
Trái tim của Tần Tử Sở đập không ngừng, chỉ sợ hổ đực xuất hiện, phát hiện cảnh lão bà và hài tử của mình đều đi theo thân thiết với tên “Dã nam nhân”.
Hổ mẹ mặc kệ Tần Tử Sở lo lắng cái gì!
Nó lại dùng đầu đẩy Tần Tử Sở, ngay sau đó nhanh chóng từ trong bụi cỏ tha ra một hổ con nhìn có vẻ rất yếu ớt, quay đầu nhìn về phía Tần Tử Sở, trong đôi mắt long lanh ngấn nước.
Tâm lý đề phòng của Tần Tử Sở lập tức sụp đổ.
Hắn tiếp nhận hổ con yếu ớt, ôm vào trong ngực, thấp giọng nói: “Nó sinh bệnh, cần ta giúp chữa bệnh sao?”
Hổ mẹ như là nghe hiểu ý của Tần Tử Sở, lập tức vội vàng đẩy chân hắn hướng ra phía ngoài.
Tần Tử Sở không chần chờ nữa, thật cẩn thận bảo vệ hổ con đi xuống chân núi, nhưng quay người lại nhìn thấy Doanh Chính trán đầy mồ hôi.
Hắn lại theo tới đây?
Tần Tử Sở sửng sốt, không để ý việc không vui trước đó, nói thẳng: “A Chính, nó bị bệnh.”
Doanh Chính liếc hổ con trong ngực Tần Tử Sở một cái, nghe Tần Tử Sở chủ động mở miệng, trong mắt hắn lập tức hiện lên vẻ thoải mái.
Doanh Chính kéo Tần Tử Sở trở về: “Không cần lo lắng, trẫm sẽ tìm người chữa khỏi cho nó.”
Bánh bao nhỏ lông xù ở trong ngực Tần Tử Sở phát ra một tiếng kêu vừa yếu ớt vừa mềm mại, Tần Tử Sở nhịn không được dùng ngón tay gãi hàm dưới của nó.
Hắn nhẹ giọng nói với Doanh Chính: “Lúc trước khi ngươi nhỏ như bánh bao, xấu hơn nó nhiều.”
Doanh Chính dừng bước lại, chợt nói: “Sự tình luôn ngoài ý muốn, nếu không cứu sống được nó cũng là lẽ thường.”
“… A Chính, ngươi thật sự là lòng dạ hẹp hòi.” Tần Tử Sở không biết làm thế nào khi phát hiện phạm vi ác cảm của Doanh Chính đã mở rộng đến tiêu chuẩn “Vật còn sống”.
Hắn vừa đi theo Doanh Chính ra ngoài, vừa nói: “A Chính, rốt cuộc ngươi tức giận chuyện gì? Ta luôn cảm thấy bộ dáng gần đây của ngươi rất bất mãn.”
Doanh Chính chần chờ một lát, cuối cùng nói: “Ngươi càng ngày càng ít quan tâm đến trẫm.”
Tần Tử Sở đột nhiên dừng bước, kéo Doanh Chính vào trong ngực, há mồm khẽ cắn lỗ tai của hắn, dùng giọng điệu nhu hoà nói: “Bộ dáng nhỏ tuổi này của ngươi, còn muốn ta làm thế nào? Chẳng lẽ ta có thể ăn được sao?”
Lời còn chưa dứt, Tần Tử Sở đã đẩy Doanh Chính ra, còn mình tiếp tục đi lên trước.
Hắn hơi cúi đầu, nhìn ánh mắt tò mò của hổ con, không khỏi mỉm cười.
Một bàn tay mạnh mẽ từ phía sau đột nhiên nắm chặt cổ tay Tần Tử Sở, Doanh Chính đi nhanh vài bước lướt qua hắn, một lần nữa kéo Tần Tử Sở hướng nhanh ra ngoài.
Âm thanh của Doanh Chính từ phía trước bay tới: “Nếu mỗi ngày ngươi đều có thể gần gũi trẫm một chút, trẫm sẽ không suy nghĩ nhiều như bây giờ.”
“Hài tử ngốc, chờ ngươi đến tuổi lại nói vấn đề này đi.” Tần Tử Sở cười nhẹ một tiếng.
