
Tần vương ngáp một cái, tò mò nói: “Đưa một người đến? Tử Sở nói sẽ không phải là Tuân Huống chứ?”
Tần Tử Sở ôn hòa cười: “Đúng vậy, chính là người này.”
“Quả nhân lúc trước chưa từng dùng người này, Tử Sở tại sao cảm thấy hứng thú với hắn?” Tần vương nghe được đáp án của Tần Tử Sở, có vẻ hết sức tò mò.
Tần Tử Sở cười khẽ một tiếng, dùng vẻ mặt đầy ngưỡng mộ và mong mỏi nhìn Tần vương.
Hắn nói: “Quốc chủ chưa từng dùng Tuân Khanh, là bởi vì nội dung lúc ấy hắn đã nói, Đại Tần ta không dùng đến. Quốc sách Thương Quân lập ra đã đủ làm Đại Tần ta ngày càng hùng mạnh. Nhưng bây giờ Đại Tần đã có năng lực và khí phách chiếm lấy Cửu Châu, như vậy lấy tư tưởng nhân ái và giáo hóa của Nho gia làm trụ cột, thay đổi để thần dân dung nhập vào lãnh thổ của Đại Tần ta, không phải là một chuyện vui mừng sao. Tử Sở cũng không phải một lòng hướng Nho, mà là cảm thấy Nho học thích hợp, cho nên tiện tay lấy ra phần mình cần.”
Ý tứ trong lời nói của Tần Tử Sở rất rõ ràng.
Lúc trước Tần vương không cần Tuân Huống, cũng không phải là Tần vương không tốt, cũng không phải Tuân Huống sai lầm.
Hết thảy nguyên nhân đều là nội dung Tuân Huống đã nói, Tần vương trước tiên so sánh với tình hình trong nước, nên mặc dù tán thưởng Tuân Huống, Tần vương vẫn không vì thế mà tự tiện làm xáo trộn nhịp điệu phát triển của Tần quốc, đi dùng hắn.
Tần vương là minh quân, còn Tuân Huống là hiền sĩ có tài.
Lời này của Tần Tử Sở rất dễ nghe, dù Tần vương nghe được ý cố tình thổi phồng trong đó, vẫn cao hứng cười to.
Ông chống một tay trên mặt bàn, ngón tay chỉ về phía Tần Tử Sở, vui mừng nói: “Tử Sở a Tử Sở, con hống một ông lão như quả nhân thế này. Ha hả, cũng tốt, con ra chủ ý vẫn luôn không tồi. Một khi đã như vậy, lần này quả nhân cũng tin lời của con. Nếu Tuân Khanh thật sự vào Đại Tần ta, quả nhân nhất định tôn là thượng khanh.”
“Đa tạ quốc chủ ưu ái.” Tần Tử Sở cảm kích, lễ bái một phen với Tần vương.
Tần vương không nhiều lời nữa, nói thẳng: “Được rồi, đi làm chuyện của con đi. Chuyện thi công kênh đào ở Quan Trung, con vẫn phải để ý nhiều hơn.”
Tần Tử Sở nhẹ giọng nói: “Tử Sở nhất định tận lực.”
Ngay sau đó, Tần Tử Sở ra khỏi chính điện.
Nhưng lúc này, hắn lại chợt đối diện với Thái tử Trụ đã mấy tháng chưa từng gặp qua.
Tần Tử Sở lập tức nhìn thấy sắc mặt của Thái tử Trụ u ám.
Hắn không chút do dự quỳ trên mặt đất, dùng âm thanh để Tần vương trong điện nhất định có thể nghe rõ, cao giọng hô to: “Tử Sở bái kiến Thái tử.”
Thái tử Trụ đứng ở trước mặt Tần Tử Sở hừ lạnh một tiếng, trầm giọng nói: “Nếu Phiếu công chúa của Triệu quốc chủ động ở lại, tại sao ngươi chưa từng ở cùng với nàng?”
Con trai trưởng Tần Tử Sở cũng đã có, đâu có phụ thân bình thường nào sẽ đi quản con mình có muốn ngủ với nữ nhân của quốc gia đối địch hay không?
Lời này của Thái tử Trụ vừa ra khỏi miệng, Tần Tử Sở thật sự cảm thấy hắn đã sắp điên rồi.
