Loạn Tần - Kim Linh Tử

Chương 136.1

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

♡ Chương 136 ♡Mưu kế đã thànhdivider– Thượng –

“Cái gì? Lại có chuyện như vậy?” Yến vương Hỉ sợ hãi kêu một tiếng.

Hắn đột nhiên đứng lên, khuôn mặt hoảng sợ hô to: “Không không không, quả nhân tuyệt đối không để cho nghiệt tử kia ám sát quốc chủ Tần quốc!”

Triệu quốc ngoại trừ quốc gia có thể giao chiến là Tần quốc, tộc Hung Nô cũng không có biện pháp đối phó, hơn nữa, đó cũng là quốc gia có nhiều danh tướng nhất.

Triệu quốc có thể ngăn cản cường địch xung quanh, nhưng lại ba lần liên tiếp bị quân đội Tần quốc đánh đến đầu rơi máu chảy, trong vòng hai mươi năm, thanh niên cường tráng gần như chết hết, hiện tại rõ ràng đã diệt quốc.

Tần quốc hùng mạnh đến mức như thế, Yến quốc không thể trêu vào!

Trên mặt tái nhợt của Yến vương Hỉ hiện ra một vẻ kinh hoàng.

Hai mắt hắn trừng thật to, cao giọng nói: “Chư vị xin nhất thiết tin tưởng quả nhân, quả nhân tuyệt đối không làm chuyện này, quả nhân ngay cả nghĩ cũng không dám!”

Chuyên đi sứ các quốc gia, Diêu Cổ rất nhuần nhuyễn, hắn đối với quốc chủ của các nước chư hầu cũng hiểu rõ.

Diêu Cổ lộ ra nụ cười ôn hòa, nhã nhặn nói: “Quốc chủ Yến quốc xin yên tâm, quốc chủ chúng ta tuy rằng tức giận, nhưng vẫn tin cách đối nhân xử thế của quốc chủ. Nhưng Thái tử Đan dám cả gan làm loạn như thế, lại nhân cơ hội quốc chủ chúng ta khoan dung, trốn khỏi phủ con tin, còn dùng số tiền lớn mua được nội thị hỏi địa điểm quốc chủ đi dạo, cố ý chờ đợi ở đó làm bị thương quốc chủ. Quốc chủ thật sự là khó tiêu tan mối hận trong lòng. Nhưng quốc chủ vẫn cho ta dẫn người đến hỏi quốc chủ Yến quốc rốt cuộc là xảy ra chuyện gì, mà không phải trực tiếp chém Thái tử Đan, đồng thời phái binh đánh tới —— xin quốc chủ Yến quốc không cần từ chối trách nhiệm nữa.”

Diêu Cổ nói xong, chợt mỉm cười, lễ bái quốc chủ Yến quốc.

Hắn dùng một ánh mắt gần gũi, quen thuộc nhìn quốc chủ Yến quốc, sau đó kín đáo hướng về phía sau mình.

Yến vương Hỉ lập tức hiểu được Diêu Cổ có lời muốn riêng với mình.

Hắn lập tức không tự nhiên nói: “Chư vị vào Yến quốc đi đường mệt nhọc, còn chưa nghỉ ngơi thật tốt. Hôm nay trước hết mời các vị đi hành quán nghỉ ngơi, chúng ta có thể nói chuyện ngày mai.”

Quốc chủ Yến quốc nói xong câu đó, sứ thần Tần quốc cũng không tiện mặt dày mày dạn ở lại, không muốn bàn xong hôm nay.

Nội thị vừa thấy các sứ giả Tần quốc sắc mặt giãn ra, lập tức dẫn sứ thần Tần quốc ra ngoài điện.

Diêu Cổ vốn đứng ở vị trí trong cùng trong chính điện, khi xoay người trở về đương nhiên đi sau đồng nghiệp vài bước.

Không lâu sau, Diêu Cổ đã giãn ra khoảng cách với bọn họ, bị bỏ xa phía sau.

