
Sau khi tưởng tượng vô cùng phong phú, sắc mặt Tần Tử Sở bỗng nhiên trầm xuống, lướt qua Doanh Chính từ trên xuống dưới, nở nụ cười lạnh.
“Không ngờ còn có một bí mật như vậy.” Tần Tử Sở quái dị nói.
Sắc mặt Doanh Chính lạnh xuống theo.
Hắn không cao hứng nói: “Chớ nghĩ bậy, lúc trước trẫm căn bản không thích nam nhân. Huống chi là người nhìn thì có vẻ đáng thương, trên thực tế gặp một chút áp lực thì liền hấp tấp nóng nảy, hoàn toàn không có lý trí.”
Tần Tử Sở cảm thấy khó có thể chấp nhận cách nói của Doanh Chính, không khỏi mở miệng phản bác: “Nếu ngươi nói không thích hắn chút nào, sự việc còn vào lúc ngươi ngủ trưa, hắn có thể tùy tiện đi vào?”
Doanh Chính nghe lời của Tần Tử Sở mang theo vị chua, không kiềm chế được biểu tình trên mặt, rất vui vẻ nở nụ cười.
Hắn đưa tay v**t v* hai má Tần Tử Sở, ghé vào lỗ tai của Tần Tử Sở nói: “Ngươi bây giờ… là đang ghen sao?”
Tần Tử Sở thẳng thắn thừa nhận: “Đúng vậy.”
“Trẫm cũng không phải ngay từ đầu đã lãnh huyết vô tình.” Câu trả lời của Tần Tử Sở làm cho Doanh Chính tâm hoa nộ phóng*.
*tâm hoa nộ phóng: mở cờ trong bụng
Hắn không kiềm chế được cười khẽ, sáp lại gần, giống như đại miêu thích làm nũng, dùng cái mũi cao thẳng cọ cổ của Tần Tử Sở.
Doanh Chính ngữ điệu mềm mại, lộ ra hương vị lấy lòng giải thích: “Đối với người đồng bệnh tương liên, trẫm xem hắn là bằng hữu, ai có thể ngờ hắn lòng dạ bất chính? Trẫm cũng rất thất vọng, sau đó mới có thể càng ngày càng lãnh huyết.”
Tình thân, tình bạn mỗi một dạng đều tổn thương đến Doanh Chính, nghĩ như vậy, khó chịu trong lòng Tần Tử Sở thoáng chốc bị phá tan.
Hắn khẽ hừ một tiếng, trên mặt lại lộ ra vẻ thả lỏng.
Nhưng Tần Tử Sở vẫn nói: “Vậy tại sao không phải là ngươi đi giết hắn, ngược lại là hắn mua người giết ngươi?”
Trong nháy mắt, mắt Doanh Chính b*n r* một tia sắc lạnh, khóe miệng gợi lên vẻ thị huyết: “Là trẫm lúc trước sơ suất để hắn chạy trốn. Bất quá chạy thì sao? Nếu không phải là trẫm phái người hoà giải, Yến vương Hỉ làm sao tự mình chặt đầu Yến Đan đưa đến trước mặt trẫm —— trẫm thích nhất loại tiết mục tự làm tự chịu này. Tử Sở, ngươi biết không? Khi đầu Yến Đan trình cho trẫm, hắn chết không nhắm mắt.”
Tần Tử Sở quả thực nghe phía sau lưng lạnh run.
Hắn cũng biết Doanh Chính nổi giận lên, thủ đoạn trừng trị kẻ khác tàn khốc ngoan độc, lại không nghĩ đến mức độ này.
Tần Tử Sở không khỏi nuốt một ngụm nước bọt, không ngờ lúc này Doanh Chính đột nhiên nhìn vào mắt của hắn, nhẹ nhàng nở nụ cười.
“Tử Sở, ngươi sợ hãi?” Giọng Doanh Chính mềm nhẹ êm ái.
Tần Tử Sở nhịn không được hơi giãn ra khoảng cách với Doanh Chính, sau khi trầm mặc hồi lâu, áp sát lại, đem trán gối lên vai Doanh Chính.
