Con cá chép bướm khẽ đong đưa đuôi hai lần.
Xung quanh tối đen như mực, chẳng thể nhìn thấy gì.
Nhưng y có thể nghe được....Nghe được nhịp tim đang truyền đến từ con yêu quái vừa nuốt chửng y vào khoang miệng đen ngòm này.
"Đừng lộn xộn."
Giọng nói khàn khàn, nghẹn ngào cực độ, như thể đã mất máu quá nhiều đến mức cổ họng khô khốc. Màu giọng này rất quen thuộc.
"Để ta l**m ngươi một chút."
???
l**m cái gì?!
Tân Hòa Tuyết lập tức truyền ý niệm, nghiến răng mắng:
"Ngươi có thể đừng b**n th** như vậy được không?"
Theo lý thuyết của Phật môn về "Nhất hoa nhất thế giới" (một bông hoa là một thế giới), trong cơ thể của yêu quái mạnh mẽ thường tự hình thành một không gian nhỏ khép kín, huống hồ đây còn là thân thể của một con cự xà đã tu luyện ngàn năm.
Con cá chép bướm lơ lửng giữa vùng không gian đen nhánh rộng lớn, phảng phất như đang trôi vô định.
Từ trong bóng tối, một chiếc lưỡi rắn thon dài màu đỏ tươi nhẹ nhàng thò ra, như một sợi dây mềm dẻo uốn lượn, trong nháy mắt quấn chặt lấy vị khách không mời mà tới.
Chiếc lưỡi rắn màu đỏ tươi quấn quanh thân thể tuyết trắng của Cẩm Lý, từng vòng từng vòng siết chặt, những vảy đỏ thắm xen lẫn với sắc trắng ngọc tạo nên một khung cảnh rực rỡ đến yêu dị.
Nhịp tim của Hận Thật chậm rãi ổn định lại, tựa như vừa tìm thấy một chốn bình yên.
Chỉ một khoảnh khắc trước, hắn còn cận kề cái chết, thân thể tàn tạ, vảy rơi rụng, máu chảy đầm đìa.
Nhưng giờ đây, hắn lại một lần nữa bắt được mỹ nhân ngư xinh đẹp mà hắn từng nuôi dưỡng trong vỏ trai của mình.
Hận Thật thở dài khe khẽ, giọng nói trầm đục mà sâu kín:
"A Tuyết, ngươi thơm quá…"
Tân Hòa Tuyết lập tức nhận ra sự bất thường.
Giọng điệu của Hận Thật lúc này đã không còn là kiểu lém lỉnh pha chút trêu chọc như trước, mà mang theo một tia nguy hiểm quỷ dị.
Y nhận ra… lý trí của Hận Thật đang từng bước sụp đổ.
Y nhớ lại những điều mình từng nghe được từ miệng đám tiểu yêu ở sơn trại...
Hận Thật là kẻ tu luyện bằng giết chóc.
Hắn nuốt chửng không chỉ nhân loại, mà ngay cả yêu quái, quỷ hồn, mọi thứ hắn có thể hấp thu đều sẽ bị nghiền nát để chuyển hóa thành linh khí, máu thịt. Tội nghiệt càng chất chồng, sức mạnh của hắn càng lớn.
Trên thực tế, hầu hết những ác yêu có tu vi cao thâm đều lựa chọn con đường này, không thể nghi ngờ đây là một con đường tắt để tu luyện nhanh chóng nhưng cũng cực kỳ nguy hiểm. Thậm chí có thể khiến hắn nguy hiểm tính mạng.
Càng tiến xa trên con đường giết chóc, nguy cơ lý trí sụp đổ càng lớn.
Những truyền thuyết về những "Đại ma đầu" gieo rắc tai ương, biến thiên hạ thành biển máu, chính là như vậy mà sinh ra.
Khi lý trí hoàn toàn bị chôn vùi, tâm trí chỉ còn lại ý niệm về giết chóc máu me. Đôi mắt đỏ rực, trong đầu chỉ có giết chóc. Nhưng khi cuộc tàn sát đi đến hồi kết, cũng là lúc đại ma tự bạo, tan thành tro bụi, hồn phách tiêu tán, linh khí trở về với thiên địa. Linh khí sẽ lại một lần nữa biến mất, để lại thế giới hoang tàn khắp nơi.
