
“Bọn họ đều còn sống không? Người không bị thương chứ?!” Tần Tử Sở lập tức buông Doanh Chính ra, kích động đến mức kéo lấy áo Kiều hỏi.
Kiều không thoải mái giật giật, mắt lộ ra hoảng sợ.
Hắn cho là mình không thể ngăn đám người điên của học phái* Mặc gia phá hư biệt quán Ủng cung, chọc giận Tử Sở công tử, Tử Sở công tử hỏi bọn họ còn sống hay không là để trị tội.
*học phái: một nhóm học giả chuyên về một ngành học riêng biệt
Kiều lập tức ngồi phịch xuống đất run rẩy, một câu cũng không nói được.
Tần Tử Sở vừa thấy Kiều như thế, sắc mặt cũng trắng bệch theo, trong lòng sợ hãi.
Hắn không khỏi thúc giục nói: “Nói mau!”
Âm thanh của Kiều quả thực run rẩy đến không thành điệu: “Bẩm công tử, đệ tử Mặc gia đều mạnh khỏe, chỉ có một số người bị vết thương nhẹ, nhưng, nhưng cung điện gần như sụp toàn bộ.”
Vừa nghe mọi người không có việc gì, sắc mặt Tần Tử Sở thoáng chốc khôi phục bình thường.
Hắn buông áo Kiều ra, lộ vẻ may mắn, thấp giọng nói: “Người không có việc gì là tốt rồi, con người mạnh mẽ hơn so với mọi thứ.”
Doanh Chính từ phía sau nắm chặt bàn tay Tần Tử Sở, kéo hắn đến trước ngực mình.
Lồng ngực cao gầy từ phía sau đỡ thân thể của Tần Tử Sở, sau khi để cho hắn thở hổn hển một lát, sắc mặt rốt cuộc khôi phục lại bình thường.
Tần Tử Sở nắm lại tay Doanh Chính, dùng sức nắm chặt một chút, thấp giọng nói: “Ta không sao.”
Doanh Chính nhẹ nhàng “Ân” một tiếng, vẫn chưa nhiều lời.
Trong lòng hắn nghĩ: “Nổ” này rốt cuộc là việc kinh người gì, lại có thể làm cho Tần Tử Sở kiến thức hơn xa thường nhân sắc mặt chợt đại biến?
Doanh Chính không khỏi giống Tần Tử Sở, cũng đem lực chú ý đặt lên người đệ tử Mặc gia sắp nhìn thấy.
Kiều thấy Tử Sở công tử một câu cũng không hỏi vấn đề cung điện sụp xuống, trong lòng cũng hiểu được Tử Sở công tử không có ý trị tội.
Hắn suy nghĩ linh hoạt nói: “Nô tỳ mang công tử vào đó, xin công tử cẩn thận. Bây giờ… trong sân chỉ còn lại có một loạt phòng thấp cho cung nô ở, các tiên sinh bất luận ra sao cũng không chịu chuyển đi, đều chen trong mấy gian phòng kia —— các tiên sinh không cho nô tỳ dẫn người tu sửa cung điện.”
Tần Tử Sở gật đầu, không đem chuyện này để trong lòng.
Nhưng Tần Tử Sở suy nghĩ: đệ tử Mặc gia đúng là khinh suất, suýt nữa đem mình chôn sống, kết quả tìm được đường sống trong chỗ chết, còn muốn nghiên cứu kết quả nổ mạnh?
Nhất định không thể đem quyền tri thức về hỏa dược tặng cho bọn họ!
Trên mặt Tần Tử Sở nhịn không được nở nụ cười, hưng trí dạt dào quay đầu nói với Doanh Chính: “Đi, dẫn ngươi đi xem sức mạnh của tri thức.”
Doanh Chính đối với lời nói kinh người của Tần Tử Sở mỗi lần phát tác đã thành thói quen.
Nghe Tần Tử Sở nói như thế, Doanh Chính cũng nổi lên hứng thú, lập tức gật đầu đuổi theo.
Hai người dưới sự hướng dẫn của Kiều, vượt qua trở ngại cuối cùng, xuất hiện trong sân đám người Tằng Hồ ở.
Cung điện vốn nguy nga đã hoàn toàn biến thành từng khối đá vụn lớn nhỏ không đồng nhất, hình dạng khác nhau, rường cột chạm trổ đã hoàn toàn bị san thành bình địa, đất vụn nằm rải rác xung quanh, vườn hoa vốn sinh trưởng tươi đẹp hoàn toàn bị đất khô cằn thay thế.
