Loạn Tần - Kim Linh Tử

Chương 123

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

♡ Chương 123 ♡Dĩ dật đãi lao

(Lấy an nhàn đối phó với mỏi mệt)

tumblr_mab0ttIZGN1roozkr

Tần Tử Sở quay lưng lại che dấu hốc mắt đỏ lên của mình, ngẩng đầu bước đi về phía trước.

Doanh Chính lẳng lặng đi theo sau hắn, một bước không rời, duy trì khoảng cách giữa hai người.

Tần Tử Sở có thể cảm nhận được ánh mắt dịu dàng trước sau dừng trên lưng mình, làm mỗi lần hắn cất bước càng thêm ung dung.

Rốt cuộc trở lại trong hậu điện, Tần Tử Sở đột nhiên xoay người nói với nhóm cung nhân: “Đi ra ngoài, đóng cửa lại.”

 

Doanh Chính an tĩnh đứng tại chỗ, tầm mắt dừng trên mặt Tần Tử Sở, nhìn hắn nháy mắt loại bỏ khoảng cách giữa hai người.

Doanh Chính giơ cánh tay lên vây quanh eo của Tần Tử Sở, dán vào hai cánh môi mềm mại nhẹ nhàng v**t v*.

Đáng tiếc, không đợi hắn làm gì nhiều, sắc mặt Doanh Chính đã đại biến, một tay đẩy Tần Tử Sở ra.

“… Ngươi lại thay răng?” Cảm động trên mặt Tần Tử Sở mất đi, lưu lại một màu đỏ ửng cổ quái trên má.

Hắn nhìn Doanh Chính, trong tầm mắt tràn ngập ý nén cười, nhưng bả vai lại rung động không thôi.

Doanh Chính phun ra hai cái răng trắng, giương mắt nhìn về phía Tần Tử Sở, bỗng nhiên nói: “Chờ chúng nó mọc ra, chuyện thay răng của trẫm liền kết thúc.”

Tần Tử Sở nghĩ đến gì đó, đỏ ửng trên mặt chợt lóe qua.

Hắn đi lên trước, đem môi dán lên Doanh Chính, vừa chạm liền phân ra.

Sau đó, Tần Tử Sở ôn nhu nói: “Vừa rồi ngươi không thay răng, ta cũng không cự tuyệt thân cận —— nhưng ta cảm thấy cả đời mình cũng sẽ không quên một màn kia.”

# nụ hôn đầu tiên cùng nam thần, nam thần lại thay răng #

# nam thần vì sao luôn thay răng #

# ngay cả răng sữa cũng lung lay, như vậy thân mật thật sự không thành vấn đề sao? #

Mặt Doanh Chính tối sầm, đè Tần Tử Sở vào ngực mình, tức giận bất bình nói: “Ngươi phải nhắc tới chuyện này sao?”

Tần Tử Sở rốt cuộc nhịn không được cười to lên, kề sát Doanh Chính cười đến cả người run rẩy.

Hắn kề tai Doanh Chính nói: “Cơ hội hiếm a? Không có mấy người có thể vào lúc hôn môi phát hiện răng đối phương rớt ra?”

Doanh Chính không quá dùng sức vỗ mông Tần Tử Sở một cái, sa sầm mặt nói: “Xuống, đừng náo loạn.”

Tần Tử Sở chẳng những không rời xa Doanh Chính, ngược lại được một tấc lại muốn tiến một thước, đưa tay nắm sau gáy hắn, bắt lấy tóc dài đen nhánh mà Doanh Chính tùy tiện buộc thành đuôi sam, dùng sức đè đầu hắn, trực tiếp ấn môi lên.

Đôi môi mềm mại mang theo ấm áp nhàn nhạt, Doanh Chính lập tức bị sự chủ động thân mật của Tần Tử Sở hàng phục.

Hai cánh tay hắn đột nhiên dùng sức, trói chặt thân thể mảnh khảnh trong ngực, giống như dã thú đói khát rốt cuộc lùng bắt được con mồi ngưỡng mộ trong lòng, không ngừng nhấm nháp hai cánh môi của Tần Tử Sở, vội vàng chui vào khe hở giữa răng môi, cạy mở nơi bí ẩn tìm được bảo tàng.

Tần Tử Sở ôn hòa phối hợp với sự tiến công của Doanh Chính, mặc cho hắn ở trong miệng mình khuấy đảo.

