
Doanh Chính lắc đầu, bình thản nói: “Mọi thứ của trẫm đều nắm giữ trong tay ngươi. Nếu ngươi muốn hủy trẫm, chỉ cần lấy vợ sinh con là đủ rồi.”
Chỉ cần Tần Tử Sở có một tân chính thất và hài tử do chính thất sinh ra, cũng đủ để uy h**p địa vị trước mắt của Doanh Chính, mà nếu hài tử khác còn có thực lực hùng mạnh của gia tộc họ ngoại, Doanh Chính biết con đường đế vương trong tương lai của mình sẽ trở nên rất gian nan.
Trước mắt, hắn chẳng qua là một Thái tử được bao phủ dưới ánh hào quang của “Phụ vương”.
Biện pháp như thế mặc dù hèn hạ, nhưng lại rất hữu hiệu.
Điểm này Doanh Chính rõ, Tần Tử Sở đương nhiên cũng biết.
Dù Doanh Chính hết sức kháng cự khả năng Tần Tử Sở thích người khác, nhưng trước khi vẫn chưa thổ lộ tình cảm, hắn cũng không chờ mong Tần Tử Sở có thể trước sau thủ thân như ngọc.
Khi đó Doanh Chính cảm thấy chỉ cần Tần Tử Sở không lập chính thất, sinh ra con trai trưởng đối địch với hắn là tốt rồi, nhưng sau khi quan hệ giữa hai người dần dần hòa hợp, hắn bắt đầu sợ khả năng Tần Tử Sở có những người khác.
Dù không muốn thừa nhận, tính cách ôn hoà khiêm tốn của Tần Tử Sở đối với kẻ khác mà nói là đặc biệt hấp dẫn.
Hơn nữa, cho tới bây giờ tình cảm và thân thể là hai việc khác nhau, Doanh Chính đem chuyện ấy nhập làm một.
Nhưng cách làm trước sau như một của Tần Tử Sở lại làm cho Doanh Chính nhìn bằng cặp mắt khác, sau đó an tâm.
Cho đến hôm nay, hắn đã có thể đối mặt với Tần Tử Sở, bình tĩnh nhắc tới chuyện có thể sẽ uy h**p đến địa vị.
Tần Tử Sở nghe vậy nở nụ cười.
Hai người bọn họ sống chung một chỗ, ban ngày đối mặt, ban đêm gần gũi, một số thay đổi rất khó cảm giác được.
Nhưng hôm nay khi Doanh Chính đối mặt với hắn, thái độ ngày càng thản nhiên, thậm chí có thể không quan tâm nói thẳng ra nghi ngờ và phòng bị của mình.
Chợt phát hiện điểm này, so sánh với Doanh Chính lãnh tĩnh lúc ban đầu cái gì cũng không muốn nói, trong lòng Tần Tử Sở vui như hoa nở.
Doanh Chính có thể mở rộng cửa lòng, so với việc hắn nói nhiều lời tỏ tình êm tai thì càng làm cho Tần Tử Sở hạnh phúc.
Khuôn mặt Tần Tử Sở đỏ ửng hưng phấn, vui mừng cười ngây ngô với Doanh Chính thật lâu cũng không thu lại niềm vui trong mắt.
Một lúc sau, Doanh Chính hắng giọng một cái mở miệng nói: “Chuyện đúc tiền, Tử Sở ngươi có ý kiến gì không?”
Tần Tử Sở lắc đầu, thấp giọng nói: “Ta chỉ biết ngươi thống nhất tiền tệ là một chuyện tốt, nhưng Tần tệ thật sự có hình dạng thế nào, cho tới bây giờ ta thật sự chưa thấy qua.”
Tần Tử Sở không nói dối.
Thời điểm ở Triệu quốc, trên người hắn cơ bản không cần mang tiền, ăn uống vui đùa thoải mái do Lã Bất Vi cung ứng; sau có tiền, cũng là vàng khối hoặc là vàng vụn.
Sau khi về tới Tần quốc, cho tới bây giờ càng không có cơ hội đụng đến tiền đồng, cái gọi là “Đao tệ*” còn có thể miễn cưỡng tưởng tượng ra, về phần “Bố tệ” và “Sạn tệ”, đối với Tần Tử Sở mà nói, hoàn toàn là vật trong truyền thuyết.
*đao tệ, bố tệ, sạn tệ: tiền thời Xuân thu. Đao tệ hình dạng giống đao, bố tệ, sạn tệ hình dạng giống xẻng.
Hắn vẫn luôn không rõ đó là những thứ gì.
