
Thái Hành Sơn hùng vĩ ở phía Đông, Lữ Lương Sơn sừng sững ở phía Tây, giữa mây trời, hai ngọn núi bao vây phía sau, sông Phần chạy từ Bắc vào Nam —— Tấn Dương quả là dễ thủ khó công!
Nếu muốn tiến công, Vương Tiễn đương nhiên là có lòng tin đánh bại quân Triệu.
Nhưng dự tính của Tần quốc là diệt Triệu, hai mươi vạn đại quân trong tay hắn là vì diệt Triệu mà đến, không phải vì đánh hạ một thành trì Tấn Dương này.
Vương Tiễn quyết định dùng trí, mà không phải tiêu hao quân tinh nhuệ với tâm lý nhất quyết tử chiến.
Sau khi quân Tần tự mình cày bừa vụ xuân xong, trực tiếp chuẩn bị đi biên giới Tần Triệu, không một chút trì hoãn.
Bởi vậy, khi tới Tấn Dương, toàn quân trên dưới đều cực kỳ mỏi mệt.
Lúc này vừa nghe nói chủ soái là tướng quân Vương Tiễn để bọn họ nghỉ ngơi, các chiến sĩ cảm thấy thở phào nhẹ nhõm.
Nhóm binh lính trong quân doanh vừa nghe tin này, đều trao đổi ánh mắt lẫn nhau.
Nhưng Tần quốc trị quân chặt chẽ cẩn thận, không ai nhiều lời đối với việc này.
Một tuần sau, các tướng sĩ quân Tần vốn thân thể mỏi mệt, thần kinh căng thẳng không thả lỏng, đều lơi lỏng xuống, không có mấy người còn có thể đúng hạn rời giường, tham gia huấn luyện sáng sớm; chưa tới hai tuần, mấy binh lính kiên trì còn lại cũng thả lỏng theo.
Đến lúc này, huấn luyện sáng sớm không một ai bước ra xếp hàng.
Vương Tiễn mang theo mấy viên đại tướng thủ hạ chợt xuất hiện vào sáng sớm.
Nhìn giáo trường trống rỗng, hắn xoa chòm râu trên cằm, vừa lòng gật đầu, Mông Ngao theo sau hắn nửa bước cũng mang vẻ mặt vui mừng.
Duy chỉ có Lý Tín tuổi trẻ nóng nảy, trên mặt hiện ra vẻ giận dữ, đứng tại chỗ siết chặt nắm tay.
“Tướng, tướng quân!” Rất nhiều tiểu đội trưởng thong dong đến, sợ tới mức mồ hôi lạnh đầy người, toàn bộ đều quỳ dưới chân Vương Tiễn, run cầm cập.
Không ngờ Vương Tiễn một câu trách cứ chưa nói, ngược lại dò hỏi: “Gần đây các chiến sĩ đều ngủ sao?”
Tiểu đội trưởng lập tức gật đầu, vội nói không ngừng: “Bọn họ ngủ rất sớm, chẳng qua là một đường chạy như bay tới nơi này nên đều mệt muốn chết rồi, không ra khỏi giường được.”
Vương Tiễn bình tĩnh nói: “Nếu buồn ngủ, vậy để cho bọn họ ngủ thêm một lát.”
“Dạ dạ dạ, đa tạ tướng quân khoan hồng.” Các tiểu đội trưởng đều biểu hiện thiên ân vạn tạ* đối với Vương Tiễn.
*thiên ân vạn tạ: cảm ơn ân huệ ngàn vạn lần
Lý Tín không để ý vẻ mặt hiền lành của Vương Tiễn, đột nhiên tiến lên hung hăng đá tiểu đội trưởng đáp lời một cước, đá văng ra hai thước có thừa.
Hắn cao giọng gầm lên: “Quân lệnh như sơn, người trái lệnh chém! Các ngươi dám lơi lỏng như vậy!”
Các tiểu đội trưởng bị sự tức giận của Lý Tín dọa sợ đến mức mặt không còn chút máu, một chữ cũng không dám nói.
Lời Lý Tín mặc dù không sai, nhưng các chiến sĩ cũng là người, bọn họ không giống tướng lãnh có xe ngựa thay cho đi bộ, dọc theo đường đi chỉ có thể dùng hai chân của mình lặn lội đường xa.
