
Lời Tần Tử Sở nói rất quyết đoán và mạnh mẽ.
Nhưng trên mặt hắn không có vẻ tươi cười, hiển nhiên sau khi Kế Mặc đưa tới tin Hung Nô xâm nhập phía Nam, tàn sát hết ba thôn trấn, nội tâm của hắn rốt cuộc không cách nào kiềm chế phẫn nộ.
Người Hung Nô đương nhiên cũng là người, Tần Tử Sở không kì thị chủng tộc.
Nhưng sau khi Hung Nô không phải ở chiến trường lại làm ra chuyện giết hại dân thường tay không tấc sắt, Tần Tử Sở cảm thấy bọn họ chính là một đám súc sinh !
Nếu là súc sinh, giữ lại có ích lợi gì?
Không bằng giết sạch.
Còn lại là Yến quốc căn bản không dám cùng Tần quốc đối kháng chính diện; Ngụy quốc chỉ dám lén lút giở trò; Sở quốc sức mạnh không lớn, đơn đả độc đấu không phải là đối thủ của Tần quốc; mà Tề quốc ngoại trừ chưa từng đến Tần quốc quỳ lạy triều bái, đã sớm thành nước lệ thuộc Tần quốc.
Dù Tần Tử Sở động binh với Hung Nô, bốn quốc gia này cũng không hề có thực lực khai chiến với Tần quốc.
Mà quốc chủ của bọn họ một khi có ý tưởng hợp tung*, nhóm sủng thần bị Diêu Cổ thường lệ đưa lên vô số vàng bạc tiền của, sẽ lập tức xông tới trước mặt quốc chủ của bọn họ, dốc sức bày tỏ ý kiến của mình —— quốc gia khai chiến với Tần quốc đều không có kết quả tốt.
*hợp tung: nghĩa là hợp nhiều nước nhỏ đánh một nước lớn, nhằm chống bị nước lớn thôn tính.
Bởi vậy, mấy năm gần đây, dù Tần quốc liên tiếp tiêu diệt Hàn quốc và Triệu quốc, tứ quốc còn lại ở phía Đông cũng không có bất kỳ hành động gì.
Đám bọn họ sống mơ mơ màng màng, được chăng hay chớ.
Phạm Tuy là chính khách máu lạnh xảo trá chân chính, không nói lời nhiệt huyết giống Tần Tử Sở.
Bởi vậy, sau khi được tin nội thị truyền đạt, hắn tiếp nhận chiến báo từ trên tay nội thị, đọc nhanh một lần, sau đó, đem chiến báo truyền xuống, để các đại thần ở đây xem.
“Quốc chủ, Triệu quốc trước khi diệt vong nhiều năm liên tục đối chiến cùng Hung Nô và Yến quốc, quốc khố trống không. Năm ngoái sau khi đại hạn, càng không thu hoạch được, hoàn toàn hao hết sạch lương thực dự trữ trong quốc khố. Từ khi ngài hạ lệnh phân ra binh sĩ thi công Trường Thành, chống đỡ kẻ thù bên ngoài, đã điều ra ba đợt lương thảo chuyển đến Triệu. Lý Mục tướng quân lần này đưa chiến báo, cũng không phải nói cho ngài Hung Nô khó có thể ngăn cản, mà là tiếp tục yêu cầu lương thảo.” Sau khi Chương Lê nhìn xong nội dung, không khỏi nhíu chặt mày.
Tầm mắt Tần Tử Sở dạo một vòng trên người Chương Lê và Phạm Tuy, phát hiện sắc mặt Phạm Tuy cũng khó coi.
Hắn nhịn không được mở miệng hỏi: “Phạm Tuy tướng quốc, Chương Lê tiên sinh, hành quân đánh giặc yêu cầu lương thảo vốn là lẽ thường, vì sao hai vị mặt mày nhìn sầu lo như thế?”
Phạm Tuy cười khổ một tiếng, ngón tay điểm trên mặt đất.
Sau đó, hắn trầm giọng nói: “Vương Tiễn tướng quân sớm đã dẫn đại quân hướng về Ngụy quốc, cũng không phải là cùng sử dụng lương thảo với Lý Mục tướng quân —— Lý Mục tướng quân đòi lấy thêm ba lần lương thảo chung một chỗ, đủ để nhóm binh lính ở Triệu ăn mười tháng; nếu lại cho, sợ là chúng ta đợi không được đến lúc Vương Tiễn tướng quân khai chiến với Ngụy quốc, đã lấy hết lương thảo đem cho hắn.”
