Loạn Tần - Kim Linh Tử

Chương 133

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

♡ Chương 133 ♡Xâm phạm biên giới

11

Kế Mặc vốn không tin lời Tần Tử Sở nói.

Bất luận xuất hiện sa bàn, hay Tần Tử Sở ngay cả phân chia thành phần hỏa dược một cách tốt nhất cũng rõ mồn một, hắn thấy cũng là vì chuẩn bị cho chiến tranh.

Quân Tần lòng tham không đáy, chuyện thèm muốn cả vùng đất Trung Nguyên, trong Cửu Châu mọi người đều biết.

Mặc gia luôn luôn tôn sùng không chiến tranh, hay nói cách khác, đều là nhân sĩ phản đối chiến tranh.

Ngay cả Mặc giả bên trong tổ chức của bọn họ, nếu phạm phải tội giết người, đều cảm thấy tội không thể tha, cũng không bỏ qua.

Nếu không phải Tần vương Tử Sở thoạt nhìn là người ôn nhu am hiểu, sau khi lên ngôi cũng sửa đổi việc ác giết hại tù binh đầu hàng trong quá khứ, Kế Mặc nhất định sẽ lập tức mang theo toàn bộ đệ tử môn hạ rời đi, mà không phải bị kẹt vào hoàn cảnh tiến thoái lưỡng nan trước mắt.

Kế Mặc mặt căng thẳng, hướng Tần Tử Sở tùy tiện chắp tay, cũng không quay đầu lại rời khỏi.

Hắn tuyệt đối sẽ không cùng đám quân Tần giết người như ngóe kia đứng chung!

So với việc đi theo quân đội, cảnh nhìn thấy có thể là giả dối, đặc biệt biểu diễn cho hắn xem, Kế Mặc có một thân công phu tốt, hơn nữa không lo lắng cho an nguy của mình, quyết định một mình đi trước tới biên giới Triệu quốc.

Hắn muốn đích thân đi xem dân chúng ở biên thuỳ rốt cuộc bị chà đạp đáng sợ cỡ nào.

Một khi gặp phải người Hung Nô, hắn nhất định phải cho đám cầm thú này biết tay.

Kế Mặc vừa rời khỏi, nụ cười đang duy trì của Tần Tử Sở lập tức biến mất.

Hắn cũng không muốn đè nén tức giận nữa, quay đầu nhìn ánh mắt Doanh Chính, giọng căm hận nói: “Người Hung Nô thật là quá đáng! Biên giới Triệu khô hạn, không thu hoạch được, người Hung Nô hiển nhiên rõ mồn một, nhưng bọn họ lại vẫn không ngừng xuống phía nam tập kích, cướp đi một chút lương thực cuối cùng dân chúng dựa vào mà sống! Như thế, như thế còn chê không đủ, ba thôn, cả ba thôn! ! ! Bên trong có bao nhiêu lão yếu, phụ nữ và trẻ em? Bọn họ lại đều giết sạch rồi! Cầm thú, ta muốn cho bọn họ có mạng đến, không có mạng đi!”

Tiếng hít thở của Tần Tử Sở rất rõ, hai tay nắm chặt thành quyền, nhịn không được hung hăng nện trên mặt bàn.

Hắn không thể nguôi giận nhìn chằm chằm phương bắc, hốc mắt đỏ lên.

“… A Chính, ngươi nói rất đúng, ta quả nhiên là quá ngây thơ rồi. Vốn còn cảm thấy không xây dựng Trường Thành là chính xác, vì nó quá mức lãng phí nhân lực tài lực, làm dân chúng lầm than. Trước mắt xem ra, nối liền Trường Thành, biến thành thành lũy phòng ngự chống lại dân tộc Hung Nô mới là cần nhất.” Tần Tử Sở nhịn không được thở dài một tiếng.

Nếu không phải tự mình ở vào thời không này, hắn tuyệt đối sẽ không đồng ý hành vi xây dựng Trường Thành đến nỗi thi cốt đầy đất của Doanh Chính.

Nhưng tình huống trước mắt lại làm cho Tần Tử Sở rõ ràng ý thức được, không có thành lũy kiên cố này, thần dân của hắn căn bản không cách nào an cư lạc nghiệp!

Doanh Chính từ phía sau ôm sống lưng như cong lại của Tần Tử Sở, nhẹ nhàng v**t v*.

