Loạn Tần - Kim Linh Tử

Chương 100

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

♡ Chương 100 ♡Đối đãi khác nhau

439872zev6untzyt

Ánh mắt hàm tiếu của Tần Tử Sở chăm chú nhìn vào Doanh Chính, đỏ ửng trên lỗ tai hắn dần dần biến mất.

Doanh Chính nhanh chóng điều chỉnh tâm tình, lúc đối mặt với Tần Tử Sở, trong lòng chỉ còn lại ấm áp và bình tĩnh.

Doanh Chính bỗng tiến lên, không để ý mọi người ở đây, ôm cổ Tần Tử Sở, đem mặt chôn sâu vào vai Tần Tử Sở.

Hắn hít sâu một hơi, thấp giọng nói: “Trẫm, vẫn luôn che giấu một bí mật, chưa từng nói cho ngươi biết.”

Tần Tử Sở phát hiện cảm xúc của Doanh Chính dường như quá mức kích động.

Hắn ôm thân thể Doanh Chính, vuốt nhẹ trên lưng Doanh Chính hồi lâu, cuối cùng nói: “Ngươi bằng lòng nói thật với ta, vậy rất tốt. Nhưng có phải chúng ta nên tìm một nơi không có ai từ từ nói hay không. Ngươi còn ôm nữa, tất cả người trong cung Hàm Dương đều biết ngươi là một nam hài thích làm nũng.”

Doanh Chính mặt không đổi sắc, từ trong xoang mũi phát ra một tiếng “Ân” thật thấp.

Hắn dắt Tần Tử Sở cất bước trở về trong cung, đem Trịnh Quốc và Hàn Phi ném cho nhóm lính canh đưa đến nơi sớm đã chuẩn bị tốt để trông coi.

Doanh Chính đưa Tần Tử Sở đến dưới táng cây hoa đào đã sắp tàn, ánh mắt dừng ở những cánh hoa rụng đầy đất, rất lâu không lên tiếng.

Tần Tử Sở an tĩnh đứng bên cạnh hắn, sóng vai cùng Doanh Chính.

Ánh mắt Tần Tử Sở bình tĩnh ôn hòa, hoàn toàn không bị khí thế cả người ngày càng lớn của Doanh Chính quấy nhiễu.

Doanh Chính chợt nói: “Dị Nhân hắn… không thơm mùi hoa.”

Tần Tử Sở nghe xong lời này, đột nhiên trừng to mắt, không dám tin nhìn về phía Doanh Chính.

Doanh Chính gật đầu, âm thanh càng phát ra trầm thấp.

Hắn thấp giọng nói: “Trẫm lúc ấy liền hoài nghi, sau đó khi cùng tắm, cố ý đặt ngươi trên dục dũng, đưa lưng về phía trẫm, cũng là để xác định chuyện này —— trên vai ngươi không có một vết bớt màu nâu.”

Tần Tử Sở nhíu mày, khó hiểu nói: “Ngươi đã sớm biết chuyện này, tại sao lúc trước không nói, ngược lại đem sự tình giấu đến bây giờ?”

Doanh Chính thở ra, ánh mắt nhìn Tần Tử Sở từ từ đầy ý cười.

Hắn đi lên vài bước, cho đến lúc khoảng cách gần đến mức có thể cảm nhận được hơi thở của nhau, mới cọ trán vào đầu Tần Tử Sở.

Doanh Chính ôn nhu nói: “Trẫm ái mộ ngươi, đương nhiên muốn ngươi thật sự có chút tình cảm đối với trẫm, mới có thể nói ra sự thật. Nếu không thì không có một chút dính dáng huyết mạch nào, chẳng phải ngươi sẽ đi bặt vô âm tín, hoàn toàn đem trẫm ném ra sau đầu.”

“Nhưng lúc trước rốt cuộc xảy ra chuyện gì?” Tần Tử Sở sau khi nghe Doanh Chính trả lời, đầu óc lại càng hỗn loạn.

“Trẫm cũng không rõ lắm, Lã Bất Vi và Triệu Cơ đều chết, chuyện này đã không có cách nào tiếp tục tra xét. Trẫm chỉ có thể xác định ngươi cũng không phải là Dị Nhân mà thôi.” Doanh Chính lắc đầu, nhưng trong ánh mắt là vẻ nhẹ nhõm.

