
Tần Tử Sở chưa cởi ra tang phục, một lớp tang phục nữa lại khoác lên người hắn.
Rất nhiều người đều nói “Nữ yếu tiếu, nhất thân hiếu*”, nhưng Doanh Chính nhìn Tần Tử Sở toàn thân chỉ có tóc dài đen nhánh tô điểm, trong lòng lại cảm thấy lúc màu sắc sạch sẽ này ở trên người hắn, lại rực rỡ không kém gì màu đỏ thắm.
*nữ nhân muốn xinh đẹp, mặc đồ tang là đẹp nhất
Màu trắng thậm chí còn làm cho Tần Tử Sở tăng thêm một tầng tiên khí mờ ảo.
“A Chính, làm sao vậy?” Tần Tử Sở hướng về phía Doanh Chính khoát tay một cái, để hắn ngồi vào bên cạnh mình.
Trên mặt Tần Tử Sở hiện ra nụ cười nhàn nhạt, lại nhanh chóng kiềm chế vẻ mặt của mình.
Ba lớp tang phục trên người, Tần Tử Sở không thể tùy ý cười vui.
Người hầu hai bên lui ra, Doanh Chính nhìn chằm chằm vào Tần Tử Sở, mở miệng hỏi: “Sau khi chết, ngươi muốn dạng lăng mộ ra sao?”
Tần Tử Sở trong nháy mắt ngẩn người.
Ngay sau đó, hắn chớp đôi mắt, kịp nhận ra Doanh Chính đã từng chết qua một lần lại đang lo lắng việc “Hậu sự” trọng đại.
Đối với cổ nhân mà nói, tang lễ là chuyện đại sự, quan trọng giống như khi ra đời.
Bởi vậy, bất luận là tang sự của Tần Chiêu Tương Vương tuổi già mà mất, hay Tần Hiếu Văn Vương làm quốc chủ ba ngày, cũng hết sức bi thương.
Về điểm này, ở hiện đại từ những phát hiện trong lăng Tần Thủy Hoàng có thể nhận thấy ngay cả Doanh Chính cũng không ngoại lệ —— lăng Tần Thủy Hoàng ở vị trí địa lý tốt, bên trong có một đại quân Tần làm bằng đất sét nung uy vũ cường đại.
Tên gọi “Người nam nhân đầu tiên sáng lập trong lịch sử” vì vậy mà thuộc về Doanh Chính, làm cho Doanh Chính bỗng vô tội bị mang tiếng xấu.
Từ điểm này có thể nhận ra Doanh Chính coi trọng việc hậu sự, vì vậy mà hình thành sự lãng phí quá mức của Tần quốc.
Lăng Tần Thủy Hoàng đúng là kỳ tích Trung Hoa, nhưng… Tần Tử Sở một chút cũng không hâm mộ.
Tần Tử Sở không theo đuổi việc bảo tồn thi thể hoàn hảo đến gần như ám ảnh này, hắn quen hình thức mai táng ở hiện đại.
Hắn lại gần Doanh Chính, giơ tay lên phác hoạ theo gương mặt Doanh Chính, trong mắt là vẻ ôn nhu, nhưng lời nói ra nháy mắt lại làm cho Doanh Chính giận tái mặt.
“A Chính, nếu một ngày nào đó ta chết, để ta hóa thành tro, tát ra biển rộng.”
Âm thanh của Tần Tử Sở xuyên qua đầu Doanh Chính, ý tứ trong lời nói làm Doanh Chính giận tím mặt.
“Rầm ——!” một tiếng, Doanh Chính hung hăng đập mặt bàn, đột nhiên đứng lên, giận dữ nhìn Tần Tử Sở, nghiến răng nghiến lợi nói: “Trẫm cho là ngươi thay đổi tâm ý, nhưng ngươi muốn làm gì? Để trẫm đem xương của ngươi Hóa! Thành! Tro! Bụi! Tần Tử Sở, ngươi còn cái gì không dám nói, không dám làm? Nếu đã sớm nghĩ sau khi chết dù thế nào cũng muốn chia cách với trẫm, tại sao đối xử thân mật với trẫm như vậy?”
Hắn bắt lấy cổ tay Tần Tử Sở, phất tay chỉ ra ngoài cửa sổ, tức giận nói: “Nếu ngươi đã định trước sẽ chết sớm hơn trẫm, cho dù là cầm tù ngươi, trẫm cũng sẽ không cho ngươi sau khi chết tự do trốn thoát như thế. Ngươi đừng nằm mơ!”
