Loạn Tần - Kim Linh Tử

Chương 103

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

♡ Chương 103 ♡Ngươi sờ chỗ nào

tumblr_inline_mfxac8kbwM1rd20bk

Doanh Chính lần thứ hai nghe được Tần Tử Sở hăng hái bừng bừng nhắc tới Hàn Phi.

Phản ứng của Tần Tử Sở làm Doanh Chính có chút không vui, nghe được câu trả lời của hắn, Doanh Chính nhếch môi không muốn nhiều lời.

Nhưng Tần Tử Sở chưa phát hiện sắc mặt Doanh Chính thay đổi.

Hắn cười khẽ, nói: “Ta cố ý để cho nội thị ném Hàn Phi vào trong xe của ba người nói chuyện cay nghiệt nhất là Mạc Phi tiên sinh, Trác Hâm, Hàn Giang, vừa nghĩ tới lời bọn họ có thể sẽ tán gẫu, ta cũng có thể đoán ra sắc mặt Hàn Phi bây giờ rốt cuộc khó coi cỡ nào.”

 

Doanh Chính nhịn không được nhíu mày, khó hiểu nói: “Nếu ngươi tán thưởng Hàn Phi, vì sao cố tình muốn làm nhục hắn?”

Tần Tử Sở cười một tiếng: “Ta tán thưởng tài năng của một người, cũng không có nghĩa ta thích tính cách của người đó. Hàn Phi tướng mạo ra sao ngươi cũng gặp qua, chẳng lẽ ngươi cảm thấy hắn là một người dễ giao tiếp sao? Hàn Phi thoạt nhìn có bộ dáng bụng đầy oán giận đúng không? Người như thế, nếu không cho hắn biết hắn vẫn có thể xui xẻo hơn nữa, hắn mãi mãi cũng không biết bớt lại. Người quá nổi trội, cũng sẽ sống không lâu. Ta bây giờ chính là cố ý làm mòn chí khí của Hàn Phi, chờ đến lúc mỗi lần gặp ta, hắn không còn ngẩng đầu ưỡn ngực, ra vẻ thiên hạ đều say, chỉ mình hắn tỉnh nữa, ta có thể dùng hắn.”

Tần Tử Sở hơi siết chặt bàn tay bao quanh hông của Doanh Chính, tựa đầu lên bờ vai của hắn, thấp giọng nói: “Ta cảm thấy lòng dạ của mình dường như càng ngày càng lạnh, hoàn toàn không muốn vì người xa lạ bỏ ra một chút tâm tư.”

Doanh Chính đưa một tay, khoát lên mu bàn tay của Tần Tử Sở, ngón tay hai người nhanh chóng quấn quít cùng một chỗ.

Trong lòng hắn nghĩ: như vậy mới tốt, ngươi dịu dàng với một mình trẫm là đủ rồi.

Một lát sau, Doanh Chính cố ý nói sang chuyện khác: “Yên ngựa ngồi lên thoải mái hơn chứ? Trẫm để người ta sửa đổi rất nhiều lần, chưa đủ vững chắc, nhưng độ thoải mái miễn cưỡng có thể chấp nhận.”

Tần Tử Sở rầu rĩ “Ân” một tiếng.

Hắn ngay cả mắt cũng không mở, cả người vẫn dựa vào lưng Doanh Chính, lười biếng nói: “Rất không tồi, nhưng ngươi không biết là hai người chúng ta ngồi chung, yên ngựa có vẻ hơi ngắn sao?”

Nói xong, Tần Tử Sở nhích về phía trước, dưới thân cọ xát vào mông Doanh Chính, làm thân thể Doanh Chính đột nhiên cứng đờ.

“Ha ha.” Tần Tử Sở cười nhẹ một tiếng, mở mắt.

Hắn cố ý dùng hơi thở ấm áp thổi bên gáy Doanh Chính, giọng điệu tràn đầy khéo léo nói: “Làm sao vậy? Sợ ta sao? Tiểu oa nhi hơn sáu tuổi.”

Doanh Chính hừ lạnh một tiếng, rút ra bàn tay đang tương liên với Tần Tử Sở, đặt lên sống mũi cao của mình.

