Loạn Tần - Kim Linh Tử

Chương 105

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

♡ Chương 105 ♡Đông cứng

empty

Tần Tử Sở đưa tay ý bảo Hàn Phi đi theo mình vào nhà.

Hàn Phi chỉ do dự một lát, sau đó liền nhấc chân đi theo hắn vào phòng.

Vừa vào cửa, Hàn Phi bỗng đối diện một đôi mắt lạnh như hàn tinh*, khiến hắn không khỏi dừng bước, giãn ra khoảng cách với Tần Tử Sở.

*hàn tinh: sao lạnh, sao mờ trong đêm đông

Doanh Chính lạnh lùng liếc Hàn Phi một cái, hạ đôi mắt xuống, không nói một lời ngồi ở vị trí gần Tần Tử Sở nhất.

“Tử Sở có một việc xin hỏi —— Phi công tử làm thế nào phát hiện việc này là do Tử Sở sắp đặt?” Tần Tử Sở cười đến điềm nhiên.

Hắn tựa hồ không chút nào bị ảnh hưởng vì Hàn Phi nhìn thấu ván cờ do mình tận lực sắp đặt, thần sắc thản nhiên giống như đang bàn về áng mây nơi chân trời.

Hàn Phi nhếch môi, mang theo một chút phê phán nói: “Tử, Tử Sở công tử rất sốt ruột.”

“A? Xin chỉ giáo?” Tần Tử Sở không ngờ Hàn Phi lại thật sự trả lời câu hỏi của mình, hình như còn có ý chỉ bảo.

Hắn không khỏi tò mò chớp mắt.

Ánh mắt hàm tiếu của Tần Tử Sở làm Hàn Phi phát hiện tâm trạng của Tần Tử Sở vô cùng thản nhiên, mà suy nghĩ này khiến tâm tình của Hàn Phi càng hỏng bét.

Hắn có chút tức giận với bản thân, giọng áp lực nói: “Tử, Tử Sở công tử luôn miệng gọi ta là ‘Phi công tử’, nhưng, nhưng hai chúng ta đều rõ, Hàn quốc diệt, diệt vong đã là hiện thực không thể thay đổi. Tử Sở công tử chỉ là ở ngoài miệng đối, đối với ta khách sáo mà thôi. Chuyện Hàn, Hàn quốc diệt vong chẳng những Tử Sở công tử rõ, rõ mồn một, trong Cửu Châu càng không người nào là không biết, không ai không hiểu, tác động rõ ràng cũng bày ra rành mạch trước mắt ta. Nếu, nếu Tử Sở công tử không phái người cố ý không ngừng ở trước mặt ta nhắc tới việc này, Hàn Phi mặc dù sẽ bất mãn kháng cự trong mấy ngày nay, nhưng vẫn có thể thanh tỉnh ý thức được. Nhưng Hàn, Hàn Phi bởi vì tật xấu cà lăm, bị người ta làm khó không phải lần một lần hai, riêng chỉ không có bất kỳ kẻ nào lấy quốc gia đại sự đến k*ch th*ch ta —— nếu không có Tử Sở công tử ra tay, tại sao có người tận lực nhắc nhở ảnh hưởng của quốc gia đại sự với ta chứ? Hàn Phi vốn phải là người ngu dốt đến nỗi nghe không hiểu ý nghĩa trong đó.”

Tần Tử Sở nghe Hàn Phi giải thích xong, không khỏi cười ra tiếng, tán thưởng nói: “Phi công tử đại tài, Tử Sở quả nhiên rất ngạo mạn, lại xem nhẹ chuyện quan trọng như vậy.”

Hắn mới vừa đơn giản nói xong, lại phát hiện tầm mắt Hàn Phi nhìn mình cũng không phải là hoàn toàn chỉ trích, ngược lại có chút chờ mong và chần chờ.

Bởi vậy Tần Tử Sở nhẹ giọng, ôn hòa nói: “Phi công tử còn có gì muốn nói sao?”

“… Tử, Tử Sở công tử, không biết là Hàn Phi là một người ngu sao?” Hàn Phi nhìn chằm chằm vào mắt Tần Tử Sở, tựa hồ muốn trong mắt hắn nhận ra thật giả.

Tần Tử Sở cười nhẹ một tiếng.

Hắn không ngờ Hàn Phi lại là người thú vị như vậy!