Chu kỳ này giống như một cơn cuồng phong quét qua rồi tan biến, để lại vạn vật tiếp tục sinh sôi. Kỳ lạ thay, linh khí sinh ra sau khi đại ma tự bạo lại thuần khiết vô cùng, trở thành dưỡng chất tốt nhất để tu dưỡng và bồi bổ cho đất trời.
Mọi thứ đều tuân theo quy luật của thiên đạo, không ai có thể thoát khỏi vòng luân chuyển này.
"Hận Thật."
Tân Hòa Tuyết không rõ thương thế của hắn nặng đến mức nào, nhưng y biết một điều.
Những yêu quái tu luyện theo con đường giết chóc, mỗi khi nguyên khí đại thương, bản năng ăn uống của chúng sẽ trỗi dậy chiếm lấy lí trí, muốn nhanh chóng "ăn" để hồi phục.
Tân Hòa Tuyết có ý muốn đánh thức thần chí của Hận Thật.
"Hận Thật? Ngươi còn nghe thấy ta không?"
Trạng thái Hận Thật đúng như y dự đoán.
Bản năng muốn ăn đang dâng trào như đầu ngọn gió, điên cuồng bành trướng, chiếm cứ toàn bộ tâm trí Hận Thật. Hắn nghe thấy giọng nói của y, nhưng âm thanh ấy tựa như vọng lại từ một nơi xa xăm, nói cách khác, nó mờ ảo như cách biệt bởi cả một đại dương sâu thẳm. Giọng nói mông lung, không rõ ràng.
Tân Hòa Tuyết nghe rất rõ tiếng hắn nuốt nước bọt.
Chiếc lưỡi rắn quấn quanh thân thể y không tiếng động siết chặt hơn một chút, từng vòng, từng vòng siết lấy.
Đồng tử rắn co rút thành một đường thẳng mảnh như sợi chỉ, sắc bén đến đáng sợ.
Thơm quá.
Muốn cắn.
Muốn nuốt.
Thơm quá, thơm quá, cá nhỏ thơm quá…
Có lẽ vì đang bị giam cầm trong cơ thể của hắn, Tân Hòa Tuyết có thể nghe rõ từng nhịp tim của Hận Thật.
Mỗi một nhịp đều là d*c v*ng.
"Hận Thật!"
Nguy hiểm đang tới gần, y lập tức lên tiếng cảnh tỉnh.
"Ngươi bình tĩnh lại đi!"
"Ta là Tân Hòa Tuyết!"
A Tuyết.
Ăn luôn đi.
Nếu ăn rồi… sẽ không bao giờ phải chia xa.
Vĩnh sinh vĩnh thế…
"....."Tân Hòa Tuyết khẽ nhắm mắt, giọng nói thấp xuống, chậm rãi mà rõ ràng:
"Tướng công."
Giọng y trầm khàn, như một lời thì thầm:
"Nếu ngươi ăn ta… thì sẽ không bao giờ gặp lại ta nữa."
!!!
Đồng tử rắn siết lại, sắc bén đến cực điểm.
Khanh khanh.
Muốn ăn.
Tân Hòa Tuyết cứ nghĩ câu nói này cũng chẳng thể kéo Hận Thật trở về được hai, ba phần lý trí.
Nhưng đúng lúc y đang căng thẳng chờ đợi, y lại nghe thấy một chuỗi nhịp tim rối loạn.
Muốn ******
Rất muốn **** A Tuyết ***
Nước *** ăn ***
l**m ***** thật nhiều ***
???
Đây là… tiếng tim đập gì thế này?
Cái “muốn ăn” này… có cùng ý với cái “muốn ăn” vừa rồi không vậy?!
Tân Hòa Tuyết: 【 Anh chặn tiếng tim đập của hắn lại đúng không? 】
Hệ thống K nghiêm túc trả lời:
【 Đây là một thủ tục đặc thù thuộc hệ thống bảo vệ tâm lý ký chủ. Trong trường hợp cần thiết, để bảo vệ sức khỏe tinh thần của cậu, chúng tôi sẽ tiến hành che chắn hoặc xử lý đặc biệt đối với những nội dung liên quan đến máu me, bạo lực, d*m d*c và s*c t*nh hoặc… những tin tức không lành mạnh khác sẽ được tiến hành xử lý đặc biệt hình ảnh và âm thanh. 】
Mục tiêu của hệ thống là giúp ký chủ tránh khỏi những lời nói quá mức lộ liễu, không thuần khiết của nhân vật.
Mỗi câu, mỗi chữ tạo thành câu vừa rồi đều đủ để khiến tai hồng hồng nhọn nhọn của mèo nhỏ phải xấu hổ đến mức muốn gập cả tai lại để che đi mất.
