
Tần Tử Sở tránh thoát cái ôm của Phiếu công chúa, xòe bàn tay ra giống như một đại ca ca vỗ đỉnh đầu của nàng, cười nói: “Nhưng dù nàng nguyện ở lại trong mùa đông giá rét, cũng không phải là mảnh trời đông của ta. Nàng là một cô nương khả ái, đáng tiếc không phải là sự lựa chọn của ta.”
Dứt lời, Tần Tử Sở cất bước đi về phía Doanh Chính, dừng ở trước mặt hắn, chủ động nắm tay Doanh Chính.
Hắn điềm nhiên như không, nói với Doanh Chính: “Đi thôi. Đã đến giờ bàn bạc với Trịnh Quốc tiên sinh, đừng để hắn đợi lâu.”
Doanh Chính cho Tần Tử Sở một ánh mắt, nắm chặt lại tay của Tần Tử Sở, thấp giọng nói: “Sớm dứt khoát như vậy, thì đâu rắc rối đến nông nỗi hôm nay.”
Tần Tử Sở bất đắc dĩ cau mày, cười khổ một tiếng: “Phiếu công chúa chẳng qua là một tiểu hài tử, ta vẫn luôn cho rằng không cần tuyệt tình như vậy, nàng cũng sẽ hiểu.”
“Tuyệt tình? Một chút cũng không dứt.” Doanh Chính lắc đầu.
Hắn quay đầu liếc Phiếu công chúa vẫn si ngốc nhìn bóng dáng của Tần Tử Sở, vẻ tàn ác trong mắt lại bùng lên.
“A Chính, lúc trước ngươi không giết Trịnh Quốc trong cơn nóng giận, mà để hắn hoàn thành kênh Trịnh Quốc thật sự rất chính xác.” Leo lên lưng ngựa, Tần Tử Sở vòng quanh hông Doanh Chính, chợt mở miệng.
Doanh Chính bình tĩnh nói: “Trẫm cũng là người, sau khi lửa giận tiêu tan, lý trí sẽ trở về. Nhưng trẫm không rõ, tại sao ngươi nhất định phải tự mình đi thăm dò vất vả.”
Tần Tử Sở nghe Doanh Chính oán giận xong, không khỏi nở nụ cười.
Hắn thổi một hơi thở ấm áp vào tai Doanh Chính, tràn đầy vui vẻ nói: “Kỳ thật năm trước ở chỗ này, tiêu phí thời gian hơn nửa năm, ta gần như đã thăm dò tất cả các nơi. Nhưng lúc này cảnh xuân rực rỡ, ta muốn cùng ngươi đi khắp Quan Trung. Hơn nữa, lúc trước ngươi mắc mưu, cũng vì không có người thạo việc từ giữa chỉ điểm, không rõ cái nào là không cần thiết hao phí, mới trả giá nhiều như vậy —— ta thay ngươi giảm bớt nhiều vàng bạc lương thảo hơn nữa, chuẩn bị cho chiến tranh.”
“Quả thật giống như bà quản gia bình dân.” Doanh Chính oán giận một câu, khóe miệng lại cong lên sung sướng.
Tần Tử Sở ngồi phía sau hắn, cười mà không nói.
Trong lòng nghĩ: Doanh Chính quả nhiên là người chưa từng yêu đương.
Rõ ràng bàn về chính sự thì hắn thuần thục lão luyện, nhưng chỉ cần nói vài câu thân mật, là có thể dụ dỗ Doanh Chính quên hết đông tây nam bắc.
Lão nam nhân đơn thuần?
Tần Tử Sở nhịn không được nở nụ cười —— nói như vậy, đột nhiên cảm thấy Doanh Chính rất khả ái.
“Cẩn thận một chút, cái này đặt phía trước để chặn cửa sông! Xây cao một chút, đúng, bốn phía đều phải gia cố, nện đất mới được!” Trịnh Quốc xắn tay áo cao đến vai, ống quần cuốn trên đầu gối.
Hắn để chân trần, trực tiếp giẫm trong bùn đất ở bờ sông.
Trịnh Quốc lúc này mặc một thân quần áo ngắn.
Nếu không phải phía sau có rất nhiều dân công cung kính đi theo cho hắn tùy ý sai khiến, suýt nữa không thể nhận ra hắn trong đám người đang làm việc này.