Ngàn dặm viễn chinh như thế, chiến sĩ kiên cường cũng không chống cự nổi với thân thể mệt mỏi.
Trước mắt lơi lỏng ham ngủ, chính là lẽ thường của con người.
Vương Tiễn đảo mắt nhìn về phía Lý Tín, không khỏi nhíu mày.
Hắn trầm giọng nói: “Lý Tín, quay lại! Ngươi đang làm cái gì? Những người này là tướng sĩ Đại Tần ta, để bọn họ nghỉ ngơi là ta cho phép.”
Trong đầu Lý Tín rõ Vương Tiễn căn bản chưa nói qua lời như thế, nhưng trước mắt chủ soái mở miệng, bất luận ra sao hắn cũng không thể không nể mặt, đành phải mang vẻ không phục lui trở về.
Vương Tiễn tự mình tiến lên nâng tiểu đội trưởng dậy, ôn hòa nói: “Để cho bọn họ nghỉ ngơi tốt, bình thường ăn nhiều thịt. Các ngươi lui ra đi.”
Nói xong, Vương Tiễn mang theo các tướng lĩnh trở lại soái trướng, để các tiểu đội trưởng không hiểu ra sao ở lại.
Trong lòng bọn họ nghĩ: các tướng quân đến kiểm tra huấn luyện sáng sớm, phát hiện bọn lính không tham dự lại không trách cứ, đây rốt cuộc là đang làm gì?
Điểm này chẳng những các tiểu đội trưởng nghĩ không ra, Lý Tín bị Vương Tiễn răn dạy cũng nghĩ không ra!
Trở lại soái trướng, Vương Tiễn thản nhiên liếc Lý Tín, ánh mắt hiện ra ý cười.
Hắn lắc đầu, nhẹ giọng cảm thán: “Quả nhiên là trẻ tuổi.”
Mông Ngao nghe Vương Tiễn nói xong, cười ha ha, đưa ra quạt hương bồ* giống như bàn tay to, vỗ vào vai Lý Tín.
*quạt hương bồ: quạt làm bằng lá cây hương bồ
Hắn vạch trần cách làm của Vương Tiễn, cao giọng nói: “Đường dài tiến quân, binh mệt ngựa đuối, ngươi cho là có mã cụ do công tử và tiểu công tử mới làm ra có thể tuyệt đối không sai sót sao?”
Trên mặt Lý Tín vẫn là vẻ mặt không phục, Vương Tiễn cười không nói.
Mông Ngao thân là phó tướng, đành phải từ giữa hoà giải, tốt bụng nói: “Ngươi tốt nhất nhìn cách tướng quân thực hiện, học nhiều một chút đi.”
Lý Tín đã nhìn không vừa mắt cách Vương Tiễn mang theo hai mươi vạn đại quân trú đóng ở biên cương, cả ngày phân tán, không khỏi có chút thành kiến với Vương Tiễn.
Hắn vốn tưởng rằng Vương Tiễn bao che các đội trưởng dưới trướng là vì mặt mũi, không ngờ lúc dùng bữa tối, lại nghe tiểu binh canh bên ngoài lều trại ha hả cười đùa nói: “Tướng quân lại hạ lệnh cho chúng ta mỗi ngày giết mấy con bò ăn.”
“Ha, ngươi chỉ biết có ăn thôi! Ngươi nghe được vậy thì có là gì? Ca ca nói cho ngươi biết, ta nghe nói tướng quân thấy chúng ta liên tục chạy tới nơi này mệt muốn chết, hạ lệnh trước mặt binh lính phụ trách trinh sát cẩn thận đề phòng, một khi phát hiện có quân Triệu xâm nhập, chỉ cần đốt lửa hiệu, bất luận ra sao không cần nghênh chiến.” Một binh sĩ khác bên cạnh hắn tùy tiện nói.
Trong tay hắn quơ một khối thịt lớn, ăn đến miệng chảy đầy mỡ.
Lý Tín nghe được càng nổi trận lôi đình, giận dữ phun ra một hơi, xoay người trở lại trong trướng sinh hờn dỗi.
Thịt bò làm sao dân chúng bình thường có thể ăn!
Tâm hắn nghĩ: Vương Tiễn lần này mua chuộc nhân tâm, lại kiên quyết không xuất chiến, chẳng lẽ hắn e ngại quân Triệu có thể thiện chiến, mới cố ý co đầu rút cổ không ra sao?
