lông trắng hay không, sẽ rõ.”
Tân Hòa Tuyết từ tốn nói với Nhậm Kha:
“Đêm qua, cương thi gặp Lý Nhị Hổ chỉ là trùng hợp. Ngươi nghĩ đó là Tiểu Phượng báo thù, nhưng nếu cứ dung túng để nó tiếp tục tồn tại, ngươi có biết ai sẽ là nạn nhân tiếp theo không?”
Nhậm Kha nhìn hai người trước mặt, nhớ lại sức mạnh phi phàm mà Độ Chi đã thể hiện ngày hôm qua. Hắn cảm thấy vị hòa thượng này không giống những kẻ giang hồ chuyên đi lừa gạt, nên cắn răng quyết định. Hắn vội vàng quay về nhà, mang một cái xẻng làm nông đến.
Khi ngôi mộ nhỏ bị đào lên, bên trong quả nhiên là một cương thi phủ đầy lông trắng dài. Thân hình khô quắt, gầy như bộ xương, khuôn mặt trắng bệch pha chút xanh xao rợn người.
Bị ánh nắng chiếu vào, làn da xanh lơ bắt đầu bốc lên những làn khói trắng mỏng.
Tân Hòa Tuyết không nhìn rõ bảo vật mà Độ Chi lấy ra từ trong áo cà sa, nhưng ngay khi có một cơn gió nhẹ thổi qua, rừng trúc xung quanh rì rào lay động. Một ngọn lửa bất ngờ bùng lên trong mộ, có lẽ do gió nóng. Lửa lập tức bốc cao, thiêu đốt dữ dội, để lại chỉ một đống tro tàn và mùi lưu huỳnh nồng nặc.
.........
Tân Hòa Tuyết cùng Độ Chi từ biệt Nhậm Kha.
Hạn Bạt ven bờ sông lớn đã bị tiêu diệt. Thư Châu vừa trải qua một cơn mưa lớn kéo dài. Họ chỉ trú lại nhà Nhậm Kha vài ngày, rồi Độ Chi lại cõng Tân Hòa Tuyết tiếp tục hành trình.
Nhưng lần này, họ không đi về hướng Đông như trước, mà chuyển sang hướng Bắc.
“Ê, hòa thượng thối.” Tân Hòa Tuyết nghiêng đầu hỏi:
“Ngươi thực sự định áp giải ta đến tháp An Bình sao?”
Lần này, Độ Chi không gật đầu. Hắn cúi xuống nhìn chằm chằm con đường đất vàng dưới chân.
Cơn mưa vừa tạnh, những dấu chân để lại rõ ràng trên con đường bùn lầy. Nhưng trên thực tế, chỉ có dấu chân của Độ Chi, vì Tân Hòa Tuyết đang nằm trên lưng hắn.
Những dấu chân ấy khi đi qua, lại sẽ có dấu chân người khác phủ lên, chờ đến khi gió cuốn cát phủ kín hoặc bị cơn mưa tiếp theo xóa sạch, chẳng để lại chút dấu vết nào.
Chính là còn một điều nữa..….
Tân Hòa Tuyết ngước mắt nhìn, đúng lúc một chiếc lá vàng khô bay qua, đậu ngay trên đỉnh đầu Độ Chi, che đi vết sẹo giới hương(*) nơi đỉnh đầu hắn.
(*) sẹo tròn trên đầu người tu hành
Y nhặt chiếc lá khô, tiện tay ném xuống đất. Quay đầu nhìn lại, trên con đường cát đã rải rác đầy lá vàng rơi, không còn thấy rõ đường đi.
Gió lạnh thổi đến từ bốn phía, những chiếc lá khô bị cuốn lên, xoay vòng trong không khí, tụ thành từng đống.
Mùa thu đã đến.
Tân Hòa Tuyết nhìn con đường núi bên cạnh, nơi có những tấm bia đá cũ in ngày ngày phơi gió phơi mưa hằn dấu các vệt nước. Họ đã bước vào địa phận Hứa Châu.
Qua Hứa Châu, sẽ đến kinh thành.
“Độ Chi,” Tân Hòa Tuyết lên tiếng, “Ngươi thực sự nỡ lòng áp giải ta vào tháp An Bình sao?”
Bước chân của Độ Chi khựng lại.
Tân Hòa Tuyết nghiêng đầu nhìn hắn, nhận thấy cằm của Độ Chi căng chặt, đường nét khuôn mặt trở nên cứng rắn, như thể đang gánh chịu một áp lực không thể diễn tả. Nhưng Tân Hòa Tuyết không vội.