Tần Tử Sở xuống ngựa, lập tức bị tình cảnh trước mắt làm kinh sợ.
Hắn quay đầu nói với Doanh Chính: “Nếu Trịnh Quốc vẫn luôn nhiệt tình làm việc, chẳng trách ngươi đoán không ra hắn cố ý thi triển kế sách bì Tần*.”
*mưu kế của Hàn nhằm dụ dỗ Tần tập trung vào việc xây dựng các kênh đào dùng cho việc thủy lợi mà trễ nải trong việc chuẩn bị binh lực đánh các nước khác.
Mặt Doanh Chính tối sầm, nghiến răng nghiến lợi nói: “Câm miệng.”
Tần Tử Sở đang muốn nói, nhưng lập tức kịp nhận ra ý của Doanh Chính là Trịnh Quốc vốn rất lãnh đạm đối với hắn, nhưng hắn vẫn nhiệt tình thuận theo, nói Trịnh Quốc tùy ý dùng tiền tài và nhân lực.
Tần Tử Sở nhịn không được cười nhẹ ra tiếng.
Hắn trêu chọc: “Nói như vậy, ngươi nhìn thấy Trịnh Quốc miễn cưỡng trì hoãn công việc, nhưng chưa phát hiện thật ra hắn đang trì hoãn?”
Doanh Chính lạnh lùng liếc Tần Tử Sở một cái, lỗ tai hiện lên màu đỏ ửng.
Doanh Chính nghĩ trong lòng: lúc trước Trịnh Quốc là do Hàn quốc cố ý đưa tới Đại Tần ta, nếu hắn tích cực chủ động giống như bây giờ, đóng ở bờ sông Kinh Hà không chịu rời đi, trẫm mới phải hoài nghi hắn có ý đồ khác.
Bộ dáng miễn cưỡng của Trịnh Quốc trái lại có thể đạt được tín nhiệm của trẫm.
Nhưng lúc trước trẫm chưa từng phái chuyên gia đến giám sát xem hành vi của Trịnh Quốc có đáng tin hay không, đúng là trẫm dễ tin người.
Vừa thấy Tần vương tôn tự mình xuất hiện ở nơi này, tất cả nông dân và thợ trên bờ sông, cùng với binh sĩ lập tức quỳ đầy đất lễ bái.
Tần Tử Sở chắp tay nói: “Vất vả cho các vị, mau đứng lên.”
Nói xong, Tần Tử Sở nâng Trịnh Quốc ở gần dậy, làm vẻ mặt của Trịnh Quốc trở nên kích động.
“Tử Sở công tử, tại sao ngài tự mình đến đây?” Giọng của Trịnh Quốc run rẩy không ngừng.
Hắn ở Hàn quốc nhậm chức nhiều năm, vì biên cương Hàn quốc xây dựng vô số kênh đào, bất luận khô hạn hay lũ lụt, cũng có thể bảo đảm lương thực không thiếu hay ngập nước.
Nhưng từ trước đến nay Hàn vương chưa từng khen ngợi mình một lần, thậm chí trước lúc mất nước còn nói rõ cho Trịnh Quốc, hắn cảm thấy Trịnh Quốc làm hết thảy chính là tiêu hao thực lực của quốc gia.
Cách làm của Hàn vương khiến kẻ khác thất vọng đau khổ, đối lập với Tần vương tôn xuất hiện trước mắt, Trịnh Quốc làm sao có thể không kích động?
Tần Tử Sở biết tình trạng hiện tại của mình có thể so với người lãnh đạo quốc gia đi thị sát, không ai nhìn đến hắn mà không say mê.
Trên mặt hắn vẫn duy trì nụ cười ôn hòa, nâng cánh tay Trịnh Quốc, trong giọng điệu tràn ngập tình cảm biết ơn, nói: “Trịnh Quốc tiên sinh lòng dạ bao la, có thể lấy phúc lợi của muôn dân Hoa Hạ làm đầu, bỏ đi chút tình cảm cá nhân, tạo phúc cho vạn dân trong thiên hạ. Tử Sở vô cùng kính phục tiên sinh.”
Hốc mắt của Trịnh Quốc nháy mắt đỏ lên, hai dòng lệ từ khóe mắt lăn xuống.
Hắn nghẹn ngào quỳ gối dưới chân Tần Tử Sở, không ngừng dập đầu.