Nhưng thật may là, Thái tử Trụ không hiểu chuyện, Tần vương nhất định hiểu được vấn đề trong đó.
Bởi vậy, Tần Tử Sở quỳ trên mặt đất cúi người không nói, dùng sự im lặng để chống cự lại chất vấn của Thái tử Trụ.
“Tên bất hiếu tử nhà ngươi, ngươi tự nói có phải bởi vì ngươi… ?” Tần Tử Sở trầm mặc hiển nhiên chọc giận Thái tử Trụ, hắn nổi giận đùng đùng quát lên.
Mặc dù Thái tử Trụ không phải là một người thông minh, nhưng hắn cũng không ngốc tới cực điểm.
Hoa Dương phu nhân đối đãi hắn là thật tâm hay giả ý, Thái tử Trụ rất rõ ràng.
Những năm gần đây, thái độ của Hoa Dương phu nhân càng ngày càng có lệ làm hắn hết sức khủng hoảng, sợ là Hoa Dương phu nhân thật sự thích Tần Tử Sở trẻ tuổi anh tuấn, mà không thích trượng phu ngày càng già cả vô lực như hắn —— Hoa Dương phu nhân và Tần Tử Sở dù sao cũng không phải là mẫu tử thân sinh.
Cho nên, Thái tử Trụ làm ngược với cách sủng hạnh mỹ nhân trước đây, cả ngày vây quanh Hoa Dương phu nhân.
Nhưng điều này cũng chỉ có mình Thái tử Trụ nóng lòng mong mỏi.
Lúc Hoa Dương phu nhân yêu đến mức tận cùng, trước mặt Thái tử Trụ vô cùng hèn mọn, khi không yêu hắn thì cũng quyết tuyệt như vậy.
Mặc cho Thái tử Trụ chuyên tâm dụ dỗ thế nào, Hoa Dương phu nhân lòng nguội lạnh cũng chỉ có thể giả dối đáp lại hắn.
Hốt hoảng lo sợ đã hơn một năm, thân thể Thái tử Trụ vốn bị nữ nhân làm hao mòn đến vô cùng nghiêm trọng, càng không còn dùng được, tính cách cũng từ từ phát triển theo hướng âm trầm đa nghi, luôn cảm thấy không ai coi trọng mình.
Sự im lặng của Tần Tử Sở đúng lúc đánh vào đa nghi trong lòng Thái tử Trụ, làm hắn lập tức tràn ngập căm thù.
Đáng tiếc, không đợi Thái tử Trụ tiếp tục răn dạy Tần Tử Sở, Tần vương vốn còn cảm thấy hết sức buồn ngủ, sau khi nghe được tiếng ồn ào ngoài cửa, hoàn toàn không buồn ngủ.
Ông dùng âm thanh còn to hơn so với Thái tử Trụ, giận dữ hét: “Nghiệt tử, tiến vào, ngươi lại đang làm ầm cái gì? Chẳng lẽ không thể để cho quả nhân an ổn nghỉ ngơi một hồi sao?”
Âm trầm trên mặt Thái tử chợt rút đi, biến thành hoảng loạn.
Hắn run rẩy bước chân đi tới chính điện, trước lúc rời đi còn không quên hung hăng trừng mắt nhìn Tần Tử Sở một cái.
Quả thực là tai bay vạ gió.
Tần Tử Sở cười khổ một tiếng, tiếp tục hướng ra ngoài cung.
Doanh Chính đã từng nhắc tới thay đổi của Thái tử Trụ, nhưng Tần Tử Sở vẫn luôn không đem việc này để trong lòng.
Dù sao Thái tử Trụ cho tới bây giờ chưa từng đụng đến quyền hành, Tần Tử Sở cảm thấy nam nhân vẫn luôn quấn lấy mỹ nữ trong hậu cung không có gì đáng sợ.
Nhưng hôm nay vừa trông thấy, Tần Tử Sở rốt cuộc bắt đầu nhìn thẳng vào thực tế này.
Sự thay đổi của Thái tử Trụ thật sự làm cho người ta kinh hãi.
Ánh mắt nguyên bản ôn nhu của hắn bây giờ trở nên đục ngầu, hạ xuống, phối hợp với vẻ mặt lúc nào cũng lóe ra tia hung ác, làm người ta dựng tóc gáy.
Thái tử Trụ thật sự cho là mình cấu kết với Hoa Dương phu nhân, muốn mình chết.
