Chứng Bệnh Khiến Vạn Người Say Đắm Giữa Chốn Quyền Uy

Chương 95

Vệ Trạc bỗng nhiên đứng dậy. Hắn mặc quân phục đen tuyền, dáng người cao lớn, thẳng tắp, từng đường nét rắn rỏi lạnh lùng. Trong không gian phòng khám với tông màu chủ đạo là gỗ nhạt và trắng sữa, hắn trông có phần không hòa hợp.

 

Hắn đi về phía Tân Hòa Tuyết.

 

Tân Hòa Tuyết đang cầm ly nước trong tay, nghi hoặc hỏi:

 

“Anh cũng muốn uống nước sao?”

 

Phòng khám được bố trí theo kiểu mở, khu vực tiếp khách nằm ở trung tâm, gần lối vào, còn khu vực nước uống thì đặt ở sát tường bên trái. Trên kệ có đầy đủ các loại trà túi lọc và cà phê hòa tan để lính gác tự phục vụ. Ngoài ra còn có cả rượu nhẹ và máy pha cà phê chuyên dụng.

 

Thực tế, thể chất của từng lính gác khác nhau nên không thể áp dụng cùng một chuẩn. Một số người ở trạng thái ngà ngà say sẽ dễ dàng hạ thấp phòng bị, phối hợp tốt hơn với quá trình kết nối tinh thần. Một số khác thì phải nhờ đến caffeine hoặc phenol để giữ đầu óc tỉnh táo, tránh tình trạng mất kiểm soát trong lúc kết nối, gây nguy hiểm cho người dẫn đường.

 

Ở đây, “mất kiểm soát” là theo nghĩa đen – hành vi mang tính bạo lực thật sự có thể xảy ra.

 

Nếu rơi vào trạng thái cuồng loạn, lính gác sẽ bị bản năng chi phối mà tấn công người dẫn đường. Hậu quả xảy ra sau đó, sẽ là điều không ai lường trước được. Bởi khi lý trí biến mất, hành vi của họ rất khó dự đoán.

 

Tất nhiên, có khi việc mất kiểm soát tinh thần lại chuyển hóa thành bùng nổ h*m m**n thể xác.

 

Đây là kết luận do chính Tân Hòa Tuyết đúc kết, nhưng “mẫu số duy nhất” của y lại chỉ có Hạ Bạc Thiên, nên chưa thể khẳng định có tính phổ quát.

 

Tân Hòa Tuyết suy nghĩ một chút, xoay người tìm kiếm trên giá kệ quầy bar:

 

“Tôi chỉ bảo họ mua loại trà xanh hoặc hồng trà thông thường thôi… nhưng vật tư do bên Khoa cung cấp thì hầu hết lại là…”

 

“Trà Ô Long hương hoa nhài và thanh đề?”

 

Vệ Trạc kẹp một túi trà giữa ngón tay, lẩm bẩm đọc dòng chữ trên bao bì. Tân Hòa Tuyết cũng nhìn thấy, rồi lại đặt túi trà xuống:

 

“Đa phần đều là trà hoa hoặc trà có vị trái cây. Tôi đổi sang cà phê đen cho anh nhé?”

 

Trong ấn tượng của y, Vệ Trạc không thích các loại trà có hương liệu hay vị trái cây.

 

Ngày xưa khi còn học ở Học viện quân đội tổng hợp Dẫn đường - Lính gác, cũng đã vậy.

 

Khu nghỉ ngơi trong ký túc xá thường đặt sẵn trà túi lọc miễn phí bên cạnh máy lọc nước, trong ngăn kéo là cà phê hòa tan và vài loại trà cơ bản. Mấy món này luôn là thứ hết trước tiên.

 

Còn mấy loại trà hoa, trà trái cây thì chỉ có mỗi Tân Hòa Tuyết là hứng thú thử khi cảm hứng nổi lên, vì thế y nắm rõ tình hình tiêu thụ những thứ này nhất.

 

Tân Hòa Tuyết vừa định đi tìm cà phê hòa tan thì bất ngờ che miệng ho khan hai tiếng.

