
Tần Tử Sở cười, ôm lấy Doanh Chính, ngữ điệu ôn hòa nói: “Nhưng ta không muốn có cử chỉ thân mật với nam hài tử mà lúc hôn môi có thể sẽ thay răng. Ngươi hãy thành thật chờ lớn lên đi.”
Tiếng Tần Tử Sở vừa dứt, Doanh Chính thành thật buông người trong ngực ra.
Hắn bình tĩnh gật đầu nói: “Được, ngày cũng không bao xa, trẫm chờ ngươi.”
Tần Tử Sở cười tủm tỉm s* s**ng gương mặt non nớt của Doanh Chính, lại gần trêu đùa: “Chờ ngươi mười lăm tuổi, ta tự mình làm lễ đội mũ* cho ngươi, thế nào?”
*thời xưa khi con trai đến 20 tuổi thì tiến hành lễ đội mũ, cho biết người đó đã trưởng thành
Động tác vẩy nước trên người của Doanh Chính dừng lại, trên mặt lộ ra nụ cười thỏa mãn, lập tức gật đầu.
Ngay sau đó, vẻ mặt hắn có chút chần chờ nhìn về phía Tần Tử Sở, bỗng nói: Tử Sở, hình như chưa từng có ai vì ngươi cử hành lễ đội mũ?”
Tần Tử Sở gật đầu, không quanh co nói: “Khi ta ở Triệu quốc, thân thể này hẳn là đã tròn hai mươi tuổi. Lúc ấy không ai nhắc ta chuyện lễ đội mũ, khi đó ta lại không có thói quen để tóc dài, cả ngày tóc tai bù xù cũng cảm thấy rất phiền toái, dứt khoát tự mình học cách buộc tóc lên coi như xong rồi. Dù sao thời đại ta sống không ai quan tâm những thứ này, tất cả mọi người hầu như là tóc ngắn. Có cử hành lễ đội mũ hay không, không có chút ảnh hưởng nào tới sinh hoạt.”
Trong mắt Doanh Chính xẹt qua vẻ kỳ quái, nhẹ giọng nói: “Hoá ra là như vậy.”
Tần Tử Sở không chú ý tới phản ứng khác thường của Doanh Chính.
Hắn mỉm cười tiến đến ngồi sóng vai bên cạnh Doanh Chính, ôn nhu hỏi: “Đến lúc đó A Chính muốn lễ vật gì để chúc mừng mình trưởng thành?”
“Trẫm muốn ngươi, ngươi nguyện ý cho sao?” Doanh Chính nhìn nghiêng về phía Tần Tử Sở, trong mắt cố gắng che giấu vẻ chần chờ.
Tần Tử Sở hết lần này đến lần khác cự tuyệt làm Doanh Chính biết rõ đối với tình cảm của mình, trong lòng hắn vẫn có chút không nắm chắc.
Bây giờ hắn đã không phân biệt rõ rốt cuộc là vì tuổi tác hắn quá nhỏ, hay là có ẩn tình khác, cho nên Tần Tử Sở mới trước sau không muốn mở lòng với hắn.
Doanh Chính nhìn chằm chằm vào mặt Tần Tử Sở, trong nháy mắt cũng không muốn bỏ qua biểu tình trên mặt Tần Tử Sở.
Không ngờ Tần Tử Sở nghe vậy sửng sốt, ngay sau đó bật cười nói: “Ngươi vẫn rất thú vị, sau lễ trưởng thành liền muốn… ân, có thể.”
Doanh Chính không ngờ Tần Tử Sở lại đơn giản đáp ứng yêu cầu của hắn như vậy, không khỏi hoàn toàn ngây ngẩn cả người.
Ngay sau đó, trên mặt hắn tràn ra nụ cười vui mừng.
Tần Tử Sở không hề cảm thấy, quay đầu nhìn về phía Doanh Chính, cười khẽ đẩy bả vai Doanh Chính, tiếp tục nói: “Giúp ta chà lưng… Ôi? Ngươi sao lại cười đến khóe miệng cũng cứng lại rồi? Thật sự cao hứng như thế? Khó trách đều nói niên thiếu tham hoan.”
Doanh Chính im lặng tiếp nhận khăn vải, xoay người Tần Tử Sở đặt trên vách đá.
Giọng hắn gấp gáp nói: “Trẫm đương nhiên thật cao hứng.”
Tần Tử Sở ôm vách tường, nhịn không được lộ ra nụ cười, thấp giọng nói: “Ngươi biểu hiện ngây thơ như vậy thật sự không thành vấn đề sao? Cũng không giống như là Thủy Hoàng đế bệ hạ ‘Quất roi thiên hạ’”.