Trịnh Quốc cao giọng nói: “Tử Sở công tử bằng lòng thông cảm cho Trịnh Quốc, Trịnh Quốc cảm kích không thôi. Ta không có bản lĩnh nào khác, nhất định dốc hết tài hoa cả đời, xây dựng một kênh đào độc nhất vô nhị, để vùng Quan Trung không khốn khó vì thiếu nước nữa.”
Tần Tử Sở thuận thế cùng quỳ trên mặt đất, nhìn thẳng vào Trịnh Quốc, trầm giọng nói: “Tử Sở thay dân chúng của Tần quốc cám ơn sự cao thượng của Trịnh Quốc tiên sinh.”
Tần Tử Sở cũng quỳ xuống, ở đây còn có người nào dám đứng?
Thịch thịch thịch, tất cả nhân công quỳ đầy trên bờ sông Kinh Hà.
Hàn Phi hoàn toàn nhìn thấu hành động mua chuộc nhân tâm của Tần Tử Sở, căn bản không muốn cùng diễn trò.
Trên mặt hắn lộ ra nụ cười lạnh, cũng không chờ nụ cười lạnh này hiện rõ, đầu gối Hàn Phi đã bị một cước, toàn thân té nhào trên mặt đất.
Phía sau hắn truyền đến một tiếng khóc nức nở gào lớn: “Đại ân đại đức của Tử Sở công tử và Trịnh Quốc tiên sinh, chúng ta suốt đời không quên. Từ nay về sau ruộng đồng sẽ không bao giờ thiếu nước.”
“Khấu tạ đại ân của Tử Sở công tử!”
“Đa tạ Tử Sở công tử!”
Dân chúng làm công không ngừng cảm ơn, tiếng động lấp đầy lỗ tai Hàn Phi, hắn quỳ trên mặt đất, huyết sắc trên mặt dần dần biến mất.
Trịnh Quốc rõ ràng là bị Tần Tử Sở lấy danh lợi dụ dỗ, tại sao bây giờ hắn đối với Tử Sở công tử cảm kích không thôi?
Chuyện Tử Sở công tử đã làm rõ ràng chính là mua chuộc nhân tâm, những tiện dân này tại sao mang ơn hắn?
Bọn họ rốt cuộc suy nghĩ cái gì? !
Chẳng lẽ bọn họ đều điên rồi sao?
Sau khi Tần Tử Sở biểu hiện xong sự nhân từ mình cần phải làm, liền nâng Trịnh Quốc dậy.
Hắn dường như quan tâm nói: “Không biết Tử Sở có vinh hạnh nhìn thấy tận mắt bức vẽ công trình của tiên sinh hay không?”
Qua việc Tần Tử Sở quỳ vừa nãy, Trịnh Quốc không có chút hoài nghi với hắn.
Trịnh Quốc sảng khoái nói: “Công tử mời đi theo ta, nhân cơ hội này, đúng lúc để cho ta nói kỹ càng kế hoạch xây dựng cho công tử.”
Tần Tử Sở nhìn về phía Doanh Chính, mỉm cười, dắt hắn đuổi kịp Trịnh Quốc, đi vào lều tranh dựng tạm cách đó không xa trên bờ sông.
“Theo ý của ta, thì từ huyện Cốc Khẩu, Lễ Tuyền phía đông bắc bắt đầu sửa con kênh chính, làm cho kênh chính trải dài dọc hướng chân núi phía bắc sang hướng đông, dựa vào địa thế tự nhiên ở địa phương mà phân bố kênh chính ở vị trí ruộng đất cao nhất cần tưới nước. Như vậy không chỉ có thể kiểm soát diện tích tưới đến mức độ lớn nhất, còn có thể hình thành toàn bộ kênh thủy lợi tự dẫn nước tưới tiêu. Nếu hiệu quả tốt, cao nhất có thể dẫn nước tưới hơn bốn vạn khoảnh*. Nhưng có một chuyện, trước tiên Trịnh Quốc phải nói rõ với Tử Sở công tử.” Trịnh Quốc nói xong lộ ra vẻ thận trọng, ánh mắt nhìn về phía Tần Tử Sở hết sức nghiêm túc.