Dù sao, kể từ sau khi y bị bắt, ngoại trừ lần đầu tiên tại dịch trạm đã từng nói qua, yêu hay quỷ không đủ sức để có thể giết ngay tại chỗ, thì sẽ phải áp giải chúng đến tháp An Bình ngoài kinh thành. Dọc theo đường đi, không thấy đối phương nhắc lại chuyện đó thêm lần nào nữa.
Từ Thư Châu đến Hứa Châu, bởi vì thường xuyên gặp yêu quỷ trên đường, Độ Chi phải thực hiện trách nhiệm trừ yêu diệt ma. Vì vậy, hành trình vốn chỉ mất hai tháng, nhưng họ đã đi đi dừng dừng gần bốn tháng trời.
Trong suốt hành trình, Tân Hòa Tuyết thường xuyên mất trí nhớ về những việc đã xảy ra. Mỗi khi đến ngày thứ bảy, y lại phải nhảy xuống nước một lần.
Mỗi lần lên bờ, y đều bị Độ Chi bắt lại.
Lần nào cũng vậy, Tân Hòa Tuyết phải tìm lại mối liên kết tơ hồng của mình, rồi nhận ra nó vẫn nằm trên người hòa thượng thối kia. Cuối cùng, y lại bị đưa trở về hành trình cũ.
Điều may mắn duy nhất là Độ Chi không hề giấu diếm chuyện gì đã xảy ra. Mỗi khi Tân Hòa Tuyết hỏi, hắn luôn kể lại đầy đủ từ đầu, không chút che giấu.
Chỉ có điều, khi Tân Hòa Tuyết hỏi về thông tin của một thư sinh nghèo, Độ Chi tuy rằng không thể nói dối nhưng hắn hoặc là im lặng, hoặc từ chối trả lời. Điều này khiến Tân Hòa Tuyết bực bội không ít lần.
Y đem giá trị tình yêu của Độ Chi xoát tới 75 điểm.
Lần này, Tân Hòa Tuyết không đợi Độ Chi trả lời về chuyện tháp An Bình nữa. Y đã quyết: nếu đến địa phận kinh thành mà Độ Chi không chủ động thả y ra, y nhất định sẽ tìm cách trốn thoát.
Y đã tính toán rất rõ ràng. Dựa theo những tình hình từ trong miệng Độ Chi từng nhắc đến, hành trình của họ là một đường từ Giang Châu đi lên. Kết hợp với thông tin từ kịch bản về việc phóng sinh lúc hạn hán lớn..…
Hiện nay, những khu vực quận chịu hạn hán lớn đều nằm trong lưu vực sông lớn. Chỉ cần tìm được những học trò nghèo xuất thân từ vùng phụ cận các quận ven sông lớn…
Tối đa cũng chỉ có mười tám người.
Chỉ là mười tám thư sinh nghèo, mà y – một yêu quái Cẩm Lý, lại sợ không kịp trả ơn sao?
Tân Hòa Tuyết rất tự tin vào bản thân.
Trong lúc vô tình, ánh mắt y lướt qua rừng núi xung quanh, rồi bắt gặp một điều bất thường trên sườn núi.
Đôi mắt nhạy bén của y hơi nheo lại. Tân Hòa Tuyết nắm lấy cằm Độ Chi, bẻ sang hướng đó:
“Ngươi nhìn xem… Có phải trên cây kia có người treo cổ không?”
Độ Chi theo lời nhìn về phía đó, nơi cây hoa quế cao cao. Đó là một cây cổ thụ cao lớn, không biết đã bao nhiêu năm tuổi. Những cành cây to khỏe, dày ngang với cánh tay của một người đàn ông trưởng thành.
Quả nhiên, trên cây có một nam tử mặc áo dài xanh, kiểu dáng thường thấy của các thư sinh. Một dải lụa trắng dài khoảng ba thước buộc quanh cổ hắn, treo lơ lửng giữa không trung.
Gió thu thổi qua, thi thể đong đưa trong không trung, khuôn mặt trắng bệch pha chút xanh xám, rõ ràng đã chết từ lâu.
Tân Hòa Tuyết chỉ liếc nhìn hai lần, nhưng y vốn kiêng kỵ chuyện sinh tử, nên đứng cách xa. Chủ yếu vẫn là Độ Chi tiến lên kiểm tra kỹ càng.
