
Tâm tình Tần Tử Sở không tồi, nhưng tâm tình Doanh Chính lại rất kém.
Hắn là đế vương cổ đại chân chính, tất cả khả năng ngoài ý muốn làm hại đến tính mạng đều khiến Doanh Chính căm thù tận xương tuỷ.
Tần Tử Sở có thể xem như một chuyện ngoài ý muốn nhẹ nhàng buông tha việc này, Doanh Chính lại nhịn không được cảm thấy thay vì đối xử mềm mỏng như Tần Tử Sở, thì nên cho đám người Triệu quốc không biết tốt xấu này biết tay, để cho bọn họ biết cơn giận của đế vương, phục thi bách vạn*!
*Từ câu: “Truy vong trục bắc, phục thi bách vạn, lưu huyết phiêu lỗ”: đuổi giặc về phương bắc, thấy chết cả trăm vạn, máu chảy đầy khắp
Bên trong buồng xe, Tần Tử Sở cực kỳ khó chịu tựa vào ngực Doanh Chính.
Sắc mặt hắn khó coi, nhẹ thở gấp, Doanh Chính điều chỉnh tư thế một chút, để hắn dựa vào thoải mái hơn.
Doanh Chính đau lòng nói: “Tử Sở, chớ kiên trì, ta dẫn ngươi ra ngoài cưỡi ngựa.”
Tần Tử Sở gật đầu, lập tức cười khổ nói: “Ta thật không muốn thử một đường cưỡi ngựa về Hàm Dương. So với ngồi xe ngựa, còn giống như là khổ hình hơn.”
“Đau chân và đau đầu, ngươi chỉ có thể chọn một.” Doanh Chính nâng dậy Tần Tử Sở hai chân vô lực, gõ gõ buồng xe, trực tiếp mang theo hắn xuống xe.
Tần Tử Sở không phản kháng quyết định của Doanh Chính, đi theo xuống xe.
Cuối thu không khí dễ chịu, hơi lạnh của gió lướt nhẹ qua mặt, Tần Tử Sở rất nhanh cảm thấy mình sống lại.
“Tốt lắm, chúng ta đi thôi.” Tần Tử Sở nở nụ cười, sắc mặt dần dần khôi phục vẻ hồng hào, chân mày nhíu chặt cũng dãn ra.
Tần Tử Sở phóng người lên ngựa, đang định đi trước, lại bị Doanh Chính bắt lấy cổ tay.
Doanh Chính ngửa đầu nhìn về phía Tần Tử Sở, chợt cong lên khóe miệng, mượn lực lên ngựa, trực tiếp ngồi phía sau hắn.
Doanh Chính mở rộng cánh tay vòng qua thắt lưng Tần Tử Sở, thuận tiện nắm lấy dây cương, giục ngựa đi trước.
Hắn nghiêng mặt sang bên, hơi thở ấm áp phun trên mặt Tần Tử Sở, mang theo ý vị trêu đùa nói: “Quốc chủ, để Chính hầu hạ ngươi.”
Khuôn mặt trắng nõn của Tần Tử Sở nháy mắt nhuộm màu đỏ nhạt, sống lưng dán trước ngực Doanh Chính lập tức thẳng tắp.
Hắn đỏ lỗ tai, giả vờ vô sự nói: “Giữ ngựa cho tốt, đừng phân tâm.”
Doanh Chính phát ra một tiếng cười nhẹ, không nói gì nữa, tuấn mã lập tức nhàn nhã di chuyển về phía trước.
Hai người chen một chỗ, mỗi lần đi tới một bước, Tần Tử Sở đều vô tình chạm vào ngực Doanh Chính, thân thể không ngừng đụng phải bên hông của Doanh Chính, k*ch th*ch hắn càng thẳng sống lưng, cố gắng kéo ra khoảng cách làm người ta tâm viên ý mã*.
*tâm viên ý mã: đang nghĩ chuyện này, thoắt nghĩ sang chuyện khác, những chuyện không liên can gì đến nhau.
Nhưng Tần Tử Sở không biết Doanh Chính dùng sức thế nào, chỉ cần nhẹ nhàng thu lại cánh tay, đã đem mình kẹp chặt.
Cuối cùng, Tần Tử Sở chỉ có thể dính sát vào ngực Doanh Chính không nhúc nhích được.
“Yên tâm dựa vào đi, trên đường trẫm sẽ không làm gì ngươi.” Doanh Chính dán vào tai Tần Tử Sở nhẹ giọng nói.