Bây giờ, không chút nào nhìn ra nơi này đã từng là mảnh sân tươi đẹp nhất, chiếm diện tích rộng lớn nhất của biệt quán Ủng cung, ngược lại giống như là đô thành sau khi bị đánh hạ hoàn toàn bỏ hoang.
Doanh Chính hoàn toàn bị một màn trước mắt làm sợ ngây người.
Trong lòng hắn là một cảm thụ không nói nên lời, nhưng suy nghĩ đã bay xa tới lời Tần Tử Sở đã từng nói qua “Sau khi ngươi chết, Tần triều qua vài năm liền diệt vong”.
Doanh Chính nghĩ thầm rằng: nếu Đại Tần của trẫm diệt vong, sợ rằng bất luận cung Hàm Dương, hay cung A Phòng cũng sẽ theo triều đại diệt vong mà hóa thành cảnh tượng đổ nát trước mắt này?
“Không đúng, cái này ngươi phân chia có vấn đề! Khối đất vừa nãy căn bản không có biện pháp nổ —— toi công đốt có ích lợi gì?” Một nam tử dáng người nhỏ bé cao ba thước, sắc mặt đen gầy, vẻ mặt tức giận , nhe răng trợn mắt nhìn chằm chằm Tằng Hồ.
Hắn đưa tay hung hăng đánh đầu Tằng Hồ, tức giận nói: “Nói mấy lần ngươi mới có thể hiểu, đây là chuẩn bị để cho nông dân cày! Nổ đất đông cứng của mùa đông không xong thì dùng cái rắm?! Nhà nào cũng có thể nuôi được trâu cày sao?”
Tần Tử Sở theo âm thanh nhìn lại, Tằng Hồ cũng không như lúc ở trước mặt hắn sạch sẽ xuất trần, mà lôi thôi lếch thếch râu ria xồm xoàm.
Tằng Hồ lui về sau mấy bước tránh nam tử đen gầy đuổi đánh, quay đầu lại rống to: “Chẳng lẽ quặng tiêu thạch*, lưu huỳnh bình thường dân chúng có thể dùng đến sao? Đây còn không phải là Tử Sở công tử cho chúng ta tuỳ ý chi tiêu, chúng ta mới cả ngày lãng phí? Bằng không ta thấy ngươi bây giờ đói bụng, tiếp tục dẫn mọi người đi đất hoang đào rau dại!”
*tiêu thạch: ni-trát ka-li
Tằng Hồ chạy vài bước, ánh mắt ngay thẳng đối diện Tần Tử Sở.
Tần Tử Sở cười ôn hòa, chắp tay hướng hắn hành lễ.
Thoáng chốc, Tằng Hồ chân trái vướng chân phải, té lên phiến đá trên mặt đất, hét thảm một tiếng “Oái”.
Chiếc cằm góc cạnh rõ ràng của hắn nháy mắt liền sứt mẻ, máu đỏ tươi chảy xuống.
Σ( ° △ °|||)︴Bộ dáng giống như rất đau.
Nhưng Tằng Hồ cũng không để ý, tùy tiện dùng ống tay áo lau chùi, hít vào rồi quỳ gối trước mặt Tần Tử Sở.
Hắn cười gượng nói: “Tử Sở công tử, ngài tới lúc nào?”
Tần Tử Sở không tán thành, liếc Tằng Hồ một cái, quay đầu nói với Kiều: “Gọi y quan tới điều trị cho Tằng Hồ tiên sinh.”
Sau đó, hắn quay đầu nhìn về phía Tằng Hồ, lại hướng về nam tử nhỏ gầy ngậm chặt miệng như là sẽ không nói một lời ở phía sau Tằng Hồ, gật đầu một cái.
Tần Tử Sở ôn hòa lại không cho cự tuyệt nói: “Bảy mươi lăm phần tro than, mười lăm phần than củi, được hỏa dược. Trọng lượng hỏa dược đầy đủ nháy mắt có thể làm sụp đổ một tòa thành vững chắc, nhưng bảo quản rất dễ gây ra nổ mạnh đáng sợ như trước mắt, xin các vị thường ngày không nên ở trong biệt quán Ủng cung làm thực nghiệm nguy hiểm lớn như vậy. Hành vi của các ngươi đã tạo thành uy h**p rất lớn với sinh mệnh của những người khác.”
Nam tử đen gầy nguyên bản không nói được một lời, nháy mắt nhảy đến trước mặt Tần Tử Sở.
Hắn trừng lớn đôi mắt híp, không dám tin nói: “Ngươi không phải là Tử Sở công tử Tần quốc sao? Tại sao hiểu mấy thứ này?”