Tần Tử Sở tò mò nói: “ ‘Tần bán lượng’ và tiền tròn có lỗ vuông sau này ta thấy là cùng loại tiền phải không? Ta không nhớ đã từng nghe qua ở đâu là ‘Tần bán lượng’ đúc bằng đồng hình như có hiệu quả trị thương.”
Doanh Chính cười một tiếng, ghé vào tai Tần Tử Sở.
Hắn nhẹ giọng nói chuyện, nhưng trong ngữ điệu cũng không che giấu được tự đắc: “Tử Sở, trẫm là quân vương từ xưa đến nay chưa hề có, phẩm hạnh gấp đôi Tam Hoàng*, công lao át Ngũ Đế**, sử dụng tiền đương nhiên không giống người thường.”
*Tam Hoàng: ba ông vua trong truyền thuyết cổ đại Trung Quốc: Toại Nhân; Phục Hi; Thần Nông.
**Ngũ Đế: năm ông vua trong truyền thuyết Trung Quốc: Hoàng Đế, Chuyên Húc, Đế Cốc, Đế Nghiêu, Đế Thuấn
Doanh Chính nói xong, ngữ điệu lộ ra một khí tức lãnh khốc.
Hắn nheo mắt lại, thấp giọng nói: “Nhưng có một việc vẫn luôn là hoạ lớn của trẫm. Các nơi không ngừng đúc trộm tiền, người Hung Nô không biết kỹ thuật tinh luyện kim loại, bởi vậy, để lấy được nhiều đồng hơn, bọn họ sẽ giao dịch cùng thương nhân, mang đi rất nhiều tiền, đem hòa tan, tạo ra vật phẩm khác. Bởi vậy, chưa đến mười năm, số lượng Tần bán lượng tuôn ra ngoài làm người ta khiếp sợ.”
Tần Tử Sở buồn bực nói: “Vũ khí không phải là đều dùng sắt hoặc là thép nung sao? Muốn đồng làm gì?”
“Sắt tuy rằng sắc bén, nhưng dễ dàng gỉ, đồng thì không rắc rối như vậy. Gương đồng, ấm đồng, vạc đồng, thậm chí là binh khí, mọi thứ đều cần đồng. Người Hung Nô không biết kỹ thuật luyện đồng, dứt khoát dùng vật phẩm đắt giá đổi tiền bằng đồng về. Bởi vậy, Tần bán lượng của trẫm mất đi nhiều lắm.” Trên mặt Doanh Chính hiện ra vẻ chán ghét.
Hiển nhiên, đối với người Hung Nô bị hắn đánh đến chạy trốn tứ phía. hắn căm thù đến tận xương tuỷ.
Tần Tử Sở nói theo Doanh Chính: “Đúng, khoét góc tường của Đại Tần, quả thực rất đáng giận.”
Lời còn chưa dứt, Tần Tử Sở tự mình nở nụ cười.
Ánh mắt hắn mang theo vẻ xấu xa, tự mình cong lên khóe miệng bên trái, nhẹ giọng nói: “Nếu tiền đúc ngươi làm ra đặc biệt dễ hư hại, thì cũng không còn những tác dụng khác nữa?”
Lần này Tần Tử Sở không để người khác đoán, mà là nói thẳng: “Hợp kim.”
Hai chữ này nhẹ nhàng rơi vào đầu Doanh Chính, làm hắn chấn động trong lòng!
Doanh Chính lập tức nheo mắt lại, thông qua hai chữ “Hợp kim” có thể đủ đoán ra ý của Tần Tử Sở.
“Kim” vào lúc này kỳ thật rất khó phân biệt là đồng hay vàng, vì màu sắc giống nhau, rất nhiều người đều muốn đem đồng và vàng nhập một mà nói, thậm chí có vài thương nhân phạm pháp cố ý nhập đồng vào trong vàng, lại đem hỗn hợp này sử dụng như vàng ròng, từ giữa thu lãi kếch sù.
Bởi vậy, hắn lập tức hiểu được ý của Tần Tử Sở —— nhập kim loại khác vào tiền đồng đúc, phá đi chỗ cứng chắc của đồng, để nó chỉ có thể làm tiền lưu thông vô hại.
Thời đại này cũng không có biện pháp tách hợp kim, Tần Tử Sở rất yên tâm.
Doanh Chính thầm nghĩ: thật là một biện pháp tốt!
“Tử Sở làm sao có được ý nghĩ như vậy?” Doanh Chính thành thật nhìn về phía Tần Tử Sở xin trợ giúp.