Ngón tay Tần Tử Sở xuyên vào tóc Doanh Chính, nhẹ nhàng cọ xát mái tóc chắc khỏe bóng loáng của Doanh Chính, cảm giác tuyệt vời làm hắn nhịn không được kéo khăn buộc chặt tóc ra.

Doanh Chính không ngừng đẩy Tần Tử Sở, đặt hắn trên cây cột điêu khắc hoa văn tinh mỹ, Tần Tử Sở ngẩng đầu lên, tiếng thở gấp không ngừng bên tai, trường bào hoa lệ trên người Tần Tử Sở trở nên tán loạn.

“A Chính.” Tần Tử Sở nắm tóc Doanh Chính, ánh mắt mê mang nhẹ giọng gọi tên hắn.

Doanh Chính đang vùi đầu vào giữa vạt áo lỏng lẻo của Tần Tử Sở, phần cổ trắng nõn dưới miệng mặc cho hắn tùy ý nhấm nháp.

Nghe Tần Tử Sở gọi, Doanh Chính nhả ra, đứng dậy, bàn tay to dán lên hai má Tần Tử Sở khẽ vuốt, ôm hắn chậm rãi ngồi dưới đất, ngón tay đặt trên đôi môi trở nên đỏ bừng của Tần Tử Sở, v**t v* qua lại, chợt lộ ra một nụ cười.

“Nếu ngươi không phải là người nắm quyền của Tần quốc, đôi môi sưng thành như vậy, sợ rằng ra cửa sẽ có người nói lời đồn đại vô căn cứ.” Ngón tay Doanh Chính theo hàm dưới duyên dáng của Tần Tử Sở lướt xuống cổ, đầu ngón tay nhu ấn hầu kết vì hô hấp dồn dập mà chuyển động.

Hắn cười khẽ nói, “Bất quá bây giờ, tất cả mọi người phủ phục dưới chân ngươi, ngoại trừ trẫm không ai có thể nhìn thấy bộ dáng này của ngươi.”

Tần Tử Sở rốt cuộc lấy lại tinh thần.

Hắn đẩy móng vuốt của Doanh Chính ra, kéo vạt áo, trêu chọc nói: “A? Nếu ngươi sợ bị người ta biết như vậy, cũng sẽ không vào lúc ta đem cung nô đuổi ra sau cửa, đột nhiên xông lên —— ngươi nói bản thân hiện tại có tính là nam sủng không?”

Tầm mắt Doanh Chính dừng ở thắt lưng của Tần Tử Sở, nói: “Nếu nam sủng đều có thể giống trẫm, muốn làm gì thì làm đối với ngươi, chỉ sợ người người đều ngóng trông làm nam sủng của Tử Sở công tử.”

Nhớ tới trên xe ngựa, ngón tay suýt nữa xé ra thân thể của hắn, mặt Tần Tử Sở càng nóng.

Không đợi Tần Tử Sở nói gì, Doanh Chính đã ôm hắn vào ngực, dán vào tai hắn nhẹ giọng nói: “Ai dám đối đãi với ngươi giống như trẫm, trẫm nhất định phải đem hắn ngũ mã phân thây, sau đó đem ngươi trói lại, ngươi sẽ không còn được gặp bất kỳ kẻ nào.”

Doanh Chính nói xong, giống như là chợt nhớ tới gì đó, quét mắt nhìn trên dưới Tần Tử Sở.

“A Chính, làm sao vậy?” Tần Tử Sở sửa sang quần áo xong, định đứng dậy lại bị Doanh Chính dùng tay chặn bả vai, không thể động đậy.

Hắn không khỏi giương mắt nhìn về phía Doanh Chính.

Sau khi Doanh Chính tạm dừng một lát, bỗng nhiên nói: “Trước khi ngươi chưa tới nơi này, đã từng có… người quan hệ thân mật hay không?”

Cân nhắc thời kì Chiến quốc, thiếu nữ bỏ trốn và quả phụ tái giá đều là chuyện rất bình thường, Tần Tử Sở sảng khoái nói: “Thời điểm chưa gặp mặt ngươi, cuộc đời của ta đương nhiên là không thể khống chế.”

“…Vậy chính là từng có.” Sắc mặt Doanh Chính nháy mắt trầm xuống.

Tần Tử Sở vừa thấy hắn như thế, tâm tình vui vẻ vừa rồi biến mất theo.