Hắn nhẹ giọng nói: “Quả thật có chút sợ, lần đầu ta nghe thấy cách làm dọa người như vậy.”
Doanh Chính đưa tay vuốt lưng Tần Tử Sở, nhẹ nhàng nắm tay của hắn, trong ánh mắt không bị Tần Tử Sở nhìn thấy toát ra nụ cười nhàn nhạt.
Hắn ôn hòa nói: “Nếu ngươi sợ, ngày sau, trẫm không làm như vậy.”
Tần Tử Sở nghe Doanh Chính nói, rất muốn gật đầu đồng ý, để Doanh Chính phóng hạ đồ đao, lập địa thành phật*, nhưng Tần Tử Sở còn chưa vì đột nhiên bị đánh trúng mà hoảng sợ kích động đến mức đầu óc có bệnh.
*buông dao đồ tể thì lập tức thành Phật
Hắn hiểu được thân là đế vương, đối với người lừa dối mình, trừ phi không quan tâm, nếu không không có bất kỳ một đế vương nào bỏ qua cho tên hỗn đản đã lường gạt mình.
Thậm chí, Yến Đan sau khi ám sát mới bị Doanh Chính nhớ tới mà trả thù, hắn đã đủ may mắn.
“Làm chuyện ngươi muốn làm, trả thù nhằm vào vương công quý tộc của các quốc gia sắp diệt vong, ta sẽ không ngăn ngươi. Chỉ có điều A Chính, ta hy vọng ngươi đừng liên luỵ dân chúng vô tội.” Tần Tử Sở thở dài một hơi.
Hắn tiếc nuối phát hiện, phẩm hạnh của mình dường như cũng vỡ vụn, nói về chuyện trả thù người khác không có chút áp lực nào.
Σ(っ °Д °;)っ đối với ta mà nói, vương công quý tộc của những quốc gia khác đã định sẵn sẽ tử vong sao!
Tần Tử Sở ngẫm lại sâu sắc ý nghĩ của mình một hồi, sau đó bỏ qua chuyện Yến Đan, ngược lại nhắc tới vấn đề vừa rồi.
“A Chính, vương công quý tộc của những quốc gia khác ngươi tính toán xử lý thế nào? Mặc dù chúng ta đã quét sạch của cải của bọn họ, nhưng luôn có người có bản lĩnh có thể sống sót, hơn nữa sống rất tốt. Nếu đám người kia trú đóng tại chỗ, chỉ sợ sẽ thành hy vọng của không ít người, nghỉ ngơi lấy lại sức vài thập niên, sẽ trở thành tai hoạ của Đại Tần ta.” Nhắc tới chuyện phiền lòng này, vui vẻ trên mặt Tần Tử Sở dần dần biến mất.
Doanh Chính bình tĩnh nói: “Đưa bọn họ chuyển đến nơi xa xôi không người ở biên giới, để cho tất cả bọn họ ở cùng một chỗ là được. Đến lúc đó không có dân chúng nuôi dưỡng cúng bái, bọn họ chỉ có thể tự mình cày ruộng mà sống. Một đám con cháu vương công ngay cả cuốc cũng chưa thấy qua, cho dù có bản lĩnh vô cùng lớn, sau khi làm việc nhà nông, có thể lấp đầy bụng cũng tốt rồi. Hơn nữa, các quốc gia đang lúc lừa dối tranh đấu, thù cũ liên miên, để cho bọn họ cư ngụ một chỗ nhất định sẽ hỗn loạn, tuyệt đối không thể làm nên chuyện.”
Có Doanh Chính bảo đảm, Tần Tử Sở lập tức yên tâm, không bao giờ quản vấn đề này nữa.
Ngược lại Doanh Chính hồi tưởng lời nói cổ quái của Yến Đan, yên lặng nhớ kỹ.
Hắn quyết định phái người đi tra xét vì sao Yến Đan, một công tử Yến quốc trói gà không chặt lại có thể leo qua tường, chạy trốn.