K lo lắng rồi thầm nói hoàn chỉnh, nếu để mèo nhỏ nghe hết những lời này, có khi e thẹn đến mức ngất xỉu luôn cũng nên…
Dù không thể nghe được những gì vọng lên từ nhịp tim của Hận Thật, nhưng rõ ràng, lời nói của Tân Hòa Tuyết đã có tác dụng.
Y rốt cuộc cũng kéo lại được một phần thần trí của cự xà.
Thân rắn đỏ rực dần dần thả lỏng, những vòng xiết quanh con cá chép bướm cũng nhẹ đi.
"Bây giờ, thả ta ra ngoài."
Giọng Tân Hòa Tuyết lạnh nhạt, không mang theo một chút tình cảm nào.
Nhưng chính khoảnh khắc y cất lời, bầu không khí lập tức lạnh xuống. Cự xà như thể bị một đòn chí mạng, toàn thân căng chặt, trái tim co thắt như tiếng sấm gào thét trong cơn giông bão.
Không thể nào!
Không thể thả ra!
Nếu thả ra…..y sẽ bỏ trốn cùng tên thư sinh nghèo kia!
Nếu thả ra… sẽ không bao giờ được hôn hôn cá nhỏ, l**m l**m cá nhỏ, ****!
Tân Hòa Tuyết: “……”
.....Lại bắt đầu phát điên rồi.
Y hít sâu một hơi, rồi chậm rãi thở ra.
Tân Hòa Tuyết sẽ không chấp nhặt với một con rắn, nhất là khi con rắn này lúc tỉnh táo thì cao cao tại thượng, mà khi mất kiểm soát lại chẳng khác nào một kẻ ngốc.
Giọng y lại một lần nữa trầm xuống, nhẹ nhàng nói:
"Ta sẽ không bỏ trốn cùng tên thư sinh nghèo đó."
Màu giọng nói của y rất âm tai, bình thản, nhẹ nhàng. Khi y nói chuyện với người khác bằng giọng nói nhỏ nhẹ, đối phương dễ dàng bị cuốn vào bầu không khí thân mật, khiến tâm trí con người chìm sâu vào đó, như lời thì thầm, nỉ non giữa những người yêu nhau. Tâm trạng lúc ấy tựa như cơn gió nhẹ nhàng thổi qua mặt hồ yên ả, như những giọt nước đọng trên mái hiên.
Y giải thích mình đã chia tay Chu Sơn Hằng ngay tại sơn trại, rằng chẳng hề có cái gọi là “bỏ trốn” mà Hận Thật tưởng tượng.
"Ngươi nhốt ta ở đây, xung quanh tối quá."
Sau một tiếng ho khẽ, giọng y dường như mang theo chút yếu ớt mất tiếng, lại phảng phất một tia điện, khẽ run rẩy.
"Ta có chút sợ hãi."
Luồng điện kia trong nháy mắt len lỏi vào sống lưng, Hận Thật giật bắn mình. Đồng thời khiến da đầu hắn tê dại. Nhưng quan trọng hơn, hắn cuối cùng cũng bắt được một từ khóa.
Sợ hãi?
Như một đòn cảnh tỉnh giáng thẳng vào tâm trí, thần trí Hận Thật bừng tỉnh.
Chớp mắt sau, con cá chép bướm rơi xuống mặt nước, một lần nữa hình ảnh ao suối lại sáng bừng lên trong mắt Tân Hòa Tuyết.
Cự xà lập tức bỏ chạy. Cái đuôi khổng lồ quẫy mạnh hướng về hướng khác, kéo giãn khoảng cách giữa hắn và Tân Hòa Tuyết.
Thanh niên mặc y phục trắng hiện hình, ánh mắt thoáng liếc về đáy ao, nơi vệt máu đỏ loang ra, lẫn trong những chiếc vảy rơi rụng.
Tân Hòa Tuyết vốn tưởng mình đã quen với việc chân thân Hận Thật là một con rắn khổng lồ. Y hẳn là không sợ hãi nữa. Vậy mà khi đối diện với hình thái chân thân ấy, bản năng vẫn chiến thắng trước lý trí. Y siết chặt lấy cây trúc bên mình, đầu ngón tay bấu chặt đến trắng bệch. Mái tóc dài rối tung sau lưng cũng hơi run run. Cả người y tựa vào thân trúc, cúi người, nôn khan.