Lực trên cổ tay mạnh đến mức khiến Tần Tử Sở nhăn mày, nhưng từ biểu hiện của Doanh Chính, không khó đoán quyết định hắn nói ra đã giẫm lên nỗi đau của Doanh Chính.
Tần Tử Sở cố gắng xem nhẹ đau đớn trên cổ tay, lộ ra nụ cười.
Hắn nhẹ giọng nói: “A Chính, ngươi tỉnh táo lại, ta không ý như thế.”
“Không có? Lời của ngươi, trẫm không tin!” Đa nghi rất sâu ẩn dấu bên trong tính cách của Doanh Chính bùng nổ, trí nhớ vô cùng tốt làm hắn dễ dàng nhớ lại Tần Tử Sở đã từng làm đủ loại cự tuyệt.
Lúc này, hốc mắt Doanh Chính đỏ lên, ánh mắt nhìn Tần Tử Sở tràn ngập hoài nghi và phẫn nộ, như là một con sư tử đột nhiên bị chọc giận.
“Nếu ngươi còn có thể nghe lọt lời của ta, bây giờ buông cổ tay ta ra, ta bị ngươi nắm rất đau —— giữa chúng ta cách nhau không chỉ có thời gian, còn là khoảng thời gian rất dài.” Tần Tử Sở nhíu mày lại.
Nhưng hắn hoàn toàn thả lỏng thân thể, làm ra bộ dáng mặc cho Doanh Chính bài bố, ánh mắt nhìn Doanh Chính vẫn luôn ôn hòa.
Khi một người tức giận, một người khác chỉ có duy trì tỉnh táo, thì mới có thể khống chế cục diện không rơi vào vực sâu đáng sợ.
Cử chỉ trước sau như một của Tần Tử Sở làm Doanh Chính nhanh chóng đè xuống lửa giận bùng lên.
Hắn thả lỏng lực tay, đỡ Tần Tử Sở ngồi lại chỗ cũ, nhanh chóng xốc lên tay áo, quả nhiên nhìn thấy hồng ngân bị mình tạo ra.
Trong mắt Doanh Chính lập tức lộ ra vẻ hối hận, muốn buông tay.
Tần Tử Sở lại nắm chặt bàn tay Doanh Chính, lắc đầu.
Hắn nhẹ giọng nói: “A Chính, mọi chuyện đổi dời, niên đại của ta không ai thổ táng. Mọi người sau khi chết đều đưa đi đốt thành tro cốt, đem tro cốt tát ra biển rộng, giống như là sau khi chết có thể tiêu dao khắp năm sông bốn biển, đây không phải rất tốt sao? Ta không hiểu việc ngươi cố chấp theo đuổi chuyện hậu sự, đây với ta mà nói bất quá là một chuyện tiêu hao nhân lực tài lực, lãng phí rất lớn.”
Doanh Chính muốn nói gì đó, Tần Tử Sở lập tức mở miệng: “Không, để cho ta nói xong. Đối với ngươi mà nói, lăng Tần Thủy Hoàng đã từng xây dựng qua là chứng minh cho địa vị hoàng đế đầu tiên, nhưng ta không cần những thứ này. Loại hành vi này cũng không thể phù hợp với suy nghĩ của ta, mặc dù ta sẽ không ngăn cản ngươi làm chuyện như vậy, nhưng ta không thể dễ dàng cho phép mình chấp nhận hoàng lăng xây nên từ huyết lệ và hài cốt, đừng thử khuyên bảo ta tiếp thu suy nghĩ của ngươi.”
Doanh Chính nhìn vẻ mặt kiên trì hiếm thấy của Tần Tử Sở, bỗng cảm thấy trong lòng bị đè nén không thôi.
Hắn v**t v* bàn tay trước sau không thấy già đi, nhẹ giọng nói ra sợ hãi trong lòng: “Tử Sở, ngươi nghĩ qua chưa, những năm gần đây ngươi vẫn bừng bừng sức sống, không có bất kỳ dấu hiệu già cả nào, nếu —— trẫm chết đi, ngươi còn ở lại. Ngươi nên làm gì bây giờ?”
Trên mặt Tần Tử Sở lộ ra thần sắc kinh ngạc.
Hắn chưa từng nghĩ qua mình sẽ có được sinh mệnh vô cùng vô tận, khả năng này thật là đáng sợ!
Bối rối từ trong mắt Tần Tử Sở chợt lóe rồi biến mất, hắn nhìn Doanh Chính, chợt nói không ra lời.