Qua một hồi lâu, hắn mới nói: “Trẫm cho ngươi đắc ý vài năm.”

Ngày sau sẽ từ từ trừng trị ngươi.

Tần Tử Sở phát ra tiếng cười nhàn nhạt, thành thật thu hồi tay, dùng hai cánh tay ôm thắt lưng Doanh Chính, thấp giọng nói: “Ta có chút không thoải mái, để ta nhắm mắt một lát.”

Lời của hắn còn chưa dứt, Doanh Chính đã di chuyển thân thể, thẳng lưng để cho Tần Tử Sở có thể thoải mái tựa vào vai mình, khỏi phải vì chiều cao chênh lệch mà khó chịu.

Tần Tử Sở nhìn khuôn mặt nghiêng lộ vẻ non nớt của Doanh Chính, trong lòng cảm động một hồi.

Có bao nhiêu người có thể quan tâm hắn đến mức tỉ mỉ như thế?

Nam nhân lúc trước bị hắn hoài nghi, né tránh, cho là một bạo quân lãnh huyết vô tình, lại làm được.

“A Chính, ngươi thật tốt.” Tần Tử Sở tựa vào vai Doanh Chính, nhịn không được di chuyển về phía trước, dùng hai phiến môi mỏng manh in lên cổ hắn.

Tiếp xúc nhẹ nhàng vừa đụng liền rời đi, hắn lập tức cảm giác được thân thể cao không kém mình mạnh mẽ run lên một chút.

Tần Tử Sở vui vẻ nhắm mắt lại.

Lúc hắn tỉnh lại mặt trời đã ngã về hướng tây, mình an ổn nằm trong chăn, Doanh Chính sớm đã chạy mất không thấy bóng dáng, mà phía trước sân không ngừng truyền đến tiếng chém khi múa kiếm.

“… Lại đang hạ hoả?” Tần Tử Sở nhịn không được, cắn môi cười nhẹ ra tiếng.

Hắn đẩy ra đệm chăn, đứng dậy, nhận lấy ngoại bào do Hà canh giữ trong phòng đưa tới, khoác lên người, nhẹ nhàng đi tới cửa, nhìn ra phía ngoài.

Từ khi Doanh Chính nói thẳng ra tâm tư, sau mỗi lẩn Tần Tử Sở và hắn tiếp xúc thân mật một chút, Doanh Chính luôn chạy ra sân luyện kiếm.

Nếu nói Tần Tử Sở ngay từ đầu không hiểu Doanh Chính tại sao làm như vậy, sau vài lần, hắn cũng hoàn toàn hiểu.

Tần Tử Sở chẳng qua là cảm thấy kỳ quái, thân thể của Doanh Chính mới hơn sáu tuổi đầu, hỏa khí lớn như vậy từ đâu tới?

… Dương khí có phần quá dồi dào?

Chẳng lẽ nam hài tử đều như vậy sao?

Tần Tử Sở trong lòng nghi hoặc, hắn nhịn không được nhớ lại tình hình khi mình còn bé, không khỏi lắc đầu.

Sau khi hắn nghiêm túc suy tư thật lâu, mới bật cười nói: ta đang suy nghĩ gì a.

Mình ở tuổi này, căn bản còn vì mỗi bữa mẹ có thể để cho mình ăn nhiều hơn một miếng thịt kho tàu hay không mà phiền não, làm sao nghĩ tới vấn đề tình cảm gần như quá hoang đường.

“Ngươi đã tỉnh lại. Ngoại bào tại sao không buộc chặt, ban đêm gió lớn, sẽ lạnh cóng.” Doanh Chính thu bảo kiếm về bên hông, mặt lạnh đi vài bước đến bên cạnh Tần Tử Sở.

Không đợi hắn mở miệng, lời trách cứ đã liên tiếp rơi xuống đầu Tần Tử Sở.

Doanh Chính rũ mắt xuống, đưa tay kéo nút buộc ngoại bào ra, thắt chặt lại.

Tần Tử Sở lẳng lặng nhìn nhất cử nhất động của Doanh Chính không lên tiếng.