Không lâu sau, thầy thuốc cùng đi theo đã mang hộp thuốc vội vàng tới, vừa thấy cái được gọi là “Người bệnh” lại là một con hổ con hữu khí vô lực, vẻ mặt không khỏi lộ ra một chút u oán.
Nhưng thầy thuốc đi theo đại quân phần lớn đều thông hiểu chút ít chuyện chữa trị cho trâu ngựa, mặc dù không chữa trị qua lão hổ, hắn cũng không đến mức hoàn toàn không biết.
Sau một hồi kiểm tra, vẻ mặt của thầy thuốc cứng nhắc nói: “Tử Sở công tử, nó rất khỏe mạnh, chỉ là chưa ăn no mà thôi.”
Tần Tử Sở ngớ ra nhìn ánh mắt của thầy thuốc, sắc mặt bỗng dưng đỏ lên.
Hắn cố gắng tươi cười, sau khi khách khí tiễn thầy thuốc đi, lập tức trở về trợn mắt với hổ con đang vô tội nhìn mình, dặn bảo Hà: “Đi chuẩn bị sữa ngựa, sữa dê hoặc là sữa bò, bưng thêm chút thịt băm đến.”
Có Hà làm việc, không lâu sau, tiểu lão hổ ăn no liền khôi phục sức sống, lảo đảo ngã vào ngực Tần Tử Sở.
Hình như nó biết rõ so với Hà cho mình ăn, thì Tần Tử Sở mới thật sự là người định đoạt.
Nắm lông trong ngực mình đạp không ngừng, chân trái vướng chân phải té chỏng vó, không bao lâu liền chọc Tần Tử Sở cười.
Hắn nhẹ nhàng gãi lông mềm dưới cằm hổ con, quay đầu nở nụ cười với Doanh Chính.
“Chúng ta một nhà ba người, muốn cùng ngủ trưa một lát hay không?” Ánh mắt đầy ý cười của Tần Tử Sở dừng trên mặt Doanh Chính.
Hắn nhẹ giọng nói: “Sau khi ngâm suối nước nóng, chúng ta nên làm việc này đi?”
Hắn trịnh trọng đem hổ con để vào ngực Doanh Chính, còn mình c** q**n áo, nằm vào đệm chăn, phát ra một tiếng thở dài thoải mái.
Khi Tần Tử Sở nhìn về phía Doanh Chính, quả nhiên phát hiện mắt của hắn sáng lên.
“Lại đây.” Tần Tử Sở vỗ vị trí bên cạnh.
Trước mắt hắn chợt lóe, trong ngực đã có nhiều hơn một nắm lông.
Doanh Chính khoác lên người xiêm y đã bị hắn vứt trên mặt đất, Tần Tử Sở liền phát hiện mình tính cả nắm lông cùng được quấn chặt trong ôm ấp ấm áp.
“Bây giờ có đủ gần gũi ngươi chưa?” Tần Tử Sở nheo mắt, cười hỏi một câu.
Doanh Chính liếc trong ngực Tần Tử Sở: “Nếu ngươi bằng lòng ném thứ này ra ngoài, trẫm mới có thể vui vẻ thật sự.”
Nói xong, hắn nhắm mắt lại, trầm giọng nói: “Ngủ đi, hôm qua ngươi ngủ nhiều, cả đêm lăn qua lộn lại, trẫm ở cùng ngươi căn bản không ngủ được, bây giờ buồn ngủ muốn chết.”
Tần Tử Sở cười không nói, một tay ôm nắm lông còn muốn nhúc nhích, một tay đưa về phía sau lưng Doanh Chính, nhẹ nhàng vỗ nhẹ.
Không lâu sau, hai “Nam hài tử” “Tuổi không lớn lắm” đều ngủ trong sự vuốt khẽ của hắn, Tần Tử Sở khẽ mỉm cười, nhắm hai mắt lại.
Thời gian thảnh thơi dù là bao lâu cũng ngắn ngủi.
Lúc Tần Tử Sở ngày càng thích cuộc sống mỗi ngày được ăn no rồi ngủ, ngủ đủ rồi ăn, trong lúc rãnh rỗi dắt lão hổ đi dạo, thời gian thảnh thơi của hắn và Doanh Chính rốt cuộc chấm dứt.