Doanh Chính thấp giọng nở nụ cười.
Hắn đem bàn tay Tần Tử Sở áp lên mặt mình, dùng môi nhẹ nhàng v**t v*, thấp giọng nói: “Trẫm nghĩ qua. Trẫm đã từng hy vọng vô cùng xa vời là mình có thể trường sinh bất tử, sinh mệnh dài lâu đối với bất kỳ kẻ nào mà nói đều tràn ngập hấp dẫn, đủ để cho cốt nhục chí thân trở mặt thành thù. Trẫm muốn có được ngươi, mà ngươi đã nói qua với trẫm không thể có bất luận kẻ nào khác nữa, như vậy trẫm không có con của mình. Ngày sau bất luận ai kế thừa cơ nghiệp của trẫm, hắn cũng sẽ không phải là con cháu ruột thịt của ngươi. Huyết mạch thân cận còn không thể tín nhiệm, huống chi huyết mạch xa xôi như thế. Sao ngươi có thể bảo đảm bọn họ sẽ không làm hại ngươi? Bất luận ngươi nói lăng Tần Thủy Hoàng của trẫm là phô trương lãng phí, tiêu hao quốc lực như thế nào, trẫm cũng phải xây dựng hoàng lăng mà ở niên đại của ngươi vẫn chưa từng bị người nào tìm ra, xâm nhập vào trong —— ngươi ở bên trong sẽ rất an toàn.”
Doanh Chính nói xong lộ ra vẻ chấp nhất đến gần như cố chấp.
Hắn đến bên cạnh Tần Tử Sở, thân mật cọ gò má Tần Tử Sở, giọng điệu vô cùng áp lực nói: “Nói như vậy, dù cho ngươi có sinh mệnh vô cùng vô tận, cũng vĩnh viễn đều chỉ có thể thuộc về trẫm. Trẫm sẽ không phải trước khi chết còn lo lắng ngươi sau này thích những người khác, chết không nhắm mắt.”
Làn da ấm áp bóng loáng kề sát qua hai má của Tần Tử Sở, nhưng trong nháy mắt, hắn lại giật mình cảm thấy có cái gì đó đem hắn trói thật chặc, rốt cuộc không cách nào di chuyển.
“Tử Sở, nếu trẫm đi trước một bước, ở lại trong hoàng lăng, cùng trẫm được không?”
Âm thanh của Doanh Chính tiến vào tai hắn, Tần Tử Sở đột nhiên tỉnh táo lại.
Đối diện ánh mắt của Doanh Chính, Tần Tử Sở phát hiện trong đó là kiềm nén cực độ sự thấp thỏm lo âu.
Tần Tử Sở ôm lấy Doanh Chính, nhẹ nhàng v**t v* sống lưng hắn.
Doanh Chính không thể nghe được câu trả lời mà mình chờ đợi, sợ hãi trong lòng không ngừng lớn hơn.
Một ý nghĩ đáng sợ không ngừng vang lên trong đầu hắn: nếu Tử Sở không đồng ý, lúc trẫm sắp chết sẽ tự tay giết hắn, bất kể như thế nào cũng đem hắn vào hoàng lăng, như vậy hắn có thể vĩnh viễn làm bạn cùng trẫm.
Sau khi trầm mặc hồi lâu, Tần Tử Sở bỗng phát ra một tiếng thở dài.
Hắn nhẹ giọng nói: “Cùng ngươi chung sống nhiều năm như vậy mới miễn cưỡng tới bước này, ta không biết nếu ngươi chết, thế giới của ta sẽ biến thành cái gì. A Chính, ta cũng là một người không muốn chịu thiệt, đã nếm thử thứ tốt nhất, những người khác tự nhiên nhìn không thuận mắt. Nhưng ta không muốn cô đơn một mình, giống như âm hồn du đãng trong hoàng lăng, tham sống sợ chết. Nếu thực sự có ngày đó, trước khi ngươi chết, giết ta đi.”
Doanh Chính đột nhiên siết chặt cánh tay, đem Tần Tử Sở đặt dưới thân, nhìn vẻ mặt bình tĩnh của Tần Tử Sở, cũng không nói nên lời.
Hắn thật sự có ý nghĩ Tần Tử Sở nói, nhưng nghe giọng điệu nhẹ nhàng đến chán nản miêu tả cuộc sống đáng sợ bên trong hoàng lăng…
Trong lòng Doanh Chính cười khổ: bây giờ thương tổn Tần Tử Sở một chút trẫm cũng không nỡ, đến lúc đó làm sao tự tay giết hắn.