Tần Tử Sở cảm thấy ý nghĩ của mình quá hoang đường, nhưng tình huống trước mắt lại làm cho kết quả hoang đường cỡ nào cũng chân thật.
Hắn ra khỏi cung Hàm Dương, rốt cuộc có cảm giác thở phào nhẹ nhõm, trên mặt không khỏi lộ ra dấu vết.
“Ngươi làm sao vậy?” Doanh Chính liếc một cái liền nhìn ra cảm xúc của Tần Tử Sở có chút suy sụp, không nhịn được mở miệng hỏi.
Tần Tử Sở lên lưng ngựa, dựa vào thân thể ngồi thẳng của Doanh Chính.
Khi ôm chặt sống lưng thẳng tắp của Doanh Chính vào ngực, cuối cùng hắn có cảm giác bình thường trở lại.
Tần Tử Sở thấp giọng đem chuyện vừa gặp được Thái tử Trụ nói ra, nhịn không được cảm thán nói: “Không ngờ mới hơn một năm, hắn lại thay đổi nhiều như vậy.”
Doanh Chính không lo trả lời: “Mệnh của quốc chủ không lâu, trẫm sẽ không để cho người có uy h**p với ngươi sống đến lúc ngươi và ta nắm trong tay đại quyền sinh sát.”
Tần Tử Sở trong lòng cả kinh, thốt lên: “Ngươi muốn giết hắn?”
Doanh Chính quay đầu liếc Tần Tử Sở, bình tĩnh nói: “Là hắn muốn giết ngươi, trẫm tiên hạ thủ vi cường* mà thôi.”
*tiên hạ thủ vi cường: ra tay trước thì chiếm được lợi thế
“Nhưng việc này an toàn sao?” Tần Tử Sở có chút sầu lo nói.
Tần Tử Sở mấy năm trước cũng bị Tần vương buộc tự tay g**t ch*t Lã Bất Vi, vì vậy, bây giờ khi nhắc tới g**t ch*t Thái tử Trụ, Tần Tử Sở cũng không có mâu thuẫn.
Nhưng ám sát hắn thất bại có thể tạo thành hậu quả phức tạp.
Sự tồn tại của Thái tử Trụ là nền tảng để bọn hắn tiếp quản thiên hạ của Tần quốc, cho nên trước khi Tần vương già đi, Thái tử Trụ tuyệt đối không thể chết được, sau đó càng không thể để cho Thái tử Trụ phát hiện thật ra bọn họ muốn giết hắn nhằm lót phẳng con đường đăng cơ của mình.
Chỉ có như vậy mới có thể một kích tất thắng.
Doanh Chính cười, nghiêng mặt kề sát gò má của Tần Tử Sở, thấp giọng nói: “Do nữ nhân hắn yêu nhất tự mình động thủ, nhất định có thể thành công.”
Nói xong Doanh Chính lộ ra nụ cười có chút cổ quái, trêu chọc nói: “Nguyên bản, Thái tử cũng không có số ngồi lên vị trí quốc chủ. Quốc chủ mất vào mùa xuân năm ta mười tuổi, dựa theo phong tục Đại Tần, sau vụ thu hoạch mới có thể cử hành đại điển đăng cơ, mà Thái tử vừa mới ngồi trên vương vị ba ngày liền qua đời. Dù trẫm không hạ thủ đối phó hắn, mạng của hắn cũng không lâu, như thế kế hoạch bất quá là để phòng ngừa vạn nhất thôi.”
Tần Tử Sở nghe xong lời này, cuối cùng yên lòng.
Hai người cùng cưỡi một ngựa, chạy như bay về biệt quán Ủng cung.
Doanh Chính thấp giọng nói: “Tử Sở không chóng mặt sao?”
Tần Tử Sở nghĩ đến loại xe ở hiện đại, lại nhìn thần câu nghìn vàng khó mua dưới thân, nhịn không được cười nói: “Ngồi BMW đương nhiên ngại ngùng tiếp tục chóng mặt.”
Phía sau bọn họ kéo một chuỗi hộ vệ và hành lý thật dài, ngay cả Hàn Phi và Trịnh Quốc cũng ở trong đó.
Trịnh Quốc vẫn luôn luôn tập trung nghĩ về những con sông giăng khắp nơi trên bản đồ Quan Trung, Tần Tử Sở quan tâm, để hắn một mình ngồi một xe, có thể an tĩnh suy tính.