Hắn thở dài nói: “Cuối cùng trẫm không cần giữ bí mật này một mình. Như vậy, ngươi cũng không thể dùng thân phận phụ thân dạy bảo trẫm nữa.”

Tần Tử Sở nhớ lại việc Doanh Chính biết rõ mình không phải là phụ thân của hắn, lại còn trơ mắt nhìn mình nhiệt tình dùng thân phận phụ thân giảng đạo và đánh đòn hắn, trên mặt nóng rần lên.

Nhưng hắn vẫn cảm thấy nghi hoặc với thân thể của mình, thấp giọng nói: “Vậy ta rốt cuộc là ai? Đây tựa hồ cũng không phải là cơ thể của ta —— ít nhất không phải bộ dáng khi ta hai mươi sáu tuổi.”

Doanh Chính nắm bàn tay Tần Tử Sở, bình tĩnh nói: “Quan tâm hắn là người nào, có thể chứa linh hồn của ngươi là vinh hạnh của hắn. Việc này đã rõ, trẫm mang ngươi đi gặp Trịnh Quốc.”

Tần Tử Sở đỏ mặt gật đầu, bị Doanh Chính chủ động kéo ra ngoài.

Bị vạch trần thân phận thật sự, Tần Tử Sở bỗng cảm thấy mình tiếp tục ở lại cung Hàm Dương trở thành danh không chánh ngôn không thuận, mỗi một bước đều đi thật cẩn thận.

Doanh Chính nhìn về phía Tần Tử Sở, chan chứa ý cười nói: “Trẫm là lần đầu tiên thấy dáng vẻ ngươi như vậy?”

“Dáng vẻ gì?” Tần Tử Sở hơi sửng sốt.

Doanh Chính cười đến điềm nhiên, nhưng lời nói ra lại làm cho nhiệt độ trên mặt Tần Tử Sở tăng lên: “Vẻ mặt thẹn thùng.”

Tần Tử Sở nghiến răng nghiến lợi nói: “Hài tử nghịch ngợm, trở về đánh đòn.”

Doanh Chính tiến đến bên tai Tần Tử Sở, thấp giọng nói: “Ngươi muốn ở trên giường bị trẫm đánh đòn? Nếu đỏ thành một mảnh, trẫm nhìn có thể sẽ không đau lòng, ngược lại càng muốn khi dễ ngươi.”

Tần Tử Sở bị câu cuối của Doanh Chính hoàn toàn đánh bại, mang vẻ mặt hơi đỏ, nhếch môi không nói, yên lặng đi theo Doanh Chính ra sân.

Doanh Chính bỗng nói: “Trẫm vạch trần chuyện này không chỉ vì đánh thức tình cảm khác của ngươi với trẫm, còn vì gần đây ngươi ngày càng đối đãi với trẫm như chim non, trẫm chỉ là lần đầu tiên thích người, nhưng không phải thiếu niên non nớt, ngươi đừng quên.”

Tần Tử Sở nhìn mặt Doanh Chính đã khôi phục sự trầm ổn, bất đắc dĩ mỉm cười, nắm chặt bàn tay của hắn, đi nhanh hai bước cùng Doanh Chính sóng vai đi về phía trước.

Bất kể mỗi lần trêu chọc thú vị cỡ nào, nhưng một khi bắt đầu phản kích, Doanh Chính quả nhiên chỉ một câu là có thể đủ đánh bại hắn.

Trịnh Quốc và Hàn Phi được bố trí tại một chỗ hết sức thanh nhã trong tiểu viện, hai người ngồi đối diện trước bàn nhìn nhau.

Bất luận khốn cảnh và bị làm nhục ra sao bọn họ đều nghĩ qua, nhưng lại không ngờ sau khi thật sự vào Tần quốc, bị trói gô đưa thẳng vào chính điện cung Hàm Dương.

Sau đó không trải qua một câu tra khảo, trực tiếp ném cho Tần vương tôn, sau đó lại bị Tần vương tôn trực tiếp phái người an bài vào trong viện, để cho ăn no uống tốt ngủ ngon.

“Trịnh Quốc tiên, tiên sinh, ngươi nói Tần vương tôn này có ý gì? Chuẩn bị chiêu hiền đãi sĩ với chúng ta, cũng, cũng không thể đem chúng ta bỏ ở trong này !” Hàn Phi khó hiểu nói.

