Nhóm dịch: Thánh Thiên Tiên Vực
Người dịch: AliceGame
Biên: AliceGame
Hai người một trước một sau đi vào sân vận động trường trung học Huy Đằng.
Bước vào sân, Trương Tiểu Kiếm đã nhìn thấy lúc này trong sân vận động có gần
trăm người tụ tập, đúng lúc chia làm hai nhóm.
Một nhóm là lớp 2/9 lấy Đường Văn Dương cầm đầu. Học sinh nhóm này hầu hết đều
mặc đồng phục, đứng đó tán gẫu hi hi ha ha. Một nhóm khác thì là các học sinh
mặc quần áo vật lộn, cầm đầu là Nhậm Nghị, kẻ bi kịch vừa bị hủy bỏ thành tích
dự thi, đang nhe răng trợn mắt nhìn chằm chằm vào đám Đường Văn Dương.
- Hey ya~! – Trương Tiểu Kiếm vừa thấy cảnh tượng này, lập tức vui vẻ: - Các
cậu đang chơi chọi gà hả?
Hắn vừa thốt ra câu này, người của hai bên lập tức đều nhìn về phía hắn.
Lúc này Trương Tiểu Kiếm mặc quần áo Tôn Trung Sơn màu đen, cầm ô Hắc Vũ chảnh
chọe, thoạt nhìn ngầu lòi các kiểu.
Đường Văn Dương kêu lên:
- Được đấy Kiếm ca! Thầy mặc bộ này nhìn trâu bò gớm!
Còn Tiêu Thần Tâm thầy đầy mặt háo sắc, hét lên:
- Kiếm ca đẹp trai quớ! Em muốn sinh hầu tử cho thầy! (*)
(*) Hầu tử (hou zi) phát âm gần giống với “Hài tử” (hai zi), một từ lưu hành
trên mạng internet TQ. Câu này có nghĩa là “Em muốn sinh con cho anh” =)))))))
Sau đó cả đám nữ sinh lập tức bùng nổ ----
- Ha ha ha ha ha, hôm nay nhìn Kiếm ca được đấy nhỉ. Xem tạo hình kìa, trâu
bò!
- Kiếm ca Kiếm ca, thầy còn cần vật trang sức trên đùi không?
- Kiếm ca thầy có bạn gái chưa? Không có thì thầy thấy em thế nào? Hay là em
giới thiệu bạn trai cho thầy?
Trương Tiểu Kiếm: “…”
Một đám gấu con, chỉ biết nói huyên thuyên…
Bên kia Nhậm Nghị nhìn hắn cứ như là đang nhìn kẻ thù truyền kiếp, thậm chí
gân xanh nổi lên trên trán:
- Trương lão sư! Nghe nói chỉ vì thầy muốn nhìn video theo dõi, cho nên làm
cho thành tích của tôi bị hủy bỏ! Chuyện này phải giải thích thế nào đây?
- Đệt mợ! – Trương Tiểu Kiếm buột miệng: - Đó là do giáo viên chủ nhiệm lớp
mày mặt dày mày dạn nhất định đòi xem video theo dõi, liên quan đéo gì đến
tao? Đậu má, tao cũng là người bị hại nhé! Vốn lớp tao thi được hạng nhất cả
khối, bọn này còn chưa kịp vui vẻ đâu, thế mà đã bị lôi đi họp rồi! Mày tưởng
tao muốn thế à?
Thật ra thì hắn nói thế cũng chỉ là giải thích bình thường thôi. Nhưng vấn đề
là, bây giờ hắn đang mặc đồ bộ bậc thầy Thái Cực. Thuộc tính của đồ bộ này là,
mối thù pháo miệng, bất cứ lúc nào chỉ cần há mỏ là sẽ tự động kéo về một đống
cừu hận…
- Thằng khốn khiếp! – Nhậm Nghị lập tức cảm thấy máu dồn lên não: - Dù sao
đều vì ông! Nếu không phải do ông thì sao tôi sẽ bị 0 điểm được! Hôm nay tôi
muốn liều mạng với ông!
