Loạn Tần - Kim Linh Tử

Chương 111

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

♡ Chương 111 ♡Khởi đầu

tumblr_lx889owCpG1r4s90a

“Ngươi nói cái gì?” Tần Tử Sở và Doanh Chính nghe được tin này đều không thể tự chủ đứng dậy.

Nội thị quỳ trên đất run rẩy, đầu chôn chặt vào hai tay, thấp giọng lặp lại: “Quốc chủ hoăng*. Vương hậu và Hoa Dương phu nhân truyền tin đến, để Tử Sở công tử mang theo tiểu công tử tức tốc hồi cung.”

*hoăng: thời xưa gọi chư hầu hoặc các quan to chết là hoăng

“Ta đã biết. Hà, ngươi đi báo với Doanh Tập, để hắn lập tức theo ta về cung Hàm Dương. Kiều, đi nói cho Cam Tư phụ trách làm yên lòng môn khách trong biệt quán Ủng cung, bất luận phát sinh bất cứ chuyện gì, hắn cũng có thể thay ta quyết định. Còn ngươi sau khi thu dọn xong đồ đạc, cũng theo đại quân hồi cung —— không cần phải gấp.”

Tần Tử Sở nhanh chóng dặn dò rõ việc này, rồi lập tức kéo Doanh Chính đi thay một thân áo trắng, chạy về phía cung Hàm Dương.

Lúc trước Tần vương cho Tần Tử Sở một ngàn binh lính hộ thân, có năm trăm người được Doanh Chính chọn ra, triệt để huấn luyện thành kỵ binh sức chiến đấu rất mạnh mang theo; còn lại năm trăm bộ binh, toàn bộ ở lại trông coi biệt quán Ủng cung.

Lúc này biệt quán Ủng cung chỉ được phép vào không được phép ra, để phòng ngừa trong môn khách có gian tế mang theo tin tức bỏ trốn về nước.

Thái tử Trụ bệnh nặng, Hoa Dương phu nhân hết lòng chăm sóc, hơn hai năm không có chút khởi sắc nào.

Tần Tử Sở hết sức chắc chắn chuyện Tần vương hoăng, hiện nay hoàn toàn bị khống chế trong phạm vi nhỏ nhất.

Việc này một khi thông báo khắp thiên hạ, nhất định gây nên chấn động cực lớn.

Hắn phải chạy về cung Hàm Dương trước khi thiên hạ đều biết tin này!

Tài cỡi ngựa của Tần Tử Sở không tốt.

Những năm gần đây hắn chưa từng giục ngựa chạy như điên, không ngờ lần đầu tiên bay nhanh trên đường lại là vì vội về chịu tang Tần vương.

Có lẽ là trong đầu suy nghĩ, nên lần này trên đường trở về hắn chạy cực kỳ thuận lợi, nắng sớm chưa trải rộng khắp nơi, Tần Tử Sở đã đứng trong chính điện cung Hàm Dương.

“Tử Sở, con đã trở lại.” Vương hậu, khi Tần vương nắm đại cuộc trong tay rất ít lộ diện, đang quỳ gối bên cạnh thi hài của Tần vương.

Bà tự tay thay quần áo nhập liệm cho Tần vương, vẻ mặt trang nghiêm đau buồn.

Tần Tử Sở trực tiếp quỳ xuống, trước tiên dập đầu ba lần với thi hài của Tần vương, rồi mới đứng dậy đi đến bên vương hậu, quỳ lần nữa.

Ánh mắt Tần Tử Sở vẫn luôn dừng trên thi thể bình thản nhưng cũng cứng ngắc của Tần vương, trong lòng không kềm được một nỗi thống khổ.

Lão nhân tạ thế đã từng cẩn thận chỉ bảo hắn xử lý việc nước ra sao, cũng yên tâm giao quyền lực cực lớn vào tay hắn, bây giờ thi thể Tần vương lạnh như băng nằm ở nơi này, không còn hơi thở.

Lần đầu tiên Tần Tử Sở cảm nhận được tử vong có sức mạnh đáng sợ cỡ nào ở khoảng cách gần như vậy, chấn động lúc này còn lớn hơn cả lúc Lã Bất Vi chết trên tay hắn.

Tần Tử Sở nhịn không được đưa tay về phía thi thể của Tần vương, vương hậu lại ngăn động tác của hắn.