 

Chiếc áo blouse trắng rộng thùng thình càng làm nổi bật vóc dáng mảnh khảnh của y.

 

Vệ Trạc vốn dĩ luôn giữ gương mặt lạnh lùng, giờ đây lại càng căng cứng, sắc mặt trầm xuống. Hắn đưa tay nắm chặt lấy cánh tay Tân Hòa Tuyết, buộc y phải quay lại đối diện với mình.

 

Vệ Trạc nói bằng giọng điềm tĩnh, không một chút dao động:

 

“Cậu cần nghỉ ngơi. Bây giờ về nhà.”

 

Tân Hòa Tuyết hơi khựng lại:

 

“Nhưng bây giờ mới đến lượt anh làm tinh thần khai thông.”

 

Phòng khám cho dẫn đường thực tế không có giờ làm việc cố định. Bởi việc tẩy sạch ô nhiễm tinh thần là một nhiệm vụ vô cùng gian khổ và khó khăn, lính gác phải trải qua hàng trăm trận chiến, tích tụ tinh thần ô nhiễm, mà người dẫn đường thì chỉ có vài lần gặp mặt ngắn ngủi để xử lý hết. Vì vậy, để tránh người dẫn đường kiệt sức vì làm việc quá độ, bộ Y khoa quy định mỗi ngày, dẫn đường chỉ có 3–4 suất chỉ tiêu khai thông tinh thần.

 

Sau khi hoàn thành số lượng chỉ tiêu trong ngày, các dẫn đường có thể tự do nghỉ ngơi, xem như tan ca.

 

Vệ Trạc đáp:

 

“Tôi không cần kết nối tinh thần.”

 

“Tôi chỉ đến để kiểm tra tình trạng làm việc của cậu.”

 

Rồi như sợ chưa đủ rõ ràng, hắn bổ sung thêm:

 

“…Là do Bộ trưởng Hậu cần nhờ tôi.”

 

(*) ở đây mình thay phiên nhau dùng từ "kết nối" và "khai thông" nha.

 

Khi nói câu cuối cùng, ánh mắt hắn khẽ lệch đi, chỉ để lại cho Tân Hòa Tuyết một bên sườn mặt.

 

Đường nét nơi cằm của người lính gác sắc lạnh, rắn rỏi, tựa như băng đá không thể tan chảy, giống hệt tính cách của hắn.

 

“Hôm nay cậu đã vượt quá chỉ tiêu, tiếp nhận đến mười bệnh nhân,” – khóe môi mỏng của Vệ Trạc khẽ mím, giọng điệu lạnh nhạt, “Cách làm việc tiêu hao thể lực thái quá như vậy, chẳng khác gì bỏ gốc lấy ngọn, quá không ổn.”

 

“……”

 

Tân Hòa Tuyết cụp mắt xuống.

 

Một lúc sau, y mới nhẹ nhàng hỏi:

 

“Anh đang… dạy dỗ tôi sao?”

 

Vệ Trạc nghiêng đầu, tránh ánh nhìn thẳng của y:

 

“Không phải ý đó.”

 

Vệ Trạc:

 

“…… Chỉ là một lời khuyên.”

 

Tân Hòa Tuyết chống khuỷu tay lên bàn, dùng ngón trỏ khẽ chạm má như đang suy ngẫm điều gì, rồi hỏi tiếp:

 

“Lời khuyên này là từ tư cách đồng nghiệp tiền nhiệm, hay là…”

 

Y nhẹ giọng gọi:

 

“... Học trưởng?”

 

Sắc mặt Vệ Trạc không hề dao động.

 

Dường như chỉ với xưng hô đó, y đã kéo hắn ngược về khoảng hai ba năm trước, thời điểm còn đang theo học tại Học viện quân đội tổng hợp Lính gác - Dẫn đường của Đế quốc.

 

Vì thể chất và tinh thần lực của hai nhóm học viên khác nhau một trời một vực, nên thời gian đào tạo cũng không giống nhau.

 

Người dẫn đường chỉ cần hai năm huấn luyện là có thể bắt đầu phục vụ. Nhưng lính gác thì cần đến bốn năm rèn luyện tại học viện quân sự.