Tần Tử Sở trầm mặc nhìn Phạm Tuy, bỗng nhiên nói: “Phạm Tuy tướng quốc có phải có chuyện gì gạt quả nhân hay không?”
Trên mặt Phạm Tuy lộ ra nụ cười cứng đờ, sau đó giống như là hết sức khổ sở, liếc về hướng Chương Lê.
Chương Lê lúc này mới thở dài một cái, giải thích: “Thật ra thì, từ lúc Lý Mục tướng quân lãnh binh đi trước tới biên cương, liền có tin truyền ra Thái tử Thiên sau khi chạy trốn khỏi Triệu quốc, tự lập làm vương, phái người liên lạc với Lý Mục tướng quân. Trong quân có thám tử Đại Tần, tin tức truyền lại cũng không sai. Chương Lê và Phạm Tuy tướng quốc cũng không muốn tin việc này, bởi vậy cân nhắc hồi lâu, quyết định đem việc này tạm thời đè xuống, đến sau thu hoạch xuân canh đem việc này thông báo cho quốc chủ. Nhưng sau khi Lý Mục tướng quân nhiều lần đòi lương thảo, điều này thật sự làm người ta không thể không sinh nghi. Ôi!”
Chương Lê nói xong, nhịn không được thở dài một tiếng nặng nề.
Tần Tử Sở nghe tin này càng khiếp sợ không thôi, nhưng sau khi do dự một lát, hắn vẫn nói: “Bất kể Lý Mục tướng quân muốn bao nhiêu lương thảo, cũng cho hắn đi.”
Vừa mới nói xong câu đó, Tần Tử Sở nhìn chư vị đại thần mắt lộ ra khó hiểu, bình tĩnh nói: “Xin Phạm Tuy tướng quốc phái người đi Triệu hỏi thăm một chút, Lý Mục tướng quân có phát quân lương cho dân thường dùng không.”
Đầu xuân, vạn vật khôi phục, nhưng hết lần này tới lần khác thanh hoàng bất tiếp*, người dễ dàng đói chết nhất.
*thanh hoàng bất tiếp: mạ xanh chưa lớn mà lúa chín vàng đã hết, ý nói thiếu thốn khó khăn, cái cũ dùng đã hết mà chưa có cái mới.
Để có thể sống sót, không ít dân chúng đem lương thực còn lại năm trước ăn sạch.
Chuyện Tần Tử Sở “Lấy danh nghĩa quốc gia mượn tạm lương thực của dân chúng, sau thu hoạch vụ thu trả lại thêm ba phần” đã từng thảo luận với các đại thần đang ngồi đây.
Hắn nhớ rõ vì mượn lương thực của dân quá nhiều, cuối cùng số lượng lương thực mỗi hộ cho mượn đã có thể trồng trọt trong một phạm vi.
Về phần khẩu phần lương thực, dù Tần quốc tài đại khí thô*, cũng không thể xin nhiều như vậy.
*tài đại khí thô: có tài nhưng khí chất thì thô thiển, khoe khoang th* t*c
Bởi vậy, lúc này Tần Tử Sở còn muốn tin Lý Mục không phải là phản loạn.
Sắc mặt Phạm Tuy nặng nề, gật đầu đáp ứng việc này.
Nhưng hắn vẫn nhịn không được nói: “Quốc chủ, muốn phái giám quân giám sát tiền tuyến nữa hay không?”
Ngụ ý, Phạm Tuy vẫn cảm thấy Lý Mục thật sự làm phản.
Tần Tử Sở lắc đầu, hết sức độ lượng nói: “Không cần.”
Hắn nhìn về phía Doanh Chính, quả nhiên từ trong mắt Doanh Chính nhìn ra đồng ý, hai người nhìn nhau mỉm cười, ăn ý mười phần.
Doanh Chính quay sang, nhìn ánh mắt Tần Tử Sở, bàn tay dưới bàn đã nắm ngón tay của hắn lại nhẹ nhàng nắm chặt, sau đó, chủ động mở miệng thay Tần Tử Sở giải thích: “Nếu Lý Mục tướng quân đã làm phản, dưới tình huống toàn bộ quân doanh đều là người Triệu quốc, phái người đi bất quá là uổng phí tính mạng; mà nếu Lý Mục tướng quân cũng không có lòng làm phản, phái người đi qua khoa tay múa chân, chỉ có thể làm lòng hắn sinh oán hận —— một nhà thê nhi già trẻ của Lý Mục tướng quân đều còn ở tại Hàm Dương, thê tử của hắn trước đó vài ngày còn tiến cung tiếp kiến Hoa Dương phu nhân. Cho nên, không cần làm những chuyện không có ý nghĩa này.”