Vào lúc này, Hàn Phi chẳng những không rối rắm vì việc Tần Tử Sở cố ý diễn trò lừa gạt, ngược lại nhanh chóng tiếp nhận hiện thực Hàn quốc đã diệt vong, thậm chí từ trong đó nắm rõ trọng điểm trong mưu kế Tần Tử Sở sắp đặt —— Tần Tử Sở cho rằng Hàn Phi có đầu óc sắc bén và tư duy linh hoạt.

Trong lòng Hàn Phi nghĩ: Tử Sở công tử cho tới bây giờ cũng không biết ta là người vụng về sao? Vì sao quốc chủ cũng không chịu tin tưởng, nhưng một công tử của địch quốc lại tin chắc không nghi ngờ.

Tần Tử Sở hỏi Hàn Phi: “Chẳng lẽ Phi công tử cho là tài hoa của mình không đủ xuất chúng, vì người bình thường không đánh giá công bằng mà hoài nghi giá trị của bản thân sao?”

Hàn Phi hoàn toàn vì lời này của Tần Tử Sở mà ngẩn người.

Qua hồi lâu, hắn mới lắc đầu, đáp lời: “Tử Sở công tử quả nhiên có bản lĩnh thật sự. Nói mấy câu ngắn ngủi, Hàn Phi đã theo nhận xét của ngươi mà tự hỏi.”

Không đợi Tử Sở mở miệng, Hàn Phi ngẩng đầu nhìn Tần Tử Sở không rời, nghiêm túc nói: “Nếu Tử, Tử Sở công tử một lòng muốn đưa Hàn Phi vào dưới trướng, Hàn Phi cung kính không bằng tuân mệnh, nguyện, nguyện đi theo Tử Sở công tử làm nhân chứng. Ta cũng rất muốn nhìn xem sau khi Tần quốc dùng quân đội tham lam như hổ lang chiếm lĩnh đất đai lục quốc, còn có thể có thành tựu gì.”

Tần Tử Sở khẽ cười, nói: “Nhưng Tử Sở càng muốn để Phi công tử đem sức lực phục vụ cho ta, mà không phải để ngươi làm người đứng ngoài quan sát. Vậy nên làm thế nào cho phải?”

Hàn Phi lắc đầu, vẻ mặt buồn khổ chối từ: “Tử, Tử Sở công tử nói đùa, Hàn Phi là một phế nhân mất nước, thân mắc, mắc tật cà lăm. Hàn Phi nói ra, Tử Sở công tử sớm hay muộn sẽ hoài nghi. Một khi đã như vậy, Tử Sở công tử và ta không cần khó xử lẫn nhau.”

Dù hắn đã từng cố gắng sử dụng khả năng của mình, cố gắng xoay chuyển tình thế mà không được, nhưng trong lòng Hàn Phi vẫn không muốn phục vụ cho Tần quốc!

Doanh Chính nhớ tới việc Hàn Phi đã làm ở đời trước, không khỏi hừ lạnh một tiếng, lần thứ hai nhìn Hàn Phi.

Tần Tử Sở quay đầu, nhìn Doanh Chính cười, đưa tay nắm chặt tay hắn, ôn nhu nói: “A Chính làm sao vậy?”

Doanh Chính nghiêm mặt lắc đầu, bắt lấy năm ngón tay của Tần Tử Sở không buông.

Tần Tử Sở vì địch ý Doanh Chính tận lực biểu hiện ra ngoài mà cười xin lỗi với Hàn Phi, nhưng lời hắn nói ra, lại làm cho sắc mặt của Hàn Phi càng kém.

“Phi công tử không muốn phục vụ Đại Tần ta cũng không sao. A Chính không thoải mái, ta muốn chăm sóc hắn. Mời Phi công tử trên đường trở về thay ta nói với Trịnh Quốc tiên sinh một câu —— nửa tháng sau, đi bờ sông Vị Hà tiến hành thăm dò.” Dứt lời, hắn dời tầm mắt về mặt của Doanh Chính.

Hàn Phi lập tức phát hiện ánh mắt của Tần Tử Sở thay đổi!

Trong mắt Tần Tử Sở không phải là ôn hòa giả dối đến không gợn sóng, mà là ánh mắt tràn ngập quan tâm, đưa tay sờ mặt thiếu niên bên cạnh, lại tiến đến trước mặt thiếu niên, đem trán chạm vào đỉnh đầu hắn.

Sau đó, Tần Tử Sở lộ ra vẻ may mắn, dùng giọng điệu mềm mại như lông vũ phất qua, nói: “Không có việc gì thì tốt, tại sao sắc mặt vẫn khó coi như vậy.”

