Loạn Tần - Kim Linh Tử

Chương 134

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

♡ Chương 134 ♡Bóng ma

blog-divider-wreath-elements-06-2013-smaller

Doanh Chính nháy mắt kéo căng dây cương, trực tiếp nhảy xuống ngựa.

Hắn rất nhanh vọt tới trước mặt Tần Tử Sở, nâng thân thể ngã xuống bất tỉnh của Tần Tử Sở.

“Ai u ——! !” Hoàn toàn không có ai quan tâm tới thanh niên sau khi làm Tần Tử Sở hôn mê, hướng ra bên cạnh đụng mạnh vào tường, cuối cùng té trên mặt đất.

Trán của hắn đụng mạnh một cái, hốc mắt trong nháy mắt liền đỏ lên, đáng thương nhìn Doanh Chính đang ôm ấp Tần Tử Sở, không ngừng ôn nhu gọi tên.

Nhưng bây giờ Doanh Chính hoàn toàn không có tâm trạng dành ra một chút chú ý nào cho thanh niên.

“Tử Sở, Tử Sở?” Doanh Chính nhẹ nhàng gọi tên Tần Tử Sở.

Từ sau khi chinh phục thiên hạ, Doanh Chính chưa từng có cảm giác hoảng sợ luống cuống này, nhưng người trong ngực hắn nhắm chặt hai mắt không chút động tĩnh, lại làm cho hắn cảm thấy sợ hết hồn hết vía, hít thở không thông.

Tần Tử Sở cũng không ngất lâu, ngoại lực đột nhiên tác động lên trán, hắn chẳng qua là bị chấn động mạnh, mà lúc ấy kỳ thật Tần Tử Sở đã theo bản năng đưa tay lên cản người va chạm.

Bởi vậy, so với đầu hơi có chút chóng mặt, cánh tay hắn càng đau hơn.

“A Chính, không có chuyện gì. Ân, được rồi, thật ra thì vẫn có chút vấn đề.” Tần Tử Sở cố gắng di chuyển cánh tay của mình một chút, nhưng vẻ mặt vốn mỉm cười ôn hòa của hắn biến thành nhe răng trợn mắt khó coi.

“—— ui!” Tần Tử Sở thở hổn hển, cảm thấy chuyện nghiêm trọng hơn so với tưởng tượng của hắn.

Tần Tử Sở và Doanh Chính ra ngoài, đương nhiên không thể nào không có ai hộ vệ.

Trong nháy mắt Tần Tử Sở phát ra tiếng kêu đau, bất luận hộ vệ dẹp đường phía trước hay chiến sĩ bảo vệ phía sau cũng nháy mắt lộ ra vẻ mặt hung ác, xông về phía thanh niên.

Thanh niên vốn co lại thành một khối càng run rẩy dữ dội.

Hắn ôm lấy đầu, cả người co rúc ở chân tường, dường như không cần bất kỳ chiến sĩ nào uy h**p, hắn đã nhanh hù chết chính mình.

Tần Tử Sở cười khổ một tiếng, không có cánh tay chống đỡ, với tư thế không được tự nhiên bây giờ của hắn, bản thân căn bản không đứng dậy được.

Hắn đành phải dùng bàn tay vô sự kéo vạt áo Doanh Chính, thấp giọng nói: “A Chính dìu ta đứng lên, ngoại trừ cánh tay, ta đều khỏe lắm.”

Doanh Chính mặt âm trầm, lưu loát ôm ngang Tần Tử Sở, trực tiếp nhảy lên ngựa.

Hắn ổn định Tần Tử Sở vào ngực mình, tức giận nói: “Bắt lấy hắn!”

Thanh niên đang cuộn thành một khối, trông không có vẻ uy h**p gì, nháy mắt nhảy dựng lên.

Hắn vọt tới trước mặt Doanh Chính ngửa đầu la lớn: “Ta là Yến Thái tử Đan, ngươi dựa vào cái gì bắt ta? Ta chính là tới Tần quốc làm con tin, trừ phi hai nước khai chiến, không thể làm hại ta!”

Doanh Chính nghe cái tên này, lại nhìn thấy gương mặt nằm mơ cũng sẽ không quên, bỗng nhiên nở một nụ cười âm trầm làm người ta run rẩy.

“A? Phải không, Yến Thái tử Đan?” Doanh Chính lộ ra vẻ mặt chần chờ, tầm mắt quét qua thanh niên ngửa đầu dán mắt vào hắn.

Trên mặt thanh niên dâng lên tia hy vọng, hắn “Ân” một tiếng, tránh thoát bọn thị vệ không quá dùng sức nắm cánh tay của hắn, chủ động tới đứng trước mặt Doanh Chính.