Nếu Tần vương và Thái tử đều phản đối phái người theo dõi Lý Mục, cũng không ai nói gì nữa.
Phạm Tuy và Chương Lê rất nhanh mang những quan viên khác tính toán lương thực còn tồn trong quốc khố, để tránh quốc khố trống không, Tần quốc lại gặp năm tai hoạ, làm cuộc sống dân chúng đi xuống.
Lúc này Hàn Phi đi lên trước, chợt nói: “Quốc, quốc chủ, thần mang đến quyển văn tự thứ nhất lão sư chủ trì, xin quốc chủ xem qua.”
“A? Nhanh như vậy?!” Tần Tử Sở sửng sốt, vẻ nghiêm túc trên mặt biến mất, thay vào đó là ngạc nhiên mừng rỡ giống như hài tử nhận được lễ vật.
Hàn Phi bị vẻ mặt không che giấu của Tần Tử Sở làm hoa mắt.
Trong lòng hắn không khỏi nghĩ: Tần vương Tử Sở mấy năm nay tựa hồ chưa bao giờ thấy già, thật sự là trú nhan hữu thuật*.
*trú nhan hữu thuật: có phương pháp để làm cho bản thân trẻ mãi hoặc có kĩ xảo để làm cho bản thân trông trẻ trung.
Lại nói tiếp, dáng vẻ cười rộ lên của Tần vương Tử Sở, rất đẹp.
Tần Tử Sở chủ động đứng dậy đi đến trước mặt Hàn Phi, không cho Hàn Phi thời gian phản ứng, đã nắm cổ tay của hắn, mở ngón tay, trực tiếp đem sách giành về tay mình.
Thân thể Hàn Phi không khỏi cứng đờ, cảm thấy cổ tay bị Tần Tử Sở nắm chặt một trận lửa nóng.
Tần Tử Sở hăng hái bừng bừng đem sách mở ra trên mặt bàn, không e dè kéo Doanh Chính cùng nhau nhìn văn tự.
Tuân Huống làm người khiêm tốn ôn hòa, phúc hậu tin cậy.
Sách tạo thành từ văn tự mà ông biên soạn cũng lộ ra phong cách giống nhau.
Sửa đổi được thực hiện trên cùng một chữ của vài kiểu chữ được chọn, chờ Tần Tử Sở lựa, dưới đây là những văn tự của một trong thất quốc, để cho người đọc phân biệt, phía dưới văn tự là giải thích, thậm chí còn sắp xếp vào trong câu kinh điển.
Nội dung hoàn mỹ xác thực, nhìn không ra bất cứ lỗi gì, thật sự làm người ta khâm phục!
“Thật sự là quá đặc sắc!” Tần Tử Sở nhịn không được tán thưởng một tiếng.
Nhưng khi hắn nhìn về phía Doanh Chính, lại phát hiện Doanh Chính hơi nhíu mày, ánh mắt lại lộ ra vẻ chần chờ và do dự kỳ lạ.
“A Chính, làm sao vậy?” Tần Tử Sở dè dặt hỏi.
Doanh Chính đem sách xoay một vòng, đặt trước mắt Hàn Phi, trực tiếp lạnh mặt nói: “Hai loại chữ tại sao hoàn toàn khác biệt?”
Tầm mắt Hàn Phi dừng ở vị trí ngón tay Doanh Chính chỉ, phát hiện văn tự có kiểu chữ hoàn toàn khác biệt.
Hắn nói thẳng: “Đây, đây là kiểu chữ lão sư và sư huynh chia nhau định ra, lão sư cảm, cảm thấy chỉ có văn tự có thể thông thạo, thường xuyên sử dụng mới, mới có ý nghĩa tồn tại, cho nên sau khi sửa văn tự của các, các quốc gia, lựa chọn bút lông hiện tại của Tần và cách viết chữ phổ biến nhất, sửa đổi thêm làm văn tự càng toàn vẹn phong phú. Mà sư huynh Lý Tư nói công trạng của quốc, quốc chủ cổ nhân không, không thể đuổi kịp, sử dụng văn tự cũng, cũng khác với dĩ vãng, bởi vậy làm văn tự cực kỳ khác biệt.”