Tần Tử Sở không trả lời câu hỏi của nam tử, nhìn hắn nhẹ giọng nói vài thường thức mà học sinh trung học cơ sở đều hiểu được: “Vôi sống thêm nước, có thể nấu chín trứng gà. Ban đêm đi ngang qua bãi tha ma thấy ‘Ma trơi’ là bạch lân*.”
*lân: phốt-pho. Ma trơi là hiện tượng các hợp chất phốt-pho từ xương người và các sinh vật dưới mồ thoát ra ngoài, gặp không khí thì bốc cháy. Lửa ma trơi lập lòe, khi ẩn khi hiện.
Đôi mắt nhỏ của nam tử đen gầy lập tức sáng lên, không ngừng gật đầu.
Hắn khoanh chân ngồi trước mặt Tần Tử Sở, hăng hái cao vút, thông suốt nói: “Được, Tử Sở công tử hiểu được không ít, tỉ lệ ngươi nói trước đó ta tin, không tiếp tục làm ở nơi có nhiều người, cũng sẽ không nói nhiều ra ngoài.”
Tần Tử Sở nhất thời cảm thấy đám đệ tử Mặc gia này hết sức thẳng thắn đáng yêu.
Hắn cười cảm kích nói: “Đa tạ các vị. Nhưng Tử Sở vẫn còn có việc khác muốn nhờ.”
“Việc gì? Tử Sở công tử mời nói!” Có việc trước làm nền, Tần Tử Sở nói gì, nam tử đen gầy nhìn hắn cũng thuận mắt.
Tần Tử Sở miêu tả sa bàn đơn giản cho nam tử một lần, nam tử không ngừng gật đầu, ánh mắt tỏa sáng, miệng lập tức lẩm bẩm nói: “Làm được, làm được, cái này rất dễ dàng. Có điều là, Tử Sở công tử có thể có loại ý nghĩ này thật là quá ngạc nhiên.”
Tầm mắt Doanh Chính đảo một vòng trong sân, thấy những người khác nghe theo lời nam tử đen gầy, không ai xen vào, hắn nhịn không được nheo mắt lại.
Doanh Chính chợt nói: “Nếu Cự Tử* đi vào Đại Tần ta, cần gì mai danh ẩn tích làm một môn khách bình thường chứ?”
*Cự Tử: các đệ tử đời sau kế nhiệm Mặc Tử đều xưng là Cự Tử. Một đệ tử muốn trở thành Cự Tử thì phải là người văn võ song toàn, có cả trí tuệ lẫn võ công cao cường. Tương truyền Yên Đan thái tử của nước Yên là một trong số các đời Cự Tử của Mặc Gia. Kinh Kha cũng là đệ tử của Mặc Gia.
Một lời của hắn thốt ra, không khí cả sân đều cứng nhắc.
Vẻ mặt nam tử đen gầy xoay chuyển, biểu tình say mê nghiên cứu khoa học trước đó đã tiêu tan, khí chất cả người thay đổi, đã lộ ra ba phần khí thế uy h**p.
Doanh Chính tựa hồ cảm thấy sự thay đổi khí thế trên người nam tử rất thú vị, nhếch khóe miệng, hơi nheo hai mắt lại.
Hắn thậm chí không cần thay đổi động tác trên người, ánh mắt đã làm nam tử đối diện trán đổ mồ hôi lạnh.
Hơn mười đệ tử Mặc gia cùng một chỗ nhịn không được cũng lui về phía sau nam tử, tay hướng bên hông s* s**ng, làm ra động tác lấy vũ khí.
Tầm mắt Tần Tử Sở đảo quanh giữa bầu không khí căng thẳng nhằm chứng minh sự hiện diện của hai người bọn họ.
Hắn trực tiếp đưa tay gõ mặt bàn ba cái, thần sắc không thay đổi mỉm cười nói: “Nếu các ngươi có hứng thú, một hồi từ từ trao đổi tình cảm được không? Xin cho chúng ta trở lại vấn đề chính.”
Không cho Doanh Chính và đệ tử Mặc gia thời gian phản đối, Tần Tử Sở lấy ra bản đồ nội thị đưa tới, không chút che giấu trải trên mặt bàn.
Ngón tay tinh tế của hắn chỉ ranh giới giữa Tần Triệu, sau đó nhẹ giọng hỏi: “Lý Mục tướng quân đến chưa?”
Nội thị quỳ trên mặt đất nhẹ giọng nói nhỏ: “Tướng quân không đến một khắc có thể chạy tới.”
Tần Tử Sở gật đầu, nội thị lập tức lui ra.
Hắn đưa mắt nhìn về phía nam tử đen gầy, vẻ mặt không thay đổi nói: “Còn không biết xưng hô với tiên sinh như thế nào?”