Tần Tử Sở lười biếng mặc một thân trường bào.
Vạt áo của hắn hơi có chút lỏng lẻo, lộ ra nội sam trắng như tuyết, vừa thấy thân ảnh của người đang tới, liển nở nụ cười, chân thành gọi: “Chương Lê tiên sinh!”
Tầm mắt của Chương Lê nhìn một vòng trên gương mặt trắng nõn lộ ra vẻ hồng hào của Tần Tử Sở, cười theo.
Hắn cao hứng nói: “Công tử hôm nay thoạt nhìn khoẻ mạnh hơn, không gầy yếu như lúc bắt đầu mùa đông.”
Tần Tử Sở cười tủm tỉm nhìn về phía Doanh Chính bên cạnh, ôn nhu nói với Chương Lê: “A Chính cũng vẫn luôn nói ta gầy, gầy, và gầy, kết quả hắn thật sự kéo ta vào biệt quán, tranh thủ thời gian, đem rất nhiều việc chuyển cho môn khách xử lý. Không bao lâu, eo ta liền to ra một vòng.”
“Tiểu công tử là một người cẩn thận. Gần đây tiểu công tử đi theo công tử xuất môn, quốc chủ còn luôn nhắc tới tiểu công tử không ở bên cạnh, ông có nhiều lời không tiện nói.” Chương Lê nói chuyện, đã nhìn chung quanh một chút.
Nhóm nội thị lập tức nghiêm chỉnh rời khỏi phòng, để lại không gian cho ba người Tần Tử Sở.
Khi căn phòng hoàn toàn thanh vắng, Chương Lê bỗng nói: “Nửa tháng trước, Thái tử Trụ bỗng nhiên té xỉu, sau khi tỉnh lại, trong tai máu chảy không ngừng, nghe nói quốc chủ sầu lo quá độ cũng nôn ra máu theo. Sau khi tỉnh lại, tinh thần còn kém hơn xưa. Chương Lê cảm thấy việc này không ổn, quốc chủ gần đất xa trời, Thái tử cũng đã già. Công tử ở bên ngoài dạo chơi đã lâu, nên trở về chủ trì đại cục.”
Tần Tử Sở nhìn về phía Chương Lê, đang muốn gật đầu, Doanh Chính bỗng nhiên xen vào: “Lần này Chương Lê tiên sinh là được quốc chủ ra lệnh đến đón phụ thân hồi cung, hay là tiên sinh tự chủ trương?”
Chương Lê thấp giọng nói: “Năm nay Tề quốc cống nạp số lượng vàng bạc quá lớn, quốc chủ phái ta đi sứ Tề quốc để hỏi han. Thần nhân cơ hội này tới.”
Doanh Chính nghe Chương Lê trả lời xong, sau khi trầm mặc một lát, siết chặt nắm tay.
Hắn cắn răng nói: “Không thể trở về, cần đợi quốc chủ đưa tin —— nếu không tính mạng của phụ thân và tiên sinh đều không đảm bảo.”
Tần Tử Sở trong lòng cả kinh, lập tức hiểu được ý Doanh Chính: Tần vương và Thái tử đồng thời bệnh nặng, loại tin tức quan trọng này nhất định bị phong tỏa.
Hắn ở Quan Trung xa xôi, chủ trì xây dựng kênh đào, nếu được tin nhanh như vậy trở về, chẳng phải là tỏ ra nắm chắc chuyện trong cung Hàm Dương.
Bây giờ Tần vương tính tình ngày càng cổ quái, Thái tử Trụ vốn mẫn cảm đa nghi, nhất định sẽ không bỏ qua cho hắn.
Tần Tử Sở gật đầu, nói với Chương Lê: “Trong hoàng cung có vương hậu và Hoa Dương phu nhân chủ trì, các nàng đều bày tỏ thiện ý với ta, nếu bệnh tình của quốc chủ và Thái tử thật sự nghiêm trọng, nhất định sẽ phái người cho ta biết để trở về kế vị. Lúc này tin tức còn chưa lan ra, có thể thấy vấn đề không nghiêm trọng. Tiên sinh không cần lo lắng thay ta.”