Tần Tử Sở nghe xong lời này lại nhịn không được dùng khuỷu tay hung hăng thúc vào bụng Doanh Chính.
Hắn nghiến răng nghiến lợi nói: “Ngươi tên lường gạt ra vẻ đạo mạo này, nếu ngươi không làm gì ta, phản ứng đó là gì?”
Doanh Chính ung dung siết chặt một cánh tay, một tay nắm dây cương đi tới, giọng không nghe ra chút thay đổi nào: “Ngươi nói trẫm còn trẻ tham hoan, trẫm không như vậy, sao xứng với bình phẩm của ngươi.”
Tần Tử Sở không khỏi c*n m** d***, thân thể dán thật chặt và cánh tay không chịu thả lỏng quanh hông hắn đều khiến Tần Tử Sở ngày càng buông tha kiên trì.
Hắn không ngừng thả lỏng sống lưng cứng nhắc, dựa vào ngực Doanh Chính.
Doanh Chính hơi rũ mắt xuống, tầm mắt đảo qua bên hông của Tần Tử Sở, chợt phát ra một tiếng cười nhẹ, càng làm trên mặt Tần Tử Sở nóng bừng.
Thật vất vả chịu đựng đến dịch quán, Tần Tử Sở ngay cả dũng khí trượt xuống lưng ngựa cũng không có.
Ngồi trên lưng ngựa hắn còn có thể dùng miện phục che đi xấu hổ bên hông, nếu đứng thẳng ở dưới ngựa, chẳng phải là muốn thiên hạ rõ như ban ngày?
“Thân thể quốc chủ khó chịu sao? Để Chính dìu ngài đi.” Doanh Chính vẻ mặt nghiêm trang nói.
Hắn duỗi tay ra, trực tiếp ôm ngang Tần Tử Sở vào trong ngực, bước nhanh về phòng.
Tần Tử Sở nhịn không được đem mặt chôn trong ngực Doanh Chính —— hắn thật sự không có bản lĩnh không biết xấu hổ, nói ra lời lẽ chính nghĩa như Doanh Chính.
Doanh Chính thấy Tần Tử Sở như thế, cơ bụng siết chặt vì nhịn cười mà run rẩy không ngừng.
Tần Tử Sở nghiến răng nghiến lợi nói: “Ngươi đủ chưa, buồn cười như vậy sao? Cẩn thận ta cho ngươi chờ xem.”
Doanh Chính mặt không đổi sắc, dùng âm lượng chỉ có hai người có thể nghe được nhỏ giọng nói: “Chờ xem? Trẫm đều nhìn đường —— ngoại trừ một diện nhược đào hoa* tuyệt sắc, phong cảnh gì cũng không thấy.”
*diện nhược đào hoa: mặt như hoa đào
“Tối nay cút ra ngoài tự mình ngủ!” Tần Tử Sở không thể nhịn được nữa nói.
Doanh Chính bỗng nghiêng Tần Tử Sở một chút, chọc cho hắn kinh hoảng kéo lấy vạt áo trước của Doanh Chính, ánh mắt trừng đến tròn xoe.
Lúc này Doanh Chính mới cười khẽ nói: “Trẫm sơ ý.”
Hai người đi qua trước mặt tôi tớ quỳ hai hàng dài, thì thầm không ngừng.
Rốt cuộc sau khi vào cửa, Doanh Chính trực tiếp nhét Tần Tử Sở vào trong đệm, hai người không ai để ý cởi áo, vội vàng phủ kín chăn, bàn tay dừng trên người đối phương hoạt động không ngừng.
Một phen dây dưa, miện phục trên người Tần Tử Sở vốn nên uy nghiêm trang trọng đã hỗn độn không chịu nổi.
Hai mắt hắn ngấn nước, ngửa mặt nằm trong đệm thở gấp, hai chân dài tách ra, ở giữa ẩm ướt lộn xộn.
Bàn tay Doanh Chính khẽ vuốt theo chân dài lộ ra trong không khí của Tần Tử Sở, cười nhẹ nói: “Quốc chủ cảm thấy Chính hầu hạ thế nào?”
Tần Tử Sở liếc Doanh Chính một cái, dùng giọng điệu khàn khàn xen lẫn biếng nhác nói: “Thế nào, A Chính còn muốn đến một lần nữa?”
Doanh Chính không khỏi cười lớn.
