
Tần Tử Sở nhìn ánh mắt Doanh Chính, vui vẻ trên khóe miệng càng sâu.
Hắn nắm chặt lòng bàn tay Doanh Chính, hít sâu một hơi mới đè xuống được cảm động dâng lên trong lòng.
Tần Tử Sở quay đầu lại nói với Hàn Phi: “Như vậy rất tốt, quyết định chọn văn tự đơn giản và thuận tiện, dễ ghi nhớ ký tự nhất đi.”
Nói tới đây, hắn dừng một chút.
Khóe miệng của Tần Tử Sở bỗng nhẹ nhàng cong lên, ánh mắt toát ra tình cảm ôn nhu, nhìn thẳng Hàn Phi nói: “Kiểu chữ A Chính thích cũng chỉnh lý riêng ra.”
Nếu là văn tự mà Doanh Chính thích, như vậy hắn cũng phải học được, đây sẽ trở thành bí mật nhỏ giữa bọn họ.
Hàn Phi đối diện với ánh mắt của Tần Tử Sở, trong lòng không khỏi nhảy lên.
Hắn cổ quái nhìn Tần Tử Sở, tầm mắt dạo một vòng giữa Tần Tử Sở và Doanh Chính, nhưng nhìn lại, cảm giác cổ quái lại biến mất.
Sau đó, Hàn Phi dập đầu, đi theo mọi người cùng rời khỏi cung Hàm Dương.
Tần Tử Sở dắt bàn tay Doanh Chính, không nói một chữ, nhưng đỏ ửng đã theo gò má của hắn lan ra một đường đến bên trong cổ áo kín đáo.
“A Chính, chúng ta trở về đi.” Hắn khẩn trương đến nỗi âm thanh run nhè nhẹ, nhưng bàn tay lại gắt gao nắm chặt Doanh Chính.
Doanh Chính trở tay dắt Tần Tử Sở, nhịn không được xoa nhẹ cánh tay vừa khỏi không bao lâu của hắn, quan tâm nói: “Có phải xương cốt mới vừa chăm sóc tốt, gặp thời tiết mưa to gió lớn lại đau không?”
Tần Tử Sở không trả lời câu hỏi của Doanh Chính.
Trước kia hắn cũng không như vậy, muốn cùng ái nhân thân cận vốn là chuyện bình thường, không có gì đáng xấu hổ.
Nhưng bây giờ, hắn không kiềm chế được mình né tránh tầm mắt của Doanh Chính, trên người lại càng nóng lên.
Doanh Chính nhìn Tần Tử Sở ở trước mặt mình tỏ vẻ né tránh, bộ dáng lại ẩn tình, chợt hiểu được rốt cuộc Tần Tử Sở có ý gì.
Hắn buông bàn tay Tần Tử Sở ra, thấp giọng nói: “Tử Sở, chúng ta trở về.”
Tần Tử Sở âm thanh cực thấp “Ân” một tiếng, nhấc chân đi về phía trước.
Nhưng sau khi đi nhanh ba bước, hắn hoãn lại tốc độ dưới chân, hắng giọng một cái, giấu đầu hở đuôi nói: “Thật ra thì, ta không gấp gáp trở về một chút nào.”
Doanh Chính không nói gì, nhưng trong mắt lại tràn ngập ý cười.
Tần Tử Sở thấy Doanh Chính không trả lời, phản ứng quái dị trước đó biến mất không ít, đối với chuyện sắp xảy ra càng ung dung.
Doanh Chính tiếp tục đi theo Tần Tử Sở về hướng tẩm phòng, nhưng Tần Tử Sở chợt dừng bước lại, nói: “Hôm nay, chúng ta tách ra tắm rửa đi.”
Doanh Chính dừng chốc lát, ngay sau đó gật đầu một cái, không chút do dự đi theo cung nô về hướng dục phòng khác bên kia.
Tần Tử Sở đem cả người mình chôn vào trong nước, bọt khí lập tức liên tiếp nổi lên trong dục dũng, phát ra tiếng vang.
Nhưng khi Tần Tử Sở vẩy nước ra, nhẹ thở gấp tựa vào vách, trên mặt lại càng thiêu đốt.
Hắn không kiềm chế được suy nghĩ của mình, trong đầu luôn hiện ra bộ dáng buổi tối khi ngủ của Doanh Chính, ôn hòa bình tĩnh, và… thân thể trẻ tuổi cường tráng.
Tần Tử Sở không có kinh nghiệm bị người thao túng, mà lúc cùng một chỗ với Doanh Chính, hắn cũng bỏ qua ý tưởng “Làm Tần Thủy Hoàng”.
(╯‵□′)╯︵┻━┻ rất đáng sợ, được chứ?
Nghĩ đến hình ảnh kia, đừng nói dưới thắt lưng, cả người đều mềm nhũn.