Chương Lê gật đầu, nghiêm túc nói: “Nếu trong lòng công tử hiểu rõ, như vậy Chương Lê sẽ tiếp tục hướng về Tề quốc.”
“Tiên sinh thuận buồm xuôi gió.” Tần Tử Sở cung kính tiễn bước Chương Lê.
Nhưng khi Tần Tử Sở trở lại phòng, nhìn mắt Doanh Chính, hai người lại cùng cười khổ.
Thời điểm đối mặt với Chương Lê, Tần Tử Sở và Doanh Chính đương nhiên đều có thể nghiêm trang và chính nghĩa nói việc này không cấp bách.
Nhưng thân thể Tần vương quả thật không tốt, tuổi già gặp lúc nhi tử chợt bệnh nặng mà kích động, ai cũng không nói được Tần vương có phải vì gắng gượng qua trận này, bệnh bộc phát nặng hay không.
Cho dù Tần Tử Sở đã là cháu đích tôn chắc như đinh đóng cột của Tần vương, trong cung cũng có hai vị bề trên là vương hậu và Hoa Dương phu nhân hộ giá, nhưng chuyện kế vị này không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất*, một khi xảy ra chuyện ngoài ý muốn không lường trước được, sẽ trở nên không thể vãn hồi.
*Không sợ việc to tát, chỉ sợ việc không may xảy ra bất ngờ.
Án binh bất động hay mau chóng trở về, lựa chọn khó cả đôi đường đã đặt trước mặt Tần Tử Sở!
Tần Tử Sở do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn nói: “Ta tình nguyện mạo hiểm một lần! Chúng ta ở chỗ này chờ xem, nếu không một khi hồi cung, bệnh tình của quốc chủ và Thái tử không nặng, chúng ta cùng bị xui xẻo —— làm thế nào biết sự tình bí mật trong cung, bất luận giải thích ra sao cũng không ổn.”
“Được, trẫm cùng ngươi.” Doanh Chính không chút do dự gật đầu, đón nhận lựa chọn của Tần Tử Sở.
Bọn họ đều cho rằng việc này cần chờ đợi, rất nhanh sẽ kết thúc, nhưng cho đến lúc bọn họ qua thu hoạch vụ thu, thậm chí sau sinh nhật của Doanh Chính vào tết âm lịch, vẫn chưa từng nhận tin Tần vương tuyên triệu hai người hồi cung.
Hai người bọn họ không chỉ không nhận được tin, ngay cả tin mà môn khách do Tần Tử Sở phái về thành Hàm Dương nghe ngóng, cho tới bây giờ cũng không có bất cứ liên quan gì đến thân thể của Tần vương.
Tin tức hỏi ra, Phạm Tuy tướng quốc, hay Võ An Quân Bạch Khởi, đều mỗi ngày đúng lúc tiến cung, xuất cung.
Tần Tử Sở nhìn tin tức truyền lại, nhịn không được sờ mồ hôi lạnh từ trên trán lăn xuống.
Hắn nói với Doanh Chính: “May mà chúng ta cẩn thận, xem ra lần này Thái tử bệnh nặng là thật, quốc chủ bị kích động nôn ra máu là giả.”
Doanh Chính lại nở nụ cười: “Càng như vậy, trẫm càng có thể xác định thân thể quốc chủ quả thật ngày càng lụn bại. Nếu không vì sao ông lo lắng sẽ có người ở sau lưng ông truyền tin ra khỏi cung?”
“Thu dọn hành lý đi. Xuân canh lại bắt đầu. Sắp tới quốc chủ nhất định sẽ phái người đón chúng ta hồi cung.” Doanh Chính dắt Tần Tử Sở, nhìn về phía mặt đất lại nổi lên màu xanh biếc ngoài cửa sổ.
Hắn chợt quay đầu lại nói: “Trẫm lại trưởng thành thêm một tuổi.”
Tần Tử Sở sắc mặt cứng đờ, nhìn khuôn mặt tươi cười của Doanh Chính, không biết tại sao bỗng cảm thấy cúc hoa căng thẳng.

Sắp hồi cung rồi, AC lại thêm 1 tuổi.