Bà vô cùng lãnh tĩnh nói: “Tử Sở, phụ thân con không còn hữu dụng, tang lễ của quốc chủ do con chủ trì.”

Tần Tử Sở nhìn về phía vương hậu, ánh mắt lộ ra vẻ không dám tin.

Mặc dù vương hậu thần sắc bi ai, nhưng bà buồn mà không uỷ mị, tình cảm vô cùng tiết chế.

Đối diện với ánh mắt của Tần Tử Sở, vương hậu lộ ra ánh mắt vừa mờ mịt lại vừa thông suốt.

Bà ôn nhu mở miệng nói: “Tuổi của quốc chủ đã rất lớn, ngài có thể hưởng phúc nhiều năm như vậy, không có gì tiếc nuối, con cũng không cần quá khổ sở, tổn hại thân thể. Thái tử là con trai ruột của ta, ca ca hắn cũng thế. Thái tử như bây giờ, ta có trách nhiệm rất nhiều. Ta không muốn nhìn thấy huynh đệ thân sinh tương tàn, cố ý giáo dục hắn thành tính cách mềm mại, không có chí tiến thủ, lại không ngờ rằng ca ca hắn trung niên đã mất, khiến hắn không có khả năng lên ngôi Thái tử —— may mà quốc chủ trường thọ, mới không gặp hoạ. Hiện tại không có quốc chủ bảo vệ, cũng đến lúc mẫu tử chúng ta rời đi.”

Trán Tần Tử Sở lập tức đổ mồ hôi lạnh.

Trong lòng hắn hiểu rõ, ý tứ trong lời nói của vương hậu tất nhiên là rõ mồn một chuyện mấy năm nay, Hoa Dương phu nhân cố ý kéo dài cho bệnh tình của Thái tử không chuyển biến tốt đẹp.

Hơn nữa, bà cũng không định truy cứu.

Điều này đâu có hợp lý? !

Vương hậu vươn tay vỗ đỉnh đầu Tần Tử Sở, bình tĩnh nói: “Lời này của ta không phải vì sợ con, mà là lời nói thật. Ta làm bạn với quốc chủ năm mươi năm, đã sống đủ. Không ai hiểu con bằng mẹ, Trụ nhi không có bản lĩnh làm vua, cũng không phải người có chí khí và chủ kiến, hắn có thể sớm ra đi vừa là phúc phần của hắn, cũng là phúc của Tần quốc, sẽ không để ta ra đi mà không còn mặt mũi nào gặp liệt tổ liệt tông của Doanh thị.”

Tần Tử Sở quả thực không thể tin được lời vương hậu đã nói!

Nhưng so với lời này, càng không xong chính là, ngoài cửa chợt phát ra một tiếng trầm, âm thanh của người đứng không vững mà ngã ngồi trên mặt đất đồng thời truyền vào tai Tần Tử Sở và vương hậu.

Vương hậu dừng một chút, thấp giọng kêu: “Trụ nhi.”

Quả nhiên, không đến một khắc, hai tên nội thị cố hết sức nâng Thái tử Trụ một thân béo ụt ịt, thở hổn hển đi đến.

Thái tử Trụ đầy mồ hôi, trên xương gò má nổi lên màu đỏ thẫm không bình thường.

Hai mắt hắn đầy tơ máu, vẻ mặt điên cuồng, nhìn giống như bị điên.

“Mẫu hậu, ngươi nói cái gì? Ta ngồi trên vị trí Thái tử gần ba mươi năm, chẳng lẽ cho tới bây giờ ngươi đều chờ mong ta và quốc chủ cùng chết sao? !” Thái tử Trụ bỗng tránh thoát nội thị đang đỡ, nhào vào người vương hậu, dùng sức kéo vạt áo của bà.

Mặt vương hậu lạnh xuống, khẽ quát một tiếng: “Trụ nhi, dừng tay!”

Tay Thái tử Trụ lập tức lùi về, nhưng hắn ngay lập tức nhận ra mình vừa mới co rúm lại, vẻ mặt càng lộ vẻ thống khổ điên cuồng, to tiếng nói: “Các ngươi đều chờ mong ta chết! Vậy mà đều chờ mong ta chết! Ta lập tức có thể đăng cơ, đến lúc đó ta nhất định phải để cho các ngươi nhìn xem ai mới có thể…”

“Trụ nhi, đừng làm loạn.” Vương hậu giọng điệu thản nhiên.

