
Trong lòng Hàn Phi không tin lời Tử Sở công tử nói.
Hắn bây giờ còn ở thâm cung nội viện, đừng nói thân thể chưa bị thương tổn gì, dù là sau khi an bài không sợ đụng chạm mỹ nhân trong hậu cung, thân là công tử Hàn quốc, ai lại dám để cho hắn đi loạn chứ?
Nhưng nghi hoặc này trong lòng Hàn Phi rất nhanh bị Tần Tử Sở tự tay xóa bỏ.
“Phi công tử, đi thôi, chẳng lẽ ngươi còn muốn tiếp tục ở trong này sao? Đây cũng không phải là chỗ nam nhân nên ở.” Một nội thị mắt hàm chứa châm chọc, lải nhải bên tai Hàn Phi, không khách khí đem hành lý hắn mang theo không nhiều lắm trực tiếp vo tròn, nhét vào trong rương.
Hôm nay, bọn họ sẽ phải dời khỏi cung Hàm Dương, đi biệt quán Ủng cung.
Hàn Phi liếc nội thị một cái, căn bản không muốn cùng đối thoại.
Hắn biết rõ vì sao có Tử Sở công tử dặn bảo, nội thị còn dám hò hét không ngừng với hắn.
Các nội thị cũng cảm thấy hắn có tật cà lăm, cho nên đầu óc vụng về, dùng thái độ như nhìn trâu bò chờ giết mà nhìn hắn.
Như vậy, làm sao có chút tôn kính nào.
Động tác của Hàn Phi nhẹ nhàng, quý trọng thu hồi từng quyển sách mang đến Tần quốc, sau khi không còn thân phận cao quý, bộ sách trở thành người bạn cuối cùng của hắn.
Đã nhiều ngày sinh hoạt cô đơn làm cho Hàn Phi càng hứng khởi nảy sinh ý tưởng viết sách.
Hắn giương mắt nhìn mảnh sân xuân ý dạt dào, lại có vẻ trống vắng, khóe miệng tự giễu nở nụ cười.
“Chim khôn tìm cành mà đậu, người khôn chọn chúa mà thờ” thật sự là một câu ma chú đáng sợ.
Dù tình cảm của Trịnh Quốc tiên sinh đối với Hàn quốc đặc biệt khắc sâu, cũng không ngăn được một người nam nhân điên cuồng theo đuổi sự nghiệp của mình.
Đối với Trịnh Quốc tiên sinh mà nói, có thể lưu lại một kênh đào thanh danh lưu truyền thiên cổ, tạo phúc thiên thu, mới là chuyện hắn suốt đời theo đuổi.
Hàn quốc suy yếu, hiện nay cũng đã mất nước, Hàn Phi cảm thấy mình dựa vào cái gì yêu cầu Trịnh Quốc giữ khư khư quá khứ, chôn cùng Hàn quốc?
Nghĩ thông suốt điểm này, Hàn Phi chủ động đi về hướng một gian phòng khác trong cung —— Trịnh Quốc tiên sinh đã tự đóng cửa, chừng mười ngày không gặp ai.
“Loảng xoảng ——!” một tiếng, Trịnh Quốc cũng không nhặt dụng cụ đo lường rơi trên mặt đất.
Hắn trợn to cặp mắt nhìn Hàn Phi xuất hiện trong gian phòng của mình, trên mặt dần dần phủ lên vẻ áy náy, nhịn không được nghiêng người che khuất tấm da bày trên mặt bàn.
Hai người đồng thời trầm mặc hồi lâu, Trịnh Quốc mới cúi đầu, kêu một tiếng thật thấp: “… Phi công tử?”
Hàn Phi và Trịnh Quốc ở cùng một cung, nơi này của Trịnh Quốc có biến động nhỏ gì, thật ra không thể gạt được Hàn Phi.
Hắn biết mấy ngày nay, nhóm nội thị dựa theo lời dặn của Tần vương tôn, liên tiếp đưa vào phòng Trịnh Quốc bản đồ và các loại công cụ đo lường, vẽ bản đồ.