Hắn sáp đến hôn môi Tần Tử Sở, ôn nhu nói: “Trên đường gian nan, ngươi đã sớm không có khí lực.”
“Không được” đối với nam nhân mà nói là điều kiêng kỵ trời sinh.
Dù cho ngữ điệu của Doanh Chính ôn nhu đi nữa, mục đích tốt đi nữa, Tần Tử Sở vẫn nhịn không được trừng mắt liếc hắn, không chịu thua nói: “Tái chiến có ngại chi?”
Doanh Chính kéo chăn che khuất Tần Tử Sở ra, một cỗ ấm áp bỗng nhiên bao lấy hắn.
“A, a…” Tần Tử Sở kiềm chế không được kéo chặt đệm, cơ bắp trên đùi căng chặt.
Cả người hắn đột nhiên ưỡn lên, ngay sau đó rơi về trong đệm, cắn cổ tay của mình, kiềm chế phát ra tiếng.
“… Tử Sở?” Doanh Chính nhẹ nhàng v**t v* hai má của Tần Tử Sở, đem tóc dài ướt mồ hôi của hắn vuốt ra sau đầu.
Tần Tử Sở chớp chớp đôi mắt chua xót khó chịu, yếu ớt kéo khóe miệng nói: “Ta muốn tắm rửa, cả người dính dáp thật là khó chịu.”
Doanh Chính đỡ hắn ngồi dậy, thấp giọng nói: “Tự mình đi không sao chứ? Đã “Nghỉ ngơi” lâu như vậy, nếu trẫm dìu ngươi nữa, chỉ sợ sẽ có người nghĩ nhiều.”
Tần Tử Sở nghỉ ngơi chốc lát, chống thân thể đứng dậy.
Vừa cúi đầu nhìn thấy miện phục nhăn đến không ra hình dạng trên người, Tần Tử Sở bỗng nhiên nở nụ cười: “Làm quốc chủ quả nhiên là có lợi, bây giờ quần áo ta không xong đi nữa cũng không ai dám hỏi.”
Doanh Chính bất đắc dĩ nhìn về phía Tần Tử Sở, không theo hắn cùng ra cửa.
Không nghĩ rằng sau khi Tần Tử Sở ra khỏi phòng, lại bỗng nhiên quay đầu, ngẩng cằm lên: “A Chính, sao không cùng ta tắm?”
“Ngươi không sợ… ?” Tầm mắt Doanh Chính dừng trên người mình, có điều ám chỉ.
Tần Tử Sở vươn tay, ôn nhu nói: “Ngươi còn chưa, chi bằng cùng đi đi.”
Thời điểm ra khỏi dục dũng, Tần Tử Sở chỉ cảm thấy lòng bàn tay ma sát đến phát đau, cánh tay cũng bủn rủn, hoàn toàn không muốn nâng lên.
Cười khổ một tiếng, Tần Tử Sở có chút oán giận nói: “Khó trách lúc trước ngươi có nhiều hài tử như vậy.”
Doanh Chính có chút đắc ý nhướng cao mày, nắm chặt lòng bàn tay ma sát đến nóng lên của Tần Tử Sở, dắt hắn trở lại tẩm phòng.
Hai người gắt gao chen thành một khối, Doanh Chính khóa Tần Tử Sở lại trong ngực mình, hắn lăn qua lộn lại làm Tần Tử Sở cũng không cách nào ngủ.
Tần Tử Sở giương mắt nhìn ánh mắt ban đêm cũng lóe ra ánh sáng của Doanh Chính, Doanh Chính bỗng nhiên nói: “Tử Sở, trẫm còn muốn.”
“… A? !” Tần Tử Sở ngốc lăng khẽ nhếch miệng.
“Trẫm còn muốn.” Doanh Chính kiên trì nhấn mạnh lại một lần nữa.
Tần Tử Sở tiến đến gần hôn bờ môi của hắn, thấp giọng nói: “Quả nhiên là Thủy Hoàng đế lòng tham không đáy.”
Tần Tử Sở căn bản không biết lần này chấm dứt lúc nào, hắn thanh tỉnh theo cảm giác lắc lư của xe ngựa, một bàn tay to nhẹ nhàng nhu ấn trán Tần Tử Sở, không ngừng một khắc.
Tần Tử Sở mở mắt nháy vài cái, thấy rõ bóng râm trên đầu là ai, lập tức hắn an tâm thiếp đi lần nữa.