Thiếu niên bỗng quay đầu, ánh mắt hung ác trừng về hướng Hàn Phi dưới chân giống như mọc rễ không chịu rời đi, làm hắn sợ tới mức không khỏi lui về phía sau mấy bước.

Không đợi Hàn Phi định thần, thiếu niên đã quay đầu lại.

Thiếu niên hạ mắt xuống, tựa đầu vào vai Tử Sở công tử, dùng giọng mũi có chút làm nũng, nỉ non: “Sau khi vào hạ, ánh mặt trời mãnh liệt làm hại đến thân thể, ban ngày ngươi cũng không cần ra cửa, để người mang Trịnh Quốc đi là được. Nếu mọi chuyện ngươi đều phải tự thân vận động, căn bản gấp rút cũng không xong.”

“Ban ngày ta không ra khỏi cửa thì sẽ không phơi nắng bị thương. Công trình lớn như vậy, không tận mắt nhìn thấy, ta làm sao có thể yên tâm chứ.” Tử Sở công tử nói xong nở nụ cười.

Hắn dùng giọng điệu dỗ dành nói: “Chẳng lẽ A Chính không muốn theo ta cùng đi ra bờ sông hóng mát sao?”

Nụ cười trên mặt Tử Sở công tử cực kỳ nhàn hạ, giọng điệu hai người đối thoại quả thực như đang nói việc nhà, mà không phải là đại công trình sẽ chiếm dụng một phần ba nhân lực của Tần quốc.

Hàn Phi cả kinh hít một hơi, lúc này Tần Tử Sở mới phát hiện hắn vẫn đứng ở trong phòng.

Ánh mắt dịu dàng như nước mùa thu chợt ngưng lại, điềm đạm như nước lặng, giọng điệu mềm nhẹ khách sáo nói: “Hà, đưa Phi công tử rời đi.”

Hàn Phi trong lòng thầm than một tiếng, rốt cuộc đi theo thị nữ đầu lĩnh canh giữ trong sân xoay người rời đi.

Trong lòng hắn nghĩ: không ngờ Tử Sở công tử lúc nói chuyện làm việc thì cẩn thận, nhưng đối với con của mình lại là người dễ mềm lòng.

Đợi Hàn Phi vừa ly khai, Doanh Chính liền nhịn không được cười lạnh nói: “May mà hắn vừa mới nói mình không muốn ra sức, nếu không không chừng lại muốn gây ra mầm tai hoạ.”

Tần Tử Sở nhìn về phía Doanh Chính, dò hỏi: “Xin chỉ giáo?”

“Luận học thức, Lý Tư không bằng Hàn Phi; luận nhân phẩm, hai người lại tương xứng —— bọn họ cũng không phải người nhân từ, vì đạt được mục đích không từ thủ đoạn.” Doanh Chính nói xong lắc đầu.

Hắn dùng giọng có chút tiếc nuối nói: “Trẫm đã từng thật sự yêu thích tài hoa của Hàn Phi, yêu thích đến nỗi không tiếc nói thẳng kế hoạch thâu tóm lục quốc với hắn, nhưng Hàn Phi lại nói cho trẫm diệt Hàn không bằng diệt Triệu, sau đó lại không ngừng mượn việc trẫm tín nhiệm và tán thưởng hắn, gièm pha Diêu Cổ chuyên đi sứ đến những nước khác, làm trẫm có lần vứt bỏ Diêu Cổ, chậm trễ việc nước. Triệu quốc đánh tới, trẫm không thể không nhiều lần ra kế phản gián đối phó với tướng soái Triệu quốc —— Hàn Phi người này không ngay thẳng như vẻ ngoài, Pháp gia đâu có kẻ nào tốt đẹp.”

Doanh Chính nở nụ cười, nhẹ giọng nói: “Nghĩ lại cũng đúng, hắn cũng không phải người Đại Tần ta, liên thủ với Trịnh Quốc chống Tần mới là hợp lý.”

Tần Tử Sở nghe đến chuyện bí mật năm xưa, không khỏi đau lòng sờ hai má của Doanh Chính.

Hắn nhẹ giọng an ủi: “Người nào cũng sẽ có tâm tư của mình, thời điểm ngươi tán thưởng Hàn Phi đừng quên hắn là công tử Hàn quốc. Học cách bảo vệ chính mình, đừng để cho mình bị thương nữa.”