Theo sự tha thiết với sự nghiệp khởi công xây dựng thuỷ lợi của Trịnh Quốc tiên sinh, sẽ có kết quả gì, Hàn Phi cũng suy xét đến.
Nhưng nghĩ tới và tận mắt nhìn thấy dù sao cũng chênh lệch rất lớn.
Nhìn thấy hành động che giấu của Trịnh Quốc như vậy, hầu kết của Hàn Phi chuyển động lên xuống, muốn nói đột nhiên vướng lại.
Một cảm xúc phẫn uất lấp đầy ngực hắn, đến nỗi Hàn Phi chỉ có thể há mồm hít thở không ngừng, giải quyết cảm xúc áp lực này.
“Phi công tử, Trịnh Quốc… Trịnh Quốc vô sỉ, xin ngươi quở trách ta đi.” Trịnh Quốc lập tức quỳ gối trước mặt Hàn Phi, không ngừng dập đầu.
Người đến tuổi trung niên, bởi hàng năm ở ngoài chủ trì công việc thi công, trên mặt che kín vẻ gió sương.
Nhưng trước mắt, nhìn Trịnh Quốc lại như là một hài đồng làm sai chuyện, áy náy không thôi, da mặt ngăm đen trướng đến đỏ bừng, làm khuôn mặt thô ráp của hắn tăng thêm vẻ buồn rầu không thể nói ra.
Hàn Phi cứng ngắc khẽ động cơ miệng, cố gắng đem lời hắn suy xét tốt nói ra.
“Trịnh Quốc, Quốc tiên sinh, ngươi đi làm, làm việc cho Tần vương tôn đi. Không, không cần giống như ta, chôn cùng Hàn quốc.” Hàn Phi bỏ lại những lời này, xoay người chạy trối chết.
Hàn Phi cảm thấy mình hiện tại chính là chó chết chủ, ngoại trừ nhóm vương công quý tộc Hàn quốc bọn hắn ra, toàn bộ người trong thiên hạ đều không còn tình cảm lưu luyến đối với Hàn quốc.
Trịnh Quốc vẫn quỳ gối tại chỗ không nhúc nhích.
Cho đến lúc Hàn Phi hoàn toàn biến mất trong tầm mắt, hắn đột nhiên dùng sức dập đầu không ngừng trên mặt đất, nước mắt giàn giụa.
Nỗi đau mất nước, ai dám quên?
Nhưng Tần vương tôn Tử Sở công tử lại đề xuất điều kiện làm người ta căn bản không thể cự tuyệt, ít nhất, Trịnh Quốc không thể cự tuyệt điều kiện hấp dẫn như vậy.
“Tử Sở công tử, quốc chủ mời ngài vào.” Nội thị nhẹ giọng nói nhỏ.
Mấy ngày nay quốc chủ càng già yếu, mỗi ngày tinh thần và thể lực không tốt, nhưng tình tính cũng ngày càng nóng nảy.
Một khi bị quốc chủ nghe được một chút âm thanh không lọt tai, hở ra là bị đánh chửi, nô tỳ hầu hạ trong chính điện đã thay đổi vài đợt, một chút tiếng vang cũng không dám phát ra.
Sau khi Tần Tử Sở nghe Doanh Chính dặn dò qua, đại khái hiểu rõ trạng thái bây giờ của Tần vương.
Rất nhiều lão nhân sau khi cao tuổi đều sẽ tự dưng ngủ, lại chợt bừng tỉnh sau khi tiến vào giấc ngủ không sâu.
Nhưng ở tuổi này, suy nghĩ của các lão nhân chậm đi rất nhiều, hoàn toàn không phản ứng kịp tiếng vang xuất hiện rốt cuộc là do ai, bởi vậy rất dễ tức giận.
Tần vương mặc dù cao tuổi, nhưng ông vẫn là vua một nước, nói ra ai dám không theo.
Bởi vậy, đám nội thị này cũng gặp tao ương tới tấp.
Tần Tử Sở tận lực đè nặng tiếng bước chân.
Hắn vừa mới vào chính điện, liền trực tiếp quỳ trên mặt đất, kéo dài âm thanh nói: “Tử Sở bái kiến quốc chủ.”