Hắn là bậc thầy Pháp gia, có xuất thân cao quý và vẫn luôn trải qua sự đối đãi không công bằng, những thứ này càng rèn luyện cho hắn cực kỳ thông suốt với hiện thực.

Tần vương và Tần vương tôn có thể sẽ làm ra một loạt hành động lúc không giết mình, trong lòng Hàn Phi sớm có tưởng tượng.

Nhưng hắn ngàn tính vạn tính, trước sau lại không nghĩ tới chính là cảnh tượng như vậy.

Rốt cuộc Tần vương tôn muốn làm gì?

Ở trong cung, ăn no uống tốt lại không đề cập tới yêu cầu, nuôi dưỡng bọn họ có tác dụng gì đâu?

Trịnh Quốc nhìn về phía Hàn Phi, lắc đầu.

Hắn đối với tình huống trước mắt cũng không hiểu ra sao.

Hai người nhìn nhau cười khổ, ngồi ở trong sân lại giống như là hoàn toàn bị người bỏ quên, hoàn toàn không ai quan tâm bọn họ ở trong sân làm gì.

Thời gian trôi qua, trong lòng bọn họ ngược lại ngày càng thấp thỏm bất an.

“Vị Tử Sở công tử này rốt cuộc muốn làm những gì? Chẳng lẽ bọn họ muốn nhốt chúng ta trong tiểu viện này cả đời sao? Nhưng quốc chủ cũng đã bị g**t ch*t.”

Trịnh Quốc khẩn trương vặn ngón tay.

Hàn Phi nghe Trịnh Quốc nhắc tới huynh trưởng của mình, vẻ mặt cứng đờ, huyết sắc trên mặt rút đi.

Một lát sau, hắn tỉnh táo lại, cà lăm thấp giọng nói: “Trịnh Quốc tiên, tiên sinh không có việc gì. Ta, ta chính là công tử Hàn quốc, nếu là muốn giết, cũng sẽ chỉ giết một mình ta.”

Trịnh Quốc nhìn về phía gương mặt tái nhợt đến không còn chút huyết sắc nào của Hàn Phi, nhịn không được an ủi: “Phi công tử quá lo, Tần vương và Tần vương tôn nếu ngay từ đầu không làm như vậy, hiện tại cũng có thể sẽ không như thế.”

Hàn Phi lắc đầu, thấp giọng nói: “Ta, ta nhận được ơn dưỡng dục của Hàn quốc, mặc dù không, không thể ngăn cơn sóng dữ, nhưng cũng, cũng sẽ không nịnh hót lấy lòng với Tần vương tôn, mong mỏi có thể một mình tham sống sợ chết. Huống chi, Tần quốc có lợi gì từ chỗ của ta? Ta, không thể không chết.”

Nói đến đây, Hàn Phi và Trịnh Quốc lại lâm vào trầm mặc làm người ta hít thở không thông.

Hàn Phi nói cũng không sai.

Trịnh Quốc là đại sư thuỷ lợi của một nước, bất luận Hàn quốc có diệt vong hay không, Tần quốc đã sớm tỏ vẻ hứng thú với Trịnh Quốc, chỉ cần Trịnh Quốc nguyện ý tỏ ra thần phục một chút sẽ được Tần vương chào đón.

Hắn thậm chí không cần thần phục, chỉ cần thành thành thật thật dựa theo yêu cầu của Tần quốc tiếp tục làm chức vụ của mình là đủ rồi.

Tần vương sẽ không thể làm khó Trịnh Quốc, thậm chí bức bách hắn chết.

Nhưng Hàn Phi và Trịnh Quốc bất đồng.

Hắn là công tử Hàn quốc chính gốc, huyết mạch Cơ thị, một khi tất cả người kế thừa của vương thất Hàn quốc đều bị Tần quốc xử tử, như vậy Hàn Phi lập tức sẽ trở thành hy vọng phục quốc duy nhất của Hàn quốc.

Bản thân hắn theo học danh sĩ Tuân Huống, có uy tín với sư huynh đệ khắp thiên hạ, chính mình cũng có lực kêu gọi cực kỳ cường đại.

Bất luận điểm nào trong hai điểm trên, cũng dễ dàng cho hắn họa sát thân.