Tần Tử Sở cười, nắm vành tai Doanh Chính xoa nhẹ trong tay.
Hắn ôn hòa nói: “Tri thức chính là sức mạnh! Đặc biệt của hợp kim chính là điểm nóng chảy cao, sức chống đỡ, độ cứng cao, nhưng khuyết điểm cũng rất rõ, chính là tính dễ gãy lớn. Ta không rõ lắm bây giờ kỹ thuật luyện kim của Tần quốc tới trình độ nào, cũng không rõ lắm khai thác ra loại quặng mỏ nào, nhưng nếu phía dưới có người, muốn làm được yêu cầu của chúng ta chắc chắn không khó.”
Tần Tử Sở nói xong cười đắc ý.
Hắn gật gù tiếp tục nói: “Bọn Tằng Hồ gần đây tựa hồ rất nhàn nhã, ta nghe môn khách nói ngay cả khi biệt quán Ủng cung đã được niêm phong, gần đây đệ tử Mặc gia cũng liên tiếp chạy ra ngoài, nên cho bọn hắn việc làm.”
Đang nói tới đám khoa học gia Tiên Tần điên cuồng này, nội thị đã mang lệnh bài đúc bằng đồng hình dạng rất khác biệt đi đến.
Hắn quỳ gối ở cửa thấp giọng nói: “Quốc chủ, Kế Mặc tiên sinh cầu kiến.”
Tần Tử Sở nhìn miếng lệnh bài này, trong lòng không khỏi cả kinh.
Đệ tử Mặc gia đều rất thông minh, bọn họ hiểu rõ Tần quốc quyết tâm nhòm ngó Trung Nguyên tuyệt đối sẽ không chấp nhận chủ trương của Mặc gia.
Vì vậy, sau khi bày tỏ cộng tác chỉ ở mặt khoa học kỹ thuật với Tần Tử Sở, chưa bao giờ dựa vào Tần Tử Sở, cũng không nói lên bất kỳ chủ trương chính trị gì, mỗi một việc đều rất quy củ.”
Dù Tần Tử Sở gài bẫy Kế Mặc một lần, bọn họ cũng không tìm tới cửa. (chương 122)
Cho nên, trước mắt Kế Mặc bỗng nhiên mang theo lệnh bài năm xưa Tần Tử Sở để lại cho Tằng Hồ vội vã cầu kiến, chỉ sợ là có việc không ngờ được đã xảy ra!
“Truyền hắn tiến vào.” Tần Tử Sở không chút do dự đồng ý thỉnh cầu của Kế Mặc.
Kế Mặc lần này không mặc áo rách như người Hán lưu lạc.
Hắn mặc một bộ áo ngắn gọn gàng, đầu đội nón, thắt lưng đeo kiếm sắc, biết trang phục vào cửa của mình sẽ làm hộ vệ lo ngại, cũng không chờ Tần Tử Sở thông qua, mà trực tiếp mở miệng nói: “Quốc chủ, bằng hữu của ta du lịch ở biên giới Triệu quốc. Mấy ngày nay, hắn truyền lại một tin cho ta —— bởi vì bại binh Triệu quốc tiếp tục trốn về phía Bắc, nên ngoài Nhạn Môn Quan không người trông coi, gần mấy tháng qua tộc Hung Nô cực kỳ càn rỡ, ngoại trừ không ngừng cướp đoạt lương thực không còn dư lại mấy của thôn dân, còn đốt giết, bắt người cướp của. Thôn mà bằng hữu của ta ở tạm, đã có ba nơi toàn bộ bị tàn sát hầu như không còn ai.”
Nói xong, Kế Mặc trực tiếp quỳ trên mặt đất, dập đầu nói: “Việc đánh đuổi Hung Nô cũng không phải là chuyện toàn bộ đệ tử Mặc gia có thể hoàn thành, xin quốc chủ xuất binh, phái người phòng thủ biên giới!”
Tần Tử Sở nhìn về phía Doanh Chính, ánh mắt rõ ràng viết “QAQ nam thần, xin giúp đỡ”.
Trong lòng hắn nghĩ: trước mắt ta đang chuẩn bị nhất cổ tác khí*, đồng thời ra tay với hai nước Ngụy, Tề, hoàn toàn chặt đứt liên lạc của Sở quốc, Yến quốc và những quốc gia Trung Nguyên khác!
*nhất cổ tác khí: nhân lúc tinh thần mọi người đang dâng cao thì làm ngay cho xong việc
Lúc này dân tộc Hung Nô đến đảo loạn cái gì.