 

Vì vậy, thời điểm Tân Hòa Tuyết nhập học và được phân cùng phòng với Vệ Trạc, họ vẫn học nhiều lớp chung, nhưng thực chất Vệ Trạc và Hạ Bạc Thiên đã trải qua hai năm học tại đây trước đó.

 

Xét theo tuổi tác và thời điểm nhập học, gọi “học trưởng” là hoàn toàn đúng.

 

Tuy từng là bạn cùng phòng ở chung một phòng ký túc, cũng từng là mối quan hệ học trưởng học đệ, thậm chí sau này khi tốt nghiệp rồi cùng phục vụ quân đội hai năm, hai người vẫn ở cùng trong cùng tiểu đội, nhưng giữa Tân Hòa Tuyết và Vệ Trạc vẫn không thể coi là thân thiết.

 

Tính cách Vệ Trạc có phần quái gở, thậm chí mang chút kiêu ngạo. Ngày thường nói năng như rút từng chữ, ngoài thời điểm chiến đấu cần giao tiếp bằng mệnh lệnh, gần như không có bất cứ tương tác nào khác.

 

Đặc biệt, so với Hạ Bạc Thiên cũng là lính gác nhưng lại cực kỳ thân thiết với y thì Vệ Trạc lại là người hoàn toàn trái ngược. Nếu không nhờ hệ thống thông báo, có lẽ Tân Hòa Tuyết đã tưởng hắn chán ghét mình thật.

 

Tất nhiên, không ai cho rằng sự kiêu ngạo của Vệ Trạc là do tự phụ.

 

Nhà họ Vệ vốn là đại quý tộc trong Đế đô, thân cận với hoàng thất, còn bản thân Vệ Trạc sinh ra đã là thiên tài chiến đấu cấp 3S – một “con cưng của trời”.

 

“Học trưởng Vệ Trạc,” – Tân Hòa Tuyết khẽ cười, giọng điệu bình thản – “Tinh thần lực của tôi vẫn còn rất dồi dào. Nếu anh cho rằng chỉ cần kết nối tinh thần mười lính gác cấp A đã khiến tôi bị cạn kiệt tinh thần lực thì đúng là anh đánh giá thấp tôi quá rồi.”

 

Y nghiêng đầu nói thêm:

 

“Chúng ta chẳng phải là cộng sự chiến đấu hai năm liền sao? Hửm?”

 

【Giá trị tình yêu của Vệ Trạc +1】
【Giá trị tình yêu hiện tại của Vệ Trạc : 85】

 

Trong đầu y vang lên âm thanh thông báo từ hệ thống K.

 

Người lính gác đối diện vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng như cũ, chỉ khẽ mím môi, im lặng không nói.

 

Tân Hòa Tuyết khẽ nói:

 

“Mời anh ngồi. Cà phê sắp xong rồi.”

 

Khi xoay người, y khẽ ho một tiếng, rất nhẹ.

 

Thành Đế Đô nằm giữa khu an toàn trung tâm, lúc này đang trong giai đoạn giao mùa giữa thu và đông.

 

Hai năm sống cuộc đời lính tiền tuyến với vai trò người dẫn đường đã khiến sức khỏe của Tân Hòa Tuyết bị ảnh hưởng ít nhiều. Mỗi khi giao mùa, thời tiết thay đổi thất thường, cơ thể y lại dễ sinh ho khan và các triệu chứng nhẹ.

 

Huống hồ lần trước vào một ngày mưa ở vùng gấp khu tại khu rừng phía Tây…

 

Tân Hòa Tuyết rót nước ấm vào ly pha lê, bột cà phê hòa tan tan chảy theo làn hơi nước trắng đục, bốc lên hương thơm nồng.

 

Trong không khí ngập tràn hương cà phê, vừa vặn che đi mùi tanh nồng của máu.

 

Y cúi đầu, khẽ đưa khăn giấy chấm nhẹ nơi khóe môi.

 

Trên nền giấy trắng mềm mại thấm ra một vệt đỏ thắm, rồi bị y khẽ ném vào thùng rác.