“Đến lúc đó rồi nói sau, trẫm thà rằng ngươi đi trước trẫm.” Doanh Chính nhắm mắt lại, vùi đầu vào cổ Tần Tử Sở, hết cách đành thấp giọng nói.
“Công tử, Phiếu công chúa cầu kiến.” Hà ở ngoài cửa nhẹ giọng nói.
Thời điểm quốc chủ kế vị luôn là tháng mười hàng năm, dù Tần Hiếu Văn Vương chỉ đăng cơ ba ngày liền mất, Tần Tử Sở vẫn bỏ lỡ thời gian của năm nay, không thể đăng cơ làm vua, nội thị trong cung gọi hắn là “Công tử” như trước.
Tần Tử Sở buồn bực gật đầu, đồng ý thỉnh cầu gặp mặt của Phiếu công chúa.
Sau khi cùng Doanh Chính liếc nhau, hắn mở miệng nói: “Được, để cho nàng vào đi.”
Đối với công chúa Triệu quốc sau khi vào biệt quán Ủng cung chưa bao giờ phạm sai lầm gì, Tần Tử Sở rất nhân nhượng.
Mặc dù hành vi trước sau không buông của Phiếu công chúa làm Tần Tử Sở khó xử, nhưng trừ cái này ra, Phiếu công chúa chưa từng làm bất kỳ hành động quấn chặt không rời gì khiến người ta chán ghét, cũng làm cho Tần Tử Sở tìm không ra cớ để đuổi nàng về Triệu quốc.
Phiếu công chúa đầy lễ độ đi vào trong điện.
Vẻ non nớt trên mặt nàng đã dần dần biến mất, sau khi trưởng thành thì trở nên trong sáng.
“Tử Sở công tử, xin hãy nén bi thương.” Phiếu công chúa dùng lễ nghi trịnh trọng để ra mắt quốc chủ, hướng Tần Tử Sở hành lễ.
Nàng nhìn nam nhân trong trí nhớ căn bản không có bất kỳ thay đổi nào, trên mặt lộ ra cười khổ, bỗng nói: “Tử Sở công tử, lần này ta tới từ biệt ngài. Tuy rằng ta biết ngài có lẽ sẽ cảm thấy thở phào nhẹ nhõm, nhưng ta muốn cho ngài biết ta rời đi. Giữa Yến, Triệu vừa mới chấm dứt một trận đại chiến, ta sẽ làm tặng phẩm sang quý nhất.”
Nói xong, trong mắt Phiếu công chúa ngấn lệ, lễ bái lần nữa, đứng dậy rời đi.
Tần Tử Sở nhịn không được lắc đầu.
Doanh Chính vừa thấy vẻ mặt Tần Tử Sở như vậy, lập tức nhíu mày, giọng điệu chua loét nói: “Ngươi hối hận? Phiếu công chúa còn chưa đi, bây giờ ngăn lại, Triệu vương nhất định rất vui mừng vì ‘Tần vương’ giữ nàng lại.”
Tần Tử Sở liếc Doanh Chính, thấp giọng nói: “Ngươi không cảm thấy rất đáng thương sao? Thời đại này không khỏi quá tàn khốc với nữ nhân, các nàng rõ ràng cũng là người, có máu có thịt.”
Doanh Chính giọng điệu thản nhiên nói: “Thay vì ở đây lo lắng cho tương lai của Phiếu công chúa, chi bằng ngươi ngẫm lại nên làm gì Hoa Dương phu nhân bây giờ —— nàng lập tức chính là thái hậu. Nếu nàng giống như Triệu Cơ, sinh ra vài nhi tử, ngươi sẽ biết lợi hại.”
Tần Tử Sở trợn mắt há mồm nhìn Doanh Chính, qua nửa ngày, mới mở miệng nói: “Thành kiến của ngươi đối với nữ nhân cũng thật nghiêm trọng. Hoa Dương phu nhân còn rất trẻ, tìm nam nhân khác an ủi cô đơn cũng không phải vấn đề gì. Chẳng lẽ ngươi muốn nàng cô độc sống quãng đời còn lại sao? Coi như nam sủng thay ngươi tẫn hiếu không phải xong rồi sao.”
Doanh Chính nghe xong lời này, trên mặt hiện ra vẻ khó thở.

AC chưa xong hôm nay đã lo ngày mai rồi, tự làm khổ mình ╮(^▽^)╭