Không ngờ Doanh Chính lại dường như vô cùng yên tâm gật đầu, mở miệng nói: “Tư Mã Thượng không phải là mang theo hai mươi bảy vạn quân Triệu đầu hàng, không chỗ bố trí sao? Phái Lý Mục chỉ huy bọn họ, lập tức đi biên cảnh trước, trấn thủ Nhạn Môn Quan là được. Kế hoạch lúc đầu của chúng ta như cũ.”
Tần Tử Sở thật sự muốn quỳ trước Doanh Chính!
Đây là dạng đầu óc gì!
Nam thần chính là nam thần!
(﹃) phải quỳ lạy!
Mặc dù ngoài miệng không nói, nhưng ngay cả Tần Tử Sở cũng sợ hai mươi bảy vạn quân tinh nhuệ Triệu quốc một hơi nhập vào trong quân Tần.
Hắn sợ mình có chỗ nào làm không tốt, làm số lượng binh sĩ kinh người này sinh lòng bất mãn, tiến tới phá hỏng kỷ luật trong quân đội Tần quốc.
Nhưng nếu đem hai mươi bảy vạn quân Triệu này giao cho tướng lãnh Lý Mục từ trước vẫn luôn chỉ huy bọn họ quản lý, thì có thể mau chóng làm bọn họ trung thành, hoàn toàn nghe theo an bài.
Chỉ cần đem quân Triệu giao cho Lý Mục coi giữ biên giới, xem như hướng về thân nhân trong thành của bọn họ, binh sĩ Triệu quốc cũng sẽ thành thật bảo vệ quốc gia.
Hơn nữa dân tộc Hung Nô thật sự dễ đối phó sao?
Đương nhiên khó đối phó!
Bằng không tướng lãnh tài năng lớn như Lý Mục cũng sẽ không vào lúc đối mặt với Hung Nô, còn cố hết sức phòng thủ, sau khi kẻ địch thả lỏng cảnh giác mới đánh một trận kinh điển, mà đã cùng tộc Hung Nô đối chiến.
Bởi vậy, đưa binh sĩ Triệu quốc đến chiến trường Hung Nô, còn có thể tiêu hao nhân số quân tinh nhuệ Triệu quốc, trong lúc đó bất tri bất giác khiến cho tộc Hung Nô và binh sĩ Triệu quốc lưỡng bại câu thương*.
*lưỡng bại câu thương: cả hai đều thiệt
Mà thanh niên cường tráng Triệu quốc ngay sau đó lớn dần lên, bọn họ cũng sẽ sinh trưởng dưới sự giáo dục thành “Người Tần”.
Tần Tử Sở không khỏi cười nói: “Diệu kế. Kế Mặc, tốc độ của ngươi thế nào? Nếu chịu đựng được đường dài tập kích bất ngờ, hôm nay liền cùng binh sĩ đưa tin đi trước tới chỗ đại quân canh giữ ở Linh Thọ, cũng thay quả nhân nhìn xem, binh sĩ Đại Tần có thật sự dựa theo lời quả nhân đã nói, đối xử tử tế với dân chúng đất Triệu, không mảy may tơ hào hay không.”
Kế Mặc thân là Cự Tử của Mặc gia, đương nhiên không thích cách làm của Tần quốc lòng tham không đáy, ỷ vào binh lực hùng mạnh bắt bớ người.
Nhưng hắn đã từng du lịch đất Triệu, nghe Tần Tử Sở đề nghị, quả thật sinh ra một sự xúc động không kiềm được, muốn đi tìm hiểu cuộc sống của dân chúng đất Triệu lúc này ra sao.
Rốt cuộc, sau hồi lâu im lặng, Kế Mặc gật đầu.
Kế Mặc thấp giọng nói: “Nếu quốc chủ đem việc này giao cho ta, nếu để cho Kế Mặc phát hiện có binh sĩ Tần quốc trái với pháp lệnh tùy ý sát hại dân chúng trong thành, ta sẽ không buông tha bọn họ.”
Tần Tử Sở rất tự tin với phương pháp trị quân của Vương Tiễn.
Hắn bình tĩnh mỉm cười, trả lời: “Chỉ sợ tiên sinh đi rồi trở lại, sẽ nhìn quân đội Đại Tần ta với cặp mắt khác xưa.”

m(_ _)m Dạo này bận chút việc nên hông có thời gian edit. Để mọi người đợi lâu.
*Đao tệ:
*Bố tệ, sạn tệ:
