
Sau khi Kế Mặc im lặng hồi lâu, cơ hồ là nghiến răng nghiến lợi nói: “Được, chúng ta làm vật ấy.”
Hắn thở hổn hển, cố gắng đè nén cảm xúc nói: “Nhưng Tử Sở công tử, thợ thủ công cũng là người, bọn họ…”
Tần Tử Sở lắc đầu cười, mang giọng điệu chơi xấu nói: “Ta chưa nói muốn giết bọn họ a. Bất quá, nếu Kế Mặc tiên sinh chấp nhận việc này, vậy sẽ phải làm phiền các ngươi —— a, đúng rồi, ngươi sợ nhóm thợ thủ công bị giết hại phải không? Ta sẽ để bọn họ chạy tới, theo các ngươi học cách làm sa bàn, sau khi làm ra thêm nhiều sa bàn thì thả về.”
Vẻ mặt nhẫn nại của Kế Mặc cứng đờ, trong mắt tràn đầy ý tố cáo “Ngươi chơi xấu”.
Tần Tử Sở vẫn ôn hòa duy trì nụ cười trên mặt, làm bộ như vô sỉ không hiểu ánh mắt của hắn.
Hai người nhìn nhau, không khỏi trầm mặc.
Một lát sau, Kế Mặc chà xát bàn tay, hết sức nghẹn khuất thở dài.
Hắn gật gù đắc ý, lần nữa ngồi đối diện Tần Tử Sở, cười khổ nói: “Hai năm lương bổng của Tử Sở công tử, thực sự không đủ trả cho tri thức. Hôm nay công tử mới nói mấy câu? Thiên lôi chấn mà đệ tử Mặc gia ta nghiên cứu hơn một năm đã bị công tử vạch trần đáp án, không liên can gì đến chúng ta nữa; sa bàn vốn là không muốn tiếp nhận cũng thành thật làm.”
Tần Tử Sở chớp chớp đôi mắt, dùng giọng điệu hồn nhiên vô tội nói: “Mặc gia vốn phục vụ Trịnh quốc, nhưng Trịnh quốc đã sớm diệt vong —— cái này còn chưa đủ để chứng minh Mặc gia không thích hợp chinh chiến thiên hạ sao?”
“Nhưng Mặc gia ta cũng không phải chỉ có vũ khí.” Kế Mặc cố chấp trả lời một câu.
Tần Tử Sở nghe vậy cười càng thêm vui vẻ.
Hắn lắc đầu, dùng một giọng điệu không đồng ý nói: “Tử Sở cho rằng, tiên sinh sai. Kỹ thuật đối với chiến tranh có ảnh hưởng rất lớn, thậm chí có thể đưa đến ảnh hưởng có tính quyết định. Nhưng Kế Mặc tiên sinh có thể cam đoan tri thức của Mặc gia không bị ai biết sao? Không thể! Nếu không phải đã nói trước với Tử Sở, chỉ sợ kết quả hôm nay các ngươi đạt được, ngày mai tiên sinh liền đem công khai. Mà mất đi ưu thế tuyệt đối của lực lượng, một lần nữa trở lại tình trạng thực lực kém chẳng có bao nhiêu, tri thức nhiều hơn nữa cũng vô dụng. Quan trọng hơn là, bất luận thực lực cường đại cỡ nào, điều kiện tiên quyết là có được một người lãnh đạo sáng suốt, mới có thể phát huy tác dụng mạnh mẽ. Mặc gia sai, không phải là vì truyền lại tư tưởng, mà là lầm tưởng chỉ cần nắm giữ lực lượng thì có thể khống chế tất cả.”
Tần Tử Sở nói xong lời này, nội thị đã nhẹ giọng nói ngoài sân: “Công tử, Lý Mục tướng quân đến.”
“Cho Lý Mục tướng quân vào đi.” Tần Tử Sở gật đầu, nội thị lập tức xoay người ra cửa, dẫn theo Lý Mục tiến vào.
Tần Tử Sở cũng không thích thần tử hướng hắn quỳ lạy, bởi vậy đã sớm miễn thói quen này cho các đại thần, Lý Mục vẫn chưa theo đại quân, gần đây thường ra vào cung Hàm Dương, điểm này hiểu rất rõ.
Hắn trực tiếp ngồi trước mặt Tần Tử Sở, mở miệng nói: “Nghe nói công tử có việc tìm Lý Mục.”
Tần Tử Sở gật đầu, cùng Lý Mục dời tầm mắt về đệ tử Mặc gia đối diện, bàn giao kế hoạch của mình.