Chờ hắn vì mình buộc xong ngoại bào, Tần Tử Sở mới đưa tay nắm bàn tay sắp rời đi của Doanh Chính, cười nói: “Ta không muốn mặc ngoại bào vừa dày vừa nặng, ngươi nói nên làm gì bây giờ?”

Doanh Chính cảm thấy Tần Tử Sở tựa hồ đang cố ý làm khó mình, nhưng sau khi nhíu mày, vẫn kéo Tần Tử Sở xoay người hướng về phòng.

“Vậy không cần đi ra ngoài, mặc dù sắp vào hạ, nhưng buổi tối còn hơi lạnh.” Doanh Chính hiếm thấy nói dông dài.

Tần Tử Sở đứng phía sau hắn, sau khi âm thanh của Doanh Chính dừng lại, chợt nói: “Ngươi đổ mồ hôi, chúng ta đi tắm đi.”

Thần sắc kinh ngạc chợt lóe qua trên mặt Doanh Chính rồi biến mất.

Hắn nhìn Tần Tử Sở, buồn bực nói: “Trẫm sáng sớm đã tắm qua một lần, tại sao ngươi lại bảo trẫm tắm, mùi mồ hôi rất nồng sao?”

Tần Tử Sở không có bất kỳ giải thích nào, hơi ngang ngược nói: “Ta chỉ hỏi ngươi có đi hay không?”

“… Đi.” Doanh Chính thở dài, hết sức cam chịu trả lời.

Tần Tử Sở nói ra yêu cầu, hắn gần như không lúc nào mà không đồng ý.

Nghe các chủ nhân dặn bảo, Hà lập tức truyền đạt mệnh lệnh cùng nhau tắm của Tần Tử Sở và Doanh Chính.

Không đến một khắc đồng hồ sau, hai người đã tr*n tr** ngồi đối mặt trong dục dũng.

Doanh Chính nhìn chằm chằm vào Tần Tử Sở của đêm nay, cảm thấy chỗ nào trên người hắn dường như cũng khác trước kia.

Đôi mắt biết nói sáng trong của Tần Tử Sở bỗng lóe ra ý cười, bàn tay trong nước nóng bắt lấy ngón tay có vết chai của Doanh Chính, kéo tay Doanh Chính đặt bên eo mình.

Hắn giật giật chân, nhắm mắt lại, mở ra tứ chi, dựa vào vách dục dũng, khẽ nói: “Lúc trên lưng ngựa, ngươi có phải muốn chạm vào ta hay không?”

Ngón tay dán bên hông Tần Tử Sở của Doanh Chính nhịn không được khẽ động, theo eo nhỏ của Tần Tử Sở mà cọ xát.

Nhưng trong nháy mắt, hắn ngừng lại, tầm mắt dừng trên khuôn mặt vì nhắm mắt mà thần sắc không rõ của Tần Tử Sở.

“Tử Sở tại sao chợt nói lời như vậy?” Doanh Chính quả thực không thể tin vào tai mình.

Tần Tử Sở thường ngày vẫn luôn hết sức nghiêm khắc kiềm chế mình thân cận với hắn, tình hình giống như hôm nay căn bản không thể phát sinh.

Tần Tử Sở vẫn nhắm mắt lại, giơ tay lên sờ từ lồng ngực dù có một tầng cơ bắp, nhưng vẫn mỏng manh của Doanh Chính, rồi bám lên lưng hắn.

Tần Tử Sở khom lưng, nhẹ giọng nói vào tai Doanh Chính: “Sau mỗi lần cùng ta tiếp xúc, ngươi đều phải chạy đi luyện kiếm —— còn nhỏ tuổi, hỏa khí lại dồi dào như vậy, ngươi có nghĩ một phần là do dùng phương thức giải quyết không chính xác hay không?”

Nói tới đây, căn bản không cần nói thêm nữa.

Doanh Chính lập tức hiểu ý của Tần Tử Sở!