Vì sao ngay cả Mông Ngao tướng quân cũng nói giúp Vương Tiễn!
Nhưng bất luận Lý Tín không phục thế nào, hắn cũng không có quyền điều động đại quân, chỉ có thể ngồi trong doanh trướng tức giận.
Lúc này quân Tần nắm chắc thời gian hoàn toàn nghỉ ngơi, quân Triệu cũng được chủ soái Tư Mã Thượng hướng dẫn, không ngừng điều chỉnh chiến thuật.
Tư Mã Thượng có hiểu biết sâu về quân Tần.
Hắn biết rõ biện pháp thăng quan duy nhất của tướng sĩ Tần quốc chính là thu thập đầu lâu của đối thủ để thống kê công trạng.
Bởi vậy, Tư Mã Thượng không ngừng phái ra một ít binh sĩ, cố ý xuất hiện trong tầm mắt quân Tần, làm ra bộ dáng không chịu nổi đả kích, mỗi lần vừa thấy quân Tần điều động, không chút trật tự chạy trốn về.
Lý Tín trùng hợp là quân tiên phong đấu tranh anh dũng!
Nhìn thấy quân Triệu quấy nhiễu như thế, hắn làm sao nhẫn nại được.
Rốt cuộc không để ý tới lệnh của Vương Tiễn, Lý Tín mang theo một ngàn kỵ binh, trực tiếp xông tới giết.
Quân Triệu phái đi đều là bộ binh và kỵ binh không có mã cụ từ xưa, năng lực chạy trốn đường dài tuyệt đối không thể so với kỵ binh đổi mới của Tần quốc.
Lý Tín lần này lại giành được toàn thắng, cứng rắn giết ba trăm đầu người trở về lĩnh công!
Hắn xuất hiện trước mặt Vương Tiễn, ngẩng đầu ưỡn ngực, mãn nhãn không ai bì nổi, ánh mắt giễu cợt nhìn về phía Vương Tiễn.
Vương Tiễn không nói gì, chỉ gật đầu, bình tĩnh nói: “Ghi cho Lý Tín một công.”
Nhưng quay đầu, hắn lại một lần nữa phân phó: “Lý Tín, không nghe hiệu lệnh chủ soái, nể tình ngươi lần này không tạo thành tổn thất, ta không so đo cùng ngươi. Sau này không cho phép làm như vậy —— quân Triệu lần này thua, chẳng qua vì bọn họ không biết công tử đổi mới mã cụ, không chuẩn bị. Nếm qua lần thua này, quân Triệu sẽ không mắc mưu.”
Lý Tín nổi giận đùng đùng chắp tay nói: “Dạ!”
Hắn cũng không quay đầu lại xoay người bước đi, không chút che dấu mình bất mãn với Vương Tiễn.
Vương Tiễn không khỏi thở dài một tiếng.
Mông Ngao lại giận tái mặt, lo lắng nói: “Vương Tiễn tướng quân, chúng ta vốn muốn đem kỵ binh kiểu mới xem như đội quân thần kỳ theo cánh sườn* bao vây binh sĩ Triệu quốc, trước mắt bị Lý Tín để lộ bí mật, chẳng phải là kiếm củi ba năm thiêu một giờ?”
*cánh sườn: hai cánh quân hai bên khi đánh trận
Vương Tiễn nhìn về phía Mông Ngao, không khỏi nở nụ cười, bình tĩnh nói: “Chẳng lẽ trước kia công tử không đổi mới kỵ binh, quân Tần chúng ta không thể chiến thắng sao?”
Mông Ngao nghe xong cười ha ha, nói trắng ra: “Là ta tự mình luẩn quẩn, lần này đánh một trận thật tốt!”
Hai vị danh tướng rong ruổi sa trường nhiều năm nhìn nhau mỉm cười.
Vương Tiễn bỗng nói: “Tương kế tựu kế, nếu Lý Tín đã lộ ra bí mật của kỵ binh, chi bằng dứt khoát giết thám tử của quân Triệu đến thăm dò chúng ta, cũng làm bọn họ kinh sợ.”
“Còn có thể để quân Triệu đã cho ta trú đóng ở đây hơn ba tháng, rốt cuộc mất kiên nhẫn!” Mông Ngao cao hứng vỗ tay cười to.