Chờ đến khi ra cửa, một nội thị lặng lẽ đến bên cạnh hắn, nhẹ giọng nói: “Quốc chủ mời Diêu Khanh nói chuyện riêng, hy vọng có thể được Diêu Khanh trợ giúp.”

Diêu Cổ lộ ra một ánh mắt rất tham tiền, “Khà khà” cười gian vài tiếng.

Hắn vừa chắp tay vừa hết sức vô sỉ cười nói: “Vậy làm phiền ngài dẫn đường.”

Nội thị trong lòng khinh bỉ, trên mặt không khỏi hiện ra vài phần.

Hắn cúi đầu che giấu tâm tư, đi ở phía trước, mang theo Diêu Cổ hướng về một gian phòng nhìn có vẻ bình thường.

Trong mắt Diêu Cổ hiện lên một vẻ giễu cợt, nghĩ thầm rằng: ở trước mặt ta còn chơi chiêu “Cúi đầu che giấu tâm tư” này, lúc ta ở ngoài đã chơi nhiều rồi!

Nếu có thể tập trung vào điều này ba mươi năm, nói không chừng hoạn quan ngươi còn có thể có chút thành tựu, nhưng đáng tiếc, Yến quốc các ngươi không tới vài năm thế nào cũng xong đời.

Diêu Cổ đi theo nội thị vào phòng, nhìn cũng không nhìn đã treo lên nụ cười nịnh nọt.

Hắn trực tiếp quỳ gối trên mặt đất hô to: “Đều là Diêu Cổ bất lực, làm quốc chủ khó xử, chuyện của Thái tử, Diêu Cổ đã điều tra rõ, hắn đã bị quan viên do Ngụy vương cố ý sắp đặt mê hoặc, lại đem toàn bộ tiền của vàng bạc quốc chủ cho hắn để bảo vệ tính mạng, dùng mua chuộc những thủ vệ trong phủ con tin và quan nhỏ trông coi cửa thành. Cuối cùng, Thái tử Đan còn bị quan viên kia xúi giục, muốn đi ám sát Tần vương Tử Sở. Quốc chủ ngài xem, không xe ngựa, không tùy tùng, Thái tử được nuông chiều từ bé, ngay cả đường cũng không nhận ra, hắn làm sao có thể tự mình trốn về đây? Coi như Thái tử Đan tận mắt thấy Tần vương Tử Sở, nhưng hộ vệ bên cạnh Tần vương hàng ngàn, hắn căn bản không đả thương được người a!”

Yến vương Hỉ thường đưa tiền cho Diêu Cổ, Diêu Cổ thân là người Tần quốc lại đi thuyết phục chư hầu xung quanh, thời điểm Diêu Cổ đi lại giữa các nước chư hầu, đã luôn biểu hiện ra một bộ dáng phản quốc, thường xuyên lộ ra chút tin tức nghe được từ Tần vương cho hắn.

Bởi vậy, bây giờ nghe lời Diêu Cổ nói, hắn không có một chút hoài nghi.

Yến vương Hỉ nhoài người ra trước, sốt ruột nói: “Kính xin Diêu Khanh cứu quả nhân. Quân đội Tần quốc đáng sợ ra sao ngài càng rõ hơn so với quả nhân. Với đầu óc của Yến Đan, hắn tuyệt đối không có bản lãnh nghĩ vậy, nhất định là Ngụy vương ác ý hãm hại chúng ta a!”

Diêu Cổ lộ ra nụ cười trấn an, tiến đến bên tai Yến vương Hỉ, nhẹ giọng nói: “Nếu quốc chủ tin Diêu Cổ, Diêu Cổ đối với việc này có một suy đoán không biết có nên nói hay không?”

Yến vương Hỉ nghe chuyện mình buồn bực không thôi có thể lập tức được giải đáp, căn bản bất chấp thể diện, trực tiếp hướng Diêu Cổ lễ bái ngay tại chỗ.