Doanh Chính cười lạnh một tiếng, chợt nói: “Ngươi thân là con tin lại tránh né thủ vệ một mình chạy ra khỏi phủ con tin, còn cố ý làm Tần vương bị thương —— Yến quốc quả nhiên mưu đồ gây rối!”

Huyết sắc trên mặt thanh niên nháy mắt biến mất không còn bóng dáng.

Hắn như không chịu nổi đả kích, lui lại mấy bước, lảo đảo nói: “Tại sao có thể như vậy? Tại sao có thể như vậy? Không phải như vậy.”

Doanh Chính nheo mắt lại, hừ lạnh: “Quả nhiên là muốn chạy trốn về Yến quốc. Đem hắn giải về đi, phủ con tin trông coi thất trách, mỗi người hai mươi gậy!”

Giải quyết xong Yến Thái tử Đan, Doanh Chính không trì hoãn nữa, lập tức quay đầu chạy trở về.

Hắn siết chặt eo Tần Tử Sở, giảm bớt xóc nảy trên đường.

Nhưng lúc cưỡi ngựa, bất luận Doanh Chính cẩn thận săn sóc thế nào, hắn cũng không thể hoàn toàn làm cho Tần Tử Sở không cảm thấy đau đớn.

Doanh Chính dọc trên đường đi đều không thể không tự trách, cảm nhận thân thể căng thẳng trong ngực dần dần bị mồ hôi lạnh thấm ướt —— hôm nay đề nghị giải sầu là hắn nói ra.

Lúc thật vất vả mới xuống được ngựa, trên mặt Tần Tử Sở đã thảm thương không còn màu sắc.

Đôi môi mềm mại luôn làm cho Doanh Chính lưu luyến không thôi hôn lên, lại bị Tần Tử Sở tự mình cắn ra hai vết máu thật sâu.

“A Chính ta không sao, đại khái là xương cánh tay nứt ra.” Tần Tử Sở mặt tái nhợt an ủi một câu.

Khi đau đớn kéo dài, hoàn toàn không có khuynh hướng chuyển biến tốt, khả năng chịu đựng đau đớn của con người luôn có thể tăng lên gấp bội.

Trên đường đi, Tần Tử Sở đã nhịn không được sờ một vòng theo cánh tay bị thương của mình.

Xương tay dường như rất đầy đủ, không có bất kỳ cảm giác vỡ vụn gì, nhưng toàn bộ cảm giác đau đớn quả thật từ dưới cổ tay kéo dài đến khuỷu tay.

Tần Tử Sở cố tìm niềm vui trong đau khổ, nghĩ thầm rằng: nói không chừng trên cánh tay của ta có một vết nứt hình cong duyên dáng, nứt từ trên xuống dưới dọc theo xương cánh tay.

“Trước hết để thái y điều trị cho ngươi, thoa thuốc rồi nói.” Doanh Chính từ chối cho ý kiến đối với cách nói của Tần Tử Sở.

Cứng rắn ôm Tần Tử Sở một đường trở về tẩm điện, chờ thái y chữa trị.

“Thương cân động cốt một trăm thiên*, xin quốc chủ bảo trọng.” Thái độ của thái y rất ôn hòa, trong sự ôn hòa lại cất giấu một chút thanh tỉnh.

*trọng thương phạm đến gân cốt cần một trăm ngày để lành lại

Hắn sắp bị ánh mắt lạnh như băng của Thái tử đông cứng!

QAQ tại sao từ lúc ta xốc ống tay áo của quốc chủ lên, bắt đầu kiểm tra dọc theo miệng vết thương, Thái tử liền hầm hầm nhìn ta?

Chẳng lẽ thân là một thái y bình thường, lão phu lại không có tư cách kiểm tra vết thương của quốc chủ sao? !

Tần Tử Sở vốn có chút suy đoán với vết thương của mình, nghe thái y xác nhận, hắn ngược lại nhẹ nhàng thở ra.

Hắn cười ôn hòa, mở miệng nói: “Vậy sẽ phải làm phiền thái y bó thuốc chữa thương cho ta.”

“Dạ, quốc chủ.” Thái y lập tức giã thuốc với rượu, dùng gậy gỗ chống đỡ, cả cánh tay của Tần Tử Sở được quấn lại và cố định tốt.

Sau khi thu dọn xong xuôi, hắn lau mồ hôi chảy xuống vì bị Thái tử nhìn hầm hầm, thở phào nhẹ nhõm nói: “Quốc chủ, đã cột chắc, nhất thiết không nên đụng miệng vết thương, sẽ dẫn tới đau đớn kịch liệt, còn trì hoãn thời gian vết thương khép lại.”

Tần Tử Sở ôn hòa đáp một tiếng “Được”, thái y lập tức vội vàng rời đi.

… Nhìn bóng lưng của hắn lại giống như là bị quỷ truy đuổi phía sau.