Nói đến đây, Hàn Phi nhịn không được liếc nhìn Tần Tử Sở vẻ mặt vẫn hết sức ôn hòa dễ thân cận.
Thấy Tần Tử Sở không phát biểu bất kỳ ý kiến gì, hắn rũ mi mắt xuống, nhẹ giọng nói: “Lão sư cảm thấy văn, văn tự của sư huynh vô cùng đẹp, mặc dù cảm thấy không thực dụng, vẫn thêm, thêm vào.”
“Không thực dụng?” Doanh Chính không ngừng lặp lại từng chữ Hàn Phi nói, chân mày nhíu thành một tầng nếp uốn.
Hắn nhìn về phía Tần Tử Sở, trong giọng nói đè nén một sự bất mãn rất sâu nói: “Phụ vương, ngươi có nghĩ rằng loại kia tốt hơn không?”
Tần Tử Sở không chút nghĩ ngợi chỉ hướng văn tự của Tuân Huống lựa, nói thẳng: “Cái này tốt.”
Ấn đường của Doanh Chính nếp uốn càng sâu, hơi kinh ngạc nói: “Vì sao?”
Tần Tử Sở nghe vậy không khỏi nở nụ cười.
Hắn rốt cuộc phản ứng kịp Doanh Chính khó chịu chuyện gì —— bất luận Doanh Chính, Tuân Huống, hay tuyệt đại đa số nho sinh, đều cảm thấy văn tự càng thiên về chữ triện* càng tốt, mà Lý Tư viết cũng là văn tự lúc trước Doanh Chính định ra.
*chữ triện: khi Tần Thuỷ Hoàng thống nhất Trung Quốc, ông đã sai thừa tướng Lý Tư thống nhất văn tự, tức là thống nhất các chữ viết giữa các nước trước đó từ đại triện thành chữ tiểu triện.
Doanh Chính định ra chữ tiểu triện hoa mỹ, tinh xảo, hoàn chỉnh, đáng tiếc những ưu điểm mặt ngoài này thật sự không cách nào che giấu khuyết điểm là khó có thể viết.
Hơn nữa công cụ viết sách từ khắc đao, gỗ tre đơn giản, sau khi biến thành bút lông và giấy, khuyết điểm này của chữ tiểu triện sẽ ngày càng hiện ra, cho đến khi bị người ta từ bỏ.
Nhưng chữ lệ* cũng là từ dân gian mà đến, nó có lẽ không giống chữ tiểu triện tràn đầy mỹ cảm, nhưng không thể phủ nhận, so sánh với chữ tiểu triện phiền phức khó viết, lối chữ lệ nét bút đơn giản, dễ viết, quán triệt các từ “Đơn giản và thiết thực”.
*chữ lệ: loại chữ thông dụng thời Hán
“A Chính, văn tự Tuân Khanh định ra viết rất tốt. Suy nghĩ một chút, nếu khi còn bé ngươi bắt đầu học tập từ loại văn tự này, nhất định sẽ càng nhanh.” Tần Tử Sở nói xong, không khỏi nở nụ cười.
Nhắc tới khi còn bé, Doanh Chính không khỏi híp mắt một chút.
Hắn là người không có tuổi thơ!
“… Không nghĩ ra được.” Doanh Chính lạnh lùng nói.
Tần Tử Sở nghe vậy sửng sốt.
Ngay sau đó, hắn lập tức cuốn lại sách của Hàn Phi trình lên, đứng dậy đi đến ngồi xuống cạnh Doanh Chính, đem bút lông nhét vào lòng bàn tay Doanh Chính.
Tần Tử Sở từ bên ngoài cầm bàn tay Doanh Chính, hữu lực sinh động trực tiếp viết lên, tốc độ học tập nhanh đến nỗi khiến người ta kinh ngạc.
Doanh Chính nghiêng qua nhìn vẻ mặt vui thích của Tần Tử Sở, bỗng nhiên gật đầu đồng ý.
Hắn quan tâm nói: “Ngươi thích như vậy, quyết định chọn văn tự của Tuân Khanh làm văn tự sử dụng thống nhất đi.”

Có ai cảm thấy là lam nhan họa thủy không? Vì nụ cười của người yêu mà AC quyết định chọn loại chữ viết đơn giản :”3