“Ta cho là ngươi sẽ nói, cực kỳ chờ mong.” Tần Tử Sở cười trêu chọc Doanh Chính một câu.
Doanh Chính biết lắng nghe, nói: “Đúng vậy, trẫm cực kỳ chờ mong, cho nên cả đêm hôm qua cũng không ngủ được, không nên lăn qua lộn lại kéo ngươi nói chuyện phiếm cùng trẫm.”
Lời Doanh Chính vừa ra khỏi miệng, mặt Tần Tử Sở lập tức đỏ lên.
Hắn siết chặt nắm tay, nhéo Doanh Chính một chút, hơi yếu ớt nói: “Lý Mục chính là Võ An Quân thứ hai trong truyền thuyết. Có hắn có thể tiết kiệm được bao nhiêu phiền toái cho Đại Tần. Ta cao hứng ngủ không được, ngươi còn trêu chọc ta sao?”
Doanh Chính lại gần thêm một bước, dán vào lỗ tai Tần Tử Sở nhẹ giọng nói: “Nhưng ngươi ở trong ngực trẫm cọ tới cọ lui, trẫm chắc chắn cũng không ngủ được —— răng chưa thay xong, trẫm không thể đụng vào ngươi.”
“Chẳng lẽ ngươi nghe nói Lý Mục tới đây, thật sự một chút cũng không hưng phấn?” Tần Tử Sở quay đầu nhìn về phía Doanh Chính, ánh mắt tràn ngập tò mò.
Doanh Chính lắc đầu, thu hồi ý cười trong mắt, nghiêm túc nói: “Trẫm trải qua cuộc chiến thống nhất Hoa Hạ kia khó khăn hơn bây giờ nhiều lắm, mà trước mắt, phương pháp như vậy không cho trẫm cảm giác thành tựu. Chúng ta chẳng qua là đang dùng phương pháp nhàn hạ làm bừa thôi. Trẫm hiểu ngươi mong đợi dùng phương thức dễ dàng hơn đạt được thắng lợi, cũng giảm bớt thương vong. Nhưng Đại Tần dù không có Lý Mục, không có Võ An Quân, không có tướng quốc Phạm Tuy, thì trẫm vẫn có thể làm cho mảnh đất này chìm nổi dưới chân của trẫm.”
Trong nháy mắt, Doanh Chính quả thực cao lớn vĩ đại đến lạ lùng!
“Thịch, thịch thịch ——” Nhịp tim trong nháy mắt đập nhanh quá mức tưởng tượng, Tần Tử Sở nhìn thẳng vào ánh mắt của Doanh Chính, cổ họng ngứa ngáy.
Hắn nhịn không được nuốt một chút nước bọt, hầu kết trơn mịn chuyển động lên xuống, ánh mắt nhìn Doanh Chính nháy mắt mê mang.
Tay Doanh Chính đột nhiên dùng sức, bàn tay đang giao nhau truyền đến đau đớn, làm Tần Tử Sở lập tức tỉnh táo lại.
Doanh Chính híp mắt lại, âm thanh khàn khàn nói: “… Tử Sở, vừa rồi ngươi đang suy nghĩ gì?”
Sắc mặt Tần Tử Sở càng trở nên đỏ bừng, ngay cả đôi mắt long lanh cũng lộ ra ánh sáng kỳ lạ, ôn nhu nói: “Ta bỗng nhiên rất muốn hôn ngươi.”
Doanh Chính nhắm mắt lại hít sâu một hơi, đè nén nói: “Vậy tiếp kiến Lý Mục nhanh một chút, ngươi cùng trẫm trở về.”
Tần Tử Sở nghiêng đầu sang chỗ khác, cố gắng thoát khỏi bàn tay Doanh Chính.
Một cảm giác cấp bách phủ lên người Tần Tử Sở, hắn hoảng hốt cảm thấy mình như là phi điểu bị trói đôi cánh, ngay sau đó sẽ bị khóa trong lồng chim hoa lệ, không bao giờ có thể giương cánh bay lượn.
Nhưng Doanh Chính nắm chặt bàn tay của hắn, chẳng những không chút nào thả lỏng, ngón tay còn mạnh mẽ xen vào khe hở ở giữa, đem tay Tần Tử Sở vây chặt trong lòng bàn tay.
Động tác chống cự của Tần Tử Sở càng ngày càng nhẹ, càng ngày càng nhỏ.