“Cái gì? Ba trăm người lại bị quân Tần chặn giết trên đường? Điều đó không có khả năng!” Tư Mã Thượng đột nhiên đập lên mặt bàn.
Hắn cao giọng nói: “Triệu quốc mỗi năm đối kháng tộc Hung nô, kỵ binh hơn xa những quốc gia khác, quân Tần làm sao có thể chặn hết ba trăm người, làm cho bọn họ toàn bộ, đều bị giết?!”
Tư Mã Thượng không khỏi đứng lên, sau khi đi vài vòng trong doanh trướng, bỗng nói: “Chọn đội cảm tử một ngàn người, trở thành năm tổ, lại đi quấy nhiễu quân Tần, nhất định phải tìm hiểu rõ ràng vì sao bọn họ có được bản lĩnh mạnh như vậy.”
“Dạ, tướng quân!” Binh sĩ Triệu quốc tuân lệnh, lập tức thực hiện.
Nửa tháng sau, Tư Mã Thượng nhìn thấy chiến báo và bức vẽ chiến mã, không khỏi cười khổ.
Khó trách quân Tần có thể chặn lại hầu như toàn bộ ba trăm người trước đó và binh sĩ đến sau, nguyên lai chiến mã của bọn họ đã biến thành như vậy!
Không giống với chiến xa phổ biến của kỵ binh, một người một ngựa có thể phóng ra sức chiến đấu cực đại.
Một người một ngựa có thể không cần lo tính mạng của binh lính lái xe phía trước khó giữ, liên luỵ chiến sĩ phía sau cũng không cách nào chiến đấu, quân Tần chỉ cần binh sĩ cưỡi trên lưng ngựa, một tay khống chế chiến mã chạy băng băng, một tay cầm vũ khí, có thể lấy tính mạng của binh sĩ Triệu quốc bọn họ!
Quả nhiên là một cuộc tử chiến.
Thời tiết lạnh lại nóng, nóng lại bắt đầu chuyển lạnh, cỏ xanh hoang dã không khỏi nhuộm lên màu vàng úa của mùa thu.
Tháng mười rốt cuộc đã đến!
Trong cung Hàm Dương, Tần Tử Sở giơ ngang hai cánh tay, Doanh Chính đích thân đem tầng tầng lớp lớp miện phục* trang trọng mặc vào cho hắn.
*miện phục: mũ và áo của vua
Doanh Chính mỉm cười, nhìn chăm chú nam tử trước mắt, nhẹ giọng nói: “Ngày này rốt cuộc đã tới.”
Tần Tử Sở hơi có vẻ khẩn trương co rút khóe miệng, bàn tay ấm áp lập tức phủ lên gương mặt hắn, làm hắn bất giác thả lỏng cảm xúc.
Hắn cúi đầu thở hổn hển một hơi, nhẹ giọng nói: “Quần áo quá nặng.”
Doanh Chính sửa sang lại vạt áo cuối cùng cho hắn, không nhịn được nở nụ cười: “Là ngươi quá gầy, tại sao bao lâu cũng không mập?”
Tần Tử Sở hừ lạnh một tiếng, ánh mắt lại không ngừng hâm mộ nhìn chăm chú vào dáng người trẻ tuổi lại rất cao lớn của Doanh Chính.
Hắn thấp giọng nói: “Có lẽ dáng người của thân thể này giống mẫu thân.”
“Canh giờ tới rồi, chúng ta đi thôi.” Sau khi Doanh Chính sửa mũ ngay ngắn cho Tần Tử Sở, cười nói.
Tần Tử Sở gật đầu, đi từng bước một về hướng chính điện.
Cả triều văn võ đã quỳ trong chính điện chờ đợi tân quân chủ của bọn họ giá lâm.
Nội thị đi theo Tần Tử Sở một người nối tiếp một người hô lớn: “Tần – vương – đến ——!”
Tần Tử Sở đứng trên chính điện nhìn thần tử quỳ lạy dưới chân, một ý thức trách nhiệm bất đồng với dĩ vãng dâng lên trong ngực hắn.
Một nội thị bỗng nhiên vọt vào chính điện, mang trên mặt nụ cười hưng phấn cực độ, hô lớn: “Quốc chủ, Vương Tiễn tướng quân từ tiền tuyến gửi cấp báo —— quân đội Triệu quốc bại trận, Triệu vương Thiên bị bắt!”

Ngày đăng cơ cũng là ngày có tin mừng ^^