Sau đó, hai mắt hắn đẫm lệ nức nở nói: “Diêu Khanh mời nói, quan hệ đến chuyện đại sự sinh tử tồn vong, xin ngài không cần vòng vo với quả nhân.”

Diêu Cổ lập tức nâng quốc chủ Yến quốc dậy, xoay người hướng hắn dập đầu đáp lễ lại.

Sau đó, Diêu Cổ nghiêm mặt nói: “Tên quan viên qua lại thân thiết với Thái tử đã bị quốc chủ tra ra trong nhà có che giấu tài sản riêng kếch xù, nhưng hắn vốn chỉ là do Tần vương Tử Sở nhìn trúng mới được đến chức quan thư sinh thôi. Những vàng bạc châu báu đó toàn bộ đều lai lịch bất chính, hơn nữa trong đó có một vật trang trí nhỏ rất khác biệt, nhưng nếu không cẩn thận xem xét cũng không phân biệt được. Ôi, nhưng cũng thật đúng lúc, tướng quốc Phạm Tuy vốn là người Ngụy quốc, đã tiếp xúc với Ngụy vương. Hắn liếc mắt một cái thì nhận ra đó là đồ của Ngụy vương —— Ngụy quốc này rõ ràng là thấy hai nước Hàn, Triệu liên tiếp bị diệt, Tam Tấn đã mất hai, bản thân cũng nguy ngập, muốn vu oan giá hoạ a!”

Yến vương Hỉ mặc dù tính tình nhát gan, nhưng nhát gan của hắn tuyệt đối không phải là “Ai cũng không chọc”, mà là “Chọn quả hồng mềm mà nắn”, nếu không cũng sẽ không vào lúc sau khi thanh niên cường tráng của Triệu quốc chết hơn phân nửa, tùy tiện chiến tranh với Triệu quốc.

Bởi vậy, nghe Diêu Cổ nói xong, trong lòng hắn lập tức nghĩ: đúng vậy, Tam Tấn có quan hệ thông gia với nhau, nhưng đã bị Tần quốc tiêu diệt hai nước!

Dù cho Ngụy quốc có chút bản lĩnh, nhưng công tử Vô Kỵ sau khi về nước đã bị Ngụy vương làm cho buồn bực mà chết, Ngụy vương là loại ngu dốt, không ngừng đem lương thần, mưu sĩ đẩy tới những quốc gia khác, quốc gia hắn thống trị sao có thể đánh đồng với quả nhân?

Trước mắt Tần vương Tử Sở cũng điều tra ra là Ngụy quốc muốn mưu hại tính mạng của hắn, sợ rằng lập tức sẽ phải tấn công Ngụy quốc?

Ha ha, quả nhân chỉ cần tọa sơn quan hổ đấu*, đến lúc đó ngồi ngư ông đắc lợi** là được!

*tọa sơn quan hổ đấu: ngồi xem hai con hổ đánh nhau

**ngư ông đắc lợi: hai người tranh giành nhau thì chỉ có lợi cho người thứ ba

Thật sự là cơ hội tốt trời ban a!

Diêu Cổ liếc mắt một cái liền nhìn thấu Yến vương Hỉ, hắn nghĩ thầm: nếu thế sự như ngươi đoán, Yến quốc cũng sẽ không hồ đồ đến mức như bây giờ.

Thật là ngu xuẩn!

Nhưng trên mặt Diêu Cổ không lộ ra chút tâm tư nào, ngược lại hắn lộ ra vẻ sầu lo tiếp tục nói: “Vốn là tìm được cơ hội tốt như vậy, ta cho rằng Tần vương Tử Sở nhất định sẽ phát binh thảo phạt Ngụy quốc, không nghĩ tới…”

Phẫn hận trên mặt Diêu Cổ hiện rõ.

Hắn nổi giận đùng đùng nói: “Không nghĩ tới ta can gián, thế nhưng hôn quân này nói nhảm cái gì ‘Vương Tiễn dẫn đầu quân đội đến gần Yến quốc, quả nhân không muốn phiền toái đổi đường vận chuyển lương thảo, đánh quốc gia nào cũng giống nhau’, khiển trách ta một trận.”