Doanh Chính dịch chuyển thân thể, cười khẽ nói: “Ngươi đau lòng vì trẫm? Trẫm nói những lời này, là vì nói cho ngươi biết, chớ bị bộ dáng bên ngoài của Hàn Phi lừa gạt. Nói riêng về tâm cơ, dù thế nào ngươi cũng không so sánh được với Hàn Phi có thể viết ra tác phẩm “Cô phẫn”, hắn sáng suốt khác hẳn với người thường, quả thực như rắn độc núp trong bóng râm, chờ thời cắn người khác bị thương.”

Tần Tử Sở “Ân” một tiếng, hai người coi như đã thỏa thuận thái độ đối đãi với Hàn Phi.

Khi hai người chuyên tâm chú ý chính sự, Hoa Dương phu nhân không thể không vì loại bỏ hoài nghi liên miên không dứt trong lòng Thái tử Trụ mà chủ động đưa Phiếu công chúa Triệu quốc vào biệt quán Ủng cung.

“Tử Sở công tử!” Phiếu công chúa đứng trong đám đông vẫn xinh đẹp hơn người, lúc nàng đối mặt đứng chung một chỗ với Tần Tử Sở tướng mạo xuất chúng, đẹp như bức họa.

Nhưng Tần Tử Sở nhìn Phiếu công chúa, lại cảm thấy sau lưng từng đợt lạnh run.

Tần Tử Sở nhịn không được quay đầu lại nhìn về phía Doanh Chính, quả nhiên thấy hắn hiếm hoi nở nụ cười.

Phát hiện ánh mắt của Tần Tử Sở, Doanh Chính nhấc chân đi đến bên cạnh hắn, nghiêng đầu, vô cùng đơn thuần vô tội mở miệng: “Phụ thân, ngươi định tìm cho ta một người mẹ cả khác sao?”

Σ(っ °Д °;)っ ngươi, ngươi cười cái gì?

Dọa chết người! *gào thét-ing*

Ta không định cùng thiếu nữ này xảy ra chuyện a!

Tần Tử Sở không chút do dự lắc đầu nói: “Tuyệt đối không có chuyện này! A Chính, ngươi đừng loạn nghĩ!”

Lời Tần Tử Sở còn chưa dứt, Phiếu công chúa đã nhịn không được rơi lệ.

Nàng nghẹn ngào nói: “Tử Sở công tử vì sao ghét bỏ ta đến như vậy? Coi như không muốn lấy ta làm chính thất, chỉ cần có thể ở lại bên cạnh Tử Sở công tử, không danh không phận ta cũng không quan tâm.”

Nghe xong lời này, trong lòng Tần Tử Sở lặng lẽ nói: đúng, cách ngươi thực hiện bằng bất cứ giá nào, ta có thể nhận ra ngươi không quan tâm đến cái gì hết.

Nhưng ta quan tâm a!

Chọc giận Doanh Chính, ngươi cho là hắn dễ dụ sao!

“Tử Sở thật sự cảm thấy Phiếu công chúa là một cô nương tốt, là chúng ta không có duyên phận. Trái tim của Tử Sở đã chết theo một mối tình, không thể đáp lại nàng. Mời công chúa trở về đi, chớ lãng phí thời gian trên người ta —— nàng có thể làm tan chảy một khối hàn băng, nhưng nàng không thể khiến mùa đông biến thành mùa hè.” Nói xong, Tần Tử Sở nhấc chân bước đi.

Nhưng hắn lại không ngờ rằng bên hông mình đột nhiên siết chặt, một thân thể uyển chuyển dính sát vào lưng hắn.

“Ta không sợ lạnh! Thà rằng cả ngày được sống trong mùa đông!” Phiếu công chúa vừa khóc vừa nói.

Tần Tử Sở nghe nói thế quả thật có chút cảm động.

Nhưng khi hắn đưa mắt đối diện với khuôn mặt tươi cười càng thêm sáng lạn của Doanh Chính, trong lòng không nhịn được nghĩ —— thật đúng là mùa đông.

_(:з” ∠)_ ta cảm thấy toàn thân đều bị ánh mắt của Doanh Chính đông cứng.

empty

Mỹ nhân khi đứng cùng người nho nhã như TS thì trông phải xứng đôi thôi, thùng giấm này của DC quả thật đã chua lắm rồi ( ̄▽ ̄)

Chia sẻ (☆^ー^☆):
Bình Luận (0)
Comment