Tần Tử Sở rõ ràng là nói cả người mình ngưng tụ hỏa khí, chính là vì không đụng vào Tần Tử Sở được, mà càng để lâu càng nhiều, thỉnh thoảng đụng chạm một lần là có thể đốt ngọn lửa toàn thân hắn, làm sự tự chủ của hắn hoàn toàn biến mất.

Hai tay Doanh Chính lập tức siết chặt quanh thắt lưng thon gầy của Tần Tử Sở, bàn tay dán lên da thịt vì ngâm trong nước nóng mà càng lộ ra vẻ trắng mịn.

Hắn từ sau thắt lưng của Tần Tử Sở, nhẹ nhàng hướng về phía trước, từng tấc một cảm nhận vị trí bí ẩn mà trước kia hoàn toàn không có cơ hội tiếp xúc.

Một dòng nhiệt đột nhiên trào ra từ mũi Doanh Chính.

Hắn che mũi, quay đầu lướt qua vách dũng, tiếng “Tí tách —— tí tách ——” vang lên, vài giọt máu đậm màu rơi trên mặt đất.

Tần Tử Sở chẳng những không đến giúp Doanh Chính lau mũi, ngược lại ngồi tại chỗ cười đến không ngừng được.

“Ha ha ha, lại, lại thật sự là như vậy!” Người Tần Tử Sở run lên.

Doanh Chính tiện tay chộp lấy một khối vải mịn sạch sẽ chặn mũi, quay đầu hung hăng trừng mắt nhìn Tần Tử Sở, làm tiếng cười thật vất vả dừng lại của Tần Tử Sở, lần thứ hai to hơn.

Tần Tử Sở tiến đến trước mặt Doanh Chính, ôn nhu nói: “Máu chảy ra, có cảm thấy lửa nóng trong lòng biến mất nhiều không? Được rồi, ta không cười ngươi, giơ cánh tay lên cao, như vậy có thể nhanh một chút ngừng…”

Âm thanh vui vẻ của Tần Tử Sở đột nhiên dừng lại, “Thịch!” một tiếng, bị Doanh Chính đẩy về phía sau, hung hăng đè trên vách dũng.

Trên mặt thiếu niên vẫn mang theo vết máu nhỏ, hắn thật sự giơ cao cánh tay, nhưng lại đem hai tay của Tần Tử Sở nắm cùng một chỗ, dùng sức đặt trên đỉnh đầu, không nhúc nhích được.

Doanh Chính chen vào khe hở giữa hai đùi của Tần Tử Sở, bàn tay nhàn rỗi không khách khí đặt lên ngực hắn.

Ánh mắt Doanh Chính giống như dã lang đói khát, lóe ra khát vọng vô tận, nhìn thẳng vào mắt Tần Tử Sở, bàn tay theo thân thể ấm áp bóng láng di chuyển từ trên xuống dưới.

“Nếu ngươi đã bằng lòng để trẫm chạm đến cảnh trong mơ hằng ao ước, vậy trẫm sẽ không khách khí mà hưởng thụ.” Doanh Chính hé miệng, đột nhiên cắn vào chỗ trái tim đang đập của Tần Tử Sở, đầu lưỡi lướt trên làn da hơi phập phồng.

Ngứa ngáy xen lẫn đau đớn rất nhỏ theo làn da xuyên vào ngực, trong mũi Tần Tử Sở phát ra tiếng hừ yếu ớt.

“A Chính, nhẹ một chút.” Tần Tử Sở bị bắt duy trì tư thế khó chịu, đã không phân biệt rõ ngực mình bị hắn ngậm lấy, hay cả người hóa thành con mồi bị Doanh Chính ngậm trong miệng.

Doanh Chính buông miệng ra, đầu lưỡi lướt qua dấu răng bên cạnh, thấp giọng uy h**p: “Lần sau không cho phép đùa giỡn như vậy nữa.”

Nói xong, bàn tay hắn vòng qua phía sau Tần Tử Sở, dùng sức bóp vào mông tròn.

Tần Tử Sở biến sắc, không khỏi kêu lên: “Doanh Chính, ngươi sờ chỗ nào? !”

tumblr_inline_mfxac8kbwM1rd20bk

TS đùa với lửa rồi (⌒ω⌒)

Bình Luận (0)
Comment