Hắn rốt cuộc nhịn không được than nhẹ một tiếng, hoàn toàn buông tha sự giãy dụa không mấy mãnh liệt, nắm chặt lại tay Doanh Chính.
Động tác của Tần Tử Sở làm mắt Doanh Chính nhiễm nụ cười thản nhiên.
Nhìn đội kỵ binh từ xa tới, hắn cong khóe môi.
Lý Mục nhảy xuống chiến mã, đi vài bước đến trước mặt Tần Tử Sở.
Không đợi Lý Mục quỳ trên mặt đất, Tần Tử Sở đã nâng cánh tay của Lý Mục, dùng âm thanh cực kỳ kích động nói: “Lý Mục tướng quân, Tử Sở nghe danh tiếng tướng quân đã lâu. Tướng quân bằng lòng đến Đại Tần ta, thật sự là may mắn của Tử Sở, may mắn của Đại Tần.”
Lý Mục sớm đã nghĩ đến Tử Sở công tử sẽ đối xử tử tế với hắn, lại không ngờ rằng, vị vương tôn công tử này lúc trước làm con tin ở Triệu quốc, không chút tiếng tăm, sau khi chạy trốn khỏi lãnh thổ Triệu quốc, thanh danh lại bắt đầu lan truyền, thời điểm nhìn thấy hắn, lại kích động đến hai má đỏ ửng, ánh mắt sáng lên!
Lý Mục nháy mắt bị thành ý của Tần Tử Sở làm cảm động.
Hắn nhịn không được liền nói: “Ý của Tử Sở công tử, Diêu Khanh đã truyền đạt rõ ràng cho ta. Có thể được Tử Sở công tử tán thưởng cũng là may mắn của Lý Mục. Nghe nói công tử thiếu một tướng lãnh thống lĩnh kỵ binh, Lý Mục nhiều năm trấn thủ Tây Bắc, nguyện ý vì công tử huấn luyện binh đoàn kỵ binh của quân Tần.”
Trong mắt Tần Tử Sở hiện lên vẻ kinh ngạc, nhưng hắn lập tức nở nụ cười kinh hỉ.
Tần Tử Sở dắt Lý Mục cùng đi lên xe ngựa Tần vương ngự dụng*, cao hứng nói: “Nếu tướng quân bằng lòng đảm nhiệm vị trí này, thật sự là không thể tốt hơn, giải quyết việc khẩn cấp của Tử Sở. Nhưng hôm nay không đề cập tới những thứ này, tướng quân và người nhà đã mấy tháng không gặp, không bằng để cho Tử Sở đưa tướng quân về nhà gặp bọn họ một chút, bố trí ổn thoả rồi trở lại cung Hàm Dương gặp ta.”
*ngự dụng: thứ vua dùng
Nếu Tử Sở công tử xem kỵ binh như đội quân thần kỳ, cộng thêm tiêu hao mã cụ, vậy binh đoàn kỵ binh này dù chỉ có năm vạn người, thì tầm quan trọng cũng vượt qua hơn mười vạn trọng binh do vị tướng quân khác nắm trong tay.
Tín nhiệm của Tử Sở công tử đối với hắn thật sự không phải lời ngoài miệng mà thôi!
Lý Mục thân làm tướng tại Triệu quốc, vào sinh ra tử hai mươi mấy năm, chưa từng được Triệu vương tín nhiệm như thế?
Hắn thoáng chốc kích động không thôi quỳ trong buồng xe, hướng Tần Tử Sở dập đầu, trong miệng nói: Lý Mục tất nhiên không phụ sự giao phó của Tử Sở công tử, huấn luyện kỵ binh thành một đội quân không ai có thể kháng cự!”
Tần Tử Sở thuận theo cái dập đầu của Lý Mục, hết sức phối hợp nói: “Tướng quân có hứa hẹn như vậy, Tử Sở tất nhiên không phụ tướng quân —— bất luận tướng quân huấn luyện quân đội thế nào, Tử Sở đều toàn lực ủng hộ.”
Ngắn ngủi mấy câu nói, giữa Lý Mục và Tần Tử Sở đã tạo ra cảnh tượng quân thần hòa hợp.
Lúc xe ngựa đưa Lý Mục đến bên trong đại trạch viện rộng lớn hoa lệ, khoảng cách rất gần cung Hàm Dương, hốc mắt hắn ửng đỏ đi xuống xe.