“Gọi ta Kế Mặc đi.” Nam tử đen gầy có chút chần chờ, thấy Tần Tử Sở tựa hồ đối với thân phận khác của hắn không có chút hứng thú, sau khi do dự một chút, ngồi trở lại bàn, thu lại khí thế cả người.
Tần Tử Sở lần thứ hai nhắc lại quan điểm của mình: “Nói vậy Tằng Hồ tiên sinh nói qua với các vị điều kiện Tử Sở chiêu mộ các vị trở thành môn khách, cho nên, các vị nên làm như thế nào, ta lại nên làm như thế nào, trong lòng các vị đều biết. Thân phận khác của các vị ta không hứng thú, chỉ cần không phạm thượng làm loạn trong Tần quốc ta, thích làm gì thì làm.”
Ngay sau đó, hắn chỉ vào bản đồ không tinh xảo nói: “Kế Mặc tiên sinh có thể đem vài vị trí này làm thành sa bàn với địa hình kỹ càng tỉ mỉ sao?”
Kế Mặc nhìn bản đồ vốn phải là báu vật bí mật trong Tần quốc lại dễ dàng triển lãm trước mắt hắn, nhưng trong lòng Kế Mặc vẫn không có cảm giác.
“… Tử Sở công tử làm sa bàn là để đánh giặc sao? Học phái Mặc gia chúng ta chủ trương không tấn công.” Ánh mắt của hắn tràn ngập kháng cự.
Tần Tử Sở ngẩng đầu lên, nhìn thẳng hán tử đen gầy trước mắt, bình tĩnh nói: “Vậy thì không tính trong lương bổng Tử Sở cấp, tính vào chi phí khác.”
“Tử Sở công tử, cái này không giống.” Kế Mặc lắc đầu, lần thứ hai cự tuyệt Tần Tử Sở.
Tần Tử Sở nghe vậy nở nụ cười.
Hắn nghĩ thầm: đám kỹ thuật này còn rất có nguyên tắc.
Nhưng thời điểm nguyên tắc của Mặc gia và mình trái ngược, Tần Tử Sở biết mình có thể tự tay đánh vỡ hy vọng ảo tưởng của họ.
“Kế Mặc tiên sinh, xu thế tất yếu trong thiên hạ hợp lâu tất phân, phân lâu tất hợp. Trước mắt Đại Tần ta nhất thống thiên hạ đã là xu thế không thể nghịch chuyển. Chẳng lẽ ngươi cho rằng Tần triều ta bất động, các nước chư hầu khác sẽ bất động sao? Triệu quốc và Yến quốc chiến tranh không ngừng, Tề quốc đã từng bị ngũ quốc liên hợp tiến đánh, Tam Tấn phân tranh không ngừng! Không có ngày nào yên ổn, chịu khổ là dân chúng trong thiên hạ, bọn họ cần nghỉ ngơi lấy sức, yên bình sống qua ngày —— thà làm khuyển thời bình, không làm người loạn thế.” Tần Tử Sở nhấn mạnh.
Nói đến đây, hắn phát ra một tiếng cười lạnh, “Ta kính trọng các vị, là bởi vì Mặc gia cũng là học giả có nghiên cứu sôi nổi, lại hết sức thiết thực, nhưng chủ trương chính trị của các vị, so với Tử Sở còn ngây thơ hơn, cũng không nên không hiểu chuyện.”
“Tốt lắm, tại thương ngôn thương*, các vị bằng lòng làm sa bàn cho Tử Sở sao? Nếu không bằng lòng, xem như Tử Sở không đề cập qua thỉnh cầu này, ta ra cửa lập tức triệu tập thợ thủ công đến làm, chư vị vẫn nghiên cứu việc đồng áng.” Khẩu khí của Tần Tử Sở khôi phục ôn hòa.
*tại thương ngôn thương: tức là thương gia đứng ở lập trường buôn bán thảo luận vấn đề, nhìn vấn đề theo góc độ kinh tế thị trường
Nhưng Kế Mặc nhìn Tần Tử Sở lại không nhịn được thở dài.
Hắn nhẹ giọng nói: “Làm xong sa bàn, đám thợ thủ công kia e rằng phải mất mạng đi?”
Tần Tử Sở cười cười, không trả lời câu hỏi của hắn.
Hắn biết đệ tử Mặc gia đã cho rằng hắn nham hiểm, nhưng Tần Tử Sở nghĩ thầm rằng: thợ thủ công có thể làm ra sa bàn quý giá như vậy, ta đương nhiên muốn giữ bọn họ lại để duy trì phát triển tài nguyên.

Chiêu mộ được cả người đứng đầu Mặc gia, TS lời rồi (mà cũng phải cám ơn con mắt tinh tường của AC nữa) ^^