Vẻ mặt hắn hết sức bình tĩnh, khẩu khí lại có vẻ rất nghiêm túc: “Tử Sở, lúc trước trẫm dám xây dựng Trường Thành là vì ngoại trừ tộc Hung Nô, toàn bộ thiên hạ đều đã ở trong tay trẫm. Nhưng trước mắt kênh Trịnh Quốc còn thiếu một chút mới có thể kết thúc, tứ quốc còn lại chưa diệt, Triệu quốc vừa mới đánh bại, chưa hoàn toàn thu phục lòng dân —— trước mắt liền đi xây dựng Trường Thành, có lẽ sẽ tạo thành tình hình lao dịch quá nặng ngươi đã nói, dẫn đến kêu than sục sôi. Ngươi nghĩ kỹ, thật sự quyết định làm như vậy sao?”

Ánh mắt Tần Tử Sở hiện lên một mảnh mờ mịt.

Thống nhất và bảo vệ dân chúng trong nước, cái nào quan trọng hơn?

Tần Tử Sở trầm mặc hồi lâu, rốt cuộc dần dần hiện rõ ánh mắt kiên định.

Hắn thấp giọng nói: “A Chính, thống nhất Trung Hoa thật là một chuyện tràn đầy hấp dẫn. Nhưng ta hy vọng thần dân của ta có thể ở bất cứ nơi nào cũng không bị ai quấy nhiễu, cướp bóc, tàn sát, ta càng hy vọng dân chúng Tần quốc có thể ở bất cứ thời điểm nào cũng ưỡn ngực cao giọng nói ‘Quốc gia của ta là thành lũy an toàn nhất, nó đã được ta nuôi dưỡng, bây giờ cũng có thể bảo vệ ta’.”

Doanh Chính lộ ra nụ cười ngạo mạn.

Hắn siết chặt thân thể không kềm nổi run rẩy trong ngực, tràn ngập tin tưởng nói: “Tử Sở, nơi có quân đội Đại Tần ta, tuyệt không cho dân tộc Hung Nô cơ hội giục ngựa xuống phía nam —— không riêng vùng đất Trung Nguyên, hôm nay dân tộc Hung nô dám giết dân chúng của Đại Tần ta, ngày mai trẫm nhất định phải làm cho người Hung Nô không nhà để về!”

“A Chính, ta thật xin lỗi, ta thật sự xin lỗi.” Tần Tử Sở nghe Doanh Chính hứa hẹn, hốc mắt lại đỏ lên, cầm thật chặt bàn tay Doanh Chính không ngừng biểu đạt áy náy.

Ngày xưa Tần Tử Sở có thể nói hàng loạt lời hay, nhưng hôm nay vụng về không tìm thấy bất cứ từ ngữ gì để diễn tả tâm tình của mình.

Tần Tử Sở biết rõ, khai chiến cùng dân tộc Hung Nô sẽ phá vỡ kế hoạch của hắn và Doanh Chính đã suy tính trước trăm ngàn lần.

Quyết định dưới sự xúc động nhất thời của hắn thậm chí có thể dẫn đến quân đội Tần quốc thật sự mỏi mệt không chịu nổi, hoàn toàn kéo kinh tế Tần quốc sụp đổ, làm Tần quốc gượng dậy không nổi, không còn sức tranh bá nữa.

Nhưng nếu muốn hắn mở to mắt nhìn dân chúng trải qua cuộc sống đáng sợ như vậy, lương tâm Tần Tử Sở căn bản không làm được.

Nếu Doanh Chính phản đối quyết định của hắn, có lẽ Tần Tử Sở sẽ cảm thấy tức giận, thậm chí thất vọng với Doanh Chính, nhưng nếu hắn biết sứ mệnh lịch sử của Doanh Chính, sau khi cảm xúc qua đi, cũng sẽ chấp nhận sắp đặt của Doanh Chính.

Nhưng bất luận ra sao, Tần Tử Sở thật không ngờ Doanh Chính lại không chút nghĩ ngợi đồng ý với cách làm của hắn!

Doanh Chính kéo Tần Tử Sở vào ngực mình, nhẹ nhàng vuốt sống lưng của hắn.

Cho đến khi cảm xúc của Tần Tử Sở dần dần bình tĩnh trở lại, Doanh Chính mới mở miệng nói: “Lần này ngươi làm tốt hơn so với trẫm nhiều.”

Doanh Chính nói xong cong lên khóe miệng, trong mắt tràn đầy vẻ đắc ý cùng chung vinh quang.