Doanh Chính đọc thư tín quốc sự đưa tới, nhẹ nhàng cong khóe miệng, đưa tay che ánh nắng sáng ngời rọi vào buồng xe cho Tần Tử Sở.
Có một số việc chỉ sợ lúc khởi đầu, từ khi làm điều kiêng kỵ trên đường, Tần Tử Sở cũng không còn thức dậy sớm nữa.
Nhưng việc hắn say xe, từ nội thị đến tướng quân hộ vệ không ai không biết, không ai không hiểu, tất cả mọi người đều cho rằng hắn đây là khó chịu dẫn đến nghỉ ngơi không tốt, lại không có ai nghĩ nhiều.
Tần Tử Sở thông qua lộ trình lần này, “Thần kỳ” làm cho chứng say xe của hắn không thuốc mà khỏi.
Trở lại cung Hàm Dương hồi lâu không thấy, Tần Tử Sở không khỏi có chút hoài niệm.
Hắn quay đầu lại nhìn về phía Doanh Chính, kéo Doanh Chính ngồi chung vương tọa, cảm khái nói: “Chúng ta rốt cuộc trở lại.”
Doanh Chính thu hồi vẻ mặt thoải mái trên đường, song mâu lộ ra ánh sáng lợi hại, bỗng nhiên nói: “Gọi đình úy Hàn Phi yết kiến.”
Tần Tử Sở quay sang nhìn về phía Doanh Chính, thấp giọng hỏi: “A Chính, đã xảy ra chuyện gì? Tại sao ngươi bỗng nhiên muốn gặp Hàn Phi?”
Hai mắt hắn rét lạnh, âm thanh lạnh lùng nói: “Pháp lệnh của Hàn Phi có thể thi hành. Bảo giáp liên tọa*, đối với thân phận của hai người có ý đồ bất chính với ngươi triệt để điều tra rõ ràng, cũng nên cho đám Triệu quốc hưởng thụ sự đãi ngộ nhân hậu của ngươi biết, pháp lệnh Đại Tần ta không phải sau khi phạm vào có thể dễ dàng chạy trốn!”
*Bảo giáp: phép biên chế hộ tịch tồn tại ở Trung Quốc. Liên tọa: có nghĩa là liên đới, buộc các hộ phải giám sát và tố giác lẫn nhau.
“Nhưng chúng ta đều rõ, những người khác là vô tội. Hai người kia dù có ác ý, không có cơ hội tốt thì cả đời cũng sờ không tới người chúng ta.” Tần Tử Sở nghe xong lời này không khỏi nhíu mày.
Mọi thứ ở hiện đại đã sớm in dấu trong linh hồn hắn.
Doanh Chính phát ra tiếng cười lãnh khốc.
Hắn bình tĩnh nói: “Nếu bọn họ nhắc tới các ngươi quen biết từ nhỏ, ai dám nói trong những người này lại không có những người khác có thể nhận ra thân phận của ngươi mà đến? Chặt cỏ muốn trừ tận gốc, bọn họ đều phải chết.”
Tần Tử Sở đột nhiên hít một hơi, cả người cứng đờ, rốt cuộc nói không ra lời.
Hắn nghe được tiếng tim đập kịch liệt của mình, nhưng cuối cùng, Tần Tử Sở lại trầm mặc mà cứng nhắc gật đầu, dùng âm thanh suy yếu nói: “Ngươi nói rất đúng, A Chính. Ta lại… lòng dạ đàn bà.”
Không đợi Doanh Chính an ủi, Tần Tử Sở cười khổ một tiếng: “Sau khi ngồi ở vị trí này, ta cũng bắt đầu trở nên tự đại. Tật xấu trước kia tất cả đều hiện ra.”
Doanh Chính nắm chặt bàn tay run rẩy dưới bàn của Tần Tử Sở, chăm chú nhìn đôi mắt ấm áp của Tần Tử Sở.
Hắn lắc đầu, ôn nhu nói: “Tử Sở, ngươi vẫn luôn rất tốt, nhưng ngươi trước sau không thể làm một đế vương tàn nhẫn vô tình —— ngươi rất thiện lương.”
“Bái, bái kiến, quốc chủ, Hàn, Hàn Phi yết kiến.” Một nam tử mặc trang phục thông thường của người Tần quỳ gối ở cửa lễ bái.
Tần Tử Sở giương mắt nhìn lại, vừa lúc đối diện với ánh mắt của người vừa tới.
Lại là Hàn Phi? !
Hắn làm thế nào ăn mặc ra như vậy!