Tần Tử Sở không khỏi cười ra tiếng.

Hắn nhìn cánh tay phải bị thương của mình, cố tình sâu xa liếc Doanh Chính một cái, nói: “A Chính, ngày sau phải dựa vào ngươi mặc y phục cho ta.”

Đối diện với ánh mắt của Tần Tử Sở, trong đầu Doanh Chính lập tức hiện ra thân thể thon dài của Tần Tử Sở, mỗi đêm nằm trong ngực để cho hắn có thể tùy tâm sở dục* thăm dò —— ngoại trừ bước cuối cùng, một năm qua hắn không có bất cứ tiếc nuối nào.

*tùy tâm sở dục: tùy theo tâm ý của mình

Hô hấp của Doanh Chính không khỏi có chút nhanh hơn.

Hắn hít sâu một hơi đè xuống xao động không thích hợp, vẫn nhịn không được nói: “Trẫm càng thích c** q**n áo cho ngươi.”

“Miện phục, hay áo trong?” Tần Tử Sở cố ý làm sâu thêm đề tài này, làm Doanh Chính hiểu rõ lúc này không nên động vào hắn khó xử.

Doanh Chính nhìn về phía Tần Tử Sở, chợt nói: “Tử Sở, ngươi phát hiện biểu hiện vừa rồi của trẫm khác với dĩ vãng?”

Tần Tử Sở nghe câu hỏi của Doanh Chính, biểu tình đọng lại trên mặt nháy mắt biến mất.

Hắn mặt lạnh nói: “Trước kia ngươi và hắn có quan hệ gì? Tại sao hắn một mực nhìn chằm chằm ngươi, đôi mắt nhỏ tội nghiệp kia thật là quyến luyến không thôi!”

Trên mặt Doanh Chính hiện lên một vẻ chán ghét.

Nhưng hắn vẫn mở miệng giải thích: “Ngươi chắc biết chuyện Yến Thái tử Đan phái sát thủ ý đồ ám sát trẫm, đời trước trẫm và hắn xem như có nhiều gút mắt.”

Tần Tử Sở kỳ quái nhíu mày, không khống chế được suy nghĩ của mình phát triển theo hướng bát quái.

Doanh Chính đưa tay sờ gò má của hắn, sau đó, dị thường đè nén nói: “Chuyện trẫm chín tuổi về nước, Yến Thái tử Đan đang ở Đại Tần làm con tin, khi đó hắn mười ba tuổi.”

Tần Tử Sở mơ hồ cảm thấy mình sẽ phải chạm đến một bí mật đáng sợ.

Hắn không khỏi ngừng lại hô hấp.

Doanh Chính tiếp tục nói: “Tướng mạo của Yến Thái tử Đan hôm nay ngươi gặp qua, thật sự cũng cảm thấy trong nhẹ nhàng ôn nhu mang theo một sự mỏng manh? Khi hắn còn trẻ, khí chất kia càng thêm rõ ràng. Trẫm khi đó tuổi rất nhỏ, chợt về nước nâng cao thân phận, có phần thích đồng cảm.”

Doanh Chính nói xong chợt cười lạnh một tiếng, ánh mắt mỉa mai.

Hắn thấp giọng nói: “Trẫm và Yến Đan khi đó kết bạn, dưới sự đồng bệnh tương liên không khỏi hết sức đồng tình với hắn, tuy rằng không đến mức ngủ cùng giường, cũng không xê xích bao nhiêu —— nhưng khi trẫm mười tuổi, hắn thừa dịp trẫm ngủ say, muốn quấy rối trẫm.”

Tần Tử Sở kinh ngạc mở to hai mắt.

Hắn biết mình không nên nghĩ như vậy, cần phải ôm lấy Doanh Chính, cẩn thận dỗ dành tâm hồn trẻ thơ yếu đuối bị tổn thương.

Nhưng mà…

Σ(っ °Д °;)っ nam thần, lúc ngươi mười tuổi so với Yến Đan bây giờ cũng cao hơn một đoạn a!

Hắn có thể làm gì ngươi?

Chủ động bị ngươi đè sao!

( ⊙ o ⊙ )! Từ từ!

Ánh mắt Tần Tử Sở vốn trừng to, nháy mắt trợn tròn.

Hắn cảm thấy mình hoàn toàn hiểu ra —— chính là vì lúc mười tuổi mặc dù cao lớn anh tuấn cường tráng, nhưng thân thể còn trong thời kì thay răng xấu hổ, cho nên mới càng thêm chán ghét Yến Đan.

… Bóng ma thơ ấu thật là đáng sợ.

blog-divider-wreath-elements-06-2013-smaller

=)) Trí tưởng tượng của TS thật là … lẽ ra phải ghen chứ, đằng này…

Bình Luận (0)
Comment