Ngón tay chạm lên khóe môi, y khẽ nghiêng đầu, giọng nói nhàn nhạt, thờ ơ.
"…… Ghê tởm."
Hả……?
Một đòn chí mạng.
Giống như cho rằng Hận Thật hoàn toàn tắt thở.
.......
Nhờ có chức năng xử lý hình ảnh của K, Tân Hòa Tuyết nói với K rằng đây là hình ảnh đặc thù, nên hệ thống đã áp dụng monasic để che mờ cảnh tượng đầy máu me trước mắt.
Nếu không chạm vào được, thì y cũng sẽ không chạm.
Càng không muốn tự tay kéo Hận Thật về ngôi miếu đổ nát, nhét hắn vào phòng tăng nhân.
Thà để hắn cứ thế trôi nổi trên mặt nước còn hơn.
Nhưng không được.
Nước suối ấm vẫn còn hữu dụng, không thể để cái xác trắng bệch này làm ô nhiễm cả ao.
Có lẽ vì hôn mê quá lâu, thương thế cũng dần tự hồi phục, thân rắn dần dần thu nhỏ, cuối cùng hóa thành hình người.
Một nam nhân tr*n tr**ng cao lớn nằm trên giường, vai rộng chân dài, cơ bắp săn chắc.
Tân Hòa Tuyết không biết Hận Thật cố ý hay vô tình, nhưng một số yêu quái sau khi hóa hình lại không có quần áo.
Tân Hòa Tuyết cau mày.
Nhưng điều này lại giúp y thấy rõ tình trạng thương tích của hắn. Từ thắt lưng kéo dài đến vị trí bụng, có một vết thương sâu đến mức gần như cắt đôi thân thể. Thịt da lật ra, máu chảy khô đặc, sâu đến tận xương.
Ngoài vết thương trí mạng ấy, khắp người hắn cũng đầy những vết xước lớn lớn bé bé kiểu da tróc, thịt bong, loang lổ vết máu.
Tân Hòa Tuyết vươn tay, lòng bàn tay đặt lên miệng vết thương. Ánh mắt y dừng trên khuôn mặt Hận Thật, nhưng bàn tay lại bất ngờ ấn xuống mạnh hơn.
Chỉ trong khoảnh khắc, khuôn mặt Hận Thật không khống chế được khẽ chớp mắt, cằm cũng vô thức siết chặt lại.
Quả nhiên, hắn đang giả bộ hôn mê.
Tân Hòa Tuyết khẽ cụp mắt, dùng khăn lau đi vết máu trong lòng bàn tay.
Y nhìn ra ngoài cửa sổ, mặt trời sắp lặn, từ lúc hoàng hôn, tuyết bắt đầu rơi. Những bông tuyết bay lả tả, tựa như những mảnh ngọc vụn rải đầy trời.
Đợi đến ngày mai, khi tuyết tan, vết máu trong sân cũng sẽ bị xóa sạch một cách tự nhiên, mặt hồ suối núi cũng sẽ lại trong veo như trước.
Đêm dài lắm mộng, để tránh xảy ra bất trắc, Tân Hòa Tuyết quyết định ra ngoài dọn dẹp hết những dấu vết còn sót lại.
Vừa mới đứng dậy, người trên giường đã siết chặt cổ tay y.
Ánh mắt Tân Hòa Tuyết trầm xuống.
Hận Thật nhìn y đăm đăm, đôi mắt sâu hun hút, nghẹn ngào hạ thấp giọng:
“Đi đâu?”
Không nghe thấy Tân Hòa Tuyết trả lời, khóe môi hắn cong lên, cười lạnh hỏi:
“Lại đi tìm tên Chu Sơn Hằng kia sao?”
Tân Hòa Tuyết vẫn giữ im lặng như cũ chống đối thái độ của Hận Thật, ánh mắt y nhìn hắn lạnh nhạt như nước, không gợn sóng, không cảm xúc.
Chỉ cần y không nói, chỉ cần hắn tỏ ra nửa điểm thờ ơ, Hận Thật liền giống như con chó hoang bị chọc điên, không thể kiềm chế được nữa.
Cảm xúc chợt cuộn trào trong đôi mắt đỏ rực, sắc mặt hắn tối sầm lại, tựa như có thể nhỏ ra từng giọt mực.
“Ngươi cảm thấy ta ghê tởm lắm đúng không? Hận không thể thoát khỏi ta, chạy trốn càng xa càng tốt!”
