Chứng Bệnh Khiến Vạn Người Say Đắm Giữa Chốn Quyền Uy

Chương 79

Ngôi miếu đổ nát, cửa sổ chỉ che bằng một lớp giấy dầu cây trẩu thô ráp. Lớp giấy ấy tuy mỏng manh nhưng vẫn đủ bền dai để chắn gió, che mưa, ngăn tuyết.

 

Dù cho hôm nay, vào lúc chạng vạng, trận tuyết lớn đè gãy cành cây, thì nó cũng không đến mức bị gió bắc xé rách.

 

Ánh trăng nhạt nhòa, ánh nến leo lắt. Ngoài cửa sổ vang lên những tiếng động nhỏ vụn, trầm đục, tựa như có ai vừa giẫm lên cành khô gãy trong sân.

 

Tân Hòa Tuyết cảnh giác đưa mắt nhìn ra. Đêm tối tĩnh lặng, vạn vật yên ắng, vậy mà lại có một sự im lặng đầy khác thường.

 

Y không vì thế mà yên lòng. Cánh cửa sổ giấy bị y khẽ nâng lên bằng một sợi dây nhỏ, lọt vào tầm mắt chỉ là một khoảng sân phủ đầy tuyết đọng, dưới tán cây còn lưu lại dấu vết trận tuyết lúc chạng vạng bị quét dồn về hai bên.

 

Thật sự không một bóng người.

 

Tân Hòa Tuyết bước ra khỏi phòng, cánh cửa gỗ cũ kỹ của ngôi miếu phía sau đã được chốt chặt. Y hướng ra ngoài, cất giọng hỏi Bước Cẩm Trình:

 

"Ngươi chỉ đến một mình thôi sao?"

 

Bước Cẩm Trình khó hiểu:

 

"Chỉ có một mình ta thôi. Tân công tử, ý ngươi là gì? Chẳng lẽ không tiện gặp mặt lúc này?"

 

Chính hắn cũng cảm thấy nửa đêm đến quấy rầy thật sự có phần đường đột, huống chi bây giờ đã gần canh hai, canh giờ này, người thường đều đã an giấc.

 

"Ta chỉ muốn xác nhận ngươi có bình an không. Biết ngươi vẫn khỏe, ta cũng an tâm."

 

Bước Cẩm Trình vội giải thích, cố gắng tránh để hình tượng bản thân bị Tân Hòa Tuyết xem như kẻ không biết lễ độ, nửa đêm tự ý tìm đến. Hắn chậm rãi thuật lại:

 

"Sau khi vào kinh thành, ta đã đến chùa Quá Sơ báo án. Trước đó, ngươi có dặn ta rằng khi trình báo thì không được nhắc đến ngươi, ta cũng tuyệt đối giữ lời, một chữ cũng không nhắc đến.

 

Hôm qua, sau khi ghé qua nhà thân thích ở kinh thành, vào lúc chạng vạng ta đã tìm đến chỗ ngươi, nhưng gọi mãi không ai đáp."

 

Bước Cẩm Trình:

 

"Ta lo lắng ngươi gặp chuyện không hay. Hôm nay nghe tin các tăng nhân chùa Quá Sơ vừa trở về sau khi tiêu diệt sơn tặc ở núi Bất Chu, ta lập tức nhớ tới ngươi."

 

Bước Cẩm Trình:

 

"Nhưng giờ nghe thấy giọng ngươi, biết ngươi đã trở về bình an, vậy thì tốt rồi. Thật xin lỗi vì đã làm phiền, nếu ngươi đã nghỉ ngơi, ta sẽ lập tức rời đi."

 

"Dừng bước."

 

Tân Hòa Tuyết thoáng hạ mắt, âm thầm tính toán thời gian. Lúc Bước Cẩm Trình tìm đến, y vừa mới trở về từ thủy lao của sơn trại, nơi y tìm thấy Chu Sơn Hằng.

 

"Mời vào uống chén trà đi."

 

Bộ Cẩm Trình nghe vậy, ánh mắt liền sáng lên.

 

Dưới ánh nến mờ ảo, một nửa mái tóc bạc phía sau của Tân Hòa Tuyết biến thành màu đen, như sắc óng ánh như vệt mực. Y kéo then cửa, nhẹ giọng mời:

 

"Mời vào."