Vẻ đắc ý trên mặt Yến vương Hỉ nháy mắt biến mất, vui mừng lần nữa bị hoảng sợ thay thế.

Hắn chợt bắt lấy bàn tay Diêu Cổ, run rẩy cổ họng nói: “Diêu Khanh, nể mặt ngươi và quả nhân tình cảm nhiều năm, ngươi nhất định phải cứu quả nhân!”

Diêu Cổ lộ ra vẻ mặt khó xử, Yến vương Hỉ lập tức hướng vào phía trong rống to: “Mau đem đồ trân quý của quả nhân ra.”

Ngay sau đó, hắn quay đầu nhìn về phía Diêu Cổ, lấy lòng nhỏ giọng nói: “Quả nhân tình cờ lấy được món đồ này, hy vọng Diêu Khanh không chê.”

Diêu Cổ lúc này mới lộ ra vẻ tham tiền, lập tức mặt mày hớn hở đáp lời: “Ôi ~ quốc chủ sao lại khách khí như vậy. Diêu Cổ từ chối thì bất kính.”

Hắn cũng không thèm nhìn tới, từ trong tay nội thị tiếp nhận khay, đặt ở trước mặt mình.

Sau đó, Diêu Cổ nở nụ cười thần bí, hạ giọng nói: “Tần vương Tử Sở thích xây dựng kênh đào, kênh Trịnh Quốc sửa xong còn cảm thấy không đủ, muốn tiếp tục xây dựng ở Triệu. Bởi vậy, hắn cần nhân công lớn. Nếu quốc chủ nguyện ý xuất ra chưa tới mười vạn thanh niên cường tráng, cộng thêm bản đồ Đốc Kháng, ta chắc chắn làm Tần vương Tử Sở đổi ý.”

Yến vương Hỉ nghe điều kiện Diêu Cổ mở miệng đề xuất, nháy mắt mặt liền trắng bệch.

Hắn lắp bắp nói: “Cái, cái gì? Ngươi muốn Đốc Kháng?”

Diêu Cổ lộ ra một vẻ mặt vô tội, rất kiên nhẫn giải thích: “Đốc Kháng là khu giàu có và đông đúc nhất Yến quốc. Nếu quốc chủ chịu lấy ra mảnh đất này, Diêu Cổ mới có thể lấy nó k*ch th*ch sự tham lam của Tần vương Tử Sở, làm hắn tin quốc chủ thật không có lòng ám sát Tần quốc —— ngài sẽ không cho là tra ra người Ngụy quốc khuyến khích Thái tử thì Tần vương Tử Sở liền quên chuyện này là Thái tử tự mình động thủ chứ?”

Trên mặt Yến vương mờ mịt luống cuống.

Trong lòng hắn căn bản luyến tiếc khu Đốc Kháng giàu có và đông đúc, nơi đó chiếm ba phần thuế của Yến quốc!

Hắn đang do dự có nên cự tuyệt đề nghị của Diêu Cổ hay không, thỉnh cầu thay thế bản đồ địa phương khác, không ngờ Diêu Cổ chợt thở dài một cái.

Yến vương Hỉ lập tức chột dạ.

Hắn như bị vạch trần tâm tư, mặt đỏ lên.

Nhưng khi hắn nhìn ánh mắt mang vẻ thúc giục của Diêu Cổ, Diêu Cổ lại đột nhiên cắn răng một cái, lộ ra vẻ mặt vì đạt tới mục đích mà không tiếc hết thảy, mở miệng nói: “Nếu quốc chủ luyến tiếc khu Đốc Kháng, vậy, vậy quốc chủ cho ta thêm mười vạn thanh niên cường tráng đi.”

Cái gì? Lại muốn hai mươi vạn thanh niên cường tráng? !

Bình Luận (0)
Comment