Không biết qua bao lâu, tiếng bước chân quen thuộc vang lên, người vừa tới đứng ở ngoài dục dũng.
Tần Tử Sở quay đầu lại, tầm mắt đối diện với vạt áo rộng mở của Doanh Chính, theo ánh đèn màu quất, thân thể trẻ trung của Doanh Chính hiện lên một ánh sáng bóng loáng.
… Nghĩ muốn, cắn vài hớp lên cơ ngực và cơ bụng.
Ánh mắt Tần Tử Sở say mê, tựa hồ có nước rạo rực trong mắt hắn, mà từ từ hạ tầm mắt, càng làm cho Doanh Chính sinh ra một ảo giác hắn đang khẩn cầu yêu thương.
Doanh Chính vươn tay về phía Tần Tử Sở, thấp giọng nói: “Tử Sở, đi ra đi, làn da của ngươi cũng nhăn lại.”
Tần Tử Sở bị Doanh Chính nói đột nhiên ngồi thẳng, vội vã đứng lên.
Ngay sau đó, hắn rơi vào trong ôm ấp ấm áp, trùm lên một lớp áo lông thật dày, trực tiếp bị Doanh Chính ôm trở về phòng.
Một phần chân thon dài lộ ra ngoài, ngón chân hơi hồng co lại, lay động theo bước chân của Doanh Chính.
Các cung nô không kinh sợ khi thấy cảnh này.
Quốc chủ ưa sạch sẽ, tắm rửa mỗi ngày, sau khi bị thương vẫn luôn có Thái tử tự mình chiếu cố, ôm vào ôm ra.
Cảnh này bọn họ đã nhìn thấy hơn một trăm ngày, nếu còn có thể kinh hãi, chỉ sợ liền đầu rơi xuống đất.
Trở lại tẩm điện, gian phòng đốt vô số chậu than mà trở nên rất ấm áp lập tức làm cho Tần Tử Sở nóng đến nỗi phải thoát ra khỏi áo lông.
Hắn đứng trên đệm, lồng ngực phập phồng, cả người không che đậy đem mình bày ra trong mắt Doanh Chính, mà Doanh Chính từ lâu đã sớm hiểu rõ hắn hơn chính mình, không có gì thẹn thùng.
Tầm mắt Doanh Chính từ đôi môi đỏ thắm của hắn dời xuống.
Tóc dài dính vào ngực Tần Tử Sở, bọt nước tí tách lăn xuống dưới, giọt nước trong suốt dưới ánh đèn chiết xạ ra màu sắc xinh đẹp lạ thường, rơi xuống dọc theo thân thể của Tần Tử Sở, mà tầm mắt của Doanh Chính cũng như hợp lại làm một với giọt nước, gắt gao hút trên người Tần Tử Sở.
“A Chính.” Tần Tử Sở đối diện với ánh mắt như thế chỉ cảm thấy khô nóng.
Hắn ý thức được mình bây giờ có chút khẩn trương, cố gắng lộ ra một nụ cười.
Nhưng khi Doanh Chính theo hắn gọi nâng ánh mắt lên, tầm mắt cùng hắn dây dưa một chỗ, Tần Tử Sở bỗng nhiên phát hiện mình căn bản không cần phải nói những từ vô nghĩa.
Tần Tử Sở đưa cánh tay vòng lên cổ Doanh Chính, kéo cả người Doanh Chính đến trước mặt mình, đè gáy của hắn xuống, hài lòng hôn lên.
Hương vị quen thuộc và hành động ôn nhu, cũng làm cho người ta thỏa mãn.
Khóe miệng Tần Tử Sở càng vui vẻ, thấp thỏm trong lòng biến mất không còn.
Doanh Chính cảm nhận được Tần Tử Sở thả lỏng, không khỏi tiến lên một bước, đem hắn hoàn toàn ôm vào ngực mình.
Doanh Chính dịu dàng theo cách Tần Tử Sở thích càn quét miệng lưỡi hắn, thuận thế để Tần Tử Sở ngã vào trong đệm.
Nụ hôn chấm dứt, Tần Tử Sở đã hoàn toàn thả lỏng.
Cánh tay hắn vòng qua lưng Doanh Chính, v**t v* từ trên xuống dưới, thân thể trẻ tuổi, cường tráng, tràn ngập sức lực dưới tay, bất luận đụng chạm thế nào cũng làm người ta cảm thấy hưởng thụ.
Tần Tử Sở không rõ công phu hiện tại của Doanh Chính thế nào, nhưng hắn trông thấy qua cánh tay của Doanh Chính lúc luyện kiếm vào mùa hè nóng bức, một kiếm bổ ra nháy mắt chém đứt cây quế to khoảng thắt lưng của nam nhân thành niên, một khắc kia, toàn bộ cơ bắp trên người Doanh Chính đều phản chiếu ra ánh sáng mê người.