“Ngươi chỉ thích tên thư sinh nghèo đó! Vì hắn, ngươi có thể tùy tiện dỗ dành ta, gọi ta là ‘tướng công’, ôm ta vào lòng, có phải lúc đó trong đầu ngươi chỉ nghĩ đến Chu Sơn Hằng không?!”
“Đúng vậy, lúc hắn bị nhốt trong thủy lao, ngươi nhất định rất lo lắng đúng không? Lo hắn bị thương, lo hắn có nghỉ ngơi được không, lo có yêu quái nào làm hại hắn!”
Hận Thật cảm thấy trong lồng ngực như có một ngọn lửa vô hình đang thiêu đốt. Chu Sơn Hằng đã sớm trốn thoát, lúc này có lẽ đang được cao tăng chùa Quá Sơ hộ tống vào kinh. Lửa giận đang ngập tràn trong lòng hắn không có nơi phát tiết, hắn cũng không thể trút lên người Tân Hòa Tuyết. Vậy nên ngọn lửa ấy càng cháy càng mạnh, thiêu đến mức lục phủ ngũ tạng đều xoắn lại thành một mớ rối bời, rồi sinh ra cảm giác đau, đau đến mức tầm nhìn trước mắt cũng trở nên mơ hồ.
Sắc mặt hắn lạnh lẽo, giọng nói lại đầy chua xót và tự ti:
“Dù sao, ngươi trước nay chưa từng có một khoảnh khắc nào nhớ đến ta.”
“Nếu không phải ta cứ mãi nhớ đến ngươi, bất chấp tất cả để trở về tìm ngươi. Trong thời điểm mấu chốt, liều mạng lột da thoát xác… thì với một con lừa trọc, lại thêm một lão lừa trọc, ta e rằng hôm nay cũng không thể toàn mạng trở về.”
Hận Thật nghiến chặt răng, ánh mắt nhìn xoáy sâu vào người thanh niên trước mặt:
“Tân Hòa Tuyết, từ nay về sau, ta sẽ không bị ngươi lừa gạt nữa.”
“Ta sẽ không để mình bị mê hoặc nữa. Ngươi lừa ta như một con chó vậy, ngoắc ngoắc tay một cái là ta liền chạy tới. Nói vài câu dỗ dành tùy tiện là ta liền tin ngay.”
Lúc này, Tân Hòa Tuyết mới chậm rãi lên tiếng:
“Phải không?”
Y đứng thẳng bên mép giường, ánh mắt lạnh nhạt nhìn Hận Thật, bình tĩnh nói:
“Nhắm mắt lại.”
Hận Thật cười lạnh:
“Ta nói rồi, ta sẽ không để ngươi lừa nữa. Ta biết, chỉ cần ta nhắm mắt, ngươi sẽ biến mất. Ngươi lại muốn đi tìm tên thư sinh nghèo đó.”
Tân Hòa Tuyết cứng họng không nói được lời nào.
Hận Thật:
"Ta đã khôn ra rồi, sẽ không để ngươi đùa giỡn như một con chó nữa!"
Hận Thật còn chưa bắt đầu đắc ý, khóe mắt không phòng bị, đột nhiên bị ấn xuống một thứ nóng bỏng, đau đến mức mà kêu một tiếng.
Tân Hòa Tuyết cúi người, trong tay cầm một quả trứng gà luộc, bọc trong khăn mềm, nhẹ nhàng áp lên vùng bầm tím bên hốc mắt hắn.
“Bảo ngươi nhắm mắt.”
Tân Hòa Tuyết nhăn mày. Giọng y bình thản, xen lẫn chút rối loạn nhưng vẫn mềm mại như thường, “…… Đồ chó ngốc.”
Thanh niên cúi người vì hắn mà đắp khăn lên vết thương. Hận Thật ngồi trên giường, ngước lên nhìn thanh niên đang cúi xuống, thấy hàng mi dài khẽ rung động, từng sợi rõ ràng dưới ánh chiều chạng vạng, để lại một bóng hình dịu dàng trên mặt hắn.
Hận Thật cảm thấy, hắn lại hạnh phúc rồi.
Mắt hắn tụ máu bầm, đau đến mức chịu không nổi.
Nhưng mặc kệ bây giờ Tân Hòa Tuyết đối với hắn là quan tâm thật hay là diễn trò. Bao nhiêu phần thật, bao nhiêu phần giả, hắn cũng không muốn phân biệt nữa.
Hắn nguyện ý muốn tiếp tục làm con chó của Tân Hòa Tuyết.