Doanh Chính nhẹ nhàng lau lưng Tần Tử Sở, nói: “Chẳng lẽ trẫm phải đối xử không tốt với người trong lòng mình, mới có thể thể hiện khí thế bá chủ thiên hạ của trẫm? Trẫm thích ngươi, chỉ muốn đối xử tốt với ngươi, không ngừng đối tốt với ngươi, đem tất cả đồ chơi quý giá khắp Cửu Châu chất đống trước mặt ngươi, để cuộc đời này ngươi cũng không thể gặp nam nhân hơn trẫm, rốt cuộc không rời khỏi trẫm.”
Doanh Chính nói xong, buông khăn vải trong tay ra.
Hắn từ phía sau ôm Tần Tử Sở vào ngực, hai cánh tay gắt gao ôm thân thể hơi có vẻ gầy yếu của Tần Tử Sở, lồng ngực nóng như lửa dính sát vào lưng Tần Tử Sở.
Hai người ôm nhau một lát trong dục dũng, Tần Tử Sở nghiêng đầu cọ vào gò má Doanh Chính, nhẹ giọng nói: “A Chính, ngươi đã rất tốt. Ta không cần mấy thứ này, nếu ngươi thật sự muốn ta vui, không bằng đối tốt với thần dân một chút, nhìn thấy bọn họ ăn no mặc ấm, ta sẽ rất vui vẻ.”
“Được.” Doanh Chính không chút nghĩ ngợi, trực tiếp đáp ứng yêu cầu của Tần Tử Sở.
Doanh Chính hiểu được yêu cầu mình đáp ứng đại biểu cái gì, nhưng Tần Tử Sở đã nói với hắn, đời trước hình pháp nặng của mình nhận được kết quả thế nào.
Bởi vậy, đường này không thông, Doanh Chính sẽ không đụng phải bức tường không quay đầu lại, đi tiếp đường tối tăm.
Doanh Chính hy vọng thiên hạ của Doanh thị thiên thu vạn đại, có thể có cơ hội sửa chữa sai lầm đời trước, không phải là một chuyện vui mừng lớn sao.
Tần Tử Sở không biết suy nghĩ trong lòng Doanh Chính, chỉ cảm thấy Doanh Chính bây giờ và nam nhân trong sách sử đã nói kia khác biệt càng lúc càng lớn.
Hắn có thể dễ dàng phân biệt được sự khác biệt giữa hai người, mà thiếu niên trước mắt làm hắn ái mộ.
Tần Tử Sở xoay người ôm lấy Doanh Chính, thấp giọng nói: “Nước sắp lạnh, chúng ta trở về ngủ đi.”
Doanh Chính gật đầu, chủ động lau khô thân thể Tần Tử Sở, hai người dắt tay trở lại tẩm phòng.
Doanh Chính nhìn chăm chú hai tấm đệm, bỗng nói: “Tử Sở, trẫm mỗi tối đều muốn ôm ngươi ngủ.”
Tần Tử Sở sắc mặt đỏ ửng, trong mũi phát ra một tiếng “Ân”, người đã chui vào trong chăn, bên cạnh dành ra một chỗ trống.
Doanh Chính lập tức tiến lên chen phía sau hắn, đem cả người Tần Tử Sở khóa lại trong ngực.
Tần Tử Sở cảm nhận được lồng ngực nóng như lửa phía sau, nhẹ nhàng phát ra một tiếng than, chủ động hướng sát vào ngực Doanh Chính.
Hắn lập tức cảm giác thân thể ôm mình cứng còng, thân thể thiếu niên giống như cây cung kéo căng.
Nhiệt độ dán phía sau hắn, tựa như một khối ngọc thạch vừa cứng rắn lại vừa nóng ấm, làm Tần Tử Sở nhịn không được đưa tay, cùng ngón tay của hắn gắt gao dây dưa cùng một chỗ.
Tần Tử Sở chợt nói: “A Chính, ta thích ngươi biểu đạt ra tới hết thảy, chỉ không thể tiếp nhận tuổi của ngươi. Cám ơn ngươi bằng lòng bao dung ta.”
Doanh Chính nóng lòng làm sâu sắc ràng buộc giữa hai người, vì thế mọi chuyện đều biểu hiện đến cực kỳ chấp nhất.
Đối với cái này, Tần Tử Sở cũng không phải là không có chút cảm giác nào.