Lúc Tần Tử Sở đi vào trong đại điện, Tần vương cũng đã bị tiếng bước chân nặng nề đánh thức.
Chờ đến khi Tần Tử Sở ôn nhu lại chậm rãi nói xong, lễ bái ở trước mặt ông, đầu óc Tần vương vốn có chút mê man đã hoàn toàn thanh tỉnh.
Tần vương cười ha hả nói: “Tử Sở con đã đến rồi. A, không phải nói có chuyện gì muốn tới nói với quả nhân sao? Đến đến đến, đến ngồi bên cạnh quả nhân, chúng ta từ từ tán gẫu.”
Tần Tử Sở lúc này mới đứng dậy, chậm rãi đi đến ngồi chỗ của mình bên cạnh Tần vương.
Hắn dùng giọng nói điều chỉnh đến cực kỳ ôn nhu, nhưng mở miệng cố ý phóng đại âm thanh không ít: “Quốc chủ, Tử Sở lần này đến, là có một chuyện muốn nhờ.”
“A? Chuyện gì, con nói đi.” Tần vương vuốt nếp uốn trên tay áo do lúc ngủ đè lên, từ ái nhìn về phía Tần Tử Sở.
Chuyện mình ngày càng già cả, Tần vương đương nhiên là phát hiện.
Dù sao mắt của ông mờ, lỗ tai cũng dần dần không thính, nghe không rõ tiếng.
Không ai thích nhìn thấy mình từng bước đến gần tử vong, nhưng thân là trưởng giả, Tần vương lại không thể không vì sự quan tâm của đích tôn mà cảm thấy vui vẻ.
Bởi vậy, thái độ Tần vương đối đãi với Tần Tử Sở hết sức mềm mỏng ân cần, khi cùng nói chuyện luôn vô tình lộ ra vẻ từ ái.
Tần Tử Sở nhu hòa mỉm cười, thấp giọng nói: “Hàn quốc vừa mới bị Đại Tần ta tiêu diệt, dân thường ở địa phương mang trong lòng chuyện cố thổ là bình thường. Tử Sở không muốn vì thế mà khiển trách nặng nề đối với bọn họ, đợi qua vài năm, bọn họ hiểu được thân là người Đại Tần ta thì có thể không lo tai hoạ binh đao, tự nhiên sẽ chuyển tâm ý. Bởi vậy, muốn hướng quốc chủ thỉnh cầu cho một ít nhân ái đối với con dân vừa mới quy thuận Đại Tần ta, đối đãi với bọn họ công bằng, đừng tùy tiện quấy nhiễu, cướp bóc.”
Nói đến chỗ này, Tần Tử Sở nâng mắt nhìn về phía Tần vương.
Hắn nghiêm túc nói: “Bọn họ đều không còn là di dân Hàn quốc nữa, mà là dân chúng quận Tam Xuyên của Đại Tần ta. Những người dân này nộp thuế, đi lao dịch cho Đại Tần, bọn họ có tư cách hưởng thụ sự bảo hộ của quân đội, mà không phải là bị quấy nhiễu không ngừng, oán hận càng để lâu càng nhiều.”
Tần vương cũng không cho việc này là việc lớn.
Ông khoát tay, tùy ý nói: “Tử Sở con quá cẩn thận rồi. Đám người kia lúc trước bị tấn công ngay cả chống cự cũng không dám, bây giờ coi như cướp bóc bọn họ, bọn họ lại dám thế nào? Quân đội Đại Tần ta hùng mạnh, có thể thiện chiến mới là gốc rễ của việc lập quốc.”
Tần Tử Sở khẽ thở dài một tiếng, lộ ra vẻ mặt sầu lo.
Hắn ôn nhu nói: “Tử Sở từng nghe thấy Tề Mẫn Vương thừa dịp Yến quốc nội loạn, công chiếm Yến quốc, nhưng sau khi chiếm lĩnh Yến quốc, giết phụ, huynh, giam con cháu, hủy tông miếu, dời khí cụ, cuối cùng làm cho dân Yến quốc bất mãn và căm thù, bạo phát nổi loạn quy mô lớn, làm quân Tề không thể không hoảng sợ, rút về lãnh thổ của mình. Vết xe đổ chưa lâu, Tử Sở thỉnh cầu quốc chủ nghĩ lại.”