Nếu không phải trùng hợp hôm nay hắn tâm huyết dâng trào, muốn kéo Tần Tử Sở cùng đến bờ sông nhìn xem kênh đào mới mở, chỉ sợ con tin Yến quốc này đã bỏ trốn mất dạng!
“Tử Sở, trẫm ôm ngươi trở về nghỉ ngơi.” Doanh Chính nói một tiếng, lời còn chưa dứt, đã đem Tần Tử Sở ôm vào trong ngực, sải bước trở về tẩm điện.
Tần Tử Sở rất muốn nói “Chân ta không gãy, có thể tự mình đi”, nhưng khi hơi thở ấm áp từ ngực Doanh Chính truyền đến, hắn rất không có tiến bộ, hướng về ngực Doanh Chính cọ cọ, an tâm nhắm mắt lại.
Trên hành lang gấp khúc thật dài, chỉ có tiếng bước chân của Doanh Chính, ánh nến nhợt nhạt và trăng sáng treo cao đỉnh đầu, không khí an tường yên tĩnh.
Tần Tử Sở bỗng nhiên nhìn thẳng cung nô đi theo phía sau, khoát tay để bọn họ lui ra.
Ngay sau đó, hắn tiến lại gần, kéo cổ áo bao thật chặt cổ của Doanh Chính, đem môi dán lên, dùng sức m*t vào, để lại một khối đỏ bừng.
Lồng ngực Doanh Chính chấn động, phát ra tiếng cười nhẹ.
Tần Tử Sở lại như là không nghe đến, môi lưỡi tiếp tục ở phía trên lưu lại một loạt tội chứng.
Thật vất vả trở lại trong phòng, Tần Tử Sở ngưỡng cổ, dùng một giọng điệu trên cao nhìn xuống nói: “Lại đây hầu hạ ta.”
Doanh Chính đỡ lấy cánh tay bị thương của Tần Tử Sở, lưu loát đem hắn lột ra.
Hiếm thấy Doanh Chính không đòi hỏi bất kỳ động tác thân mật gì, trực tiếp đem Tần Tử Sở nhét vào chăn, còn mình vào theo, thật cẩn thận cố định tốt thân thể của Tần Tử Sở, không cho hắn lộn xộn đè lên vết thương.
Tần Tử Sở nhắm mắt lại, khóe miệng lộ ra một nụ cười sung sướng.
Không lâu sau, hắn liền cọ thân thể ấm áp của Doanh Chính ngủ thiếp đi.
Kênh Trịnh Quốc hoàn thành có nghĩa là toàn bộ năng lực sản xuất lương thực của vùng Quan Trung tăng lên trên diện rộng.
Dù hiện tại đã qua thời kỳ thu hoạch, nhưng trước khi mùa đông bắt đầu, dân chúng vẫn có thể tìm rau cải trong ruộng để ăn lót dạ.
Mà nhớ tới năm đó, Trịnh Quốc nói “Ít nhất cũng phải năm năm”, hiện nay mới tạm thời bước vào đầu năm thứ tư, tốc độ hoàn thành công trình làm Tần Tử Sở rất cao hứng.
Hắn không phải là đại biểu của Pháp gia, chưa từng có ý tưởng đáng sợ ép khô sức dân.
Tần Tử Sở rất rõ kênh Trịnh Quốc có thể làm xong trước tiên, không chỉ dựa vào kế hoạch hợp lý của Trịnh Quốc và các nhân công chuyên nghiệp khác, công lao lớn hơn thuộc về mồ hôi và sự cần cù cả ngày lẫn đêm của dân chúng Tần quốc.
Tiết kiệm tới một năm nhìn như ngắn ngủi, nhưng tuyệt đối chính là lợi ích vượt quá tưởng tượng để Tần quốc tranh thủ.
“Thông báo cho quan viên ở quận, tra xét dân phu thi công kênh Trịnh Quốc. Phàm là còn sống, đều giảm trừ lao dịch trong hai năm, giảm bớt thuế ba năm liên tục xem như tưởng thưởng; nếu bất hạnh chết trên đường đi lao dịch, miễn thuế và lao dịch ba năm nữa.” Tần Tử Sở hơi suy nghĩ một chút, mở miệng hứa hẹn.