Nhìn theo xe của Tử Sở công tử rời đi, Lý Mục mới dần bình phục tâm tình, đi vào trong sân.
Người nhà xa cách nhiều ngày với hắn lập tức vây quanh Lý Mục, cả nhà ôm đầu khóc rống.
Nếu Lý Mục bị giết với thân phận phản bội, như vậy cả nhà bọn họ cũng cách cái chết không xa, hiện tại cả nhà bọn họ trên dưới hơn mười miệng ăn đều tránh được một kiếp.
Doanh Chính trước đó an tĩnh thu lại toàn bộ khí thế, giống như một pho tượng, im lặng chờ Lý Mục rời đi.
Bây giờ trong buồng xe chỉ còn lại hai người bọn họ, hắn bỗng tiến lên, ôm cổ Tần Tử Sở, ngón tay dừng trên mặt tinh tế miêu tả.
“Ngươi nói, Lý Mục có biết dáng vẻ mới vừa kích động của ngươi không có chút liên quan nào đến hắn, mà là vì mong đợi được ở riêng cùng với trẫm nên hai má sáng bóng hay không? Tử Sở, tất cả phản ứng của ngươi đều là vì trẫm.” Doanh Chính nhẹ giọng nói.
Hơi thở trong miệng hắn thổi qua mặt Tần Tử Sở, ngón tay lướt xuống theo vạt áo, siết chặt Tần Tử Sở trong ngực mình.
Tần Tử Sở hé miệng chủ động cắn ngón tay Doanh Chính, mơ hồ nói: “Đừng hỏi vấn đề ngớ ngẩn như vậy, ngươi và ta đều rõ, bất luận Lý Mục có biết hay không, hắn đều sẽ vì ta ra vẻ coi trọng mà cư xử kích động theo, sau đó bày tỏ lòng trung thành.”
Lý Mục không còn chỗ có thể đi, không lấy lòng Tần vương tương lai thì còn có thể làm gì?
Hắn căn bản chỉ có một cây cầu độc mộc để đi.
Tần Tử Sở cười nhẹ một tiếng, đảo khách thành chủ* đè Doanh Chính ở buồng xe, tiến lên trước để khoảng cách giữa hai người hóa thành hư ảo.
*đảo khách thành chủ: bị động trở thành chủ động
Doanh Chính nhẹ nhàng cảm nhận đụng chạm ôn nhu truyền đến trên gương mặt, nhưng sự ôn nhu này lại chậm chạp chưa từng dừng trên bờ môi của hắn, làm trong lòng Doanh Chính dần dần sinh ra bất mãn.
Hắn chợt nói: “Lúc trẫm còn nhỏ, ngươi có thể thản nhiên hôn môi, ôm trẫm, tại sao bây giờ ngược lại do dự?”
Tần Tử Sở cười bất đắc dĩ, đẩy hai má của Doanh Chính ra, đưa tay xoa trán.
Hắn cười khổ mà nói: “Vừa nghĩ tới ngươi mới chín tuổi, ta cái gì cũng không làm nổi nữa.”
Doanh Chính liếc Tần Tử Sở một cái, bắt lấy bàn tay của hắn, đặt dưới thắt lưng mình, vị trí vốn mềm mại lập tức bành trướng lên, giương cung bạt kiếm dưới áo bào, chứng minh sự hiện diện mạnh mẽ.
Doanh Chính cười nói: “Ngươi bây giờ còn cảm thấy trẫm còn nhỏ tuổi sao? Mấy ngày nữa, trẫm cũng không chín tuổi nữa, mà là mười tuổi.”
Tần Tử Sở có chút xấu hổ rút tay về, nhẹ giọng nói: “Chín tuổi, mười tuổi có gì khác nhau, đều là tiểu hài tử mà thôi, dáng dấp ngươi cao cũng không thay đổi được điểm này.”
Hắn lập tức nói sang chuyện khác: “Đúng rồi, ngươi có phải còn mấy cái răng chưa đổi hay không?”
Sắc mặt Doanh Chính lập tức đen xuống, rầu rĩ “Ân” một tiếng, không đáp lại nữa.
Xe ngựa “Lộc cộc ——” đi vào trong cung Hàm Dương, Doanh Chính bỗng ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt Tần Tử Sở.