Đúng lúc này, một tiều phu cõng củi đi ngang qua, nhìn thấy thi thể treo trên cây liền sợ hãi hét to:
“Chết người rồi! Lại có người chết!”
......
Những việc tiếp theo đều do huyện đường tiếp nhận.
Tân Hòa Tuyết và Độ Chi chỉ đứng chờ cho đến khi quan phủ đến điều tra. Huyện úy có vẻ đã tập mãi mà thành thói quen với những vụ việc thế này, chỉ làm theo thủ tục: hỏi những người chứng kiến xung quanh.
Độ Chi nói chuyện với huyện úy vài câu. Trong khi đó, Tân Hòa Tuyết hỏi người tiều phu đi ngang qua:
“Khi nãy ngươi nói ‘lại có người chết’, là sao?”
Tiều phu trông có vẻ thật thà chất phác, liền giải thích:
“Lần trước ta đi ngang qua đây, cũng có một người đọc sách treo cổ tự vẫn ở cây này.”
Tiều phu :
“lại nói, mấy năm nay, người treo cổ tự vẫn ở đây không ít…... Nhưng ta nghĩ mãi mà không hiểu, tại sao đều là thư sinh? Đều chạy đến cây quế này để thắt cổ? Ta nói rồi, đọc sách nhiều quá không tốt, đọc đến ngu người!”
Tiều phu :
“Như ta đây, chỉ cần thấy đủ mà sống thì tối, ít nhất còn giữ được mạng trên đời…”
Nói xong, tiều phu lắc đầu, cõng bó củi rời đi chậm rãi.
Tân Hòa Tuyết trầm ngâm suy nghĩ. Y quay lại, thấy Độ Chi đã bước đến bên cạnh, khẽ nói:
“Đi thôi.”
Tân Hòa Tuyết nhìn thoáng qua huyện úy đang kiểm tra thi thể dưới gốc cây quế. Vị huyện úy thở dài, sau đó ra lệnh cho lính dùng vải trắng che thi thể rồi khiêng đi.
Tân Hòa Tuyết hỏi Độ Chi:
“Khi nãy ngươi nói gì với huyện úy vậy?”
Độ Chi đáp:
“Hắn nói đây là vụ án mạng thứ ba thắt cổ tự vẫn trong năm nay xảy ra tại chỗ này.”
Tân Hòa Tuyết không có đủ đạo hạnh, biết rằng khả năng đối phó yêu quái còn thua xa sự chuyên nghiệp của Độ Chi, nên y chỉ hỏi:
“Cây quế đó có yêu khí không?”
Vừa đi ra khỏi khu vực, Độ Chi vừa đáp:
“Ta không phát hiện ra yêu khí.”
Trên đường đi, Tân Hòa Tuyết vẫn còn nghi hoặc:
“Tại sao đều là thư sinh thắt cổ tự vẫn?”
Độ Chi trầm ngâm một lúc, sau đó thành thật đáp:
“Ta cũng không biết.”
“Dù vậy, rất có khả năng là yêu quỷ giở trò làm khó dễ...…”
“Những người treo cổ tự tử đa phần là thư sinh. Mà thư sinh, từ trước đến nay, luôn là món ăn yêu thích của yêu quỷ.”
Độ Chi lẳng lặng lặng Trần thuật.
Tân Hòa Tuyết:
“Tại sao lại vậy?”
Y ngược lại muốn biết làm sao bọn họ ở chùa Quá Sơ lại đưa ra được lý luận như vậy.
Bọn họ đi tới đi tới, đã tiến vào kinh thành. Trong đám đông rộn ràng, nhốn nhao, đám người ồn ào chen chúc xung quanh bảng dán kết quả kỳ thi. Bỗng nhiên, tiếng reo mừng vang lên: “Trúng rồi! Đỗ rồi!” làm kích động mọi người.
Giữa khung cảnh náo nhiệt, Độ Chi từ tốn giải thích:
“Bởi vì thư sinh thường là nam tử trẻ khỏe,
đầy tri thức và đầu óc nhanh nhạy. Nếu nguyên dương còn nguyên vẹn, huyết nhục lại càng thuần khiết. Yêu quỷ ăn họ có thể tăng cường tu vi rất nhanh.”
Tân Hòa Tuyết chớp chớp mắt nhìn hắn:
“Ngươi nhìn chằm chằm ta như vậy là có ý gì?”
Y đâu có ăn thư sinh đâu?
P/s : Lời của editor
Có lỗi ở đâu, mn cmt nhắc nha. Mấy chương đầu làm ẩu quá hu hu.