Hắn dán vào tai Tần Tử Sở, nhẹ giọng nói: “Dù ngươi quyết định khai chiến từ Yến quốc, trẫm cũng có lòng tin nhất thống thiên hạ. Chẳng qua là dân tộc Hung Nô, lại có gì sợ?”

Tần Tử Sở nghe lời nói ngạo mạn đến cực điểm của Doanh Chính, nhịn không được tiêu tan phiền não.

Hắn cười nhẹ một tiếng, nhẹ giọng nói: “Tự tin như vậy? Ngươi không sợ đời này không chờ tới lúc ngươi thống nhất Hoa Hạ thì đã mất nước sao.”

Doanh Chính nắm tay Tần Tử Sở đặt bên môi mình, nhìn ánh mắt của hắn, chậm rãi lộ ra nụ cười, trong miệng lại cố ý nói: “Thiên hạ này là của trẫm, chỉ cần trẫm muốn, bất cứ lúc nào cũng sẽ trở lại trong tay trẫm, nhưng ngươi không phải —— nếu nhất định phải chọn, trẫm phải có thiên hạ của ngươi.”

“Nói thật là, ngươi nào có tổn thất gì.” Tần Tử Sở nghe vậy hoàn toàn thả lỏng thấp thỏm trong lòng, không tự chủ được nở nụ cười.

Ngày đó hai chiếu lệnh khác nhau rơi vào tay Lý Mục và Mông Ngao.

Mông Ngao nhìn thư tín trên tay, phát hiện mình hoàn toàn không hiểu cách làm của quốc chủ rốt cuộc có mục đích gì.

Hắn mờ mịt nhìn về phía Vương Tiễn và Lý Mục đối diện, giọng lơ mơ nói: “Quốc chủ, lại muốn trùng tu Trường Thành?”

Lý Mục nghe Mông Ngao nói xong, trên mặt cũng mờ mịt tương tự.

Hắn đưa ra thư tín của mình nhận được, ánh mắt trống rỗng cho thấy đối với việc này hắn càng không có đầu mối hơn so với Mông Ngao.

Lý Mục nói: “Quốc chủ để ta từ trong hai mươi bảy vạn tù binh của quân Triệu chọn lựa ra mười lăm vạn người tốt nhất, trở thành quân đội đóng ở biên giới —— còn lại mười hai vạn người giao cho Mông Ngao tướng quân, để hắn chủ trì xây dựng Trường Thành.”

“Trường Thành? Nhưng bất luận biên giới Tần hay biên giới Triệu, vốn đều có Trường Thành. Rốt cuộc quốc chủ muốn ta mang theo mười hai vạn người xây cái gì?” Tầm mắt của Mông Ngao dừng trên bản đồ trên mặt bàn, nhíu chặt mày.

Hai nhi tử từ nhỏ theo bên cạnh Mông Ngao, bởi vì kín miệng, cho tới bây giờ không tiết lộ tin tức nghe được một chữ, Vương Tiễn cũng xem như không thấy, tùy ý bọn họ lúc nào cũng theo Mông Ngao ra vào soái trướng.

Lúc này trưởng tử Mông Điềm đứng phía sau Mông Ngao, ánh mắt nhìn chằm chằm bản đồ, bỗng nhiên biến sắc.

“Mông Điềm, ngươi có gì muốn nói?” Vương Tiễn lập tức phát hiện vẻ mặt của Mông Điềm khác với trước kia, lập tức truy vấn.

Mông Điềm ngại ngùng cười một cái, đi lên trước, ngón tay dừng trên bản đồ, đem Trường Thành của Tần, Trường Thành của Triệu và Trường Thành của Yến nối liền.

Sau đó, tầm mắt của hắn dạo qua một vòng soái trướng, hơi có chút ngại ngùng nói: “Vương Tiễn tướng quân, ngài nói quốc chủ có phải cố ý sau khi tấn công xuống Yến quốc, hoàn toàn đem Trường Thành ba nước nối liền hay không. Nếu là như thế, quân đội thông qua Trường Thành, mặc dù không có địa thế hiểm trở cũng sẽ có được ‘Địa thế hiểm trở’, có thể theo đó tùy ý phản kích sự xâm lấn của tộc Hung Nô.”

Mông Điềm nói xong, non nớt và ngại ngùng trên mặt biến mất, một sự nhạy cảm trong chiến đấu do từ nhỏ tiếp xúc với quân sự bồi dưỡng ra chiếu rọi trong mắt hắn.