Hắn tỏ ra cứng rắn mở miệng yêu cầu: “Ở ngoài thành, bão cát thổi suốt một ngày, bây giờ trẫm muốn đi tắm, ngươi cùng đi với trẫm!”
Tần Tử Sở nghĩ thầm rằng: vừa mới cự tuyệt yêu cầu của Doanh Chính, tiếp tục từ chối thật sự không tốt.
Phương pháp đánh một gậy rồi lại cho một quả táo, Tần Tử Sở không thích, nhưng mỗi ngày trước khi hắn đi vào giấc ngủ đều phải tắm, bởi vậy, hắn gật đầu, nhẹ giọng đáp ứng yêu cầu của Doanh Chính: “Được, chúng ta cùng đi tắm.”
Doanh Chính quay đầu, trong mắt hiện lên vui vẻ vì âm mưu được như ý, dặn bảo xa phu: “Chuyển đường, ta và phụ vương muốn tắm rửa.”
Tần Tử Sở không hiểu ra sao đã bị Doanh Chính mang vào trong dục phòng.
“Đều đi ra ngoài!” Doanh Chính trực tiếp dặn bảo cung nhân.
Tần Tử Sở vẫn luôn có thói quen tắm một mình cùng Doanh Chính để thuận tiện bàn bạc quốc sự, cung nhân cho tới bây giờ cũng không ở trong hầu hạ.
Giờ Doanh Chính ra lệnh một tiếng, cung nhân lập tức nối đuôi nhau ra ngoài.
Doanh Chính xoay người khóa chặt cửa phòng lại.
Ánh mắt hắn phút chốc nhìn chằm chằm vào Tần Tử Sở, như là mãnh thú nhìn thẳng con mồi.
Hắn từng bước chậm rãi tiếp cận Tần Tử Sở, làm Tần Tử Sở không khống chế được cảm giác nguy cơ mãnh liệt dâng lên trong lòng.
Hô hấp của Tần Tử Sở không tự chủ được tăng nhanh.
Hắn nhịn không được lui về phía sau vài bước, thẳng đến khi dưới thân dính sát vào vách tường, cùng lúc Doanh Chính cũng động!
Doanh Chính tiến lên thật nhanh, một tay đặt Tần Tử Sở trên vách đá, nắm cằm hắn, khiến cho Tần Tử Sở ngước mặt lên cao.
Phần cổ thon dài lập tức hiện ra trước mắt Doanh Chính không chút nào che giấu, da thịt bóng loáng nhẵn nhụi lóe ra ánh sáng trơn bóng.
Doanh Chính giống như bị hấp dẫn, tiến lên trước, dùng chóp mũi cao thẳng dán lên cổ Tần Tử Sở di chuyển qua lại.
“Ha ha, thật là nhột, A Chính đừng như vậy.” Tần Tử Sở lắc lắc thân thể, né tránh cọ xát của Doanh Chính.
Hắn cảm thấy bây giờ Doanh Chính quả thực như là một con mèo lớn làm nũng, chỉ cần hắn chịu đưa tay gãi lông dưới cằm mèo lớn, lập tức có thể trấn an sự nóng nảy bất an của Doanh Chính.
Tần Tử Sở trong lòng nghĩ như vậy, tiếp theo cũng làm như vậy.
Hắn mở ra ôm ấp, cánh tay vòng quanh cổ Doanh Chính, mười ngón tay thon dài đi sâu vào mái tóc dày đặc của Doanh Chính, kéo xuống khăn vải buộc tóc, đặt gò má của Doanh Chính bên gáy mình.
Tần Tử Sở nghiêng mặt, ôn nhu hôn nhẹ má của Doanh Chính.
Doanh Chính bỗng nói: “Trẫm muốn không chỉ là những thứ này.”
Dứt lời, hai tay của hắn kéo vạt áo Tần Tử Sở ra, bàn tay dán lên ngực Tần Tử Sở, ôn nhu v**t v*.
Chính mình mở miệng ra, ngậm vành tai Tần Tử Sở, dùng răng nanh cắn nhẹ.
Doanh Chính chất vấn: “Ngươi biết rõ trẫm muốn cái gì? Vì sao không muốn cho trẫm?”

AC bị nghẹn lâu ngày, hỏi 1 câu mà thừa biết câu trả lời. (⌒_⌒;)