Về phần Hàn Phi không chịu góp sức sẽ không có đãi ngộ như vậy.
Hắn không thể không cùng các môn khách khác cùng chen chúc trong một cỗ xe ngựa, trong tai nghe đầy chuyện ba hoa của bọn họ.
“Tử Sở công tử thật sự là vô cùng nhân từ, nghe nói ngài giữ lại tánh mạng Phi công tử cà lăm của Hàn quốc, để hắn theo chúng ta cùng đến biệt quán Ủng cung.”
Một môn khách tướng mạo có chút cay nghiệt không khách khí ngắt lời nam nhân trước mặt.
Hắn cao giọng châm chọc nói: “Phi công tử của Hàn quốc? Trên đời này chỗ nào còn có Hàn quốc! Bất quá là một con chó chết chủ thôi.”
“Ha ha ha, chẳng những là chó chết chủ, Hàn Phi kia còn là một con chó ngu, được Tử Sở công tử đưa xương thịt mà không chịu cúi đầu. Không có Tử Sở công tử che chở, hắn cho là mình có thể sống đến giờ sao?” Tên môn khách thứ ba tiếp đó mở miệng.
Hắn lộ ra một vẻ mặt “Ta nói bí mật cho các ngươi nghe” đè thấp âm thanh thần bí nói: “Các ngươi có nghe hay chưa, mười ba nhi tử của quốc chủ Hàn quốc tính cả hắn, ngày đó đã bị chém ngoài thành Tân Trịnh. Toàn bộ con cháu là nam đều bị giết hoặc gạt bỏ, kết quả Tử Sở công tử cố ý hướng quốc chủ khẩn cầu, quốc chủ mới hạ lệnh, để tướng quân nơi tiền tuyến đem Hàn Phi hoàn hảo không hao tổn gì đưa đến cung Hàm Dương.”
Môn khách cay nghiệt khinh thường hừ một tiếng, giễu cợt nói: “Vậy coi như bí mật gì, tất cả mọi người đoán Tử Sở công tử có phải là bạn cũ của Hàn Phi hay không, bất quá…”
Môn khách cay nghiệt nói xong, lộ ra vẻ đáng khinh, nhướng cao lông mày.
Hắn giễu cợt cười nói: “Các ngươi có lẽ không biết? Tiểu tướng Tần Sơ bây giờ dẫn đầu đội bảo vệ lúc trước là Long Dương Quân của quốc chủ Ngụy quốc, hắn bị đưa cho Tử Sở công tử, hầu hạ công tử thoải mái mới có hôm nay. Nghe nói tướng mạo của Hàn Phi là đứng đầu, ôi, các ngươi nói ——?”
Vài tên môn khách nháy mắt đều hiểu được ý tứ trong lời nói của hắn, nở nụ cười khà khà theo.
Nhưng môn khách lúc ban đầu đưa ra câu chuyện lại chần chờ nói: “Nhưng Hàn Phi có tật cà lăm, Tử Sở công tử muốn nam sủng, cũng không cần người như vậy đến bôi nhọ mình —— tướng mạo công tử có bao nhiêu xuất chúng, các ngươi cũng không phải chưa thấy qua.”
“Đó cũng là…” Nghe hắn nói, mấy người trước đó còn không ngừng kéo đề tài càng ngày càng quá mức liền ngừng nói.
Hàn Phi ngồi một bên trầm mặc không nói, bàn tay dưới ống tay áo của hắn đã nắm chặt thành quyền.
Hiện thực tựa hồ so với việc hắn tưởng tượng còn khó có thể làm người ta tiếp thu hơn —— Tử Sở công tử rốt cuộc vì sao muốn lưu lại kẻ không có bất kỳ thành tựu gì như hắn?
Doanh Chính cảm giác tâm tình của Tần Tử Sở dọc đường rất tốt.
Hắn nhịn không được lên tiếng hỏi: “Cái gì làm ngươi vui vẻ như vậy?”
Tần Tử Sở cười nói: “Ta nghĩ có ta cố ý chiêu đãi, dọc đường đi Hàn Phi nhất định sẽ suy nghĩ lung tung.”

Mấy môn khách của TS đúng là cái chợ mà (⌒_⌒;)