Tần Tử Sở dùng tâm tình nhắc chuyện cũ nói: “Giống như ngươi chưa từng có? Không biết mấy chục nhi tử của Thủy Hoàng đế là từ đâu ra.”

Doanh Chính sắc mặt cứng đờ, hoàn toàn không để ý trên người Tần Tử Sở đã từng phát sinh cái gì, lập tức kiềm lại.

Hắn ôn nhu giải thích: “Trẫm lần đầu tiên ái mộ một người, người này chính là ngươi, nhưng ngươi đã có người ái mộ qua, cho nên trẫm rất không thoải mái.”

Tần Tử Sở theo bản năng phản bác: “Ngươi không thích cũng có thể tùy tiện sinh hài tử cùng người khác, hẳn là ta càng nên tức giận với ngươi.”

Nghe lời Tần Tử Sở nói, Doanh Chính nhất thời cảm thấy mình tự đẩy mình vào hoàn cảnh không xong.

Hắn lại một lần nữa ôm lấy Tần Tử Sở, dùng giọng điệu mang theo chút làm nũng nói: “Trẫm cảm thấy không vui —— vì sao không thể gặp ngươi sớm một chút.”

Tần Tử Sở giống như an ủi động vật làm nũng, nhẹ nhàng v**t v* lưng Doanh Chính.

Hắn ôn hòa giải thích: “Ngươi thích chính là ta từng trải qua nhân sinh trước đây, không có chuyện này cũng sẽ không có ta hiện tại; ta thích cũng là ngươi bây giờ. Cho nên, không cần vì chuyện không cần thiết rối rắm khổ sở.”

“Nhưng trẫm vừa nghĩ tới đã từng có kẻ giống như trẫm thưởng thức qua ngươi, liền muốn giết hắn —— hay là bọn hắn?” Doanh Chính nói chuyện, không khỏi lại lộ ra sát ý.

Tần Tử Sở không trả lời vấn đề này nữa.

Hắn đương nhiên có thể nói với Doanh Chính “Không có bất cứ người nào”, nhưng hắn đã nắm được ý chính của việc này.

Doanh Chính để ý cũng không phải là hắn đã từng làm tới mức độ nào, mà là hắn đã từng mở rộng cửa lòng đối với những người khác, Doanh Chính sẽ không vui.

Chiếm hữu dục đáng giận.

“Chờ trẫm chết, mang ngươi vào hoàng lăng quả nhiên là quyết định tốt.” Trầm mặc hồi lâu, Doanh Chính bỗng mở miệng.

Hắn gật đầu, như là tán thành cách nói của mình: “Dù chuyện lúc trước trẫm không khống chế được, ít nhất sau này ngươi vĩnh viễn thuộc về trẫm.”

Tần Tử Sở không thể nói rốt cuộc là cảm động hay sợ hãi.

Hiểu biết của Tần Tử Sở đối với Doanh Chính làm trong lòng Tần Tử Sở rõ, lời Doanh Chính đã nói không phải là một câu tâm tình, mà là ý tưởng chân thật trong nội tâm của hắn.

Nhưng liên quan tới tương lai, Tần Tử Sở đã làm ra hứa hẹn với Doanh Chính.

Như vậy, bất luận hai người bọn họ, sinh mệnh của ai kết thúc trước, hắn cũng có thể mặc cho Doanh Chính an bài tương lai của hắn.

Vì thế, Tần Tử Sở đẩy vai Doanh Chính, thấp giọng nói: “Đứng lên đi, còn có rất nhiều chuyện cần xử lý.”

Thấy Tần Tử Sở không nói bất kỳ một câu nào về tình nhân cũ, Doanh Chính cũng chậm rãi khôi phục tâm tình.

Sau khi đứng dậy, hắn yêu cầu: “Chải đầu cho trẫm đi.”

Tần Tử Sở nhịn không được nở nụ cười: “Ta còn tưởng rằng ngươi sẽ muốn ta đem răng của ngươi cất kỹ.”

Doanh Chính cúi đầu, nhìn thấy hai cái răng sữa cuối cùng Tần Tử Sở vẫn luôn nắm trong lòng bàn tay.

Tư Mã Thượng mang theo hai mươi vạn hùng binh cuối cùng của Triệu quốc trấn thủ tại Tấn Dương.

Vẻ mặt hắn trang nghiêm nhìn quân Tần vô hạn dưới thành, tâm tình bi tráng.