Doanh Chính kinh ngạc nhìn về phía Tần Tử Sở, không nghĩ tới hắn vừa mở miệng liền ưng thuận nhiều ưu đãi như vậy.
Chờ quan truyền lệnh rời đi, Doanh Chính nhịn không được lập tức nói: “Tử Sở, năm nay làm tốt, tưởng thưởng một ít là được, tại sao phải trọng thưởng như thế?”
Tần Tử Sở nhẹ nhàng nở nụ cười, một tay trên bàn chống cằm.
Hắn liếc Doanh Chính một cái, ngữ điệu ôn hòa nói: “Ta định thực hiện cải cách thuế, ngươi nghe một chút xem có được không.”
Nhắc tới chính sự, Doanh Chính lộ ra vẻ mặt nghiêm túc theo, gật đầu.
Tần Tử Sở lập tức nói: “Hàng năm, quan viên phụ trách quan sát đánh giá hiện tượng thiên văn trước tiên sẽ báo cáo nước mưa đầy đủ hoặc là quá dư thừa không, trên thực tế, hai mùa xuân thu canh tác, chúng ta cũng có thể nhờ vậy mà suy đoán trước có được mùa hay không.”
Doanh Chính nghe xong, mặc dù không hiểu vì sao Tần Tử Sở đem cải cách thuế và hiện tượng thiên văn liên hệ, lại vẫn an tĩnh mà chuyên chú nghe hắn nói.
Tần Tử Sở tiếp tục nói: “Sau khi kênh Trịnh Quốc làm xong, ta cố ý để cho quan viên đo lường tính toán qua. Toàn bộ vùng Quan Trung sau khi kênh Trịnh Quốc xây xong, trừ phi gặp nạn hạn hán hiếm thấy, nếu không toàn bộ cũng sẽ không thiếu nguồn nước nữa, nói cách khác hàng năm sản lượng đều tăng lên cực lớn —— mà chúng ta thu thuế phần lớn là trưng thu lương thực trực tiếp từ tay dân chúng.”
Nói đến chỗ này, Tần Tử Sở nở nụ cười.
Hắn cân nhắc nói: “A Chính, ngươi chú ý tới không? Nếu nói thẳng là tăng thuế sẽ khiến dân oán, nhưng không nói tăng thuế, mà dựa vào sản lượng, ngược lại thuế chúng ta thu được sẽ thay đổi.”
Tần Tử Sở nói đến đây, Doanh Chính đã hiểu được hắn muốn làm gì.
Sau khi hai người liếc nhau, tâm tình Tần Tử Sở vô cùng tốt nói: “Từ nay về sau các nơi có thể dựa theo tỉ lệ trưng thu lương thực. Không, ý của ta không phải là bây giờ thu tám phần, ngày sau còn trưng thu tám phần, mà tính toán số lượng người chết đói hàng năm, xác định kỹ càng tỉ lệ thuế thu từ năm được mùa, năm thường và năm tai hoạ. Nếu gặp năm tai hoạ, cũng theo mức độ gặp tai hoạ, trực tiếp dựa theo tỉ lệ quy định để giảm bớt số thuế thu, trong triều đình khỏi phải vì miễn giảm bao nhiêu thuế mà tranh chấp không ngớt, lãng phí nhiều thời gian. Kể từ đó, dù quốc gia thâm hụt, ít nhất sẽ không dẫn đến dân oán —— người ăn no, tính tình luôn tốt hơn, oán giận cũng ít.”
Doanh Chính suy nghĩ một hồi, gật đầu.
Hắn dứt khoát dặn dò: “Việc này giao cho tướng quốc Phạm Tuy và Chương Lê tiên sinh chủ trì. Để cho bọn họ mang theo các đại thần khác thảo luận kỹ càng, đem những phiền toái có thể xuất hiện liệt kê ra, suy nghĩ cách giải quyết. Thuế thu là chuyện trọng đại, chúng ta không thể gấp gáp thay đổi.”