Càng không xong chính là, Hàn Phi kỳ thật là một người hết sức cố chấp, hắn cũng không biết cụp mi khom lưng.

Vì sinh tồn mà vứt bỏ tôn nghiêm và kiên trì như vậy, bất luận thế nào Hàn Phi cũng không làm được.

Bởi vậy, Hàn Phi mới có thể thành người đáng thương, lúc ở Hàn quốc bị Hàn vương chán ghét, đến Tần quốc lại thành lúc nào cũng lo lắng cho tánh mạng của mình.

Trịnh Quốc và Hàn Phi thấp thỏm bất an ngồi ở trong viện, cho đến sau giờ ngọ, ánh nắng nóng rực biến thành nắng chiều ấm áp, Tần Tử Sở và Doanh Chính mới dắt tay nhau mà đến.

Hàn Phi há miệng th* d*c, nhịn không được muốn giễu cợt bọn họ thong dong đến trễ.

Nhưng nghĩ đến tình cảnh của mình, hắn nhếch môi, im lặng.

“Để cho nhị vị đợi lâu.” Tần Tử Sở mỉm cười hướng hai người chắp tay, trực tiếp ngồi đối diện bọn họ.

Một đám mỹ nhân lập tức đi theo Tần Tử Sở vào trong sân, nhanh chóng sửa sang lại sân vốn có chút rách nát thành chỗ có thể ở tạm.

“Tử Sở công tử muốn Trịnh Quốc làm chuyện gì, chớ ngại nói thẳng.” Trịnh Quốc nhìn y hương tấn ảnh* trong sân, còn có gì không rõ.

*y hương tấn ảnh: miêu tả quần áo phụ nữ mặc vô cùng hoa lệ, dùng trong cảnh tượng đông đúc

Tặng lễ cho người khác, ắt có việc cần nhờ.

Tần Tử Sở đối với hắn có mưu đồ, mà mưu đồ đối với Trịnh Quốc mà nói cũng chỉ có thể là sở trường thi công kênh đào của hắn.

Tần Tử Sở cũng không trả lời câu hỏi của Trịnh Quốc ngay.

Hắn đứng dậy đi một vòng trong sân, nhẹ giọng dặn bảo: “Sân trước không có đại thụ, ngày hè ánh mặt trời nóng rực, nhớ kỹ dời một gốc cây lại đây. Trịnh Quốc tiên sinh và Phi công tử đều là người Hàn quốc, bày biện dụng cụ nhớ rõ đổi thành kiểu của Hàn quốc, đừng để bọn họ cảm thấy xa lạ.”

Dặn dò cẩn thận xong những thứ này, Tần Tử Sở mới trở về ngồi đối diện.

Hắn ôn hòa nói: “Người quang minh chính đại không nói chuyện ám muội. Bây giờ Tử Sở lại đây gặp Trịnh Quốc tiên sinh, là hy vọng tiên sinh có thể vì đất đai ngàn dặm Quan Trung của Đại Tần ta mà thi công kênh đào, nối liền từ đông sang tây, giải trừ bệnh thiếu nước. Từ nay về sau giúp dân chúng an cư lạc nghiệp, áo cơm sung túc.”

Trịnh Quốc nhịn không được liếc Hàn Phi một cái.

Ngay sau đó, hắn cúi đầu cắn môi, không lên tiếng, bày ra một thái độ tiêu cực với lời mời của Tần Tử Sở.

Tần Tử Sở cũng không vì thái độ của Trịnh Quốc mà tức giận.

Hắn vẫn ôn hòa nói: “Tài năng của Trịnh Quốc tiên sinh, Tử Sở sớm nghe thấy. Tử Sở vẫn luôn hận không thể sớm ngày nhìn thấy tiên sinh. Bởi vậy, Tử Sở biết rõ sau khi đem ngươi từ Hàn quốc tới Tần quốc, ngươi rất có thể nhân cơ hội xây dựng kênh đào mà cố ý lãng phí nhân lực, vẫn đặc biệt kiên trì không cần vàng bạc châu báu mà lựa chọn tiên sinh. Ở trong lòng Tử Sở, tài năng của Trịnh Quốc tiên sinh là ngàn vàng không sánh bằng. Tần quốc diệt Hàn, nhưng trong lịch sử, số quốc gia bị diệt vong hơn trăm ngàn, Hàn quốc vừa không phải là cái thứ nhất, cũng vĩnh viễn không phải là cái cuối cùng. Quốc gia hưng suy là không thể tránh khỏi, nhưng nếu ngài có thể ở Quan Trung xây dựng một kênh đào nổi tiếng trên đời, tạo phúc thiên thu, thay đổi quẫn cảnh cày ruộng không có nước của dân chúng, như vậy công trạng của tiên sinh sẽ lưu truyền mãi mãi —— thứ cho Tử Sở nói thẳng, Tử Sở không biết quân chủ ngu ngốc vô năng như Hàn vương có đáng để tiên sinh vùi dập một thân tài hoa không.”