Hai mắt Lý Mục lập tức sáng lên, cao giọng nói: “Nếu có khí cụ này, việc công thành nhất định có thể sự bán công bội*! Lý Mục bằng lòng trợ giúp công tử.”
*sự bán công bội: dùng một nửa sức mà hiệu quả gấp đôi
“Như vậy việc này cứ giao cho Lý Mục tướng quân theo Kế Mặc tiên sinh cùng nhau hoàn thành. Vừa lúc tướng quân chưa đi, một khi hoàn thành, lập tức mang theo sa bàn chạy tới tiền tuyến.” Tần Tử Sở nghe được đáp án vừa lòng, đem toàn bộ nhiệm vụ giao xuống.
Đạt được mục đích trong lòng, hắn không ở lại nữa, trực tiếp mang theo Doanh Chính cáo từ.
Ngồi trong xe ngựa, Tần Tử Sở có chút rầu rĩ vùi vào cổ Doanh Chính, cả người đều dựa vào hắn mới có thể ngồi vững.
Doanh Chính nhẹ nhàng v**t v* gò má của Tần Tử Sở, thấp giọng quan tâm: “Có phải lại không thoải mái không? Trẫm cưỡi ngựa mang ngươi đi.”
Tần Tử Sở đem mặt chôn vào cổ Doanh Chính, lắc đầu.
Âm thanh hắn mềm mại nói: “Không bao lâu, ta sẽ phải lên ngôi làm Tần vương. Chúng ta cũng không thể ra cửa liền cưỡi ngựa, nếu không thật không có có uy nghi.”
“Nhưng ngươi không thoải mái, cưỡi ngựa thì sao? Đại Tần ta vốn không giống các nước phía đông để ý việc này.” Doanh Chính nâng hai má của Tần Tử Sở lên, đau lòng v**t v* trán hắn.
Tần Tử Sở nhịn không được nhắm mắt lại, đem sức nặng toàn thân giao phó cho Doanh Chính.
Tần Tử Sở ôn nhu nói: “Thật là thoải mái.”
Doanh Chính nhìn về phía Tần Tử Sở hôm nay có biểu hiện thân mật ngoài ý muốn đối với hắn, hơi suy nghĩ một chút liền hiểu được mấu chốt trong đó.
Doanh Chính hôn trán Tần Tử Sở, đem hắn kéo vào ngực, ngữ điệu ôn nhu nói: “Tử Sở, không cần có những lo lắng khác, trẫm không nghĩ nhiều. Trẫm biết ngươi ham mê không phải là quyền lợi đế vương, huống chi, ngươi ở vị trí này, so với bất kỳ kẻ nào, trẫm cũng cảm thấy an tâm.”
Tần Tử Sở nhịn không được càng đưa tay vây chặt quanh hông Doanh Chính.
Âm thanh hắn lộ ra vẻ mê mang: “A Chính, chiến xa Tần quốc oai phong trên chiến trường là của ngươi, ngay cả sa bàn cũng khai quật đầu tiên trong lăng Tần Thủy Hoàng. Bây giờ chuyện ta đã làm, kỳ thật là lặp lại công trạng của ngươi, nhưng tại sao ngươi chưa bao giờ nói?”
Doanh Chính thấp giọng mỉm cười: “Trẫm cũng không biết mình đem bao nhiêu đồ vật chôn theo vào lăng tẩm —— nguyên lai có sa bàn sao?”
Tần Tử Sở nhịn không được cười theo: “Chớ trêu chọc ta. Ta biết lúc nhắc tới sa bàn, ngươi không phải là thật sự kinh ngạc, nếu không lực lĩnh ngộ của ngươi cũng quá kinh người. Ta đây hai ngày mới nhớ tới chuyện này, thật sự là xấu hổ chết.”
Doanh Chính cười vỗ nhẹ lưng Tần Tử Sở, ngữ điệu ôn nhu như nước chảy: “Chỉ cần ngươi có thể cao hứng, trẫm cũng rất vui vẻ.”
“Ngươi có thể luôn ở cạnh ta thật sự là quá tốt, làm cho ta an tâm.” Tần Tử Sở kéo Doanh Chính nằm ngửa trong buồng xe, còn mình tựa vào cánh tay Doanh Chính, nghiêng đầu hướng về ánh mắt Doanh Chính.
Hai người theo sự lay động của xe ngựa đang đi, tầm mắt xê dịch vội vàng tìm kiếm đối phương, không ngừng tươi cười với đối phương.
Doanh Chính duỗi cánh tay ra, trực tiếp đè chặt Tần Tử Sở vào ngực mình, nhấc chân kẹp hai chân Tần Tử Sở ở giữa chân mình.