 

Tân Hòa Tuyết nhếch môi cười nhạt, xoay người lại như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

 

Y bưng ly cà phê vừa pha đặt lên bàn trước mặt Vệ Trạc.

 

Người lính gác cầm ly lên, hầu kết chuyển động theo từng ngụm chất lỏng đậm đặc. Màu đen sẫm dần lắng xuống đáy ly, để lộ lớp bột cà phê chưa tan hoàn toàn.

 

Với những lính gác có tinh thần lực cấp cao như Vệ Trạc, cà phê đôi khi không khác gì một phương tiện ám thị tích cực, giúp họ ổn định tâm lý trước khi bước vào kết nối tinh thần.

 

Tuy nhiên, nếu thực sự muốn khiến họ an tâm, những thức uống này chẳng thể nào hiệu quả bằng thuốc an thần chuyên dụng.

 

“Thật kỳ diệu.” – Tân Hòa Tuyết khẽ nghĩ thành lời – “Đây là lần đầu tiên tôi và anh cùng tiến hành kết nối tinh thần.”

 

Trong đội tiểu đội Kim Ngân, các thành viên chủ lực bao gồm Hạ Bạc Thiên và Vệ Trạc, cùng vài lính gác cấp S khác. Tân Hòa Tuyết là cộng sự cố định được kết hợp cùng Hạ Bạc Thiên, tuy vậy, đôi khi y cũng sẽ thực hiện kết nối tinh thần đơn giản cho các đồng đội khác trong doanh trại.

 

Mỗi khi đến lượt y thực hiện, Vệ Trạc luôn tránh đi, tách khỏi mọi người và một mình ra ngoài sử dụng dược phẩm hỗ trợ tinh thần.

 

Tân Hòa Tuyết nhẹ giọng nói:
“Trước đây, anh cũng không tiếp nhận tinh thần khai thông.”

 

Y có chút tò mò nguyên nhân. Là do bệnh sạch sẽ về tinh thần chăng?

 

“…” Vệ Trạc tránh ánh mắt của Tân Hòa Tuyết, như thể để tránh bị truy hỏi thêm, hắn đổi chủ đề, sắp xếp công việc của mình:

 

“Chiều mai tôi sẽ đến Tháp canh Bắc Cảnh để hộ tống đoàn tàu chở vật tư đặc biệt.
Nếu cậu có gì muốn gửi đến Viện phúc lợi Bắc Mạc thì cứ đưa trước cho tôi, tôi sẽ tiện đường chuyển giúp.”

 

Viện phúc lợi Bắc Mạc chính là nơi Hạ Bạc Thiên từng lớn lên. Sau khi hắn hi sinh, một phần tiền trợ cấp từ quân đội đã được gửi về đó. Tân Hòa Tuyết cũng lựa chọn quyên góp phần của mình, thậm chí còn bao gồm phần lớn tài sản Hạ Bạc Thiên tích cóp được suốt những năm qua.

 

Thứ duy nhất được giữ lại là căn nhà của Hạ Bạc Thiên.

 

Bởi vì Vệ Trạc đề cập việc liên quan đến vị hôn phu quá cố của mình, thanh niên dẫn đường đột nhiên trở nên trầm lặng.

 

“Thời gian gấp rút,” Vệ Trạc ngả người về phía sau tựa lưng vào ghế sofa, khép mắt lại, “Cậu có thể bắt đầu rồi.”

 

Ánh mắt Tân Hòa Tuyết lóe lên một tia suy tư.

 

Chợt nhớ đến một chi tiết trong cốt truyện, người được gọi là “thế thân” kia cũng xuất thân từ Viện phúc lợi Bắc Mạc. Xét theo mốc thời gian hiện tại, có lẽ người đó vẫn đang vùng vẫy ở Bắc Cảnh.

 

Nếu y thật sự đến tháp canh Bắc Cảnh, rất có thể hai người sẽ gặp nhau.

 

Tân Hòa Tuyết nâng tay, qua lớp găng tay đen, nhẹ nhàng đặt lên trán Vệ Trạc.

 

........