Tần Tử Sở nghĩ, Doanh Chính nhất định là vô cùng mạnh mẽ.
Đầu ngón tay của Doanh Chính tựa như phác hoạ đường nét trên thân thể Tần Tử Sở, hắn ngẩng đầu nhìn ánh mắt của Tần Tử Sở.
Tần Tử Sở lập tức từ trong mắt Doanh Chính bắt được ngọn lửa hừng hực thiêu đốt, ngay sau đó ngọn lửa từ trong mắt Doanh Chính lan đến trên người Tần Tử Sở, làm cả người hắn bắt đầu nóng lên.
Môi hai người một lần nữa dính vào nhau, Tần Tử Sở v**t v* sống lưng Doanh Chính.
Hắn không khỏi nói: “Trên người của ngươi thoa cái gì? Rất… hút tay…”
Doanh Chính dạo quanh cổ Tần Tử Sở, đưa một cánh tay ra, từ bên cạnh chăn lấy ra một cái hộp xinh xắn.
Trong hộp đầy cao, một mùi thơm không thể nói rõ tạo thành từ cái gì pha trộn cùng một chỗ, lẳng lặng tản ra ý vị sâu xa mê hoặc.
Nó tựa hồ mang theo mùi hoa nồng đậm, mùi cỏ xanh, hương vị dữ dằn và tràn ngập xâm lược của dã thú.
Hôn môi thân mật nhanh chóng làm Tần Tử Sở quên đi vấn đề trước đó, cũng hoàn toàn không để ý vật kia rốt cuộc tạo thành từ cái gì.
Hắn chuyên tâm cảm nhận thời điểm hầu kết bị người ngậm vào, cảm xúc run rẩy và đụng chạm khiến cơ thể dễ chịu hơn.
Doanh Chính bỗng nhiên bóp sau thắt lưng của hắn một cái, Tần Tử Sở lập tức mềm nhũn kêu thành tiếng, cả người căng thẳng run rẩy không dứt, bắp đùi đang kẹp lấy thân thể Doanh Chính nảy lên vài cái.
Hôn môi của Doanh Chính vẫn còn tiếp tục rơi xuống, làm hắn cảm nhận được càng nhiều vui sướng, cũng càng thêm run rẩy.
Thân thể Tần Tử Sở rốt cuộc không còn nắm được đệm, bàn tay vô lực buông xuống trên đệm.
Doanh Chính chợt hút một cái trước ngực hắn, một tiếng “Xoẹt ——” xé rách lụa gấm.
Trên người càng ngày càng khô nóng, cũng càng ngày càng hư không, Tần Tử Sở không kìm lòng nổi nhấc chân cọ xát thân thể Doanh Chính, dưới thắt lưng cùng hắn dính sát vào một chỗ, eo thon và sống lưng hình thành một đường cong tuyệt vời, đem hắn hoàn toàn dâng vào miệng Doanh Chính.
Doanh Chính nhìn Tần Tử Sở như vậy, hôn môi dần dần dời xuống.
Hắn đột nhiên áp chặt Tần Tử Sở, tay giữ hai chân của Tần Tử Sở, tách ra hai bên.
Tần Tử Sở run rẩy một chút, nhưng hắn rất nhanh thuận theo thả lỏng thân thể, để Doanh Chính hoàn toàn tiếp cận hắn.
Một lượng lớn cao sớm đã bị lòng bàn tay Doanh Chính nắm đến hòa tan, bôi xuống thắt lưng hắn, hương vị kia tựa hồ có lực hấp dẫn càng thêm mãnh liệt, tràn ngập trong phòng, Tần Tử Sở quả thực có chút choáng váng đầu óc, thời điểm hai người tiếp xúc, ma sát càng thêm trở nên tra tấn và nóng bỏng.
“A Chính?” Tần Tử Sở lại nhịn không được kêu tên của hắn.
Doanh Chính chợt nắm bàn tay của Tần Tử Sở, làm cho Tần Tử Sở thả lỏng phía dưới thắt lưng, trượt xuống từ mắt cá chân cho đến bắp đùi, hoàn toàn tách ra chính mình, bày trước mặt hắn.
Quả thật như là chủ động cho Doanh Chính làm.
Có người đã làm động tác vô liêm sỉ này cho Tần Tử Sở, nhưng hắn chưa từng nghĩ tới chính mình cũng sẽ bày ra tư thế như vậy.
Tần Tử Sở miên man suy nghĩ, nhưng rất nhanh hắn không muốn nghĩ đến bất cứ điều gì nữa.

(*/ω\*) chương mọi người mong chờ đây, TS đích thực là dụ thụ rồi, chủ động luôn. Lần đầu edit H mong mọi người không chê.
Về phần cảnh tiếp theo… ngậm ngùi thông báo là chưa có, nhưng yên tâm là sau này còn cảnh khác. (っ˘ω˘ς )