Nhưng Doanh Chính biểu hiện càng dễ khoan dung nhượng bộ, Tần Tử Sở lại càng không kiềm chế được thử thăm dò ranh giới cuối cùng của Doanh Chính.
Kết quả hai người vừa lui vừa tiến, cuộc sống của Tần Tử Sở càng dễ chịu, ngược lại Doanh Chính vốn nên tùy ý hành động lại nhẫn nại, không thể không tỏ ra giả dối, ôn hòa bao dung đối đãi hắn, có thể làm quan hệ giữa hai người tiếp tục.
Tần Tử Sở biết biểu hiện bây giờ của mình dùng “Thị sủng mà kiêu” để hình dung là chuẩn xác nhất.
Hai tay vòng qua thắt lưng hắn đột nhiên siết chặt, Doanh Chính cắn một hớp vào gáy Tần Tử Sở, nhưng môi răng cũng không có một chút lực.
Hắn mơ hồ nói: “Nếu trẫm biểu hiện bá đạo cường thế, ngươi sẽ lập tức lùi về vỏ bọc cứng rắn ôn hòa, không bao giờ biểu hiện mặt chân thật cho trẫm thấy. Trẫm thà rằng giữ nguyên như bây giờ.”
Hai tay Doanh Chính từ ngực Tần Tử Sở trượt xuống, rơi thẳng xuống eo hắn.
Cũng không chờ Tần Tử Sở ngăn cản, hắn đã dừng động tác lại, nghiến răng nghiến lợi nói: “Dù sao cũng có vài năm, trẫm nói mình có thể chờ, nhất định sẽ có thể chờ được.”
“Ân, A Chính tốt nhất. Lúc không thể nhịn được nữa, nhất định có thể nhịn lại từ đầu.” Tần Tử Sở nhịn không được nhắm mắt lại cười khẽ ra tiếng.
Hắn yên tâm xoay người dựa vào ngực Doanh Chính, rất nhanh lâm vào mộng cảnh.
Doanh Chính cảm thụ thân thể mảnh khảnh hoàn toàn không phòng bị trong ngực, trên mặt lại không khỏi lộ ra cười khổ —— còn có thời gian năm năm, hắn nên chịu đựng như thế nào?
Thận trọng di chuyển thân thể, Doanh Chính kéo ra khoảng cách cùng Tần Tử Sở.
Trong lòng hắn nghĩ: lại bị Tần Tử Sở cọ xát thêm, có thể làm được hứa hẹn hay không, trẫm thật sự là một chút cũng không nắm chắc.
Hứa hẹn của nam nhân vốn cũng chỉ là nói cho dễ nghe!
Doanh Chính cố tự trấn định, nhắm mắt lại theo.
Sáng sớm ngày thứ hai, Tần Tử Sở và Doanh Chính vừa mới dùng cơm, cung nhân đã truyền tới thỉnh cầu yết kiến của đại thần.
Tần Tử Sở không nghĩ tới, Bạch Khởi và Lý Mục lại đồng thời cầu kiến!
Hắn buồn bực nhìn về phía Doanh Chính, nhẹ giọng nói: “Võ An Quân sao lại đi cùng Lý Mục tướng quân, thật khéo.”
Doanh Chính lắc đầu, phất tay để cho cung nô dọn cơm đi.
Hắn trước tiên vạch trần đáp án: “Chỉ sợ hai người này đều là vì chuyện tấn công Triệu quốc mà đến.”
“Nếu nói là Võ An Quân đến góp ý kiến tấn công Triệu quốc là bổn phận, Lý Mục tướng quân đến là muốn làm gì?” Tần Tử Sở nhìn Doanh Chính, ánh mắt càng lộ vẻ khó hiểu.
Chuyện chiến sự, Tần Tử Sở quả thật không có thiên phú.
Doanh Chính trầm ngâm chốc lát, nhìn Tần Tử Sở chợt nói: “Nếu cho ngươi nói, hiện nay danh tướng đệ nhất thiên hạ là người phương nào?”
Tần Tử Sở không chút nghĩ ngợi nói: “không phải là Võ An Quân thì là ai.”
Nghe Tần Tử Sở trả lời, Doanh Chính lộ ra nụ cười cổ quái.