Bà đứng dậy, lộ ra thi thể của Tần vương, đưa tay chỉ chỗ đó, hai mắt nhìn thẳng vào Thái tử Trụ, nghiêm túc nói: “Ngươi dám nói với thi thể quốc chủ rằng ngươi có thể làm một vị vua tài hoa và khí phách sao? Ngươi dám hướng về phụ thân ngươi cam đoan mình có thể khai cương khuyếch thổ, kéo dài vinh quang của Đại Tần sao?”

Thái tử Trụ bị vương hậu nói vài câu thì mặt trắng bệch, mồ hôi trên trán chảy càng nhiều.

Hắn bỗng đứng phịch lên, nói với nội thị: “Mau đỡ ta đi nhà xí.”

Nói trước thi thể của tiên vương rằng mình muốn đi nhà xí thật sự là chuyện thất lễ, hai tên nội thị bị lời Thái tử Trụ nói làm sợ tới mức quỳ rạp xuống đất run rẩy, không ai kịp đỡ hắn.

Thái tử Trụ thấy không ai phản ứng, tự mình thở hồng hộc, cố sức đi về phía sau, nơi nào có thể đi xí hắn biết rõ ràng.

Nhìn bộ dáng hiện tại của Thái tử Trụ, vương hậu nhíu mày thật sâu.

Bà quay đầu nói với hai tên nội thị: “Trước khi Thái tử lại đây có đi xí qua chưa?”

Một nội thị thoạt nhìn thông minh vội vàng xoay người, đem sinh hoạt của Thái tử Trụ nói rành mạch: “Hoa Dương phu nhân nói qua, Thái tử dùng thuốc hại thân, không cho phép Thái tử gần nữ sắc. Thái tử cả ngày ở Đông Cung không có việc gì, đành phải dùng nhiều cơm canh giết thời gian, hôm nay sau khi thức dậy đã ăn uống ba lần, đi xí bảy lần.”

Sắc mặt vương hậu càng thêm tái nhợt.

Bà đầy chua sót nhếch khóe miệng, nói với hai tên nội thị: “Được rồi, các ngươi dìu Thái tử về Đông Cung đi.”

Tần Tử Sở nghe nội thị nói xong cũng hiểu được nguyên nhân sắc mặt vương hậu đại biến.

Ăn nhiều, uống nhiều, đi tiểu nhiều, Thái tử Trụ rõ ràng tự mình dưỡng ra bệnh tiểu đường.

Hơn nữa nhìn bộ dáng Thái tử Trụ đi lại vài cái liền có vẻ chóng mặt, có lẽ hắn bây giờ còn có bệnh cao huyết áp rất nghiêm trọng.

Thái tử Trụ đi rồi, vương hậu và Tần Tử Sở bỗng nhiên không còn lời nào để nói.

Bà mệt mỏi khoát tay, nhẹ giọng nói: “Con đi chủ trì đại cuộc đi, lão thái bà này muốn ở lại một mình cùng quốc chủ một lát.”

“Dạ.” Tần Tử Sở dập đầu lần nữa với thi thể của Tần vương, đứng dậy đi ra khỏi đại điện.

Ngay sau đó, Tần Tử Sở tiếp đãi Phạm Tuy vẫn đảm nhiệm chức vị tướng quốc ở trong sân của mình.

Phạm Tuy hiển nhiên cũng là người cảm kích Tần vương tạ thế nhất, trong một đêm, hắn thoạt nhìn già đi không ít.

Phạm Tuy nhẹ giọng nói: “Tang sự của quốc chủ từ trước đến nay làm theo tiền lệ. Nhìn thấy công tử trở về, lão thần an tâm.”

Tần Tử Sở gật đầu: “Tử Sở không biết gì, cũng không hiểu được sự tình trong đó, vẫn xin tướng quốc Phạm Tuy giảng giải cho ta.”

“Phái sứ thần thông báo cho quốc chủ của ngũ quốc, qua mấy ngày bọn họ sẽ có sứ đoàn tiến đến truy điệu. Đồng thời gia tăng biên phòng, để phòng ngừa có người đục nước béo cò, muốn nhiễu loạn lòng dân Đại Tần.” Phạm Tuy bình tĩnh nói.