Tần Tử Sở gật đầu, đồng ý nói: “Được.”
Nói xong, hắn có chút ngại ngùng nở nụ cười, thấp giọng nói: “Nếu không phải Tần quốc giữ vững cải cách của Thương Quân, ta cũng không dám tùy tiện nói cho ngươi biết ý tưởng của mình, trước mắt có thể có một ít trợ giúp thật sự là quá tốt. Đúng rồi, nếu kênh Trịnh Quốc hoàn thành, Trịnh Quốc sẽ rảnh rỗi. Triệu quốc đã biến thành lãnh thổ của Đại Tần, nhưng thuỷ lợi ở biên giới Triệu quốc cũng không tốt, bởi vậy năm nay mới vì nạn hạn hán mà thương vong nghiêm trọng như thế. Ta suy xét tiếp tục phái Trịnh Quốc đến Triệu quốc, xây dựng kênh đào cho dân chúng địa phương. Nhưng hiện nay phần lớn thanh niên cường tráng của Triệu quốc đều bị Lý Mục dẫn đi chống đỡ Hung Nô, còn lại cũng giao cho Mông Ngao xây dựng Trường Thành, chỗ hổng nhân lực thật lớn đã thành vấn đề khó có thể giải quyết, ta không biết nên làm gì bây giờ.”
Tần Tử Sở nói xong tiếc nuối chau mày.
Hắn có chút phiền não nói: “Chúng ta đương nhiên có thể kéo nam nhân Quan Trung đến Triệu quốc tiếp tục xây dựng kênh đào. Nhưng cứ như vậy e rằng trên đường cũng sẽ có rất nhiều người chịu không nổi di chuyển đường dài mà chết, hơn nữa lương thực cần chuẩn bị cũng quá nhiều, ta không nỡ để dân chúng của mình chịu khổ.”
Doanh Chính nghe vấn đề phiền não của Tần Tử Sở xong, nở nụ cười.
Hắn nói thẳng: “Yến Đan gây ra chuyện như vậy, đúng lúc để chúng ta mượn đề tài để nói. Để cho Vương Tiễn mang binh đến bờ sông d*ch th**, sau đó chúng ta phái sứ đoàn đem chuyện ngươi bị Yến Thái tử Đan ‘Cố ý đả thương’ trực tiếp nói với Yến vương. Với tính cách của Yến vương Hỉ, hắn sẽ bị dọa, lúc này nếu chúng ta chỉ mở miệng cần mười vạn thanh niên cường tráng bồi thường, hắn nhất định vô cùng cao hứng đưa người lại đây —— dù sao Triệu quốc và chúng ta trước đó đánh đến nỗi Yến quốc ngay cả sông d*ch th** cũng không trụ được.”
Nói đến chỗ này, Doanh Chính dừng lại một chút, nhìn về phía Tần Tử Sở cười đến vô cùng vui sướng: “Như vậy cũng có thể làm quốc chủ Yến quốc lơ là cảnh giác, để hắn cho là chúng ta trước mắt không có khả năng tiếp tục khai chiến.”
Kỳ thật không riêng gì Yến quốc, nếu dựa theo phương pháp của Doanh Chính, có thể đồng thời làm ba nước Ngụy, Sở, Tề mất cảnh giác, để bọn họ đều yên lòng tiếp tục sống mơ mơ màng màng.
Chờ đến khi ý thức được, đại quân Tần quốc nhất định vây bốn mặt.
Tần Tử Sở cảm thấy ánh mắt của mình nhìn Doanh Chính sắp thành hai trái tim hồng.
Nam thần thật không hổ là nam thần, mỗi một lần Thủy Hoàng đế bệ hạ đề xuất biện pháp giải quyết, ít nhất cũng có thể nhất tiễn song điêu*!
*một mũi tên trúng hai con nhạn

Mấy chủ đề chính trị này thật là đau đầu, ta edit cũng mệt lun (_ _ )