Hắn chậm rãi nói: “Đúng vậy, ngươi cảm thấy Võ An Quân là một danh tướng trong thiên hạ, trẫm cũng thấy như vậy, người của ngũ quốc còn lại cũng cảm thấy như vậy. Việc này giống như ván đã đóng thuyền, không có chút nào ngoài ý muốn —— nhưng Võ An Quân già rồi! Sau khi quốc chủ đi, thân thể Võ An Quân cũng thường xuyên phát sinh một ít bệnh đau. Trong ba năm, nhóm thái y đã nhắc với trẫm Võ An Quân trên người đau bệnh sáu bảy lần. Lúc tuổi còn trẻ, hắn theo binh sĩ cùng chịu khổ, bây giờ lớn tuổi, bệnh cả người nhất định bộc phát.”
Doanh Chính nói xong lộ ra vẻ tiếc nuối nhìn về phía Tần Tử Sở, nghiêm túc nói: “Đại Tần ta chưa bao giờ thiếu danh tướng, để Võ An Quân độc quyền cũng không phải là đối xử tử tế với hắn, mà là đem hắn đặt trên lửa nướng. Triệu quốc mặc dù có thể chinh phạt thiện chiến, nhưng trước mắt, tướng lãnh tốt nhất đã biến thành người của Đại Tần, không bằng nhân cơ hội này để Võ An Quân nghỉ một chút, cũng làm cho tướng quân khác có cơ hội rèn luyện.”
Tần Tử Sở nghe Doanh Chính nói, lập tức kịp nhận ra dụng ý lần này tới của Bạch Khởi.
Hắn không dám tin nói: “Võ An Quân lần này cầu kiến, lại là muốn chối từ?”
Doanh Chính đối diện ánh mắt Tần Tử Sở, gật đầu.
Tần Tử Sở nhịn không được thở dài một tiếng, ngay sau đó nói: “Như thế cũng tốt. Trăm trận tướng quân chết*, nếu Võ An Quân cầu kiến thật sự là từ chối việc xuất chiến, sẽ để cho Võ An Quân ở lại trong nước, vì Đại Tần huấn luyện ra hùng binh sức mạnh vô địch. Cũng cho hắn yên ổn tuổi già.”
*trích từ bài thơ “Mộc Lan từ”: bài quân ca nổi tiếng trong lịch sử văn học Trung Quốc. Bài thơ kể về câu chuyện một người thiếu nữ thay cha tòng quân.
Trăm trận tướng quân chết, (Tướng quân bách chiến tử)
Mười năm tráng sĩ về. ( Tráng sỹ thập niên quy)
Doanh Chính dắt tay Tần Tử Sở, thấp giọng nói: “Nếu ngươi thất vọng…”
“Chẳng lẽ ta thất vọng, ngươi liền tính toán buộc Võ An Quân ra tiền tuyến?” Tần Tử Sở cau mày lại, chẳng những không vui mừng, khẩu khí ngược lại lộ ra một chút tức giận.
Doanh Chính bình tĩnh nói tiếp: “…Không bằng đi biệt quán Ủng cung ở ít ngày, chắc hẳn Tuân Khanh rất muốn trông thấy ngươi. Từ khi ngươi đem ông ta và đám nho sinh ông ta mang đến thu xếp trong đó, đã hơn nửa năm không ghé qua. Còn nhớ mệnh lệnh lúc trước? ‘Chỉ được phép vào, không cho phép ra’, người tính khí tốt hơn nữa, cũng phải bực bội.”
Biểu tình trên mặt Tần Tử Sở nháy mắt nứt ra.
Σ(っ °Д °;)っ ta cũng đã hồi cung Hàm Dương ổn định lại thế cục lâu như vậy, chẳng lẽ cho tới bây giờ không ai cân nhắc qua cho bọn họ đi sao?
Đây sao gọi là chiêu hiền đãi sĩ, căn bản là kết thù với học phái Nho gia a!
“Mau để bọn họ bỏ lệnh cấm với Tuân Khanh và các đệ tử của ông! … Không, quên đi, nếu hôm nay không có việc, ta tự mình đi qua tạ lỗi với bọn họ.” Tần Tử Sở xoa mặt, bỏ qua tính toán trước đó.
Dù sao việc đã đến nước này, bây giờ thả và mấy ngày nữa thả cũng không khác biệt.
Tần Tử Sở nhớ lại đề tài vừa rồi, thuận miệng nói: “Lý Mục tướng quân tới đây lại là vì sao? Chẳng lẽ hắn muốn làm chủ soái tấn công Triệu quốc?”
Doanh Chính gật đầu.
Tần Tử Sở lập tức trợn tròn mắt.
Σ( ° △ °|||)︴thật ra thì, ta thật sự chỉ thuận miệng nói mà thôi!
Làm sao đúng như vậy!

TS nhốt người ta cả nửa năm mà không nhớ, còn AC biết nhưng không quan tâm =))