 

Chiến cảnh tinh thần của lính gác, thường là những bức tường cao ngất, bụi gai rậm rạp, những hàng rào sắt rỉ sét sắc bén. Tất cả đều là biểu hiện trực quan cho bản năng tự vệ trong tinh thần của lính gác.

 

Giống như là chiến cảnh tinh thần của Ba Mục là vùng sa mạc đã là tình huống tương đối hiếm thấy.

 

Nhưng chiến cảnh tinh thần của Vệ Trạc thậm chí còn đặc biệt hơn thế.

 

Thế giới của y là một không gian vô hình.

 

Tân Hòa Tuyết bước chân lên vùng băng nguyên cực địa, đó là vùng ngoại vi của chiến cảnh tinh thần. Bằng tinh thần lực, y cảm nhận được phía xa xa là một vùng biển sâu xanh thẫm đóng thành băng đang lặng sóng.

 

Muốn đến được đó, y cần băng qua một trận cuồng phong vùng cực địa.

 

Đó chính là lớp chắn phòng vệ.

 

Dưới mặt trời không lặn của vùng cực, cả thế giới phủ sương trắng hiện lên rõ ràng. Ở trung tâm nơi gió lốc cuộn trào, bầu trời tối đen dày đặc, từng cơn lốc xé gió ầm ầm lao về phía Tân Hòa Tuyết.

 

Y theo phản xạ giơ tay che mắt.

 

Cơn gió mạnh khiến vạt áo trắng trên người y bay phần phật, phát ra tiếng rít vang rền.

 

Nhưng lại không có chút công kích nào. Khi tiếp xúc với làn da y, luồng gió lập tức dịu đi, như thể buông bỏ cảnh giác với kẻ lạ vừa đặt chân vào chiến cảnh tinh thần. Gió thổi lướt qua thân thể chớp mắt trở nên dịu dàng.

 

Giá trị tình yêu 85, có lẽ, đã thực sự tạo nên khác biệt.

 

Tân Hòa Tuyết tiếp tục bước qua vùng cực địa.

 

Gió lốc tỏ ra một thái độ hoan nghênh với Tân Hòa Tuyết, nhường cho y một lối đi yên tĩnh, thậm chí y không cần vận dụng tinh thần lực để chống cự.

 

Chiến cảnh tinh thần không chịu sự điều khiển có ý thức của lính gác, mà phản ứng theo bản năng.

 

Nói cách khác, trong tiềm thức, Vệ Trạc đã hoàn toàn buông bỏ đề phòng với Tân Hòa Tuyết, thậm chí là chờ mong y đến để thực hiện tinh thần khai thông. Chính vì vậy, lớp chắn mới dễ dàng sụp đổ như thế.

 

Bước chân của Tân Hòa Tuyết để lại dấu in trên lớp băng nguyên lạnh giá, kéo dài đến tận bờ biển tinh thần.

 

Y nghe thấy tiếng vang trầm thấp, từng đợt vù vù vọng lại từ đại dương xanh thẳm.

 

Gió biển mang theo vị mặn nhàn nhạt thổi đến, vùng biển vô tận dường như không có điểm kết thúc, lạnh lẽo, cô tịch, mênh mông khiến người ta sinh lòng kính sợ.

 

Tóc mái bên tai Tân Hòa Tuyết bị gió thổi tung.

 

Một con cá voi xanh khổng lồ bất ngờ trồi lên khỏi mặt nước, phun ra cột nước trắng xóa dưới hiệu ứng Tyndall, ánh sáng vàng kim rực rỡ rọi lên mình nó.

 

…..Y đã nói rồi mà, tinh thần thể của Vệ Trạc đúng là to lớn đến kỳ lạ.

 

May mà Tân Hòa Tuyết không mắc chứng sợ sinh vật khổng lồ hay hội chứng sợ biển sâu.

 

_________
Trong chiến cảnh tinh thần của Vệ Trạc có rất nhiều bí mật đen tối đó nha~
Mèo nhỏ nên cẩn thận, coi chừng nhìn thấy điều không nên thấy ^ >-

Bình Luận (0)
Comment