*khoảnh: rộng 100 mẫu Trung Quốc, chừng 6,6667 hec-ta
“Trịnh Quốc tiên sinh, mời nói.” Tần Tử Sở khách khí chắp tay, thẳng thắn nói.
Trịnh Quốc hít sâu một hơi, cuối cùng hạ quyết tâm, giải thích xây dựng kênh đào yêu cầu trả đại giới: “Mặc dù xây dựng kênh đào nối liền Quan Trung, sau khi thành công có thể làm cho Tần quốc đạt được lợi ích vô tận, lại là thành tựu muôn đời của Tần quốc. Nhưng trang bị kỹ thuật công trình thuỷ lợi của Tần quốc so với Tam Tấn mà nói, thật sự là lạc hậu nhiều lắm. Muốn hoàn thành công trình lớn này, nhanh thì năm năm, chậm thì mười năm mới có thể kết thúc việc xây dựng kênh đào.”
Mấy năm qua, việc Tần Tử Sở bắt tay vào làm vẫn luôn là đối nội.
Hắn biết rõ trong vòng mười năm, Tần quốc dù không xây dựng kênh đào, cũng không có vốn để đại chiến.
Tần quốc cần nhiều thời giờ hơn để nghỉ ngơi lấy lại sức!
Tầm mắt Tần Tử Sở dừng ở bản thiết kế có thể nói mỗi một chỗ đều hoàn mỹ, không có bất kỳ bộ phận dư thừa nào.
Hắn trực tiếp gật đầu đồng ý với đề nghị của Trịnh Quốc.
Tần Tử Sở thẳng thắn nói: “Trịnh Quốc tiên sinh cứ xây dựng kênh đào, việc triệu tập nhân thủ ra sao, giao cho Tử Sở phụ trách đi.”
Có những lời này của Tần Tử Sở, Trịnh Quốc lập tức yên tâm.
Nụ cười trên mặt hắn thoải mái không ít, không khỏi dùng một giọng điệu tràn ngập oán giận nói về Hàn vương với Tần Tử Sở.
Trịnh Quốc cau mày nói: “Có thể có những lời này của Tử Sở công tử, còn mạnh hơn mọi thứ, nếu Hàn vương có chút tầm nhìn như công tử, sao gây nên nông nỗi hôm nay. Ngay cả nhân lực cũng không chịu bỏ ra cho xây dựng kênh đào, ôi…”
Lúc này, Tần Tử Sở cũng không phụ họa theo lời Trịnh Quốc, im lặng nghe hắn oán giận.
Cho đến khi Trịnh Quốc dừng lại, Tần Tử Sở mới một lần nữa mở miệng nói: “Hết thảy đều giao cho Trịnh Quốc tiên sinh tốn nhiều tâm tư. A Chính hiếm khi xuất cung du ngoạn, Tử Sở muốn dẫn hắn ra ngoài đi dạo một vòng, mở mang kiến thức về non sông ngàn dặm của Đại Tần ta.”
“Tử Sở công tử, tạm biệt.” Trịnh Quốc cung kính dập đầu với Tần Tử Sở.
Nói mấy câu ngắn ngủi, Tần Tử Sở đã hoàn toàn thu nạp lòng trung thành của Trịnh Quốc.
Tần Tử Sở mang theo Doanh Chính rời đi.
Bọn họ chưa kịp mang đội ngũ rời xa bờ sông, Hàn Phi vẫn luôn trầm mặc không nói đi theo sau bọn họ bỗng ngăn cản đường đi của Tần Tử Sở.
“Tử Sở công tử, chuyện ngươi đã làm cũng không đặc biệt, chẳng qua là việc mua chuộc một ít nhân tâm, bất kỳ một quốc chủ nào cũng có thể làm được, bọn họ ban ơn với thần dân cũng không ít. Tại sao ngươi có thể khiến dân chúng mang ơn ngươi?” Sắc mặt Hàn Phi tái nhợt, giống như là niềm tin của mình từ trước tới nay bị người ta phá vỡ.
Tần Tử Sở mỉm cười nhìn về phía Hàn Phi, bình tĩnh nói: “Ban ơn, cũng phải xem ‘Ơn’ này người khác có cần hay không.”
Nghe được Tần Tử Sở trả lời, sắc mặt Hàn Phi càng thêm tái nhợt.

AC kỳ thật rất dễ dụ sao (⌒_⌒;)