Một người điên cuồng phẫn nộ hét to, rồi tiếng bàn chân đạp trên sàn bịch bịch
vang lên…
Hey yoo? Vậy mà còn dám ra tay với anh mày à?
Có tin hôm nay anh dạy mày một bài học không hả?
Dù sao thì bây giờ Trương Tiểu Kiếm cũng đã học được kỹ năng Thái Cực quyền sơ
cấp rồi, đối mặt với ma mới còn không phải là đơn giản như đang giỡn sao?
Lập tức tùy ý xoay người, nâng ô che lên, móc một phát…
“Bùm bùm ---!! Roẹt ---!!”
Ô Hắc Vũ chảnh chó, thuộc tính: Công cụ sắc bén để làm chảnh, trang bị đấu vật
vừa tay, năng lực dẫn điện MAX!
Nhậm Nghị quỳ xuống ngay tại chỗ…
“Hệ thống: Điểm số khiếp sợ +36 đến từ Nhậm Nghị!”
- Ông… Ông… Đậu má cái ô của ông…. – Nhậm Nghị quỳ trên thảm trải sàn, bị
giật đến mức tóc dựng đứng hết cả lên: - Đậu má nó ông còn có mặt mũi không
hả? Dám cầm roi điện đi giật người khác…
Trương Tiểu Kiếm nhún vai bất đắc dĩ:
- Đây không phải như cậu nói đâu nhé, thứ này gọi là nội lực đấy tôi nói cho
cậu biết. Tốt xấu gì tôi cũng là giáo viên trương trường, sao có thể cầm roi
điện đi đánh người được đúng không? Hơn nữa, cho dù tôi thật sự giật điện cậu,
thế thì liên quan gì tới mặt mũi chứ? Nói giống như tôi ác độc không thể tha
thứ không bằng ấy… Cho dù có liên quan, thì cậu cũng có thể nói là ‘Ông còn
muốn giật hay không hả?’! Ừm, đối với câu nỏi này, câu trả lời của tôi là muốn
giật!
“Bùm bùm ----!! Roẹt----!!”
Nhậm Nghị: “…”
Tổ sư ông thầy này hoàn toàn không diễn theo kịch bản ấy đậu má!
Đám người Đường Văn Dương quả thực là vui muốn bay lên! Thích nhất là bản lãnh
nói hưu nói vượn một cách nghiêm trang như Kiếm ca ấy!
Vốn người ta đã sợ muốn chịu thua rồi, ai biết Kiếm ca chỉ nói mấy câu, lại
lòi ra thêm một vấn đề, rồi biết thời biết thế lại giật một phát ---- Quả
không hổ là đại sư Thái Cực!
- Ai nha, Nhậm Nghị đúng không? – Trương Tiểu Kiếm giật mấy lần, thế mới hài
lòng lấy ô về, cúi người cười tủm tìm nhìn hắn: - Nói đến đây, tôi thấy cậu
khung xương kỳ lạ tướng mạo không kém, có muốn đi theo tôi học Thái Cực không
hả? Thái Cực thần công của tôi là đỉnh cao đấy nhé, chính là công phu tốt nhất
bất kể là lúc ở nhà hay đi du lịch hay muốn giết người diệt khẩu gì gì đó.
Sao? Có muốn suy xét một chút không? Một tháng chỉ cần năm ngàn tệ! Đảm bảo
dạy là biết!
Woa ha ha ha ha ha ha! Thời cơ tốt như vậy, đương nhiên là phải nhận đồ đệ
rồi!
Không thấy hệ thống đã nói rồi sao?
Hai mươi đệ tử chính thức chính là level bạch ngân!
- Trương lão sư. – Lúc này một người đàn ông trung niên chừng ba lăm ba sáu
tuổi chui ra từ trong đám người, nhíu mày nói: - Anh cướp đệ tử của tôi ở
trước mặt công chúng như thế, có vẻ không được ổn lắm đâu.