Hắn nhìn về phía Tần Tử Sở, trong mắt hiện lên một tia vui mừng, ôn hòa nói: “Trước khi quốc chủ mất từng nói với ta, công tử tuy là không có tài năng bình định thiên hạ, nhưng có bản lĩnh bình định lòng dân, thu nạp nhân tài. Xin công tử không cần sầu lo, lão thần chắc chắn phải bảo vệ công tử vượt qua cửa ải khó khăn trước mắt.”

Tần Tử Sở hướng Phạm Tuy dập đầu: “Đa tạ tướng quốc trợ giúp. Vừa rồi tướng quốc nhắc tới biên thuỳ chỉ sợ có người tác loạn, cho nên, Tử Sở muốn phái ra danh tướng trong nước, đi biên thuỳ trước làm các nước sợ hãi —— hai năm nay, Trịnh Quốc xây dựng kênh đào mới hiệu quả, quốc gia tuy rằng không thể nói lương thực đầy kho, nhưng chống đỡ ba năm chiến tranh cũng không thành vấn đề.”

Phạm Tuy trực tiếp gật đầu đồng ý với ý tưởng của Tần Tử Sở.

Sau đó, hắn nói: “Công tử mai sau cũng có thể bình tĩnh như hiện giờ, Đại Tần ta liền không có gì lo lắng. Quốc chủ của ngũ quốc, quả thật là đến thời điểm diệt quốc, không ai có tầm mắt và kiến thức này.”

Đề nghị của Tần Tử Sở nhận được sự ủng hộ của Phạm Tuy kinh nghiệm chính trị phong phú, hắn lập tức ra mệnh lệnh cho văn thần và võ quan.

Vài năm qua, văn thần và võ tướng vì chính sách nghỉ ngơi lấy lại sức của Tần quốc mà hết sức bị đè nén, đều lập tức cao hứng —— rốt cuộc bọn họ có cơ hội thi triển tài hoa!

Thái tử Trụ muốn giữ vững địa vị của mình, nhưng bất kỳ ai cũng không cho hắn cơ hội này.

Cho đến khi tang lễ của Tần vương hoàn toàn chấm dứt, hắn mới lộ mặt giữa triều thần.

Bất luận kẻ nào cũng rõ, vị Thái tử tại lễ tang đi xí sáu lần này mệnh không lâu, người thật sự có thể dẫn dắt Tần quốc l*n đ*nh cao, chính là Tần vương tôn Tử Sở công tử vẻ mặt vừa thận trọng lại vừa bi thương đứng một bên.

Nửa tháng sau, vương hậu trong lúc ngủ mơ bình thản từ trần, Tần Tử Sở lại một lần nữa chủ trì lễ tang.

Mùa thu tháng mười, đại điển đăng cơ.

Thái tử Trụ hăm hở mang theo Hoa Dương phu nhân rất lâu không chịu gặp hắn một lần, xuất hiện trên điện.

Hắn đắc ý nhìn thần dân quỳ lạy dưới chân, và Tần Tử Sở hoàn toàn gục đầu xuống, trong lòng nói: rốt cuộc đến phiên quả nhân trừng trị lũ gió chiều nào xuôi chiều nấy các ngươi!

Nhưng sau ba ngày ngắn ngủi, thậm chí không cần Hoa Dương phu nhân động thủ, Tần vương vừa nhậm chức vì sủng hạnh một mỹ nhân đã qua đời.

“Quốc chủ hoăng.” Nội thị thật cẩn thận nói những lời này với Tần Tử Sở.

Tần Tử Sở gật đầu, sửa sang lại một chút quần áo trắng từ đầu đến cuối còn mặc trên người, đi vào chính điện cung Hàm Dương.

Doanh Chính sớm đã ở đây đợi hắn.

Nhìn thấy Tần Tử Sở xuất hiện, Doanh Chính đưa tay, Tần Tử Sở trầm tĩnh nắm chặt bàn tay Doanh Chính.

“Thời đại của chúng ta, đã đến.” Vẻ mặt Doanh Chính lộ ra một chút vui sướng, càng bình tĩnh nắm thiên hạ trong tay.

tumblr_lx889owCpG1r4s90a

Ta đã trở lại… đúng lúc post bài thì không vào wp được vì đứt cáp quang. Nhưng cuối cùng cũng đã tìm được cách vô post =3=

Bình Luận (0)
Comment