Có lẽ đây chính là trận chiến cuối cùng của hắn, nhưng quốc chủ nguyện ý tín nhiệm hắn, đem toàn bộ binh lực cuối cùng của Triệu quốc giao cho hắn, Tư Mã Thượng nhất định thề sống chết bảo vệ Triệu quốc, không cho Triệu quốc diệt vong.

Nếu Triệu quốc có thể kháng cự tộc Hung nô xâm chiếm, có thể bẻ gẫy ám toán của Yến quốc, cũng có thể cố gắng vượt qua thất bại của trận chiến Trường Bình và Hàm Đan, như vậy quốc gia lay động trong mưa gió mấy trăm năm, nhất định cũng có thể sống qua lần công kích này của quân Tần.

Tư Mã Thượng chậm rãi đi xuống thành lâu, nhìn thấy mũi tên vẫn chưa gỡ xuống trên vai binh sĩ thủ thành, bỗng nhiên dừng bước lại.

Hắn quỳ một gối xuống trước mặt binh lính trẻ, cố gắng nở nụ cười, hết sức ôn hòa nói: “Ngươi sao không đi chữa trị?”

Tiểu chiến sĩ cố gắng s* s**ng vết máu trên mặt, lại chỉ làm cho mình thoạt nhìn càng không xong.

Hắn nghiêm túc nói: “Vết thương nhỏ mà thôi, ta đi xuống trị thương thì người thủ thành càng thiếu. Ta không thể để cho Triệu quốc vong, quân Tần thích nhất là giết người Triệu chúng ta, ta phải bảo vệ nương ta và vợ ta.”

Tư Mã Thượng dùng sức vỗ vai tiểu chiến sĩ, đem hắn đặt lên tường thành, cởi bỏ áo giáp của tiểu chiến sĩ.

Trên tay hắn dùng một chút lực, cực kỳ thành thạo, cứng rắn rút mũi tên ra.

Gần miệng vết thương đã có chút sưng đỏ thối rữa, Tư Mã Thượng không ngại giúp tiểu chiến sĩ hút máu mủ phun sang một bên.

Hắn đỏ vành mắt cao giọng nói: “Đúng, binh sĩ Triệu quốc chúng ta gan dạ không sợ chết, Triệu quốc sẽ không diệt vong!”

Tiểu tướng Lý Tín lần này tấn công Triệu, vì giết địch dũng mãnh mà biểu hiện năng lực, nghe trướng Triệu la hét bên ngoài, vẻ mặt ngày càng phẫn nộ.

Nhưng chủ soái quân Tần là Vương Tiễn ngồi trong soái trướng, nhìn bản đồ địa hình trải trên mặt bàn, giống như là một chút cũng không nghe được.

“Tướng quân, Tử Sở công tử phái ra hai mươi vạn hùng binh, tại sao chúng ta ở trong quân doanh làm rùa đen, không đi ra ngoài giết quân Triệu không còn manh giáp!” Lý Tín rốt cuộc không nhịn được, nhảy dựng lên nổi giận đùng đùng hỏi.

Vương Tiễn cũng không thèm nhìn tới Lý Tín, trầm giọng nói: “Ngồi xuống!”

Trong lòng Lý Tín đối với chủ soái hết sức uy nghiêm này có chút e ngại, bị Vương Tiễn quát, hắn không khỏi ngồi lại chỗ.

Nhưng ánh mắt Lý Tín lại nhìn chằm chằm Vương Tiễn, hy vọng Vương Tiễn có thể trả lời câu hỏi của mình.

Vương Tiễn lại một lần nữa suy tính bày bố chiến tranh như thế nào, trong lòng suy tính thỏa đáng phải an bài ra sao, mới liếc Lý Tín một cái, mở miệng nói: “Ai binh tất thắng*, ngươi quá xúc động.”

*Ai binh tất thắng: quân đội bị áp bức vùng lên mà chiến đấu thì nhất định sẽ chiến thắng

“…Ý tướng quân là?”

Vương Tiễn tự tin mỉm cười: “Chúng ta dĩ dật đãi lao, hao mòn khí thế của quân Triệu, làm cho bọn họ kiệt sức mà hàng!”

tumblr_mab0ttIZGN1roozkr

Nụ hôn đầu tiên… cũng khác người ta =))

Bình Luận (0)
Comment