“Chim khôn tìm cành mà đậu, người khôn chọn chúa mà thờ.” Tần Tử Sở nói xong, dùng một giọng điệu mang theo u buồn và tiếc nuối tiếp tục nói: “Nếu tiên sinh bằng lòng chủ trì thi công kênh đào cho Quan Trung, ngày kênh đào này bắt đầu xây dựng, sẽ đặt tên của tiên sinh.”

Tần Tử Sở dứt lời, Trịnh Quốc đột nhiên ngẩng đầu.

Hắn trừng lớn hai mắt không dám tin nhìn Tần Tử Sở, muốn từ trên mặt Tần Tử Sở tìm ra dấu vết dối trá.

Nhưng Tần Tử Sở vẫn duy trì bộ dáng ôn hòa hữu lễ, vô tư tùy ý Trịnh Quốc quan sát, tựa hồ không chút quan tâm sự mạo phạm của hắn.

“… Tử Sở công tử, lời vừa rồi là thật?” Âm thanh Trịnh Quốc lộ rõ run rẩy.

Hiển nhiên, có thể thi công một kênh đào lấy tên của chính mình lưu truyền thiên cổ, đề nghị này làm Trịnh Quốc động lòng.

Tần Tử Sở nhẹ nhàng mỉm cười, ôn hòa nói: “Từng chữ là thật, Tử Sở tuyệt không có một câu giả dối.”

Trịnh Quốc bận tâm nhìn về phía Hàn Phi bên cạnh, chần chờ nói: “Xin Tử Sở công tử cho ta thời gian suy xét.”

Tần Tử Sở khẽ cười nói: “Lúc này cày bừa vụ xuân đã bắt đầu, chờ đến thời điểm cuối hè thu hoạch lúa mạch, xin Trịnh Quốc tiên sinh nhất định phải nói cho Tử Sở đáp án.”

Tần Tử Sở nói xong với Trịnh Quốc, tầm mắt dừng trên người Hàn Phi vẫn luôn im lặng nghe bọn họ đối thoại.

Trên mặt Tần Tử Sở lộ ra một nụ cười hâm mộ.

Hắn quỳ gối trước mặt Hàn Phi, trực tiếp hướng Hàn Phi dập đầu, mở miệng nói: “Tử Sở vẫn luôn ngưỡng mộ Tuân Khanh nhân phẩm tài hoa, đáng tiếc lúc trước Tử Sở ở Triệu quốc làm con tin, không thể may mắn nhìn thấy hình dáng của Tuân Huống tiên sinh trước lúc về Tần quốc. Để tỏ lòng tôn kính đối với Tuân Huống tiên sinh, lần này Phi công tử vào Đại Tần ta, Tử Sở sẽ không quá hạn chế hành động của Phi công tử, Phi công tử cứ tuỳ tiện.”

Nói xong, không đợi Hàn Phi đáp lời, Tần Tử Sở đã mang theo Doanh Chính chưa nói một lời, xoay người rời khỏi tiểu viện.

Doanh Chính khó hiểu nói: “Tử Sở rõ ràng càng tán thưởng Hàn Phi hơn, tại sao lại bày ra một diện mạo xa lạ đối đãi hắn chứ?”

Tần Tử Sở cười thần bí, thấp giọng nói: “Ta đây là chuẩn bị ngao ưng*, làm cho hắn chủ động thân cận ta.”

*ngao ưng: một phương thức huấn luyện chim ưng

439872zev6untzyt

Ai còn thắc mắc tại sao truyện là ngụy phụ tử không? (´>∀

Bình Luận (0)
Comment