Ngón tay của hắn chợt dọc theo bản đồ từ biên giới Triệu nhắm thẳng vào lãnh địa của tộc Hung Nô, kinh hô: “Phụ thân ngươi xem! Nơi này là nơi hạn hán nghiêm trọng nhất của Triệu quốc, dân tộc Hung Nô và Triệu quốc một vùng đồng bằng nối liền. Nếu Triệu quốc đại hạn, Hung Nô nhất định cũng sẽ thiếu nước nuôi dê ngựa, súc vật đói chết không ít!”

Sắc mặt Mông Ngao nháy mắt liền thay đổi.

Hắn xông lên trước, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào bản đồ.

Nhưng mấy ngày nay vì tấn công Triệu quốc, bọn họ đã sớm đem bản đồ trước mắt thuộc lòng, dù liếc mắt một cái Mông Ngao cũng biết rõ trên bản đồ vẽ gì.

Mông Ngao buông bản đồ ra, áy náy nhìn về phía Lý Mục, “Thịch ——!” một tiếng quỳ một gối xuống mặt đất nói: “Mông Ngao sơ suất, xem nhẹ dân tộc Hung Nô những năm qua đều sẽ xâm lấn phía nam, cho nên có chuyện dân chúng báo lên. Cho đến nay còn không có tin tức gì, chỉ sợ, chỉ sợ thôn xóm gần tộc Hung Nô, người cũng bị đám súc sinh kia giết sạch rồi.”

Lý Mục biết gần đây bọn họ vội thành bộ dáng thế nào, bởi vậy oán hận cắn răng một cái nói không ra lời.

Gần đây vội vã đánh hạ Triệu quốc, bắt lấy Thái tử tự lập làm Triệu vương, ba người bọn họ đều xem nhẹ an nguy của dân chúng ở biên giới Triệu, cho người Hung Nô lại thừa cơ hội.

Vương Tiễn lập tức nói: “Lý Mục lập tức đi điểm binh, trong vòng mười ngày nhất định đuổi tới Nhạn Môn Quan bài binh bày trận, để tộc Hung Nô không có cách tùy ý đánh vào.”

Mông Ngao không ngừng một khắc, mở miệng nói theo: “Tướng quân, ta cũng đi, binh sĩ Triệu quốc còn lại ta đều mang đi, bị đốt giết đều là người thân của bọn họ, thậm chí có thể là vợ con của bọn họ. Thấy một màn này, coi như trước đó có rất nhiều oán giận đối với Đại Tần ta, ta nghĩ binh sĩ Triệu quốc cũng sẽ vô cùng sẵn lòng mau chóng nối liền Trường Thành, bảo vệ người nhà bình an.”

Vương Tiễn gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Nhị vị vất vả. Chỉ có mười hai vạn người khẳng định không cách nào sớm hoàn thành nhiệm vụ, quân Tần còn có tám vạn người đủ sức chiến đấu. Tướng ở bên ngoài, quân mệnh tùy cơ ứng chiến. Bây giờ ta cũng đưa bọn họ cho Mông Ngao. Các ngươi nhất định phải mau chóng cho Hung Nô biết tay, quyết không thể để bọn họ đắc ý nữa!”

Lý Mục và Mông Ngao đồng thời hướng Vương Tiễn chắp tay, một trước một sau đi ra soái trướng, triệu tập binh sĩ giải quyết việc này.

Tính Doanh Chính trời sinh thích náo nhiệt, là một người tràn đầy tinh lực không chịu ngồi yên.

Sau khi nhìn thấy Trịnh Quốc dâng thư nói kênh Trịnh Quốc hoàn toàn làm xong, hắn lập tức kéo Tần Tử Sở hướng ra sông giải sầu.

Hai người phi ngựa qua một đường nhỏ, một thiếu niên mặc y phục rực rỡ đột nhiên từ bên cạnh trèo tường qua, nhất thời sẩy tay, trực tiếp ngã trên lưng Tần Tử Sở.

“A a a ——! ! !” Thiếu niên kêu thảm.

Tần Tử Sở bị “Đồ vật” từ trên trời giáng xuống nện đến trước mắt tối sầm, trực tiếp té từ trên lưng ngựa xuống.

11

AC đây có xem là vì mỹ nhân mà mờ mắt (có thể dẫn tới mất nước) không? =))

Bình Luận (0)
Comment