 

Bước Cẩm Trình câu nệ vỗ lớp tuyết đọng trên người. Hắn đã vượt qua một chặng đường dài, trên chặng đường mệt mỏi, đôi ủng vải cũng vương bùn tuyết lẫn cành khô gãy vụn.

 

Hắn cảm thấy bản thân dường như đã thay đổi rất nhiều. Trước kia, hắn là một kẻ phóng khoáng, tự do tự tại, không bao giờ bị ràng buộc bởi những lễ nghi phiền toái. Cha hắn, một người cổ hủ, có thể tức chết đến ba lần một ngày vì tính cách ấy của hắn, mắng hắn là một gã du hiệp lang thang, suốt ngày ăn chơi lêu lỏng ở trong rừng, chỉ biết rong chơi khắp núi sông, sách thánh hiền đọc vào cũng như để cho chó gặm.

 

Mẹ hắn cũng không ít lần rầy la, bảo rằng nếu cứ mãi bê bối như thế, sau này chẳng có cô nương nhà nào để mắt tới hắn.

 

Thế nhưng, thực ra, Bước Cẩm Trình thừa hưởng những nét đẹp nhất từ cha mẹ. Đôi mắt sắc sảo, chân mày như kiếm vẽ, dáng vẻ tuấn tú thư sinh. Hắn chưa từng cảm thấy bản thân cần phải ăn vận hào nhoáng như những công tử quyền quý chốn kinh thành, lại càng không cần phải bôi trét son phấn.

 

Vậy mà lúc này, đối diện với người thanh niên kia, hắn lại cảm thấy do dự, dè dặt, như thể chỉ cần hơi thất lễ một chút là sẽ mạo phạm đối phương.

 

"Làm phiền rồi."

 

Bước Cẩm Trình vừa bước qua ngưỡng cửa thì chạm mặt một nam tử từ gian trong đi ra.

 

Hắn giật mình sững lại. Hắn nhớ rất rõ, lần đầu đặt chân đến ngôi miếu này, khi bị thương, gian phòng bên phải kia vốn là một căn phòng dành cho tăng nhân...

 

Đó là phòng ngủ của Tân Hòa Tuyết.

 

Vậy người kia là ai?

 

Người đàn ông có mái tóc hơi ánh màu cây cọ kia nhẹ nhàng lướt qua hắn, bước đến bên cạnh Tân Hòa Tuyết một cách vô cùng tự nhiên, rồi bất ngờ vòng tay ôm lấy bả vai y.

 

"Khanh khanh, đây là người bạn....mà ngươi nói đã gặp mấy ngày trước sao?"

 

Khanh khanh?

 

Tiếng chuông cảnh báo vang lên trong lòng Bước Cẩm Trình.

 

Cách gọi đầy thân mật này là sao? Người kia rốt cuộc là ai?

 

Tân Hòa Tuyết lạnh lùng liếc xuống bàn tay đang đặt trên vai mình. Y định hất ra, nhưng có vẻ như Hận Thật đã đoán trước, bàn tay mạnh mẽ kia liền siết chặt hơn một chút. Không kịp phòng bị, Tân Hòa Tuyết khẽ nghiêng người, vô thức dựa sát vào hắn. Giờ phút này, cả thân hình y gần như dính chặt vào Hận Thật, không chút kẽ hở.

 

So với nam tử kia, thân hình thanh niên gầy hơn một bậc, thấp hơn một cái đầu. Một người thì nghiêm túc, người kia lại phóng khoáng. Thái độ vừa quen thuộc vừa thân thiết. Nhìn hai người đứng kề nhau lại như một cặp bích nhân(*) quấn quýt thân mật khăng khít.

 

(*) Khen người đẹp như ngọc bích

 

Hình ảnh đó đâm thẳng vào mắt Bộ Cẩm Trình.

 

Trái tim ở ngực hắn bỗng trống rỗng, giống như có một khoảng không bị khoét mất, khiến hắn vô thức dời tầm mắt. Vì thế, hắn cũng không thấy được rằng, dù động tác rất nhỏ, nhưng Tân Hòa Tuyết đã âm thầm giẫm mạnh lên chân Hận Thật.

 

Bước Cẩm Trình chỉ cảm thấy lòng ngực của mình bị đào rỗng thành một cái lỗ, đến mức khiến hắn nhất thời cứng đờ, ngay cả giọng nói cũng trở nên chậm chạp, cứng nhắc.

 

"Tân công tử, vị này là…?"

 

Đến nước này, Tân Hòa Tuyết cũng không ngại mượn cớ Hận Thật đã từng viện dẫn trước đó.

 

"Hắn là trượng phu của ta."

 

【Giá trị tình yêu của Hận Thật +1】

 

Tên thông dâm tự xưng là "trượng phu" kia được Tân Hòa Tuyết đóng dấu chứng thực. Hắn nhướng mày đầy đắc ý, ánh mắt sắc lạnh quét một vòng đánh giá Bước Cẩm Trình, giống như kẻ chiến thắng đang hả hê nhìn con chó bại trận.

 

Bộ Cẩm Trình cảm thấy cổ họng khô khốc. Hắn không kìm được mà tiến lên một bước hỏi:

 

"Nhưng trước đây, chẳng phải ngươi nói… trượng phu của ngươi đã qua đời sao?"

 

Dường như hắn vẫn muốn níu kéo điều gì đó, không cam lòng buông bỏ.

 

Hận Thật buồn bã nói:

 

"Chồng quỷ."

 

Nụ cười trên môi hắn càng sâu hơn.

 

"Một trượng phu xứng đáng, ngay cả khi chết rồi cũng phải đi theo thê tử, để tránh có con chó hoang nào không sạch sẽ mò đến cửa."

 

Câu nói này mang đầy hàm ý mỉa mai.

 

Bước Cẩm Trình dù không bận tâm tiểu tiết, nhưng dù sao hắn cũng là một thư sinh truyền thống từng đọc sách thánh hiền, không quen nghe những lời có phần l* m*ng thế này. Dù trong lòng đã nảy sinh chút tình ý với thanh niên diễm lệ kia. Nhưng chút tình ý ấy lại bị trượng phụ thật sự của y chọc thủng. Khiến sắc mặt hắn không khỏi nghẹn lại, khó xử đến mức ngay cả sắc mặt cũng thay đổi.

 

Cuối cùng, hắn miễn cưỡng cười gượng:

 

"Vị huynh đài đùa hơi quá rồi."

 

Hắn dĩ nhiên không tin lời về "chồng quỷ" kia. Loại chuyện như vậy, chỉ có trẻ con ba tuổi mới tin mà thôi.

 

Khi Tân Hòa Tuyết bước ngang qua Hận Thật, y không quên giẫm lên chân hắn thêm một lần nữa.

 

Hàng mi y khẽ rủ xuống, y giải thích với Bước Cẩm Trình:

 

"Ta từng nghĩ hắn đã gặp nạn trong trận bão tuyết vào năm hắn đi thi, nào ngờ lại bị sơn tặc bắt cóc. May mà gần đây, các tăng nhân chùa Quá Sơ tiêu diệt bọn xà yêu cướp bóc trên núi, hắn mới có cơ hội trốn thoát và tìm về đoàn tụ với ta."

 

Bước Cẩm Trình thực ra không bận tâm chân tướng thế nào. Nhưng thái độ của Tân Hòa Tuyết rõ ràng là đang xác nhận thân phận của nam nhân kia.

 

Khoảnh khắc ấy, hắn cảm thấy máu trong người dường như chảy chậm lại, cả người mất hồn mất vía. Lồng ngực trống rỗng, nhưng hắn miễn cưỡng giả bộ, cố nặn ra một nụ cười sáng sủa như thường ngày.

 

"Vậy sao? Nếu đã như vậy, đúng là may mắn, duyên phận tốt đẹp, thật đáng mừng."

 

Bước Cẩm Trình:

 

"Vậy thì, ta sẽ không quấy rầy nữa… đêm cũng đã khuya rồi…"

 

Tân Hòa Tuyết gọi hắn ở lại.

 

Bước Cẩm Trình liên tục lắc đầu, muốn nói gì đó nhưng lại không biết phải diễn đạt thế nào.

 

Tân Hòa Tuyết không kiên nhẫn nữa, đẩy mạnh Hận Thật vào trong phòng, không để con chó điên này tiếp tục quấy rối. Sau đó, y xoay người, bình tĩnh nói với Bộ Cẩm Trình:

 

"Ta vừa nghe ngươi nói, ngươi đã trốn khỏi nhà thân thích bằng cách trèo tường. Bây giờ đã là canh hai rồi, nếu ngươi trở về ngay lúc này, chắc chắn sẽ làm kinh động người trong nhà. Đến lúc đó, bị hỏi tới sẽ rất phiền phức, còn khiến người nhà phải thức dậy giữa đêm vì lo lắng cho ngươi."

 

"Chi bằng trước tiên cứ ở lại phòng dành cho tăng nhân nghỉ tạm một đêm, ngủ một giấc cho đàng hoàng. Ngày mai, nếu có ai hỏi, ngươi cũng dễ dàng tìm lý do giải thích."

 

Nhớ ra chuyện gì đó, Tân Hòa Tuyết nói tiếp:

 

"À phải rồi, tướng công của ta khi chạy trốn khỏi sơn trại đã nhặt được một cái tay nải. Ngươi nhìn thử xem có phải của ngươi không? Bên trong có chút ngân lượng cùng công văn báo danh của hương cống."

 

Y xoay người, lấy ra một cái tay nải từ trong tủ gỗ ở chính sảnh. Trên thực tế, đây chỉ là một động tác che mắt, bởi vì y đã âm thầm rút nó ra từ túi trữ vật trong lòng son.

 

Bước Cẩm Trình mở ra xem, liền nhận ra ngay đó là giấy khai sinh, sơ yếu lý lịch cùng công văn kết bảo của mình. Hắn mừng rỡ nói:

 

"Là của ta!"

 

Sự vui mừng khi tìm lại được vật đã mất hòa lẫn với nỗi thất vọng vì mối tình đầu vừa tan vỡ, khiến tâm trạng hắn trở nên phức tạp.

 

Thực ra, Bước Cẩm Trình vốn không mấy bận tâm đến công danh. Hắn chỉ gửi gắm tình cảm cho sông núi, nhưng cha mẹ trong nhà lại đặc biệt kỳ vọng cao vào hắn, ép buộc hắn phải tham gia kỳ thi. Vì vậy, nếu xét kỹ, việc tìm lại được công văn cũng không khiến hắn vui bằng cảm giác mất đi mối tình đầu.

 

Bước Cẩm Trình thất thần, cũng chẳng nhớ nổi Tân Hòa Tuyết đã nói gì với mình nữa. Đến khi tỉnh táo lại, hắn đã nằm ngủ trong gian phòng cho tăng nhân.

 

Thôi, có duyên nhưng không phận vậy.

 

.......

 

Bước Cẩm Trình trằn trọc mãi đến nửa đêm mới chìm vào giấc ngủ. Ý thức hắn mơ hồ trôi nổi, tựa như một con thuyền nhỏ bồng bềnh giữa dòng nước mênh mông.

 

Bỗng một tiếng động nhẹ vang lên, như hòn đá rơi xuống mặt hồ phẳng lặng, gợn sóng nhộn nhạo lan rộng dần ra xung quanh.

 

Bước Cẩm Trình choàng tỉnh, mở mắt.

 

Lọt vào trong tầm mắt là một biển mây mờ ảo, sương trắng quấn lấy những dãy núi xa xăm. Một hồ nước rộng lớn như Thiên Trì trải dài vô tận, gần bờ còn có những mỏm đá ngầm trơ trọi.

 

Hắn đưa mắt nhìn quanh một vòng, không nhớ ra tại sao mình lại đến nơi này.

 

Bên trên một tảng đá ngầm, có bóng người thấp thoáng. Bước Cẩm Trình vô thức tiến về phía trước hai bước, chân bước xuống nước. Nước hồ dâng lên tới đầu gối, lòng bàn chân chạm vào lớp cát mịn.

 

Hắn vừa lội nước, vừa khẽ gọi tên đối phương:

 

"Tân Hòa Tuyết? Tân công tử?"

 

Người thanh niên trên đá ngầm cuối cùng cũng quay đầu lại, ánh mắt dịu dàng như thể đã chờ hắn rất lâu. Y nhẹ nhàng vỗ vỗ lên chỗ trống bên cạnh mình.

 

Bước Cẩm Trình bước lên thêm một bước, nhưng đột nhiên khựng lại.

 

"Đây là....."

 

Dưới ánh sáng mờ ảo, một chiếc đuôi cá phủ đầy vảy tuyết trắng lấp lánh hiện ra.

 

Nhận ra ánh mắt hắn đang dừng lại trên chiếc đuôi cá đặc biệt kia, Tân Hòa Tuyết khẽ cười một tiếng. Đôi mắt phượng khẽ cong lên, sóng nước lấp lánh trong đáy mắt.

 

"Ngươi có thể chạm vào."

 

Là mơ sao?

 

Bước Cẩm Trình cảm thấy đầu óc choáng váng, như thể đang trôi lạc giữa thực và mộng.

 

Người thanh niên trước mặt tựa hồ như một yêu tinh mị hoặc trong những câu chuyện cổ, chuyên dụ dỗ những thư sinh ngây thơ. Đợi khi thư sinh nhẹ dạ cả tin tiến lại gần, lập tức kéo họ xuống nước, dìm chết không thương tiếc.

 

Nhưng hắn vẫn từng bước từng bước tiến đến gần hơn. Cổ họng khô khốc, hắn khó khăn hỏi:

 

"Thật sự có thể chứ?"

 

Tân Hòa Tuyết không trả lời, chỉ lặng lẽ nắm lấy tay hắn, đặt lên lớp vảy trắng muốt.

 

Lạnh mà mềm mại, tựa như bạch ngọc…

 

Bước Cẩm Trình cứng họng, đang định lên tiếng thì bất chợt nghe thấy một tiếng th* d*c đầy áp lực vang lên.

 

Hắn ngẩn ngơ, ngẩng đầu nhìn lên.

 

Người thanh niên trước mặt có gương mặt trắng ngần như ngọc, nơi khóe mắt vương chút ửng hồng. Trong đáy mắt ẩn giấu cơn giận dữ, còn trên môi là một đường mỏng mảnh mím chặt lại.

 

Ai đang lén l**m ta?

 

Tân Hòa Tuyết cảm nhận được sự khác thường từ chính cơ thể mình. Chuyện này khiến y buộc phải lập tức ngắt kết nối linh thức đi vào giấc mộng.

 

Y đột nhiên mở bừng mắt, hít một hơi sâu như người vừa trồi lên từ dưới nước.

 

"…Hận Thật."

 

Tân Hòa Tuyết lên tiếng, giọng nói phảng phất một sự nguy hiểm ngấm ngầm.

 

Trước mặt y, Hận Thật còn đang thè lưỡi l**m môi, mép còn vương chút nước. Hắn vừa làm một chuyện không đứng đắn, vậy mà chẳng hề cảm thấy xấu hổ. Không những thế, hắn còn mặt dày tiến sát lại gần hơn, vòng tay siết lấy Tân Hòa Tuyết.

 

"Khanh khanh, ngươi mơ thấy gì thế? Ngay cả cái đuôi cá nhỏ cũng lộ ra rồi."

 

Trông bọn họ giống như một đôi "phu thê" đồng sàng dị mộng(*), người vợ giữa đêm vô tình để lộ đuôi cáo, liền bị người chồng b**n th**, ẩm ướt ấy ấy lung tung, hỗn loạn.

 

(*) Cùng nằm một giường mà giấc mơ khác nhau.

 

Tân Hòa Tuyết đẩy mặt hắn ra, giọng nói lạnh lùng:

 

"Ngươi không thể yên phận một chút sao?"

 

Nụ cười trên môi Hận Thật cứng đờ, ánh mắt cũng tối lại.

 

"Ngươi muốn ta làm thế nào đây? Ngươi bảo ta nằm đây, nhìn ngươi cùng giường với ta, nhưng trong mộng lại thần giao cách cảm với một tên thư sinh nghèo sao?"

 

Hai chữ "thư sinh" được hắn cắn thật nặng, như thể chỉ hận không thể nghiến nát kẻ thứ ba kia thành tro bụi, từng chữ thấm đẫm oán hận.

 

"A Tuyết, ngươi không thể đối xử với ta như vậy." Lời này không biết có tính là đang năn nỉ không. Hận Thật siết chặt vòng tay, gần như muốn khảm cả người thanh niên vào trong xương tủy của mình. Giọng hắn như nghẹn lại, gằn từng chữ: "Ta sắp ghen đến phát điên rồi."

 

【Giá trị ngược tâm của Hận Thật +3】

 

Tân Hòa Tuyết không nghĩ đến việc tên này lại điên cuồng đến vậy. Ban đầu y cứ tưởng Hận Thật chẳng để bụng đến bất cứ điều gì, nhưng xem ra giá trị ngược tâm tăng nhanh đến đáng kinh ngạc.

 

Y im lặng, nhất thời không biết nói gì. Mà trong mắt Hận Thật, sự im lặng này chẳng khác gì một lời ngầm thừa nhận, càng khiến cơn ghen của hắn bùng lên dữ dội.

 

"Tốt thôi." Hận Thật nghiến răng nghiến lợi, chân mày kiếm nặng trĩu, khuôn mặt lạnh như băng.

 

"Vậy ngươi cứ việc thần giao cách cảm với tên thư sinh nghèo kia đi. Hắn dùng con mắt nào để nhìn ngươi, ta sẽ móc đôi mắt đó xuống. Hắn dùng ngón tay nào chạm vào ngươi, ta sẽ chặt tay hắn ngay lập tức…"

 

"Sau đó, ta nhất định sẽ hung hăng mà *** ngươi."

 

Hận Thật nói xong, đôi mắt âm u, lạnh lẽo như có thực thể, ước chừng đã lặp đi lặp lại việc nhìn trộm Tân Hòa Tuyết vô số lần trong tưởng tượng, giống như một con mèo đói bụng đã nhắm trúng miếng bánh rán, chỉ chờ lật qua lật lại mà chiên giòn cả hai mặt.

 

Câu nói cuối của hắn bị K che đi bằng một loạt tiếng *** dài lê thê.

 

Tiếng che chắn nghe có chút chói tai, vang lên liên tục không ngừng bên tai, ầm ĩ đến mức khiến tai Tân Hòa Tuyết đau.

 

Mặt y không cảm xúc, bất ngờ hôn lên môi Hận Thật. Nói là hôn, nhưng thực chất chỉ là một cái chạm môi thoáng qua, vừa chạm vào liền tách ra, nhẹ đến mức gần như không có cảm giác.

 

Hận Thật bỗng sững người, ánh mắt ngây dại. Tân Hòa Tuyết giơ một ngón tay lên, chặn lại đôi môi hắn.

 

"Ngoan, câm miệng."

 

Lần này, cuối cùng Hận Thật cũng chịu im lặng. Tân Hòa Tuyết rút tay về trước khi Hận Thật kịp l**m ngón tay y. Sau đó, y điều chỉnh lại chút tư thế, tựa đầu lên cánh tay đối phương, thân hình mảnh khảnh cuộn tròn người. Vẻ mặt y vì mệt mỏi mà trở nên mềm mại hơn hẳn.

 

"Ta muốn ngủ."

 

Hận Thật: "…Ừm."

 

Trước khi hoàn toàn chìm vào giấc ngủ, Tân Hòa Tuyết chợt nhớ ra gì đó, khẽ dặn dò:

 

"Ngày mai là ngày ta bị xóa ký ức. Ngươi nghe lời một chút, kể lại cho ta tất cả những gì đã xảy ra gần đây và những gì ngươi biết."

 

Khóe môi Hận Thật cong lên, con ngươi của rắn lóe lên tia sáng hưng phấn, dường như đang háo hức chờ đợi điều gì đó.

 

"Ta đương nhiên sẽ làm như vậy. Đây là trách nhiệm của một trượng phu."

 

Tân Hòa Tuyết lười biếng hé mắt, hờ hững liếc hắn một cái.

 

"Ta có thể phân biệt được ngươi có nói dối hay không. Đừng có giở trò."

 

Y vỗ nhẹ lên mặt Hận Thật, bởi vì buồn ngủ, nên sức lực mềm như có như không.

 

Đối diện với đôi đồng tử rắn sắc bén đang dựng đứng của đối phương, Tân Hòa Tuyết nói:

 

"Chỉ có chó con thật thà mới được thưởng."

 

Hận Thật nuốt khan, hầu kết khẽ chuyển động lên xuống.

 

Hắn khàn giọng hỏi:

 

"…Là phần thưởng gì?"

 

Tân Hòa Tuyết trở mình, giọng lười biếng vang lên:

 

"Tùy ngươi."

 

_______________________

 

Mèo nhỏ đâu biết lòng dạ chó hiểm ác, không để ý là bị giày vò đủ đường.

Bình Luận (0)
Comment