Thằng này là thằng nào?
Trương Tiểu Kiếm nhìn hắn:
- Anh là ai thế?
- Tôi là giáo viên thể dục của trường này, Tất Phi Dương, cũng là đại diện
huấn luyện đấu vật cho trường học. – Giáo viên thể dục kia cũng không hiểu sao
nữa, vừa nghe Trương Tiểu Kiếm nói là tức giận: - Trương lão sư, anh chỉ là
một giáo viên cố vấn tâm lí mà thôi, đừng có làm bộ làm tịch ở đây nữa, được
chứ?
- Ồ? Thế thì phải làm sao đây nhỉ? – Trương Tiểu Kiếm cười he he đứng dậy: -
Văn vô đệ nhất, võ vô đệ nhị (*) nhé. Võ công của tôi cũng không kém đâu, tại
sao lại không thể cướp người được chứ?
(*) Một câu nói khá nổi tiếng trong giới luyện võ. Câu này có ý là: Bàn về văn
chương thì không ai dám nói mình giỏi nhất, nhưng đối với giới luyện võ thì ai
cũng cho rằng võ công của môn phái mình mới là có một không hai.
Rồi hắn quay đầu nhìn về phía các học sinh trong lớp:
- Mọi người có muốn học Thái Cực không? Hướng dẫn trực tiếp đảm bảo dạy là
biết nhé!
- Em em em! – Bây giờ Tiêu Thần Tâm chính là fan cuồng số một của Trương Tiểu
Kiếm, nhảy ra đầu tiên: - Em được không nha thầy?
Còn cần phải hỏi nữa sao?
Tiêu Thần Tâm nhà chúng ta giọng nói ngọt ngào diện mạo đáng yêu dáng người
quyến rũ, đương nhiên là phải được rồi!
- OK, không thành vấn đề! – Trương Tiểu Kiếm cười tủm tỉm vẫy tay gọi cô: -
Tới tới tới, nhanh cho Kiếm ca sờ thử xem xương cốt thân thể của em thế nào
nào, xem thử có thích hợp luyện võ không…
Phải nói rằng bình thường những lời này đã đủ khiến người khác ghen tỵ rồi,
một ông thầy như mày còn nói sờ khung xương thân thể của nữ sinh các thứ gì
gì…
Lại bonus thêm cái thuộc tính của đồ bộ mà hắn đang mặc…
Chỉ trong chớp mắt, đã sinh ra một đống cừu hận luôn nhá!
Tất cả nam sinh nhìn hắn bằng ánh mắt sắp phun ra dung nham luôn!
- Trương lão sư ông già không biết xấu hổ kia! Buông mỹ nữ kia ra!
- Kiếm ca… Chẳng lẽ thầy còn định sờ thật sao? Kiếm ca sờ xong nhất định phải
nói cho em biết cảm giác thế nào đấy nhá!
- Kiếm ca định làm gì?! Thầy định sờ chỗ nào?!
- Tâm Tâm, cậu nhất định không thể để cho con dê xồm kia ăn bớt đâu đấy!
Cả đám người la trời hét đất, ngược lại khuôn mặt Tiêu Thần Tâm đỏ bừng, rồi
nói:
- Kiếm ca, thầy định sờ chỗ nào thế? Em cảm thấy em hẳn là sẽ có chút năng
khiếu luyện võ đó!
- Khụ khụ… - Trương Tiểu Kiếm cũng biết vừa rồi nói lỡ miệng, vội đáp: - Thật
ra thì vừa rồi thầy chỉ đùa tí thôi. Tâm Tâm, trước kia em từng học thuật
phòng thân, quyền anh hay là đấu vật ngáng chân các thứ linh tinh gì đó chưa?
Trương Tiểu Kiếm chỉ định thay đổi đề tài một tí thôi, nhưng ai biết Tiêu Thần
Tâm lại cười tủm tỉm nói:
- Kiếm ca, thầy cứ sờ một chút chẳng phải là sẽ biết em từng luyện hay chưa
sao?