Tần vương nghe vậy sửng sốt, lập tức bật cười nói: “Được, lời Tử Sở nói có lý. Con muốn làm thế nào?”
“Tử Sở cảm thấy, sau khi vào thành, hạn chế hành vi của binh sĩ, ra lệnh không được tùy tiện cướp bóc dân thường.” Tần Tử Sở nói đến một nửa, dừng một chút.
Hắn đến tìm Tần vương trao đổi việc này, trong lòng kỳ thật vô cùng thấp thỏm.
Thời đại này sau khi đánh thắng trận, tùy tiện cướp bóc kỳ thật là việc thông thường, dù Võ An Quân là tướng lãnh xuất chúng cũng không ngoại lệ.
Nhưng kinh nghiệm lịch sử rõ ràng nói cho Tần Tử Sở biết, chỉ có sau khi tiến vào thành không mảy may tơ hào, mới dễ dàng được dân chúng ủng hộ, cũng sẽ làm những kẻ chần chờ có nên chống cự hay không dễ dàng dao động, mở cửa thành ra cho quân Tần.
Vậy đối với chuyện mở cửa thành của ngũ quốc còn lại sau này là trợ giúp cực lớn.
Tần vương nghe Tần Tử Sở nói, không tỏ rõ ý kiến, gật đầu, thấp giọng nói: “Sau đó, con tính khao thưởng binh sĩ như thế nào?”
Tần vương luôn luôn rất thẳng thắng, nếu không có hứng thú, tuyệt đối sẽ không miễn cưỡng chính mình tiếp tục nghe.
Tần Tử Sở nghe Tần vương nói như thế, nhịn không được lộ ra khuôn mặt tươi cười.
Hắn nhanh chóng trả lời: “Tấn công thành thị nhất định sẽ có kho của quan phủ, đem niêm phong cất vào kho, sau khi thống kê số lượng vàng bạc châu báu, đem phong thưởng cho các chiến sĩ. Tuy rằng như vậy đối với quốc gia mà nói, tạm thời không có lợi, nhưng ruộng tốt ngàn dặm, đây mới thực sự có giá trị, hơn xa lợi ích trước mắt, ngày sau quốc gia nhận được rất nhiều thu nhập từ thuế.”
Tần vương gật đầu, tán thưởng nói: “Ý tưởng không tồi, nhưng rất thô sơ. Con cùng Phạm Tuy, Chương Lê bàn bạc tốt việc này, qua mấy ngày xác định cách làm cụ thể, sau khi xác định, lại đến nói rõ với quả nhân.”
Tần Tử Sở vốn cũng không hi vọng mình thuận miệng lên tiếng, Tần vương lập tức đáp ứng.
Thành quả trước mắt đối với hắn mà nói, đã là vui mừng ngoài ý muốn.
Tần Tử Sở cao hứng dập đầu nói: “Đa tạ quốc chủ, Tử Sở phải đi tìm tướng quốc Phạm Tuy và Chương Lê tiên sinh. Bọn họ đều là cựu thần nhiều năm, càng hiểu được cách thức trong đó.”
Tần vương “Ân” một tiếng, sau một lúc nhắm mắt nghỉ ngơi, tiếp tục nói: “Gọi Bạch Khởi cũng lên đi.”
“Dạ.” Tần Tử Sở cung kính đáp ứng yêu cầu của Tần vương, thấy Tần vương vừa muốn ngủ, chính mình tay chân nhẹ nhàng xoay người rời đi.
Cũng không chờ hắn ra khỏi cửa chính điện, Tần vương vốn nên ngủ thật say bỗng nói: “Tử Sở, Phi công tử bị diệt quốc, con định xử trí ra sao?”
Tần Tử Sở nghe nói như thế liền cười, thấp giọng nói: “Hàn Phi mặc dù đã bị diệt quốc, nhưng tài học của hắn rất xuất chúng, hơn nữa, con nghĩ dựa vào hắn đưa tới một người, làm lão sư cho con.”

(@^-^) Tần vương quả là vị vua hiểu chuyện mà.