Hai người thân mật khăng khít dính sát vào cùng một chỗ.
Xe ngựa đột nhiên lay động một trận, Tần Tử Sở nhất thời phát ra một giọng mũi trầm thấp.
Trong âm thanh của hắn đầy áp lực và nhẫn nại, nhịn không được thẳng lưng, hướng lên người Doanh Chính cọ xát.
Thân thể Doanh Chính căng thẳng theo, càng thêm dùng sức ôm hắn vào ngực.
Từng đợt dao động ma xát đẩy đưa Tần Tử Sở, hắn cắn chặt môi, nhưng hô hấp lại càng lúc càng nhanh, Doanh Chính dứt khoát vén trường bào lên, đưa tay vào.
Lập tức, Tần Tử Sở gần như tựa đầu chôn vào cổ hắn, hoàn toàn dán lên người Doanh Chính.
Không biết qua bao lâu, Tần Tử Sở phát ra một tiếng thả lỏng, Doanh Chính thuận thế rút tay về.
Dùng khăn vải lau đi dấu vết trong lòng bàn tay, Doanh Chính cười đem khăn nhét vào ngực, ghé vào tai Tần Tử Sở nói: “Trẫm cũng muốn lưu lại để làm kỷ niệm.”
Tần Tử Sở vốn còn có chút mơ hồ lập tức ngồi ngay ngắn, song mâu long lanh trừng đến tròn xoe.
Σ(っ °Д °;)っ không phải là sưu tập răng sữa của ngươi làm kỷ niệm sao?
Doanh Chính, lòng dạ ngươi cũng quá hẹp hòi ! !
Đem bí mật trả lại cho ta! ! !
Không đợi Tần Tử Sở kịp phản ứng, Doanh Chính đã ôm hắn về trong ngực, v**t v* sống lưng Tần Tử Sở, xấu xa nói: “Thế nào, không say xe sao?”
Có một số việc chính là như vậy, lúc dời đi sự chú ý thì không có gì, nhưng một khi bị người ta nhắc, thoáng chốc liền trở nên không cách nào nhịn được.
Tần Tử Sở nhất thời cảm nhận được ác ý của Doanh Chính.
Một sự ghê tởm từ dạ dày cuồn cuộn đi lên, làm cho sắc mặt hắn trắng bệch, dựa vào ngực Doanh Chính không dám nhúc nhích.
Doanh Chính ôm Tần Tử Sở ngồi dựa vào vách xe, v**t v* lưng hắn từng chút để trấn an.
Thời điểm Tần Tử Sở không thể nhịn được nữa, bọn họ rốt cuộc về tới cung Hàm Dương.
Doanh Chính quỳ một gối trong buồng xe, thật cẩn thận thay Tần Tử Sở vuốt phẳng vạt áo, tránh bị người khác nhìn thấu quan hệ giữa hai người.
Hắn chợt ngẩng đầu nhìn vào mắt Tần Tử Sở, thấp giọng nói: “Trẫm cảm thấy quần yếm mà ngươi lên án trong thời gian dài rất tốt.”
Sắc mặt tái nhợt của Tần Tử Sở nháy mắt phủ một màu đỏ ửng.
Thấy hắn như thế, Doanh Chính lộ ra vẻ yên tâm, đứng dậy nhẹ nhàng v**t v* gò má của hắn, nói: “Như vậy sắc mặt xinh đẹp hơn nhiều.”
Lúc xuống xe, Doanh Chính bỗng không còn sóng vai đi cùng Tần Tử Sở, mà là yên lặng đi sau một bước, theo sau hắn.
“… A Chính, đây là vì sao?” Tần Tử Sở nhìn về phía Doanh Chính, ánh mắt tràn đầy khó hiểu.
Doanh Chính bình tĩnh nở nụ cười, giống như hắn đã tự hỏi qua vấn đề này mấy ngàn lần, tự nhiên nói: “Trẫm không thể giả vờ làm tiểu hài tử, cùng đi một chỗ với ngươi. Đi ở phía sau ngươi, trẫm mới có thể yên tâm, như vậy sẽ không ai có thể lướt qua trẫm ám sát ngươi.”
Tần Tử Sở hốc mắt đỏ lên, suýt nữa rơi lệ.
Cho tới bây giờ hắn không nghĩ tới, Doanh Chính trời sinh vì quyền thế, có thể nhượng bộ vì mình như vậy.

(*˘︶˘*).。.:*♡ nơi thể hiện tình cảm của 2 người…